Kim Loan Điện Nàng Đến Kiện
Ngày thứ hai, ta ăn mặc rất đơn giản.
Mẫu thân lại cảm thấy không thỏa đáng.
"Vào cung tạ ơn, tóm lại nên đoan trang một chút."
Ta đáp:
"Hôm qua con ăn mặc đủ đoan trang rồi."
Còn mặc cả áo cưới đi cáo trạng trước mặt quân vương.
Trong kinh thành chắc không tìm ra người thứ hai đâu.
Mẫu thân bị ta làm cho tức đến bật cười.
Cuối cùng thay cho ta một bộ váy màu trăng trắng.
Trước lúc ra cửa, phụ thân dặn dò ta.
"Gặp bệ hạ, bớt nói vài lời."
Ta gật đầu.
Nhị ca ở bên cạnh lạnh lùng nói:
"Cha, nếu muội ấy mà bớt nói được, thì Lục Thừa An hôm nay đã không bị tước chức rồi."
Ta lườm huynh ấy.
Nhị ca lập tức ngậm miệng.
Vào cung xong, Hà An trực tiếp dẫn ta tới Ngự thư phòng.
Thẩm Hoài Cẩn đang phê duyệt tấu chương.
Hắn không đội mũ, chỉ dùng một chiếc trâm ngọc để b.úi tóc.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn không hề ngẩng đầu lên.
"Tới rồi sao?"
Ta quỳ xuống.
"Thần nữ tạ ơn bệ hạ về ân điển ngày hôm qua."
"Miễn lễ."
Ta đứng dậy.
Hắn vẫn đang viết chữ.
Ta đành im lặng đứng đó.
Đứng hết một tuần trà.
Hai tuần trà.
Ba tuần trà.
Chân ta bắt đầu mỏi.
Cuối cùng hắn mới ngẩng mắt lên.
"Sao không cáo trạng trẫm?"
Ta ngẩn người.
"Cáo trạng bệ hạ chuyện gì?"
"Cáo trạng trẫm bắt nàng đứng quá lâu."
Ta nghiến răng.
"Thần nữ không dám."
Hắn đặt b.út xuống.
"Ngày hôm qua nàng ở trên Kim Loan Điện, đến cả Tĩnh An Hầu và Ngự sử đều dám đối chọi, sao hôm nay lại không dám rồi?"
Ta hạ giọng nói:
"Hôm qua là có lý."
"Hôm nay lại vô lý sao?"
"Bệ hạ trăm công nghìn việc, thần nữ chờ đợi là lẽ đương nhiên."
Thẩm Hoài Cẩn bật cười.
"A Húc, nàng cũng học được cách nói lời đường mật rồi."
Ta cúi đầu không đáp.
Hắn bảo Hà An mang ghế thêu tới.
"Ngồi đi."
Ta không dám ngồi hẳn, chỉ dám chạm nửa bên m.ô.n.g lên ghế.
Hắn nhìn thấu hết thảy, nhưng không vạch trần.
"Số tiền thưởng hôm qua, có đủ không?"
"Đủ ạ."
"Nếu Hầu phủ lén lút gây khó dễ cho nàng, hãy nói cho trẫm biết."
Ta gật đầu.
Hắn lại hỏi:
"Lục Thừa An thì sao?"
Ta ngẩn người.
"Hắn đang ở biên quan."
"Trẫm hỏi nàng, có hận hắn không?"
Ta im lặng.
Có hận không?
Tất nhiên là hận rồi.
Hôn ước ba năm, cả thành ai ai cũng biết.
Ta vì hắn mà học cách quản gia, học lễ nghi, học cách kìm nén tính khí.
Nếu hắn không muốn, cứ nói sớm là được.
Đằng này lại chọn đúng lúc hoa kiệu tới cửa mới đào hôn.
Chẳng khác nào ném cả người ta ra giữa phố phường, mặc cho kẻ khác chỉ trỏ.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo.
"Hận."
Ánh mắt Thẩm Hoài Cẩn trầm xuống đôi chút.
Ta nói thêm:
"Nhưng cũng chỉ hận đúng một việc này mà thôi."
"Tại sao?"
"Hắn không thích ta, đó chẳng phải là lỗi. Lỗi là ở chỗ kháng chỉ đào hôn, làm nhục thanh danh của ta."
Thẩm Hoài Cẩn nhìn ta rất lâu.
"Nàng lại phân định rạch ròi đến thế."
Ta nghiêm túc đáp:
"Đi cáo trạng cũng phải nói lý lẽ chứ."
Hắn lại cười.
Lần này nụ cười sâu sắc hơn.
"Vậy nàng thay trẫm phân định lý lẽ xem sao."
Hắn lấy một bản tấu chương trên án thư đưa cho ta.
Ta sợ hãi vội đứng dậy.
"Thần nữ không dám can dự vào việc triều chính."
Hắn điềm nhiên nói:
"Không phải triều chính, là chuyện dân cáo quan."
Ta chần chừ nhận lấy.
Trong tấu chương viết về một vụ án mạng ở phía nam thành.
