Đến trước Tử Thần Điện, Vệ Tương nhìn đồng hồ, đã khoảng bốn giờ chiều.
Giờ này còn lâu mới đến bữa tối, có lẽ hoàng đế vẫn đang phê duyệt tấu chương.
Vệ Tương đi qua ngoại điện, và nội điện, thấy nội điện không có ai, nàng liền đi thẳng đến tẩm điện.
Vừa vào tẩm điện, nàng nghe Dung Thừa Uyên đang cười gượng xin lỗi: "Bệ hạ thứ tội, các đại nhân tài cao bắc đẩu, nô tài chỉ mới đọc qua vài quyển sách mỏng, việc này thật sự..."
Gã còn chưa dứt lời, Sở Nguyên Dục đã mất kiên nhẫn cắt ngang: "Thôi, ngươi lui xuống đi."
Vệ Tương vòng qua tấm bình phong ngay cửa, ngước mắt thấy Dung Thừa Uyên chuẩn bị đi ra, cười nói: "Chưởng ấn là người khéo léo trăm đường, rốt cuộc là chuyện gì mà lại khiến chưởng ấn khó xử đến vậy? Nói ra cho bổn cung mở mang tầm mắt đi."
Dung Thừa Uyên nghe tiếng thì vội quay người hành lễ, Vệ Tương cũng hành lễ với hoàng đế.
Sở Nguyên Dục đang ngồi uống trà, đầu còn đang đau âm ỉ. Thấy nàng đến, hắn khẽ cười: "Tiểu Tương."
Vệ Tương mỉm cười ngồi xuống bên cạnh, lại nhìn Dung Thừa Uyên, hỏi: "Chuyện gì thế?"
Dung Thừa Uyên tỏ vẻ sầu não: "Bệ hạ không khỏe, nhưng chính sự lại không thể bỏ, nên nô tài đọc tấu chương cho bệ hạ nghe. Nhưng trong tấu chương có nhiều từ ngữ khó hiểu, nô tài thường không biết hoặc ngắt sai câu, khiến bệ hạ chê cười."
Ừm, ngữ điệu nghe thật đau khổ, giống thật đấy!
Vệ Tương thầm cười trêu trong lòng, nàng quay đầu nhìn hoàng đế, dịu dàng dựa sát lại, khẽ nói: "Bệ hạ đừng giận, để thần thiếp đọc thử xem. Bệ hạ đã dạy thần thiếp đọc nhiều sách như vậy, lúc này coi như có đất dụng võ rồi."
Sở Nguyên Dục nghe vậy, ánh mắt liền sáng lên, thuận tay đưa tấu chương mà Dung Thừa Uyên đọc dở cho nàng, rồi phất tay ra hiệu cho Dung Thừa Uyên lui ra.
Vệ Tương mở tấu chương, đọc lướt qua. Đây là một vụ án liên quan đến tôn thất, hai nữ tiến sĩ vừa nãy cũng từng nhắc tới, không phải chuyện lớn gì.
Nàng đọc một cách từ tốn, ngữ điệu nhẹ nhàng và truyền cảm.
Sở Nguyên Dục nhắm mắt lắng nghe, mãi đến khi nàng đọc xong, đặt tấu chương xuống, hắn mới mở mắt, cười nói: "Vốn là chuyện phiền lòng, nghe nàng đọc lại thấy vẫn chưa đã, chỉ mong tấu chương này viết dài hơn."
Sở Nguyên Dục ngồi thẳng dậy, đặt tấu chương lên bàn nhỏ trước mặt để bút phê.
Vệ Tương cúi đầu, không bàn luận gì, cũng không tò mò xem hắn phê như thế nào. Nàng giữ đúng bổn phận, đợi hắn phê duyệt xong thì cầm quyển tiếp theo, tiếp tục đọc.
Trong lòng nàng thầm biết ơn Dung Thừa Uyên đã dọn đường cho mình. Mặc dù nàng từng nghe nghị luận trong triều, cũng thường xuyên trao đổi với hắn về những chuyện này, nhưng xét cho cùng đó chỉ là "trò chuyện phiếm". Bây giờ, việc đọc tấu chương cho hắn nghe là hoàn toàn khác.
