Kiếp Trước Vùi Thân Nơi Biệt Viện, Kiếp Này Ta Chỉ Cầu Tự Do

Chương 7



 

Ta khẽ dời tay mẫu thân ra.

 

Làm nhơ sự trong sạch?

 

Ta đã ở đây thì tuyệt đối không thể trơ mắt đứng nhìn mà bỏ mặc được.

 

"Này, Ngưng Nhi con đi đâu đấy?"

 

"Đi tiểu ạ."

 

Nương theo ánh trăng vằng vặc mà leo lên cành cây, ta cẩn thận quan sát một lát.

 

Hình ảnh này hoàn toàn khác xa so với trong tưởng tượng a.

 

Tộc muội bị lôi đi kia lại bị gã nha dịch giữ c.h.ặ.t buông lời dọa nạt một hồi, ngồi luôn ở đó bắt đầu kêu cứu m/ạ/n/g khô khan gượng gạo, tên nha dịch kia thậm chí còn cắt cho nàng ta nửa quả dại ăn.

 

Trên đời này lại có chuyện làm vẩn đục sự trong sạch của con gái nhà người ta theo cách này sao?

 

Hay nên nói là...

 

Người này do chính Tạ Hiên cắm rễ vào? Hay vốn dĩ giữa hai người họ đã tằng tịu có tư tình từ trước?

 

Ta cẩn thận nheo mắt đ.á.n.h giá tên nha dịch đó rồi lẳng lặng lui trở về.

 

Phụ mẫu thấy thế, vội nhìn ta từ trên xuống dưới mấy lượt, thấy ta bình yên vô sự không sứt mẻ miếng nào, lúc bấy giờ mới an lòng.

 

Ta ấn nhẹ lên bắp chân cho mẫu thân, an ủi: "Yên tâm đi, nữ nhi của hai người nào phải kẻ thiếu suy nghĩ."

 

Mẫu thân liếc ta một cái, rốt cuộc vì quá đỗi mệt mỏi, rất nhanh liền truyền tới từng trận ngáy đều đều.

 

Phụ thân len lén tuồn cho ta nửa chiếc bánh bao: "Ngưng Nhi, đói rồi phải không, mau ăn đi."

 

Ta ngạc nhiên cực kỳ.

 

Cả ngày nay tổng cộng chỉ được chia có hai chiếc bánh bao, phụ thân cớ sao lại vẫn chừa lại được nửa chiếc thế này?

 

Ngay lập tức ta bèn xua tay: "Cha à, con không đói, người hãy mau ăn đi."

 

Giữa lúc hai cha con ta đang đùn đẩy qua lại, bỗng một tiếng ho nhẹ vang lên, vừa quay đầu liền thấy một gã nha dịch ném thứ đồ giấu trong n.g.ự.c về phía này rồi lập tức quay người rời đi.

 

"Bịch!"

 

Ta vội vã buông bắp chân của mẫu thân ra, dùng cả hai tay bắt lấy, ngửi ngửi rồi đầy ngạc nhiên quay sang nhìn phụ thân: "Hương thịt?!"

 

Dưới cái gật đầu của phụ thân, ta vội vàng len lén nghiêng người sang một bên, che lấp tầm mắt của những kẻ xung quanh, cùng phụ thân nhón lấy một chút, chỗ còn thừa toàn bộ giữ lại cho mẫu thân.

 

Phụ thân lau quệt khóe môi: "Đứa nhỏ Tạ Hiên này sắp xếp quả thật ổn thỏa."

 

Dạ Miêu

Ta cũng không thể kiềm được mà khẽ mỉm cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chứ còn sao nữa? Ta cũng đâu có dâng không ngàn lượng bạc trắng kia chứ.

 

Nhờ đám sai dịch cứ ba ngày lại len lén tuồn thịt tới một lần, suốt chặng đường này ba người chúng ta ngược lại chẳng hề phải chịu chút cực khổ nào, có điều đám tộc nhân chi thứ khác thì cứ lần lượt sụt cân gầy rộc đi, mãi cho đến một ngày nọ, một tiểu đồng chừng bảy tám tuổi trong số đó đã kiệt sức ngã gục.

 

"Đại phu, mau đi tìm đại phu đi!"

