Kim Loan Điện Nàng Đến Kiện

Chương 10



 

Ngoại truyện

Sau khi Đăng Văn Ti chính thức đi vào vận hành, Cáo Trạng Quán của ta dần trở thành nơi bách tính quen thuộc tìm đến mỗi khi có uất ức không thể nói cùng ai. Ban đầu chỉ là một gian tiệm nhỏ phía Nam thành, về sau lại được mở rộng thêm hai gian bên cạnh, treo thêm một tấm biển mới do chính phụ thân ta viết, chữ mực đậm nét mạnh, chỉ bốn chữ giản dị nhưng nặng tựa núi sông, Đăng Văn vì dân.

Ngày treo biển mới, ta đứng dưới hiên nhìn rất lâu. Gió thu thổi qua, mang theo mùi lá khô và tiếng người qua lại ngoài phố. Ta chợt nhớ đến ngày đầu tiên mình quỳ ở Kim Loan Điện, khi ấy ta cũng đứng trong gió như thế, chỉ khác là lúc đó trong lòng đầy hoang mang và phẫn nộ, còn hôm nay lại là một sự bình yên khó gọi thành tên.

Phía sau lưng ta, Thẩm Hoài Cẩn đang cúi người sửa lại một chồng công văn. Hắn bây giờ không còn thường xuyên mặc thanh sam đi lại ngoài phố nữa, nhưng mỗi khi rảnh rỗi vẫn thích đến quán của ta, ngồi ở góc nhỏ nhất, nhìn ta viết đơn, hoặc chỉ đơn giản là nhìn người đến người đi.

Ta quay lại hỏi hắn vì sao lại thích ngồi ở đó. Hắn không ngẩng đầu, chỉ nói nơi đó có thể nhìn rõ nhất biểu cảm của nàng khi nghe chuyện oan khuất.

Ta bật cười, hỏi lại hắn có phải đang xem náo nhiệt hay không. Hắn lúc đó mới ngẩng lên, ánh mắt nghiêm túc mà dịu dàng, nói không phải, là đang học cách làm một bệ hạ biết lắng nghe.

Câu nói ấy khiến ta im lặng rất lâu.

Sau đó ta lại cúi xuống tiếp tục viết đơn cho một phụ nhân mất ruộng. Nàng ta kể chuyện rất chậm, từng chữ đều run rẩy. Ta nghe xong liền viết, viết xong lại sửa, sửa xong lại đọc lại cho nàng nghe. Khi nàng ký tên vào lá đơn, tay còn run nhưng ánh mắt đã sáng hơn rất nhiều.

Ta nhớ rõ ánh mắt đó. Giống như ánh sáng nhỏ nhoi cuối đường tối.

Đêm hôm ấy, khi quán đã đóng cửa, ta cùng Thẩm Hoài Cẩn đi bộ về phủ. Đường phố không còn ồn ào như ban ngày, chỉ còn tiếng bước chân vang lên đều đặn. Ta hỏi hắn, có khi nào hắn thấy mệt không, khi phải nghe quá nhiều chuyện bi thương như vậy.

Hắn nắm tay ta rất nhẹ, nói mệt thì có, nhưng nếu không nghe, thì những người kia sẽ không còn chỗ để nói nữa.

Ta hỏi tiếp, vậy hắn có bao giờ hối hận không khi mở ra Đăng Văn Ti.

Hắn dừng bước, nhìn ta rất lâu rồi nói, nếu hối hận, thì đã không bước xuống khỏi ngai vàng ngày hôm đó.

Ta không hỏi thêm nữa.

Bởi vì ta hiểu, có những lựa chọn một khi đã đưa ra thì không còn đường lui, chỉ còn cách đi tiếp.

Mùa đông năm ấy, kinh thành có tuyết rơi rất dày. Cáo Trạng Quán mở cửa muộn hơn thường ngày. Ta ngồi bên trong, đốt một chậu than nhỏ, đang hướng dẫn một nữ hài cách viết đơn kiện cha kế. Nàng còn nhỏ, chữ viết xiêu vẹo, nhưng mỗi nét đều rất nghiêm túc.

Bên ngoài, có tiếng người gõ cửa gấp gáp. Ta ngẩng đầu, thấy một người tiểu lại của Đăng Văn Ti, trên áo còn dính tuyết, thở hổn hển nói có án lớn, liên quan đến một loạt thương hộ bị ép giá lương thực.

Ta đặt b.út xuống, khoác áo choàng rồi đi theo hắn.

Trước khi đi, ta quay lại nhìn nữ hài kia. Nàng nắm c.h.ặ.t lá đơn trong tay, ánh mắt lo lắng nhưng không hoảng loạn. Ta mỉm cười với nàng, nói cứ tiếp tục viết, nếu không biết thì hỏi người trong quán.

Nàng gật đầu rất mạnh.

Ta bước ra khỏi cửa, gió tuyết ập vào mặt lạnh buốt. Nhưng ta lại thấy rất rõ con đường phía trước.