Mười nghìn lần "trò chuyện phiếm" trước kia vẫn chỉ là "trò chuyện phiếm", nàng chẳng qua chỉ là "người đẹp thêm hương" cho cuộc sống của hắn. Còn bây giờ, nàng thật sự đang "hỗ trợ" hắn xử lý chính sự. Hắn đã chấp nhận bước đầu tiên này, nàng có thể từ từ thăm dò bước thứ hai.
Nhưng chính vì thế, đây cũng là thời điểm nàng không thể sốt ruột nhất. Nàng chỉ có thể để hắn từ từ dựa dẫm vào nàng, từ từ đòi hỏi ở nàng nhiều hơn, nhưng tuyệt đối không được để hắn cảm thấy nàng có ý đồ riêng, dù chỉ là một chút.
Thế nên Vệ Tương cứ đọc hết quyển này đến quyển khác, từ chiều đến tận tối, tổng cộng đọc hơn mười quyển, nhưng không hề đưa ra một ý kiến nào.
Từ ngày hôm đó, cuộc sống của Vệ Tương trở nên vô cùng bận rộn. Các công việc trong hậu cung vốn đã chiếm gần hết thời gian của nàng, giờ lại dành thời gian rảnh rỗi để đọc tấu chương cho hoàng đế, nàng càng không có lúc rảnh.
Tuy bận rộn, nhưng Vệ Tương không hề cảm thấy mệt mỏi, trái lại còn rất thích thú, bởi vì nàng chưa bao giờ cảm thấy quyền lực tối thượng ở gần mình đến vậy.
Trước kia, khi nghe nghị luận trong triều, nàng thường có một cảm giác kỳ lạ, rằng trong những cuộc đấu đá triều chính đầy sóng gió ấy, nàng chẳng qua chỉ là một món đồ trang trí xinh đẹp. Bây giờ, nàng cuối cùng cũng cảm thấy mình thực sự ở trong đó.
Đồng thời, những sắp xếp khác mà nàng đã bí mật bàn bạc với Dung Thừa Uyên trước đây cũng đã gần hoàn tất.
Chuyện này vốn không hề đơn giản, một khi để lộ sơ hở thì sẽ vạn kiếp bất phục. Nhưng hoàng hậu lại cố tình uy h**p Điền Văn Húc. Điền Văn Húc tuy là một đại phu nhân từ, nhưng khi tính mạng của cả nhà gặp nguy hiểm, ông cũng không thể giữ được bình tĩnh. Đối với Điền Văn Húc, vì hoàng hậu từng nói những lời đe dọa này giống như một thanh đao treo trên đỉnh đầu. Dù hoàng hậu có thay đổi ý định sau khi bị hoàng đế giam lỏng hay không, thì đối với Điền Văn Húc mà nói, hoàng hậu biến mất sẽ ổn hơn nhiều.
Hơn nữa, những chuyện mà Vệ Tương dặn dò không đòi hỏi Điền Văn Húc phải mạo hiểm, chỉ cần ông ta nói vài câu là có thể xoay chuyển cục diện. Do vậy, sau hai ngày đấu tranh tư tưởng, Điền Văn Húc đã đồng ý.
Có điều, dù mọi chuyện đã sắp xếp chu toàn, nhưng tình thế hiện tại lại trớ trêu đến nực cười. Đó là hoàng đế hoàn toàn không đến cung của hoàng hậu.
Nếu là bình thường, Vệ Tương sẽ nhờ người đi khuyên, hoặc tự tìm một lý do để diễn một màn kịch hiền thục. Nhưng bây giờ đang có quốc tang, hoàng hậu lại bị giam lỏng với lý do "bệnh nặng", nàng là một sủng phi vốn không hòa thuận với hoàng hậu lại ra mặt khuyên hoàng đế đến Trường Thu Cung thì quá kỳ lạ.
Nhưng hoàng đế không đi, chẳng khác nào trên sân khấu thiếu mất một diễn viên, vở kịch sẽ không thể bắt đầu. Vệ Tương ngẫm nghĩ về thế bí bất lực này, giận đến mức bật cười mấy lần.
