Tiếng nói của Tiêu Uyên trầm thấp, hắn đứng lặng bên khung cửa sổ, mắt dõi theo những giọt mưa lặng lẽ đọng trên cành cây ngoài sân.
Lý Hoài Ngôn tưởng hắn lo lắng cho sự an nguy của Hoàng Thượng, hơi cau mày lại: “Hoàng Thượng là con bài duy nhất hắn có thể dùng để uy hi-ếp huynh, vào thời điểm then chốt, hắn hẳn sẽ không ra tay với Hoàng Thượng đâu.”
Tiêu Uyên lắc đầu.
Lý Hoài Ngôn đã đánh giá sai mối hận trong lòng Tiêu Thiên đối với Hoàng Thượng. Cái ch-ết của Thân Doãn Bạch khiến hắn mất đi lý trí. Hắn không phải vì ngai vàng mà tạo phản, nếu thật sự là vì ngai vàng, hắn đã không lập tức hành động sau khi biết tin từ Bộ Binh. Hắn làm tất cả, chỉ để trả thù.
“Không phải chuyện đó.”
Tiêu Uyên xoay người lại, chậm rãi nói: “Tín hiệu kia không chỉ báo cho chúng ta biết, mà cũng khiến hắn cảnh giác. Đêm nay là cơ hội tốt nhất của chúng ta, nếu bỏ lỡ… đợi đến khi hắn đề phòng nghiêm ngặt hơn, muốn tiến vào hoàng cung sẽ càng khó hơn gấp bội.”
Lý Hoài Ngôn cau mày, trầm giọng: “Vậy bây giờ phải làm sao? Không có binh mã, chúng ta căn bản không thể tiến vào được.”
Nếu không có cấm quân trong tay Tiêu Thiên, thì họ vẫn còn cơ hội liều một phen. Nhưng hiện tại, bên phía họ đến một binh sĩ chính quy cũng không có, chẳng lẽ lại dẫn quân phủ đi liều mạng sao?
Muốn điều binh mã từ vùng phụ cận kinh thành đến cũng được, nhưng phải có hổ phù của Hoàng Thượng mới được. Mà hổ phù ắt sẽ bị canh giữ nghiêm ngặt trong tẩm cung, muốn lấy ra, gần như là không thể.
Tiêu Uyên trầm ngâm một lúc, rồi bất ngờ nói: “Theo tin từ phía trên đưa về, binh mã sẽ sớm vào kinh. Ta sẽ vào cung trước một bước để ổn định cục diện, chờ binh mã đến, các ngươi lập tức hành động.”
“Không được!”
Lý Hoài Ngôn lập tức bật dậy, đứng phắt lên: “Ta đi! Huynh không thể đi!”
Người ta thường nói “bắt giặc phải bắt vua trước”, giờ hắn tự chui đầu vào rọ, lỡ có chuyện gì thì cho dù có chiếm lại hoàng cung cũng vô ích.
“Hiện giờ không còn cách nào khác nữa. Yên tâm, ta có cách vào cung, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Tiêu Uyên kiên định. Dù Lý Hoài Ngôn phản đối thế nào cũng vô ích.
Hắn biết rõ, một khi Tiêu Uyên đã hạ quyết tâm, thì không dễ gì lay chuyển được.
Lý Hoài Ngôn sốt ruột, cau mày càng chặt: “Tiêu Uyên, huynh quá liều lĩnh rồi. Chính lúc thế cục rối ren thế này, càng phải giữ bình tĩnh, huynh trước nay đâu có như vậy.”
Tiêu Uyên khẽ cười, khóe môi cong nhẹ: “Ngươi không hiểu… ta không thể đợi thêm được nữa.”
Hắn sợ đêm dài lắm mộng. Thẩm An An là người nhạy cảm, nếu một ngày nào đó trí nhớ khôi phục, chắc chắn sẽ nhận ra điều gì đó. Hắn phải chấm dứt cuộc binh biến này nhanh nhất có thể, tuyệt đối không để nàng bị cuốn vào.
