Kiếp Trước Vùi Thân Nơi Biệt Viện, Kiếp Này Ta Chỉ Cầu Tự Do

Chương 12



 

Ta cầm tờ giấy hơ nhẹ qua đống lửa, dần dà, những dòng chữ mờ nhạt bắt đầu hiện lên, trong lúc Liễu Nguyên Phong còn đang há hốc mồm kinh ngạc, ta đã nhanh ch.óng đảo mắt xem xong, tiện tay ném thẳng tờ giấy vào trong đống lửa.

 

Gã sai dịch lúc nãy đột nhiên từ đâu nhảy bổ ra: "Ây da, sao ngươi lại đốt đi mất rồi?"

 

Ta đưa mắt nhìn hắn bằng nụ cười như có như không.

 

Bức thư này e là Tạ Hiên đã nhờ hắn chuyển cho ta từ sớm rồi, đại khái gã đã lén lút mở ra xem thử, nhưng lại chẳng moi móc được chút manh mối nào, thật sự chẳng tìm ra cách phá giải nên mới chịu nôn ra đưa cho ta.

 

"Thành thật xin lỗi sai dịch đại ca, là do vị hôn phu của ta dặn dò trong thư nhất định phải thiêu hủy, miễn cho việc vô tình làm liên lụy tới sai dịch đại ca, ta nhất thời không kịp nghĩ ngợi nhiều nên liền..."

 

Gã sai dịch tức tối giậm chân bình bịch, nhưng cũng hết cách đành bất lực bỏ qua.

 

Lần này hắn thực sự đã đi xa rồi, sắc mặt ta lúc bấy giờ mới lạnh lẽo trầm xuống.

 

Đứng bật dậy, ta tóm lấy cổ áo gã dòng chính xách ngược lên.

 

"Liễu đại ca, làm phiền huynh rồi!"

 

Trơ mắt nhìn dòng chữ vừa viết xong trên giấy đang mờ nhạt dần, ta bèn niêm phong lại rồi bỏ vào trong một ống trúc nhỏ, đoạn nhét vào cuộn tranh cuộn tròn đưa cho Liễu Nguyên Phong.

 

Nếu dự liệu không nhầm, giờ này hẳn là Tạ Hiên đã lên đường đến Thượng Kinh rồi.

 

Nếu như thực sự mọi chuyện suôn sẻ, Lâm gia nhất tộc chúng ta chẳng những được rửa sạch hàm oan, chúng ta còn có thể hiên ngang trở lại Bình An trấn. Ngộ nhỡ bất thành, vậy thì cũng phải khuấy cho cái đất Thượng Kinh kia một phen long trời lở đất mới thôi.

 

Lại một lần nữa tiếp tục lên đường, cây cỏ xung quanh càng lúc càng trở nên um tùm rậm rạp.

 

Lúc mới vừa chạm mặt với chướng khí, sương trắng giăng kín mù mịt rợp trời mây suýt chút nữa đã khiến đội hình của bọn ta tan tác tản mát hết cả, cũng may chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước, dùng dây thừng cột c.h.ặ.t mọi người lại với nhau, nhờ thế mới không đến mức bị lạc mất phương hướng.

 

Uống xong t.h.u.ố.c giải, vừa mới lảo đảo bước ra khỏi làn chướng khí dày đặc kia, đập vào mắt ta lại là luồng hàn quang sắc lạnh lóe lên từ những thanh đại đao trên tay lũ hắc y nhân phía trước.

 

Lại tới nữa!

 

Đáng tiếc, lần này đám thiếu niên Lâm gia chúng ta đã chẳng còn vẻ kinh hoàng khiếp đảm giống như lúc trước nữa. Bọn họ người nào người nấy đều bừng bừng dũng khí hiên ngang, dẫu cho quyền cước có kém cỏi đôi chút, nhưng dựa vào luồng lệ khí liều m/ạ/n/g xả thân xông pha đó, vẫn ngang nhiên khiến cho lũ hắc y nhân kia hoảng sợ kiêng dè ba phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chỉ tiếc, đợt này không còn đám quan binh kề vai sát cánh hỗ trợ, nên chúng ta cũng chỉ nắm được phần thắng trong đường tơ kẽ tóc.