Tuy nhiên, nàng lại quên mất trong chuyện "không thể ngồi yên" này, hoàng hậu lại là một bậc thầy.
...
Tháng mười một, tuyết rơi ở kinh thành hai ngày hai đêm, không chỉ dân chúng khốn khổ, mà ngay cả cung nhân trong cung cũng than trời trách đất.
Vệ Tương tính toán sổ sách mấy ngày, thấy chỉ tiêu nửa năm nay trong cung vẫn ổn, nên ra lệnh tăng thêm một phần than củi ở khắp nơi.
Nàng đặc biệt dặn dò: "Chỉ thêm than, không thêm tiền."
Bởi vì tiền dễ bị bóc lột qua nhiều người, rất khó đến được tay các cung nhân thấp kém. Còn than tuy cũng có thể bán lén, nhưng tốn nhiều công sức, hơn nữa loại than mà cung nhân cấp thấp dùng lại không đáng giá, phần lớn các quản sự không thèm để mắt đến mấy đồng bạc lẻ đó. Chỉ cần họ giơ tay cho qua, than củi sẽ được sử dụng đúng chỗ.
Phó Thành nhận lệnh đến Lục Thượng Cục và Nội Giám Quan truyền lời. Vệ Tương sai Quỳnh Phương lấy áo khoác giữ ấm, rồi lại đến Tử Thần Điện để đọc tấu chương cho hoàng đế nghe.
Mới vài ngày trước, nàng đã thuận lợi "tiến thêm một bước".
Hôm đó, vì trời lạnh mà cơn đau đầu của hắn lại tái phát, tâm trạng phiền muộn. Thấy tấu chương chất đống trên bàn, khi nàng đến, hắn nói: "Nếu đọc đến tấu chương thỉnh an thì không cần đọc nữa, nàng cứ phê chữ 'đã duyệt' rồi bảo họ phát về là được."
Sở Nguyên Dục ngồi trước ngự án, tay ấn mạnh vào thái dương, ấn đến mức các khớp ngón tay trắng bệch mới thấy đỡ hơn một chút. Hắn nói không chút do dự: "Phải, chỉ là những lời chúc tốt lành thôi, đừng khiến trẫm bận tâm, cũng đừng làm nàng tốn hơi."
Nói rồi hắn đưa mắt ra hiệu, Dung Thừa Uyên lập tức mang nghiên mực đã mài sẵn chu sa và bút cho nàng.
Đối với nàng mà nói, đây lại là một bước vô cùng quan trọng.
Trên đường Vệ Tương đến Tử Thần Điện, tuyết lại rơi. Chẳng mấy chốc, đường đi đã được cung nhân quét sạch lại phủ thêm một lớp tuyết trắng tinh.
Kiệu dừng lại trước Tử Thần Điện, Quỳnh Phương bước lên vén rèm. Vệ Tương chợt cảm thấy lạnh buốt, sau khi xuống kiệu, nàng theo phản xạ đi nhanh hơn, muốn vào điện sớm một chút.
Đến cửa điện, thái giám đang trực nàng lại. Vệ Tương nhìn qua, tên thái giám hạ giọng nói: "Đại hoàng tử vừa đến."
Vệ Tương vốn không để tâm, nhưng trong điện lại truyền ra tiếng khóc, dường như người đó rất lo lắng, lại có sự kiềm nén, pha lẫn chút sự non nớt, đúng là tiếng của đại hoàng tử.
Vệ Tương nhíu mày, sải bước vào trong. Vừa đến nội điện, nàng đã thấy hai cha con vội vã đi ra, cả hai đều rất gấp.
Hoàng đế nhíu mày, nghiêng đầu dặn dò Dung Thừa Uyên: "Đi mới quý phi."
Dứt lời, hắn nhìn về phía trước thì thấy nàng.
"Bệ hạ." Vệ Tương lùi sang một bên, hành lễ.
Nàng còn chưa kịp cúi người, hoàng đế đã nắm tay nàng: "Đến đúng lúc lắm, đi cùng trẫm."