Dần dần, ta cũng chấp nhận sự thật là không thể về nhà. Nương nương nói rất mong chờ ta trở thành một vị Hoàng hậu đủ tư cách. Vì vậy ta cũng không để mình nhàn rỗi, mỗi ngày đều theo nữ quan học tập lễ nghi.
Nữ quan dạy ta là Vân Thuần cô cô bên cạnh nương nương. Vân Thuần cô cô không giống nương nương, bà là một người rất nghiêm khắc. Mỗi khi ta làm sai, thước giới trong tay bà luôn không chút lưu tình hạ xuống lòng bàn tay ta. Đòn đ.á.n.h không quá nặng nhưng rất đau, không phải đau ở tay mà là đau ở trong lòng, cái đau của sự ủy khuất. Bởi từ nhỏ đến lớn ta chưa từng bị ai đ.á.n.h vào tay cả.
Nhưng Vân Thuần cô cô cũng rất tốt, đ.á.n.h xong bà lại xót xa bôi t.h.u.ố.c cho ta, nhẹ nhàng thổi vào lòng bàn tay ta. Lúc ta đã học được, làm đúng, bà cũng chẳng tiếc lời khen ngợi ta trước mặt nương nương.
Nương nương vì khen thưởng cho ta, còn đích thân làm cho ta món bánh Quế Hoa ta thích ăn nhất. Chỉ có điều c.ắ.n vào nửa miếng, ta cứ ngậm trong miệng mãi chẳng nuốt trôi. Bởi vì nó hơi khó ăn, không đúng, là rất khó ăn mới phải, ta chưa từng nghĩ có người lại làm được món bánh Quế Hoa có vị đắng.
Nương nương thấy vậy, có chút thiếu tự tin hỏi: "Khó ăn lắm sao?"
Sợ bà bị đả kích, ta vội lắc đầu nguầy nguậy. Vân Thuần cô cô thấy vậy, nhìn miếng bánh trong tay ta tiến không được lùi không xong, bà liền lén đưa tay ra trước mặt ta.
Ta hiểu ý, vội giao miếng bánh cho bà. Bà cầm lấy nếm một miếng, chân mày liền nhíu c.h.ặ.t lại.
Nương nương không tin, tự mình ăn một miếng, thế mà nhịn không được bị nghẹn đến ho sặc sụa. Ho xong, bà nhìn ta rồi nhìn Vân Thuần cô cô, bật cười thành tiếng, "Đúng là khó ăn thật."
Nhất thời, cả sảnh đường tràn ngập tiếng cười. Chẳng hiểu sao, khoảnh khắc ấy, dường như ta cũng không còn nhớ nhà đến thế nữa.
...
Xuân qua Thu tới, hoa Ngọc Lan ở cung Vị Ương đã nở ba, bốn mùa. Thoắt cái ta đã cao lớn hơn nhiều.
Lý Yến Hòa dường như cũng đã trưởng thành theo dáng vẻ của một vị Hoàng đế. Huynh ấy không còn hay khóc, cũng chẳng thích cười. Mỗi lần gặp huynh ấy đều giữ vẻ mặt nghiêm nghị, dần dần đã có cốt cách của người lớn.
Chẳng biết từ khi nào nương nương đã nảy sinh sở thích làm bánh. Dẫu bận rộn đến đâu, bà vẫn cách dăm ba ngày lại bớt chút thời gian làm đủ loại bánh cho ta ăn. Tuy vẫn chẳng ngon lành gì nhưng đã có tiến bộ vượt bậc, bởi ta và Vân Thuần cô cô không còn phải nhíu mày khi ăn nữa.
Thật ra trong cung có rất nhiều ngự đầu bếp làm bánh cực ngon. Trước đây ta cứ mãi không hiểu vì sao nương nương lại chấp nhất như vậy. Cho đến khi bà bảo ta: "Mãn Nô Nhi ở nhà có thể ăn món người thân làm, ở trong cung cũng có thể như vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người thân? Nương nương muốn cho ta một gia đình, và ta cũng muốn nói với nương nương rằng thật ra từ lâu ta đã xem bà là người thân của mình rồi.