 

Dựa vào ưu thế nhân số áp đảo, tuy rằng đã c/h/é/m g/i/ế/t sạch sẽ không chừa một mống nào, thế nhưng bên phía tộc nhân chúng ta cũng bỏ m/ạ/n/g mất hơn hai trăm người, đám sai dịch cũng rơi rụng đi một nửa.

 

Âm thầm lặng lẽ đào hố chôn cất cẩn thận cho những tộc nhân đã khuất, t/h/i t/h/ể của đám sai dịch thì được chở mang về trong huyện. Trong lúc Liễu Nguyên Phong cùng mẫu thân đang tất tả băng bó lại vết t/h/ư/ơ/n/g cho mọi người, có một người bên chi thứ rốt cuộc không nén nổi cơn uất hận, sấn sổ lao tới đè nghiến gã dòng chính xuống đất giáng cho một cú đá trời giáng.

 

"Cái đồ khốn khiếp, mau đền m/ạ/n/g cho nhi t.ử của ta đây!"

 

Chỉ vỏn vẹn một câu thét gào, trong khoảnh khắc tiếng nức nở bi t/h/ư/ơ/n/g của toàn thể tộc nhân liền râm ran vang lên khắp bốn bề.

 

Khóe mắt ta cũng không nhịn được mà phiếm hồng.

 

Người nọ sau một tràng rống giận oán than, liền chầm chậm gục gối quỳ rạp trên mặt đất: "Hài t.ử vô tội của ta, năm nay chỉ mới mười sáu tuổi đầu thôi a. Rốt cuộc đám người các ngươi đã gây ra cái nghiệt chướng gì thế này? Liên lụy đày đọa chúng ta phải chịu cảnh lưu đày xứ lạ còn chưa đủ, nhất quyết phải đoạt đi cả m/ạ/n/g sống của chúng ta nữa sao? Kẻ thù ập tới hết đám này đến đám khác, chẳng lẽ bọn chúng muốn Lâm gia chúng ta phải tuyệt tự diệt tộc thì mới đành lòng hay sao?"

 

Đám người chi dòng chính kia sôi nổi dời đi tầm mắt, ta sụt sịt mũi, sải bước tiến lên phía trước: "Tộc thúc ngài mau đứng lên đi, ta dám lấy tính m/ạ/n/g ra bảo đảm với ngài, đây chắc chắn là đợt tập kích cuối cùng rồi."

 

Ánh mắt hắn mang đầy vẻ hoài nghi khó mà tin tưởng nổi đăm đăm nhìn ta: "Thật sao?"

 

"Là thật, bọn chúng rắp tâm tới đây suy cho cùng cũng chỉ vì sợ chứng cứ Thất hoàng t.ử lén lút tư thông qua lại với bọn Di Địch bị bại lộ mà thôi, cũng may thứ này đã rơi vào trong tay ta, ta cũng vừa cắt cử người bí mật đưa thẳng tới Thượng Kinh rồi."

Dạ Miêu

 

Gã dòng chính cùng đám người ôm tàng tâm địa biết rõ nội tình lập tức lộ ra vẻ mặt kinh hãi tột độ nhìn chằm chằm vào ta.

 

"Tiểu nha đầu miệng còn hôi sữa, bớt nói xằng nói bậy đi!" Dòng chính phẫn nộ gầm lên, cơn tức giận làm hàng râu cá trê của ông ta vểnh ngược cả lên.

 

Ta ngay cả một cái liếc mắt cũng lười đáp lại: "Có phải là ta đang nói điêu hay không, chờ thêm một chặng nữa chẳng phải sẽ tự có kết quả sao?"

 

Đám người bọn chúng ngay tức khắc rơi vào cảnh hai mặt nhìn nhau trân trân lúng túng.

 

Dẫu sao Tạ Hiên cũng mang thân thế trùng sinh sống lại, tuy rằng đối với thói trăng hoa tráo trở di tình biệt luyến của hắn ta cực kỳ khinh bỉ ghét bỏ, nhưng năng lực thì quả thực không thể nào xem thường được, chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn mà thôi.

 

Đoàn người chúng ta cứ thế trèo đèo lội suối lê lết tới được mảnh đất lưu đày, trong tay cũng đã rủng rỉnh hơn một ngàn lượng bạc trắng.