 

Gã sai dịch hừ nhẹ một tiếng: "Chốn này phía trước chẳng có thôn phía sau chẳng có điếm, kiếm đâu ra đại phu chứ? Thêm nữa, đám người các ngươi đều là phạm nhân bị lưu đày, trên người đào đâu ra ngân lượng để mà mời đại phu đây?"

 

"Ngươi?!"

 

"Bớt có mà ngươi ngươi ta ta đi, các ngươi hiện giờ là tội phạm, hoặc là cõng theo, hoặc là vứt bỏ lại đây, tự mình lựa chọn."

 

Đúng lúc món ám khí Hành Vô Tung giấu trong tay áo đang rục rịch chực chờ thì từ xa bỗng vang lại một thanh âm quen thuộc.

 

"Các ngươi muốn tìm đại phu?!"

 

Ta cùng phụ mẫu đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt biểu lộ vẻ kinh ngạc khó tin.

 

Đây là... Tiểu Liễu đại phu? Đại ca của Tiểu Liễu Nhi?!

 

Đợi đến lúc Liễu Nguyên Phong đeo sọt t.h.u.ố.c cưỡi trên lưng ngựa cao to lững thững chạy tới, tròng mắt của ta suýt chút nữa đều rơi thẳng ra ngoài.

 

Quả thực là hắn!

 

"Tiểu Liễu đại phu, mau mau mau tới đây, ở chỗ này!"

 

Phụ thân lúc này cũng chẳng rảnh đâu đi kiêng dè đám sai dịch kia nữa, lật đật réo gọi Liễu Nguyên Phong mau đi khám thử cho tộc đệ kia đi.

 

Ta thấy thế, vội vàng rảo bước tiến về phía đám sai dịch.

 

"Sai dịch đại ca, ngài xem này, chuyến lưu đày của chúng ta mỗi ngày buộc phải đi được chừng năm mươi dặm, nếu thân thể không khỏe mà khiến cho bước chân chậm trễ, há chẳng phải sẽ làm lỡ dở nhiệm vụ của các vị sao? Chi bằng cứ để vị đại phu này chẩn trị một phen, tốc độ di chuyển vẫn có thể nhanh lên được đôi chút, không phải sao?"

 

Những người còn lại cũng nhao nhao hùa theo, bày ra vẻ mặt khẩn thiết cầu xin.

 

Gã sai dịch nhìn gương mặt chi chít mụn mủ của ta, chẳng đành lòng nhìn thẳng mà dời đi ánh mắt: "Muốn nói gì thì đứng xa xa ra nói là được rồi, tự dưng sấn sổ vào gần vậy làm gì hả?"

 

Sau đó bất đắc dĩ phẩy phẩy tay: "Vậy thì nghỉ ngơi ở đây nửa canh giờ!"

 

Tộc đệ kia tuy đã được trị liệu, nhưng vẫn chẳng còn chút sức lực nào để tiếp tục đi tiếp, cũng chẳng rõ Liễu Nguyên Phong đã dùng cách gì thương lượng với đám sai dịch, về sau cậu ta liền được ngồi cùng ngựa với vị Liễu đại phu này, khiến cho đám người một trận hâm mộ.

 

Lúc mọi người đã nghỉ ngơi vào buổi tối, Liễu Nguyên Phong mới vụng trộm lân la tới nói với ta: "Tiểu Liễu Nhi ở nhà đã ăn vạ năn nỉ ỉ ôi với ta cả mấy ngày rồi, thật sự là hết chịu nổi nó, hơn nữa một mớ trang sức lần trước của ngươi ta cũng thu vào được mấy món, chao ôi, người ta bảo há miệng mắc quai quả chẳng sai chút nào!"

 

Ta nhịn không được cũng phì cười một cái.

 

Ngày hôm sau, vị tộc đệ kia vốn đã khỏe lại vẫn lì lợm nài nỉ xin được cõng trên lưng ngựa, cứ khóc lóc ầm ĩ không chịu tiến tới, liền bị gã sai dịch hung hăng quất một roi quắn đ.í.t, cuối cùng chỉ đành vừa ôm tủi thân mà gạt nước mắt tự mình lết bộ. Đám người thấy thế cũng đồng loạt dập tắt cái mong muốn viển vông được cưỡi ngựa, an phận rảo bước như thường.

 

Có Liễu Nguyên Phong tháp tùng, dọc đường đi tuy cực kỳ mệt mỏi, bù lại thể trạng của mọi người đều không vấn đề gì.