Tháng Tư, tháng Năm ở kinh thành, hoa Ngọc Lan trong cung Vị Ương nở rộ rực rỡ. Ta đọc sách thấy nói cánh hoa Ngọc Lan tẩm lòng đỏ trứng gà chiên lên ăn rất ngon. Thế là ta nói với nương nương muốn nếm thử, bà dẫu cười ta là đồ tiểu tham ăn, nhưng quay đầu liền sai cung nữ hái một ít, đợi chiều tối bà bận xong sẽ đích thân chiên cho ta ăn.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta ham vui, thấy họ trèo cao thì rất khoái chí. Ta đứng dưới gốc cây vỗ tay bôm bốp, ngửa đầu nhìn họ, tò mò hỏi: "Ở trên cây có phải là nhìn được rất xa không?"
Cung nữ đứng thẳng người, ngước mắt nhìn xa xăm, cười bảo ta: "Tiểu nương nương, đúng là nhìn được rất xa ạ."
Lòng ta khấp khởi vui mừng: "Vậy có nhìn thấy phủ Định An Hầu và phủ Lương gia không?"
Cung nữ nghiêm túc quan sát một hồi, lộ vẻ khó xử: "Nô tỳ không nhận ra phủ Định An Hầu và phủ Lương gia."
Ta có chút buồn bã, nhưng đầu óc xoay chuyển rất nhanh, tỷ ấy không nhận ra nhưng ta nhận ra mà! Thế là ta vội vàng thúc giục: "Vậy tỷ mau xuống đi, để muội lên xem, muội biết nhà muội trông thế nào."
Cung nữ mím môi đầy vẻ khó xử: "Không được đâu ạ, Thái hậu và Vân Thuần cô cô biết được sẽ phạt nô tỳ mất."
Ta lại buồn thiu cúi đầu, rồi đột ngột ngẩng lên: "Vậy tỷ xuống đi, hái thế là đủ rồi, tỷ mang vào tiểu đình rửa sạch đi."
Cung nữ bấy giờ mới gật đầu. Thấy tỷ ấy vừa vào phòng, ta liền vội vàng chuẩn bị leo lên cây. Ngờ đâu tay vừa chạm vào thân cây, chẳng biết từ đâu lại vang lên một tiếng gọi khe khẽ: "Mãn Nô Nhi, Mãn Nô Nhi..."
6.
Ta khựng lại, hoài nghi ngó nghiêng khắp tứ phía. Lúc này, từ trên đỉnh đầu đột nhiên có một cuống hoa rơi xuống đ.á.n.h bộp một cái.
Ta men theo hướng cuống hoa rơi nhìn lên, chỉ thấy một thiếu niên choai choai đang vắt vẻo trên tường cung. Ta ngẩn người, nước mắt trong chốc lát trào ra như suối, miệng bĩu lại rồi lao nhanh về phía huynh ấy: "Huynh trưởng, cuối cùng huynh cũng tới thăm muội rồi!"
Huynh trưởng thấy ta khóc, liền ba chân bốn cảng nhảy phắt từ trên tường xuống, ôm chầm lấy ta vào lòng. Ta rúc vào l.ồ.ng n.g.ự.c huynh ấy mà khóc oa oa. Huynh ấy cũng khóc, ôm ta thật c.h.ặ.t.
Bàn tay to lớn vụng về lau mặt cho ta, đầu ngón tay huynh ấy có lớp chai dày khiến mặt ta hơi rát, nhưng ta chẳng hề chê bai. Huynh trưởng chỉ lớn hơn ta ba tuổi, dẫu những năm qua ta đã cao lên không ít nhưng lúc này cũng chỉ đứng tới n.g.ự.c huynh ấy mà thôi. Giờ đây huynh ấy đứng trước mặt ta như một ngọn núi lớn, che chắn cho ta khỏi ánh nắng gay gắt ch.ói chang.