Lý Hoài Ngôn quả thực không hiểu. Hắn không hiểu tại sao một người thông minh cơ trí, khôn khéo như Tiêu Uyên… lại có thể vì một nữ nhân mà nhiều lần mất kiểm soát, phát điên như vậy.
Cuối chiều, sau khi thu xếp mọi thứ, Tiêu Uyên rời khỏi phủ Tứ Hoàng Tử.
Lý Hoài Ngôn tức giận dậm mạnh chân, cả lòng đầy lo âu.
Hắn lập tức dặn dò gia nhân bên cạnh: “Mau ra khỏi thành tiếp tục do thám, có tin gì thì lập tức về báo!”
Chính vì biết hoàng cung hiện giờ canh phòng nghiêm ngặt, nên Tiêu Uyên lại càng không nên mạo hiểm xông vào. Nhưng hắn không ngăn được, đành chỉ còn một cách, nhanh chóng chuẩn bị, tập hợp lực lượng, tấn công hoàng thành càng sớm càng tốt.
Khi Lý Hoài Ngôn trở về phủ Lý Quốc Công, Trịnh Nguyệt Nhi đã chuẩn bị cơm nước sẵn sàng chờ hắn.
“Hôm nay ta thật sự bận chính sự, tuyệt đối không có trêu hoa ghẹo nguyệt đâu.”
Vừa thấy nàng, Lý Hoài Ngôn liền buột miệng nói ra một câu như vậy, nói xong liền hối hận, chau mày thật chặt.
Trịnh Nguyệt Nhi không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt đáp một câu: “Biết rồi, rửa tay rồi ăn cơm đi.”
Giọng nàng rất nhẹ, thản nhiên lạnh nhạt, như thể không hề quan tâm đến việc Lý Hoài Ngôn đã làm gì bên ngoài. Chính sự dửng dưng đó khiến lòng hắn như bị chặn lại, khó chịu không tả nổi.
Từ hôm ở Túy Vân Lầu trở về, nàng luôn như vậy, lạnh nhạt mà dịu dàng. Việc nên làm thì vẫn làm, chăm sóc hắn, chuẩn bị cơm nước, quần áo, từng chút một đều không thay đổi. Nhưng Lý Hoài Ngôn lại cảm thấy, nàng không còn giống trước đây nữa, nàng đang dần xa cách hắn.
Giữa hai người hiện giờ thật sự đã không còn mâu thuẫn. Họ trở thành đúng kiểu phu thê "thân cũng như sơ" mà hắn từng mong muốn. Nhưng giờ đây, hắn lại thấy buồn bực, thậm chí là bức bối.
Lý Hoài Ngôn bước vào phòng, ngồi xuống ghế, trầm giọng nói: “Những ngày tới ta sẽ càng bận hơn, nàng không cần đợi ta ăn cơm nữa.”
“Được.”
“Cũng đừng ra khỏi cửa, gần đây kinh thành rất loạn.”
“Được.”
“Nếu… ta có bất trắc gì, nàng có thể từ trong tông tộc chọn một người con nuôi, sau này dưỡng lão. Có Tiêu Uyên ở đó, sẽ không ai dám làm khó nàng. Nhưng nếu thất bại, nàng phải lập tức rời khỏi thành.”
Lý Hoài Ngôn trước giờ chưa từng nói với nàng những lời như thế.
Trịnh Nguyệt Nhi khựng lại đôi chút khi gắp đồ ăn, rồi nhanh chóng trở lại như cũ: “Không sao đâu, ta sẽ ở bên chàng.”
Lý Hoài Ngôn trừng mắt, đặt đũa xuống: “Nàng ở bên ta cái gì?”