Một phụ nhân bán đậu phụ kiện tụng đẩy quan Kinh Triệu Phủ tư lợi, bao che cho kẻ sát nhân.
Mà vị đẩy quan đó, lại là người dưới trướng phụ thân ta.
Sắc mặt ta thay đổi.
"Bệ hạ vì sao lại cho thần nữ xem cái này?"
"Kinh Triệu Doãn Tống Minh Đình sắt đá vô tư, nhưng thuộc hạ dưới trướng chưa chắc đã sạch sẽ."
Thẩm Hoài Cẩn nhìn ta.
"Trẫm muốn biết, nếu nàng là người phụ nhân kia, nàng sẽ cáo trạng thế nào."
Ta cúi đầu xem xét tỉ mỉ.
Trượng phu của phụ nhân kia chếc trong ngõ nhỏ, trên người có vết d.a.o đ.â.m.
Nghi phạm là thiếu gia của tiệm gạo phía nam thành.
Nhưng Kinh Triệu Phủ lại khép lại vụ án, bảo rằng là do say rượu ẩu đả, kẻ sát nhân là người khác.
Phụ nhân kia không phục, đ.á.n.h trống Đăng Văn.
Tấu chương được chuyển lên trước mặt Bệ hạ.
Sau khi đọc xong, ta hỏi:
"Bệ hạ muốn điều tra Tống gia?"
"Nàng sợ?"
"Sợ ạ."
Ta ngẩng đầu.
"Nhưng nếu phụ thân sai, thì vẫn nên điều tra."
Ánh mắt Thẩm Hoài Cẩn khẽ d.a.o động.
"Nàng bằng lòng đi chứ?"
"Ta sao?"
"Chẳng phải nàng giỏi đi cáo trạng nhất sao?"
Ta nghẹn lời.
Giỏi cáo trạng và giỏi điều tra án là một chuyện sao?
Hắn dường như nhìn thấu tâm tư của ta.
"Trẫm không cần nàng thẩm án, chỉ cần nàng đi lắng nghe. Nghe xem phụ nhân kia nói thế nào, dân chúng nói thế nào, rồi trở về nói lại cho trẫm."
Ta nhíu mày.
"Vì sao lại là thần nữ?"
Thẩm Hoài Cẩn tựa người vào lưng ghế.
"Vì văn võ bá quan cả triều đình đều đã học được cách im miệng rồi."
"Còn nàng thì không có."
Lòng ta chấn động.
Ngài lại nói:
"Tống Nam Húc, trẫm không thiếu người biết làm việc. Trẫm thiếu kẻ dám nói thật."
Ta nắm lấy tấu chương, bỗng cảm thấy nó nặng đến mức bỏng tay.
Một lát sau, ta đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thần nữ có thể đi. Nhưng nếu tra ra điều gì, dù cho có liên lụy đến Tống gia, ta cũng sẽ thuật lại đúng như thế."
Thẩm Hoài Cẩn gật đầu.
"Trẫm muốn chính là sự thật."
Khi ta rời khỏi Ngự thư phòng, Hà An tiễn ta đến cửa cung.
Hắn cười híp mắt nói:
"Tống cô nương, đã lâu rồi bệ hạ không vui như vậy."
Ta không hiểu.
"Tra án mạng, có gì mà phải vui?"
Hà An nhìn ta.
"Thứ bệ hạ vui không phải là vụ án."
Ta còn muốn hỏi thêm, hắn đã im bặt.
Trở về phủ, ta đem sự việc kể lại cho phụ thân.
Phụ thân trầm mặc thật lâu.
"Bệ hạ để con đi, là vì tin con, cũng là để thử ta."
Ta hỏi:
"Phụ thân có sợ không?"
Phụ thân cười.
"Ta làm quan hai mươi năm, điều sợ không phải là tra án."
"Sợ là không ai dám tra mà thôi."
Ngày hôm sau, ta đến thành Nam.
Người phụ nữ kia họ Tần, sống trong một căn viện nhỏ đổ nát.
Thấy ta ăn mặc sang trọng, phản ứng đầu tiên của nàng ta là đóng cửa lại.
Ta vội vàng chặn cửa.
"Tần nương t.ử, ta không phải quan sai."
Nàng ta cười lạnh.
"Quan sai khi không mặc quan phục, cũng đều nói mình không phải quan sai."
Ta suy nghĩ một chút, lấy từ trong tay áo ra một miếng bánh quế hoa.
Đây là thứ ta mua trên đường tới đây.
"Thuở nhỏ ta từng bị kẻ khác cướp bánh, liền đi cáo trạng."
Tần nương t.ử ngẩn người.
Ta đưa bánh cho nàng.
"Cho nên ta muốn nghe nàng cáo trạng."
Nàng nhìn ta rất lâu.
Bỗng nhiên hốc mắt đỏ lên.
Nàng để cho ta vào nhà.
Ngày đó, ta nghe nàng kể suốt hai canh giờ.
Trượng phu của nàng không phải chếc vì ẩu đả khi say rượu.
