Kim Điện Tiêu Hương

Chương 198



Chương 197: Gợi ý

Sau khi Dung Thừa Uyên rời đi, Vệ Tương gọi Quỳnh Phương vào để bàn bạc, cuối cùng giao việc này cho Liêm Tiêm.

Liêm Tiêm đã đi theo nàng từ lúc nàng được tấn phong, cũng là người đích thân Dung Thừa Uyên lựa chọn. Nàng ấy vốn làm việc cẩn thận, nghe sắp xếp không hề tỏ ra kinh ngạc, bình tĩnh dập đầu: "Nếu có thể giúp được nương nương, nô tỳ có chết cũng không tiếc."

Vệ Tương mỉm cười, đỡ Liêm Tiêm dậy: "Ta biết trên ngươi có ông bà, cha mẹ, dưới có đệ đệ muội muội còn nhỏ cần chăm lo. Nếu là việc dễ mất mạng, ta đã không để ngươi đi. Yên tâm, chúng ta chỉ ôm cây đợi thỏ, xem thỏ có đến không thôi. Nếu không đến thì sau này sẽ tìm cớ khác điều ngươi trở lại, nếu đến thì cứ giữ mình trước đã, chuyện khác tính sau."

Liêm Tiêm liên tục gật đầu: "Nô tỳ hiểu rồi, nô tỳ xin nghe theo sắp xếp của nương nương."

Vệ Tương mỉm cười nhìn sang Quỳnh Phương, Quỳnh Phương liền nâng cái khay đã chuẩn bị sẵn trên bàn lên, trên khay có vài thỏi bạc.

Quỳnh Phương cúi đầu cười nói: "Theo thân phận của ngươi, nương nương nên thưởng cho ngươi nhiều bạc để tiễn đi, coi như đáp lại tình nghĩa chủ tớ mấy năm qua. Nhưng nay hoàng hậu nương nương chủ trương tiết kiệm nghiêm ngặt, ăn mặc chi tiêu đều phải giảm phân nửa, người bị đuổi khỏi cung cũng nhiều, theo quy tắc thì không biết tốn bao nhiêu tiền, nên chỉ đành giảm thêm lần nữa."

Liêm Tiêm vô cùng lanh lợi, chớp mắt giọng đã trở nên chua chát: "Nếu sau này nô tỳ biết lời cô cô là giả, chỉ có nô tỳ thật sự bị đuổi đi còn bị bớt bạc, nô tỳ nhất định sẽ oán hận nương nương!"

Quỳnh Phương bật cười: "Trong cung chuyện đáng hận nhiều lắm. Nếu ngươi chỉ giấu oán hận trong lòng, đừng để người khác lợi dụng thì bọn ta mặc kệ."

Liêm Tiêm cố nhịn cười, lại khom người hành lễ với Vệ Tương: "Vậy nô tỳ xin cáo lui."

Vệ Tương gật đầu, dặn Quỳnh Phương gọi cả Phó Thành và Tích Lâm cùng tiễn Liêm Tiêm, phải đích thân đưa Liêm Tiêm đến Ty Thượng Cung mới được.

Quỳnh Phương nhân lệnh lui xuống, khoảng nửa canh giờ sau mới quay về. Vệ Tương ngẩng đầu, Quỳnh Phương khom người bẩm báo: "Liêm Tiêm đi được nửa đường thì bật khóc, khóc suốt đến Ty Thượng Cung. Ty Thượng Cung bên hành cung vốn không thân thiết với chúng ta như trong cung, quy tắc lỏng lẻo, khiến không ít người hóng chuyện chỉ trỏ."

Vệ Tương yên tâm, lại cúi đầu tiếp tục đọc sách: "Thế các ngươi chắc đã dỗ dành nàng ấy tử tế chứ?"

"Đương nhiên, những gì có thể nói đều đã nói hết rồi." Quỳnh Phương cười, "Có điều nha đầu kia mất bình tĩnh quá, lúc nổi nóng còn nói một câu bất kính với nương nương, lúc định nói câu thứ hai thì bị Tích Lâm bịt miệng mới chịu yên."

"Rất tốt." Vệ Tương tỏ ra hài lòng, chuyện này coi như kết thúc.

Những ngày sau đó trong cung khá yên ổn. Hành động của hoàng hậu dường như không chỉ giúp tiết kiệm tiền bạc, mà còn tạo dựng được uy phong. Từ phi tần đến cung nhân đều không dám làm càn trước uy nghiêm của trung cung, thậm chí lúc gặp nhau cũng ít nói lời sắc bén.

Nhưng Vệ Tương biết sau vẻ bình lặng ấy, sóng ngầm càng mãnh liệt hơn.

Cung nhân oán than không ngớt. Có một hôm không biết tại sao chuyện lại bị làm ầm lên, thậm chí có hai thái giám và chưởng sự đánh nhau to tiếng.

Việc xảy ra ở Vĩnh Hạng trong cung, cách xa hành cung, lẽ ra không nên làm kinh động đến các chủ tử đang tránh nóng ở hành cung. Nhưng người khổ quá nhiều, tất nhiên sẽ có kẻ tìm cách để chuyện bay đến tai người ở hành cung.

Hoàng hậu lập tức hạ ý chỉ, nói ba người kia vi phạm cung quy, phạt đánh chết. Lệnh ra như sấm, cuối cùng cũng dập được sóng ngầm.