Trịnh Nguyệt Nhi không nhìn hắn, tiếp tục ăn, giọng nhẹ nhàng như gió thoảng: “Nếu chẳng may chàng không còn nữa, ta sẽ đi theo.”
Lý Hoài Ngôn sững sờ nhìn nàng, hồi lâu không nói nên lời. Một lúc sau mới khàn khàn cất tiếng:
“Nàng nói linh tinh gì thế?”
Lúc này Trịnh Nguyệt Nhi mới ngẩng mắt nhìn hắn, ánh mắt lạnh nhạt: “Hôm thành thân chẳng phải đã thề rồi sao? Cùng nắm tay đến già, sống ch-ết có nhau. Đương nhiên phải giữ lời.”
“Không được. Người ta còn nói phu thê là chim trong rừng, hoạn nạn đến nơi thì ai bay nấy bay cơ mà.”
Trịnh Nguyệt Nhi nhìn hắn chăm chú, ánh mắt khiến Lý Hoài Ngôn cảm thấy bức rức khó chịu:
“Đó là chàng, không phải ta. Đừng lấy tiêu chuẩn của chàng để áp đặt lên ta.”
Lý Hoài Ngôn nghẹn họng.
Gương mặt hắn bắt đầu nóng bừng như bị thiêu, rõ ràng chỉ nói cho có, vậy mà… Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu hắn lại lóe lên một ý nghĩ điên rồ, nếu Trịnh Nguyệt Nhi thật sự xảy ra chuyện… thì hắn sẽ như thế nào?
Chỉ là một thoáng, hắn đã lập tức xua tan ý nghĩ ấy: “Nếu đã vậy, đêm nay ta sẽ đưa nàng rời khỏi thành.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trịnh Nguyệt Nhi mím môi, cúi đầu tiếp tục ăn, hoàn toàn không đáp lại hắn. Lý Hoài Ngôn cảm thấy như vừa đánh một cú vào bông, toàn bộ nỗi bức bối trong lòng không cách nào trút ra được.
“Phu nhân Quốc Công, canh người dặn đã nấu xong rồi.”
Cửa phòng bị đẩy ra, một nha hoàn gương mặt thô kệch bước vào, trên tay bưng khay thức ăn.
Nha hoàn này vóc người rất cao lớn, xương cốt cũng to, bộ y phục nha hoàn trên người nàng ta ngắn cũn cỡn, cực kỳ không vừa vặn.
Lý Hoài Ngôn liếc mắt nhìn qua một cái rồi lập tức thu mắt lại, đã sớm miễn dịch với mấy chuyện này, dù sao cũng đã quen rồi. Trong phủ hắn không thiếu những nha hoàn có ngoại hình kỳ lạ, xưa kia mấy chục năm hắn còn không biết là người ta có thể… mọc đến hai cái mũi, lại còn khỏe đến đáng sợ.
Mà toàn bộ đều là do Trịnh Nguyệt Nhi tuyển chọn vào.
Hắn chẳng mảy may để tâm, thu ánh mắt về như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Nhưng Trịnh Nguyệt Nhi lại nhìn chằm chằm nha hoàn kia vài giây, sắc mặt bỗng thay đổi dữ dội, vội hô lớn: “Phu quân, cẩn thận!”
Bàn ghế bỗng chốc bị lật tung. Lý Hoài Ngôn còn đang sững sờ thì đã bị ai đó ôm chặt lấy, xoay một vòng rồi ngã mạnh xuống đất.
Trong khoảnh khắc đó, hắn rõ ràng nhìn thấy ánh sáng lạnh lóe lên từ tay áo của nha hoàn kia, một con d-ao bén ngót được rút ra, toàn lực đâ-m thẳng về phía hắn. Gương mặt nha hoàn lúc này đã vặn vẹo, dữ tợn, rõ ràng là một nam tử cải trang!
Muốn tránh lúc này thì đã quá muộn. Lý Hoài Ngôn cố sức đẩy Trịnh Nguyệt Nhi ra, nhưng eo lại bị nàng ôm cứng không rời.
