Kiếp Này Ta Không Vươn Tay Cứu Vớt Tra Nam Vô Ơn Nữa

Chương 10



"Thứ hai, sỉ nhục ta. Ta đã từng nói với ngươi, muốn báo thù thì cứ việc tới, tuy là thân nữ nhi nhưng chưa từng sợ c.h.ế.t. Nhưng ngươi thì sao? Ngươi muốn để địch quân sỉ nhục ta. Du Diễn, ba năm đó lòng ta đối với ngươi thế nào, ngươi thực sự không biết sao? Ngươi đã từng thật sự chịu nỗi nhục làm nam sủng chưa?"

Dường như biết rõ giữa ta và hắn ta không còn khả năng nào nữa, Du Diễn cuối cùng cũng tuyệt vọng, hắn ta ngồi sụp xuống trên mặt đất, phát ra từng tiếng cười khổ.

"Ta biết, Công chúa đối đãi ta bằng tấm lòng phu thê, điện hạ đối đãi ta bằng đạo nghĩa quân thần... Là ta, là ta sai..."

Du Diễn rốt cuộc đã biết sai, nhưng tất cả đều quá muộn rồi.

Xuân Hạnh kiếp trước vì ta mà c.h.ế.t, đội ám vệ, cùng với bách tính vô tội bị vạ lây, chung quy đều đã c.h.ế.t qua một lần. Gánh trên vai món nợ m.á.u chất chồng, ta không cách nào tha thứ, không thể tha thứ.

Thêm vào đó... trong tim ta, mảnh đất thuộc về tình ái dường như cũng đã đổi chủ rồi. Thoáng liếc thấy ở ngoài cửa vạt áo màu xanh sẫm bị gió thổi qua, khóe môi ta bất giác cong lên, đón lấy tình báo trong tay Du Diễn, đem chúng toàn bộ phó mặc cho một mồi lửa, rồi ở trong từng mảnh tro tàn chậm rãi bước đi.

Những tình báo này, đã sớm có người vì ta thu thập rồi. Tình ý của ta, cũng đã sớm có người vững vàng đón nhận. Du Diễn, giữa ngươi và ta, hai bên sòng phẳng. Kiếp này ngươi làm nam sủng của hai nước, coi như là để hoàn trả cho ta... đêm ở trong doanh trại quân đội kia vậy...

"Nghe lén bao lâu rồi?"

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Thẩm Giới nhìn vào trong phòng một cái rồi tủi thân nói:

"Điện hạ lừa người, đã nói là chỉ thích một mình ta thôi mà!"

Ta nói lời này khi nào chứ? Thế là lại vén tay áo lên, tranh luận với Thẩm Giới. Sau khi gặp hắn, ta ngày càng bạo táo hơn.

Hai người chúng ta vừa ầm ĩ vừa rời đi, giả vờ như không nghe thấy câu thì thầm của Du Diễn:

"Diễn... không muốn làm mưu sĩ nữa."

—— "Du Diễn, đừng làm nam sủng... Làm mưu sĩ của ta đi."

—— "Diễn... không muốn làm mưu sĩ nữa."

Chỉ muốn làm nam sủng của Công chúa.

13

Vào ngày tuyết rơi lớn nhất, Phượng Khuynh đến công thành.

"Thôi Trĩ, giang sơn cho ngươi, trả Du Diễn lại cho ta!"

Ta ở trên thành lâu đứng nhìn, nghe lời hét lớn của nàng ta, không cam lòng lại một lần nữa hỏi Thẩm Giới:

"Ta thực sự không phải là nữ chính sao?"

Hai người chúng ta đều bật cười.

"Điện hạ, đây chính là kiểu người ta đã nói với người, đầu óc chỉ biết yêu đương."

Ta gật gật đầu, xem ra cũng khá chuẩn xác?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau đó điểm binh g.i.ế.c địch, ở trước ba quân bắt sống Phượng Khuynh.

"Ta chỉ vì Du Diễn mà đến, Thôi Trĩ, ngươi trả hắn lại cho ta có được không?"

Ta còn chưa kịp đáp lời, Du Diễn lại thực sự đến rồi.

Hắn ta khoác một chiếc áo choàng da sói, so với kiếp trước còn gầy yếu hơn, ở trong màn tuyết lớn chậm rãi đi tới, lại có thêm vài phần phong thái của "thiếu niên lang xuất sắc nhất Thượng Kinh". Nhưng chiếc áo choàng đó... rốt cuộc không phải do chính tay ta săn b.ắ.n được nữa rồi.

"Du Diễn, ngươi ở bên cạnh ta giấu mình nhiều năm đ.á.n.h cắp tình báo ta không trách ngươi, theo ta về..."

Lời của Phượng Khuynh còn chưa nói xong, chính là Du Diễn, đã tự tay đem d.a.o đ.â.m vào tim nàng ta, g.i.ế.c c.h.ế.t nàng ta!

Cùng là nhân vật chính, chỉ có nam chính mới có thể g.i.ế.c c.h.ế.t nữ chính, lần này Phượng Khuynh không thể nào thập t.ử nhất sinh thoát nạn được nữa. Mà nàng ta cho đến c.h.ế.t cũng không thể hiểu nổi, bản thân một mảnh chân tình đối đãi Du Diễn, vì sao lại rơi vào kết cục như thế này?

Du Diễn mỉm cười với ta.

"Diễn nguyện kiếp sau, chỉ làm nam sủng của Công chúa."

Sau đó cũng tự sát, dùng cách c.h.ế.t giống hệt như ta ở kiếp trước. —— c.ắ.t c.ổ.

"Xùy, đồ phiền phức, kiếp sau còn muốn quấn lấy điện hạ của ta? Ngươi đừng hòng!"

Thẩm Giới bị câu nói này làm cho tức điên lên, ôm lấy ta gào lên:

"Điện hạ, ta không cần tiền lương tháng, kiếp sau chọn nam sủng vẫn chọn ta được không?"

Ta mỉm cười nhận lời, đang muốn nói điều gì đó, lại thấy trên bầu trời mây đen dày đặc, từng luồng thiên lôi đang không ngừng hội tụ. Dường như là... có người sắp phi thăng ở chỗ này sao?

Nhưng Phượng Khuynh rõ ràng đã c.h.ế.t rồi.

"Điện hạ, người không phải là thật sự thượng vị thành nữ chính, sắp sửa tiếp nhận cơ duyên thành thần của nàng ta đấy chứ?"

Thành thần, là ta sao?

Kỳ ngộ vốn dĩ thuộc về Phượng Khuynh này, dường như sau khi nàng ta c.h.ế.t đã rơi xuống đầu ta. Nhưng thành thần, rốt cuộc là vì cái gì?

Ta từng nghe Thẩm Giới kể qua câu chuyện của Phượng Khuynh ở Thượng giới, các tiên t.ử ở Thượng giới cũng biết ghen tuông tranh sủng, nhìn thấy người xinh đẹp hơn mình cũng sẽ vô cớ buông lời độc địa, cũng có nữ tiên phụ thuộc vào nam tiên mà sinh tồn, xem ra... chẳng có gì khác biệt với phàm trần?

Nếu đã không có gì khác biệt, hà tất phải thành thần?

Thành thần là để che chở thương sinh, nhưng ta ở Hạ giới cũng có thể bảo hộ dân chúng của mình. Hà tất phải thành thần?

Hà tất, phải thành thần!

"Sinh ra làm người, không sợ trời đất!"

Lời này của ta vừa thốt ra, mây đen liền tan sạch. Nắm lấy tay Thẩm Giới. Ta tự có con đường nhân gian của riêng mình để bước đi!

(Hết)