Khi đến nha môn, đã thấy phụ thân ta đứng đó. Ông nhìn ta một cái, không hỏi nhiều, chỉ nói vụ án này không đơn giản, phía sau có liên quan đến quan viên trong triều.

Ta gật đầu, mở hồ sơ ra xem từng trang.

Những con chữ lạnh lẽo nhưng mang theo vô số số phận.

Đêm đó ta không về phủ. Ta cùng phụ thân ở lại đến tận sáng để chỉnh lý chứng cứ. Khi trời vừa hửng sáng, tuyết ngoài sân đã phủ một lớp dày, ánh sáng phản chiếu khiến cả sân như một tấm gương trắng xóa.

Phụ thân nhìn ta, chợt nói, năm đó ông từng lo ta không chịu nổi con đường này.

Ta hỏi ông hiện tại còn lo không.

Ông cười nhẹ, nói hiện tại chỉ lo người khác không chịu nổi con đường ta đi.

Ta cũng cười.

Khi trở về quán, trời đã sang trưa. Trong quán có thêm vài người đang chờ. Ta vừa bước vào, liền thấy Thẩm Hoài Cẩn ngồi ở góc quen thuộc. Hắn không mặc long bào, chỉ khoác áo lông đơn giản, nhưng khí chất vẫn khiến người khác không dám tùy tiện nhìn thẳng.

Hắn thấy ta liền đứng dậy, đưa cho ta một chén trà nóng.

Ta hỏi hắn sao lại đến sớm như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn nói hôm nay không vào triều, chỉ muốn đến xem nàng có bị tuyết làm lạnh hay không.

Ta nói ta không yếu ớt như vậy.

Hắn gật đầu, nhưng vẫn đưa thêm một chiếc áo choàng lên vai ta.

Ta không từ chối.

Trong khoảnh khắc đó, ta bỗng nhiên nhớ lại rất lâu về trước, khi ta còn là một tiểu cô nương thích mách lẻo, chỉ biết chạy khắp nơi đòi công đạo cho những chuyện rất nhỏ. Khi ấy ta từng bị người ta cười nhạo, nói ta phiền phức, nói ta không biết thân biết phận.

Nhưng cũng chính những chuyện phiền phức ấy, lại dẫn ta đi đến hôm nay.

Buổi chiều, có một đoàn người từ phương xa đến kinh thành. Họ mang theo đơn kiện của cả một thôn bị lũ cuốn mất đất, quan địa phương lại cố tình ém nhẹm cứu trợ. Ta nghe xong, tay nắm b.út hơi siết lại.

Thẩm Hoài Cẩn đứng bên cạnh ta, nói nếu nàng muốn đi, trẫm sẽ cùng đi.

Ta lắc đầu, nói chuyện này không cần bệ hạ tự mình xuất hành.

Hắn nhìn ta, ánh mắt như muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng chỉ gật đầu.

hằng nguyễn

Ta đi theo đoàn người ra khỏi thành.

Lần này không có nghi thức, không có quan lớn đi cùng, chỉ có ta và vài người trong Đăng Văn Ti. Đường đi rất dài, nhưng mỗi bước đều rõ ràng.

Trên đường, ta hỏi một người trong đoàn vì sao họ không đến nha môn địa phương trước.

Hắn nói đã đến rồi, nhưng không ai nghe.

Ta im lặng rất lâu.

Đến khi mặt trời lặn xuống sau dãy núi, ta mới nói, vậy thì lần này, sẽ có người nghe.

Khi trở về kinh thành đã là nhiều ngày sau. Ta mang theo chứng cứ và cả những người dân ấy. Đứng trước cổng Đăng Văn Ti, ta thấy rất nhiều người đang chờ.

Trong đó có cả Lục Thanh Uyển.

Nàng đã không còn mặc tang phục. Ánh mắt không còn thù hận như trước, chỉ còn lại một sự trầm lặng.

Nàng bước đến trước ta, cúi đầu rất thấp, nói nàng muốn nộp đơn kiện một người đã từng lợi dụng nàng.

Ta hơi bất ngờ.

Nàng nói thêm, nàng đã nghĩ rất lâu, cuối cùng hiểu ra rằng hận thù không thể làm cha nàng sống lại, nhưng sự thật có thể khiến người khác không đi vào vết xe đổ.

Ta nhận đơn của nàng.

Lúc nàng rời đi, bước chân không còn nặng nề như trước.

Đêm đó, Thẩm Hoài Cẩn đến rất muộn.

Hắn đứng trước cửa quán, nhìn ta rất lâu rồi nói, nàng đã làm thay đổi rất nhiều người.

Ta nói ta chỉ viết đơn mà thôi.

Hắn lắc đầu, nói không phải, nàng đã khiến họ dám nói ra điều họ không dám nói.

Ta nhìn hắn, hỏi vậy còn hắn thì sao.

Hắn im lặng một lúc lâu, rồi nói, trẫm cũng vậy.

Ta cười.

Ngoài kia gió đêm thổi qua, mang theo mùi tuyết tan và mùi đất ẩm.

Ta biết, con đường này vẫn còn rất dài.

Nhưng lần này, ta không đi một mình nữa.