Ngay sau đó, là âm thanh nặng nề của lưỡi d-ao đ-âm vào da thịt…
Trịnh Nguyệt Nhi rên lên một tiếng đau đớn, rồi ngã mềm lên người hắn. Nhát d-ao đầu tiên chấm dứt, rốt cuộc cũng cho Lý Hoài Ngôn cơ hội phản ứng. Hắn ôm lấy nàng, lật người qua một bên, nhanh chóng bật dậy, nhân lúc kẻ kia chuẩn bị rút d-ao ra lần nữa, tung một cú đá mạnh vào mặt tên thích khách.
Hai người nhanh chóng giằng co trong phòng. Tiếng ẩu đả khiến thị vệ và ám vệ trong phủ Quốc Công lập tức kéo tới. Lý Hoài Ngôn dụ tên thích khách ra sân, giao cho ám vệ xử lý.
“Nguyệt Nhi!”
Hắn lập tức lao trở lại phòng, chỉ thấy Trịnh Nguyệt Nhi nằm nghiêng dưới đất, trên lưng cắm một con d-ao gă-m, má-u đỏ loang ướt cả y phục, vô cùng chói mắt.
Sắc mặt Lý Hoài Ngôn tái xanh, quỳ một chân xuống, run rẩy ôm nàng vào lòng, gào lên gọi người đi mời đại phu.
Trịnh Nguyệt Nhi mắt mơ hồ, nhưng vẫn nhìn hắn chăm chú, mỉm cười yếu ớt: “Trong lòng chàng, ta rốt cuộc cũng không giống những nữ nhân kia… đúng không?”
Cả người Lý Hoài Ngôn run lên, bế nàng lên bước vào trong phòng, vừa đi vừa nói: “Nàng là người ta rước về bằng kiệu tám người khiêng, bước qua cửa chính đường hoàng làmthê, sao có thể đem so với người khác được?”
Trịnh Nguyệt Nhi lại mỉm cười: “Bảo sao những cô nương ngoài kia đều thích chàng, chàng nói lời ngọt ngào thật dễ nghe, mà gương mặt cũng thật dễ nhìn…”
“Đừng nói nữa, lát nữa đại phu sẽ đến.”
Chưa bao giờ trong đời Lý Hoài Ngôn hoảng loạn như vậy. Khóe mắt hắn cay xè, nỗi sợ hãi chưa từng có cuồn cuộn dâng lên trong lòng.
Sắc mặt Trịnh Nguyệt Nhi ngày càng tái nhợt, môi bắt đầu tím tái, rõ ràng trên lưỡi d-ao có độc.
Người đến nhanh hơn cả đại phu là ám vệ, hắn bước vào, mặt nghiêm trọng: “Kẻ đó đã cắ-n lư-ỡi t-ự s-át, thuộc hạ tìm thấy cái này trên người hắn.”
Hắn đưa cho Lý Hoài Ngôn một tấm lệnh bài, rõ ràng là tín vật thông hành của Ngự Lâm quân.
“Tiêu Thiên…” - Ánh mắt Lý Hoài Ngôn đỏ rực, siết chặt tấm thẻ gỗ trong tay.
Là hắn đã sơ suất. Lăng Thần Dật và Thẩm Trường Hách đều không ở đây, hắn là chỗ dựa duy nhất của Tiêu Uyên, Tiêu Thiên tất nhiên sẽ ra tay với hắn đầu tiên.
“Quốc Công gia!”
Một gia đinh khác hớt hải chạy vào, mặt đầy hớn hở, thở hổn hển nói: “Có tin rồi! Có tin rồi! Thẩm Tướng quân đã dẫn binh mã tới ngoại ô, chỉ một canh giờ nữa là vào được kinh thành!”