Vệ Tương nghe tin ấy, không còn tâm trạng đọc sách nữa, trầm tư nửa canh giờ.

Quỳnh Phương vào thay trà ba lần, thấy nàng cứ thế này mãi, không khỏi lo lắng: "Nương nương có tâm sự sao?"

Vệ Tương sực tỉnh, cười thở dài: "Ta đang nghĩ hoàng hậu ra tay quyết liệt như vậy rốt cuộc là không biết chuyện đánh nhau thật, hay là giả mù giả điếc? Nếu có kẻ cố tình nói một nửa giấu một nửa, gài bẫy nàng ta thì chẳng có gì làm. Có thể làm được chuyện này không phải chỉ có một hai người. Có điều nếu hoàng hậu không chịu sai người đi hỏi thăm cho rõ thì đúng là hơi ngốc."

Quỳnh Phương đáp: "Hoàng hậu sống không màng sự đời bao năm, vốn không quen xử lý mấy việc như vậy. Giờ mất đi cánh tay đắc lực như Tư Dung, nàng ta lại càng không biết xử lý ra sao."

Vệ Tương gật đầu.

Quỳnh Phương lại nói: "Nhưng bảo nàng ta giả mù giả điếc cũng không sai. Chuyện này ngay từ đầu đã là một nước cờ sai rồi. Nô tỳ nhìn ra... Hoàng hậu có ý tốt, chỉ cắt giảm người và chi tiêu từng cung chứ không đụng đến nơi khác, còn cắt giảm theo vị trí của chủ tử là muốn giảm sự xa hoa mà không để cung nhân quá khổ. Nhưng đời đâu đơn giản như thế? Nàng ta quên rằng cung nhân khổ nhất là những người không bao giờ gặp được chủ tử. Người trên nhận được chỉ dụ lại không muốn chịu thiệt, tất nhiên sẽ nghĩ cách kiếm lợi, bòn rút tầng tầng lớp lớp, cuối cùng người khổ vẫn là những người ở chỗ tối tăm."

"Đúng vậy." Vệ Tương khẽ cười, "Giờ ở Vĩnh Hạng có người đánh nhau, có thể nàng ta đã biết lý do, nhưng lại không thể rút chỉ dụ về, nên chỉ có thể giả mù giả điếc đàn áp tới cùng."

Tâm trạng Vệ Tương khá phức tạp. Nàng vốn vui khi thấy hoàng hậu sai càng thêm sai, nhưng bản thân xuất thân từ Vĩnh Hạng, những năm tháng cực khổ ấy cả đời nàng không quên được, thế nên nay khó tránh khỏi cảm thấy thương xót cho những cung nhân kia.

Vệ Tương thở dài, trầm giọng dặn dò: "Ngươi truyền lệnh xuống, ở Lâm Chiếu Cung này, bất kể thân phận hay lý do gì, tuyệt đối không được thu những đồng bạc bất chính. Nếu ai vi phạm, đánh năm mươi trượng, đưa vào Vĩnh Hạng, cho họ nếm thử cực khổ ở đó!"

Quỳnh Phương an ủi: "Nương nương nghĩ nhiều rồi. Chúng ta vốn không thật sự giảm bổng lộ, chắc họ không đến mức làm thế đâu."

Vệ Tương lắc đầu: "Con người ai cũng có lòng tham. Dù chúng ta không cắt củ ai, nhưng nhìn cung khác đều vơ được chút chút lợi từ hạ nhân, thế nào cũng sẽ có kẻ nảy sinh ý xấu. Dặn dò một tiếng vẫn hơn. Thêm nữa... Ngươi đi nói với Phó Thành, sau này ra ngoài truyền lời hay làm việc, cứ thưởng hậu hĩnh thêm một chút, đây là cơ hội đưa than sưởi tuyết hiếm có. Nếu để họ thấy rõ lợi và hại thì cũng là điều tốt."

"Vâng." Quỳnh Phương hành lễ, lui xuống làm.

Chưa đến hai ngày, quả nhiên lôi ra được một thái giám to gan.

Lúc ấy Vệ Tương mới ăn trưa xong, đích thân Phó Thành dẫn người vào, kẻ kia sớm đã sợ đến mức hồn vía bay mất, vừa thấy Vệ Tương liền quỳ xuống, dập đầu không ngừng.

Vệ Tương vốn định nghỉ trưa, ngồi bên giường nhíu mày: "Sao thế?"

Phó Thành cười lạnh: "Đồng hồ ở ngoại điện dạo này bị lệch giờ hai lần, nô tài muốn đến Tạo Chung Xử tìm thợ giỏi đến xem, lúc đi ngang qua Hoa Phong, thấy tên này giở trò bắt bẻ, nói hoa người ta chọn không đẹp, còn bóng gió dọa sẽ tố cáo với nương nương."

Nói tới đây, Phó Thành tức giận đá tên đó một cái, mắng: "Thứ không được hầu hạ gần nương nương lại giỏi ra ngoài khoe mẽ!"

Sau đó, Phó Thành chắp tay, thở dài nói với Vệ Tương: "Bên Hoa Phòng lại gặp kẻ lắm mưu, cung nhân phụ trách chẳng biết trốn đi đâu, đẩy hai tiểu cung nữ ra đối phó. Hai tiểu cô nương kia mới mười một mười hai tuổi, không hiểu là gã đòi tiền, bị dọa đến bật khóc, quỳ xuống cầu xin. Lúc nô tài vào, gã còn đang đắc ý lắm!"