Là vì bắt gặp thiếu đông gia tiệm gạo trộn cát vào gạo cứu trợ.
Bị sát hại diệt khẩu.
Mà đứng sau tiệm gạo ấy, chính là Tĩnh An Hầu phủ.
Nghe đến đây, lòng bàn tay ta lạnh toát.
Hóa ra Lục Thừa An đào hôn, không chỉ vì không muốn thành thân với ta.
Có lẽ còn vì hắn biết rõ.
Tống gia sớm muộn gì cũng sẽ tra đến Hầu phủ.
Hắn chạy đến biên quan, không phải là chống đối hôn sự.
Mà là tránh tai họa.
Khi ta trở về phủ, trời đã tối mịt.
Phụ thân vẫn đang đợi ta ở thư phòng.
Ta kể lại mọi chuyện vừa nghe được, không sót một chữ.
Sắc mặt phụ thân càng nghe càng trầm xuống.
"Gạo cứu trợ?"
"Ừm."
"Liên quan đến Hầu phủ?"
"Ừm."
Phụ thân nhắm mắt lại.
"Thảo nào."
Ta hỏi:
"Thảo nào điều gì?"
Phụ thân không đáp ngay.
Người đứng dậy, từ trong ngăn bí mật lấy ra một cuốn sổ sách.
"Vụ án thuế muối tra đến cuối cùng, manh mối lại đứt ở một lô lương thực cứu trợ."
Tim ta đập thịch một cái.
"Cũng là Hầu phủ sao?"
"Trong sổ không ghi, nhưng có một ấn chương tư nhân."
Người mở ra cho ta xem.
Ấn ký đó rất nhỏ.
Là hình một con ưng đang dang cánh.
Ta nhận ra nó.
Đó là gia huy của Tĩnh An Hầu phủ.
Phụ thân nói:
"Ta vốn định ngày mai sẽ dâng tấu, không ngờ hôm nay bệ hạ đã để con đến thành Nam trước."
Sống lưng ta lạnh buốt.
"Bệ hạ đã biết từ sớm rồi sao?"
"Ngài không hẳn là biết rõ mọi chuyện, nhưng chắc chắn là ngài có hoài nghi."
Ta ngồi trên ghế, hồi lâu không nói một lời.
hằng nguyễn
Ta vốn tưởng việc mình cáo trạng chỉ là để hủy bỏ hôn ước.
Nào ngờ lại vô tình bước chân vào vũng bùn triều đình.
Phụ thân nhìn ta.
"A Húc, bây giờ hối hận vẫn còn kịp."
"Còn kịp sao?"
Ta cười khổ.
"Lục Thừa An đều đã chạy đến biên quan rồi."
Phụ thân thở dài.
"Nếu con không muốn nhúng tay vào, ngày mai ta sẽ vào cung bẩm báo rõ ràng với Bệ hạ."
Ta lắc đầu.
"Tần nương t.ử đã nói cho con biết mọi chuyện rồi."
"Nếu con làm như không nghe thấy, thì cái chếc của trượng phu nàng ấy thật uổng phí."
Phụ thân không khuyên ta nữa.
Ngày hôm sau, ta vào cung phục mệnh.
Thẩm Hoài Cẩn nghe xong, lặng người hồi lâu không nói.
Trong Ngự thư phòng, lửa than cháy rất vượng, nhưng ta lại thấy lạnh.
Người hỏi:
"Sợ rồi sao?"
Ta thành thật gật đầu.
"Sợ."
"Vậy còn muốn tra nữa không?"
"Tra."
Người ngước mắt lên.
"Vì sao?"
Ta đáp:
"Vì thần đã biết rõ rồi."
"Đã biết mà còn giả vờ như không biết, còn đáng ghét hơn cả việc không biết gì."
Thẩm Hoài Cẩn nhìn ta.
Ánh mắt đó không giống ánh nhìn của đế vương dành cho thần t.ử.
Mà tựa như thiếu niên năm xưa nhìn ta bên cạnh giả sơn.
Người nói:
"Trẫm sẽ phái người bảo vệ nàng."
Ta lắc đầu.
"Bệ hạ phái người quá lộ liễu."
"Nàng có cao kiến gì?"
"Có."
Ta ngẩng đầu.
"Ta muốn đến Hầu phủ cáo trạng."
Thẩm Hoài Cẩn khựng lại.
"Cáo chuyện gì?"
"Cáo Tĩnh An Hầu phu nhân."
Ta nói đầy vẻ tự tin, danh chính ngôn thuận.
"Nhi t.ử của bà ta đào hôn, Hầu phủ vẫn chưa đích thân tạ lỗi với ta. Ta tới cửa đòi lời giải thích là chuyện hợp tình hợp lý."
Thẩm Hoài Cẩn trầm mặc một lát.
Đột nhiên bật cười thành tiếng.
"Tống Nam Húc, nàng thật là..."
Người dường như định nói gì đó, rồi lại nuốt vào.
"Thật là sao ạ?"
"Thật biết cách cáo trạng."
Ta coi như người đang khen mình.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com