Nói xong, hắn vừa ngẩng đầu nhìn cảnh tượng trong phòng, sắc mặt lập tức cứng đờ, trợn to mắt, không dám lên tiếng nữa.
Má-u từ bàn tay Quốc Công phu nhân đang thấm qua kẽ tay Quốc Công gia, nhỏ từng giọt xuống, đã nhuộm đỏ cả chăn gấm, thấm vào cả áo bào của Quốc Công gia.
Sắc mặt Lý Hoài Ngôn hơi biến đổi, môi mím chặt, giữa chân mày là sự giằng xé dữ dội.
“Đi đi…”
Trịnh Nguyệt Nhi nhẹ nhàng đẩy hắn ra: “Trong phủ có hạ nhân, có đại phu, họ sẽ chăm sóc ta. Sống ch-ết có số, chàng ở lại cũng không thể thay đổi được gì.”
“Nguyệt Nhi…”
Màn sương trong mắt Lý Hoài Ngôn cuối cùng cũng hóa thành giọt nước, rơi xuống không ngừng.
“Đại cục là quan trọng nhất. Đây không còn là việc của một mình chàng, mà là tính mạng của vạn quân tướng sĩ, thậm chí là sự tồn vong của cả Đại Lương. Hãy đặt quốc gia lên hàng đầu, mau đi đi.”
Trịnh Nguyệt Nhi dốc hết sức thoát khỏi vòng tay hắn, lại dùng toàn lực đẩy hắn ra: “Mau đi đi… Ta chờ tin tốt lành của chàng.”
Tầm mắt Lý Hoài Ngôn bắt đầu nhòe đi, dần dần không nhìn rõ khuôn mặt nàng nữa.
Mồ hôi lạnh từ trán Trịnh Nguyệt Nhi chảy xuống, chỉ một cái nhúc nhích thôi cũng tiêu tốn toàn bộ sức lực, vậy mà nàng vẫn cố gắng nâng tay, đưa ra phía hắn.
Lý Hoài Ngôn cúi người theo bản năng. Trịnh Nguyệt Nhi đặt bàn tay lên vai hắn, cố ngẩng đầu lên, khẽ đặt một nụ hôn lên trán hắn: “Phu quân của ta… là đại anh hùng cứu quốc cứu dân, là người lợi hại nhất. Ta tự hào vì có chàng. Ta sẽ ở nhà đợi chàng bình an trở về, bên nhau đến đầu bạc, mãi mãi không rời.”
Hơi thở nàng dần trở nên yếu ớt, từng nhịp thở gấp gáp rõ rệt.
Lý Hoài Ngôn ôm lấy nàng, đầu vùi vào hõm cổ nàng, cả thân người run lên không ngừng, nấc nghẹn.
Đại phu cuối cùng cũng đến, nhưng Trịnh Nguyệt Nhi lại không chịu để chữa trị.
Gia đinh lại một lần nữa chạy vào, thúc giục Lý Hoài Ngôn rời đi.
“Chờ ta trở về… chúng ta sẽ sống những ngày thật yên bình.” — Lý Hoài Ngôn đỏ hoe mắt, siết c.h.ặ.t t.a.y nàng.
Dứt lời, ánh mắt sắc như d-ao liếc sang đại phu, giọng lạnh như băng: “Nếu không chữa khỏi cho phu nhân… thì ngươi cũng đừng hòng giữ được mạng.”
“Dạ… dạ vâng…” - Đại phu run lẩy bẩy gật đầu.
Lý Hoài Ngôn đứng dậy, không quay đầu lại, bước nhanh ra ngoài.
Trịnh Nguyệt Nhi lúc này mới trút được một hơi thở nặng nề, đầu nghiêng đi, lập tức ngất lịm.
Cùng lúc đó, trong hoàng cung, hoàng đế cũng đang rơi vào tình cảnh nguy kịch. Không còn thuốc giải từ Đại sư Văn Âm, ông ta bắt đầu ho ra má-u dữ dội.