Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Chương 51: Chiến trường viễn cổ (5)



Vân Nhàn tận dụng triệt để mọi thứ trong tường thành để nhặt người bị thương cùng với Kiều Linh San, càng lúc càng nhiều người, chiến trường bên cạnh sắp không còn chỗ đặt.



Trán rịn mồ hôi, Kiều Linh San nhìn ánh sáng máu trên bầu trời càng lúc càng tối đen, không khỏi nói: “Vân Nhàn, cứ thế này...”



Chỉ cần còn người trong bí cảnh Tứ Phương, nhất định họ sẽ bị Thủ Lĩnh triệu hồi, theo thời gian trôi qua số lượng tu sĩ tiến vào sẽ ngày càng nhiều. Nếu cứ thế cũng chẳng sao, mỗi tội những người tiến vào bức tường thành thứ hai hầu như đều mang thương tích đầy mình. Có người may mắn tìm được cơ hội bóp nát phù ngọc để truyền ra ngoài bí cảnh, lại có kẻ thậm chí ngay cả lấy phù ngọc ra cũng không còn hơi sức, đành bỏ mạng tại đây.



Được cái này mất cái kia, hầu hết một đợt người tìm đến đây vào lúc này đều có thực lực khá mạnh, tuy nhiên tu sĩ phương này vẫn bị tiêu hao, sức mạnh của suy yếu vô hạn, thậm chí đã sắp không thể kìm hãm được mấy tướng linh nọ.



Tướng linh sinh ra xung quanh tướng quân, nếu không có người đi phân tán sự chú ý của chúng, chúng sẽ bảo vệ tướng quân, thậm chí phá hủy trận pháp Phật Thôn. Nhìn sắc mặt của các đệ tử Phật Thôn đủ thấy họ miễn cưỡng kiểm soát được một tướng linh mà đã như nỏ mạnh hết đà, giả mà buông lỏng, hậu quả khó cách gì mường tượng.



Vân Nhàn đặt tay chân của một người xuống, cau mày nhìn về trung tâm chiến trường.



Không hiểu do đâu mấy tên linh thể tướng sĩ kia lại có ý định đi vòng quanh tướng quân.



Chiến trường viễn cổ nồng nặc không khí máu tanh là nơi mà kiếm Thái Bình ưng ý. Nó trở con ngươi, thốt lên: “Bọn chúng có oán.”



“Có oán?” Vân Nhàn nheo mắt mà rằng, “Có oán với tướng quân à.”



“Ừ.” Thái Bình lại thử nuốt con côn trùng kia mà vẫn vô ích, nó nói đầy khinh miệt, “Trong đội chỉ có hai người vẫn có chuyện trên dưới bất hòa, huống chi 100 ngàn đại quân? Thà chết đói còn hơn bị giết, chi bằng mở cửa thành tử chiến tới cùng. Chúa công đã từ bỏ chúng, hà cớ gì không đầu hàng bỏ thành vì dân chúng. Ngươi nhìn đi, đã một ngàn năm trôi qua, Quân Cơ Các hãy còn cãi vã mà vẫn không cãi ra được kết quả gì.”



Vân Nhàn bày tỏ: “Tướng quân đàn áp bằng kỷ luật sắt đầy máu tanh, giết chết một người trong số họ.”



Có một con tướng linh to lớn bị cắt đứt cổ đầy ngọt xớt, không biết đầu nó đã đi đâu.



Thái Bình: “Thông thường sẽ treo người trước cửa Quân Cơ Các để thị chúng từ đó trấn áp, ngặt nỗi ngay từ đầu người này đã bị ăn mất.”



Cuối cùng cũng đói đến mức ăn lẫn nhau, ăn người đã chết sẽ bớt gánh nặng tâm lý hơn.



Cũng may bọn chúng không đồng lòng, nếu đoàn kết hơn nữa, trận chiến này thật sự vô vọng.



Vân Nhàn nói tiếp: “Nhưng có oán với tướng quân không có nghĩa là chúng sẽ ra tay với tướng quân.”



Thái Bình tiếp lời: “Đến lúc sống còn, tự khắc sẽ rõ.”



Bỗng chốc Vân Nhàn nghĩ đến điều gì đó, ngước mắt nhìn về phía Thủ Lĩnh trên đỉnh núi xa xa, chuôi kiếm đón lấy sắc máu, nó chực đang thầm lặng quan sát chiến trường đẫm máu này. Nàng hỏi: “Thái Bình, Thủ Lĩnh mạnh hay ngươi mạnh?”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Thái Bình trợn trắng mắt: “Đây là câu hỏi vớ vẩn gì thế? Vậy ngươi thích cha hơn hay mẹ hơn?”



“Mẹ.” Vân Nhàn hóa giải câu hỏi khó ngàn đời này dễ như trở bàn tay, tiếp tục hỏi, “Vậy Thủ Lĩnh mạnh hay ngươi mạnh?”



“... Nếu đặt ở ngàn năm trước, đương nhiên là ta tài hơn.”



Thái Bình lẩm bẩm hồi lâu, lại cẩn thận mừng thầm: “Muốn tính như vậy thì giờ ta vẫn giỏi hơn một chút... nhỉ. Thủ Lĩnh có hình mà không có linh, ngay cả khí linh còn chưa được sinh ra, ngu ngốc vô dụng có ích gì chứ. Còn không biết ngại dám nói mình là vũ khí cấp Thiên.”



Vân Nhàn nhận xét một cách tế nhị: “Chính xác, hình như tác dụng của món khí linh như ngươi cũng có hạn.”



Thái Bình tức giận: “Cút đi!!”



Đã lời không hợp ý thì không nói hơn nửa câu, kiếm Thái Bình lần nữa chui vào cánh tay, Vân Nhàn nhìn về phía tường thành lần thứ ba, cuối cùng thấy được bóng người mình đang đợi.



Sau một đám cao thủ, bóng người màu xanh lục kia từ từ bước vào, vừa đặt chân tới đã cau chặt mày.



Tới Tiết Linh Tú kiểu cách còn không mang theo xe ngựa của mình, chứng minh chiến trường viễn cổ nguy hiểm khôn cùng.



Chân còn chưa giẫm vững, Tiết Linh Tú đã nhìn thấy Vân Nhàn đứng đằng xa cố sức vẫy tay với mình, thân thiết như thể hai người chưa từng giờ tách ra: “Tiết huynh! Tiết huynh, ở đây nè! Đã đợi ngươi lâu lắm rồi đấy!”



Tiết Linh Tú: “...”



Trọng Trường Nghiêu: “...”



“Tại sao lần nào ta cũng gặp được nàng ta vậy, chẳng lẽ đây là nghiệt duyên.” Tiết Linh Tú nhìn núi thây biển máu đầy rẫy nhưng chẳng hề buồn nôn, sức chịu đựng mùi máu tươi của người học y mạnh hơn người thường nhiều lắm, “Tính ra trong thời gian hợp tác với nàng ta trước đây, ta đã lỗ vốn 3,500 linh thạch thượng phẩm và vô số dược linh thảo mà chẳng thu được gì.”



Trọng Trường Nghiêu đồng ý: “Đôi khi Vân cô nương bốc đồng quá, khiến người ta khó chịu.”



Tiết Linh Tú khẽ mỉm cười: “Ồ, là vậy sao? Đó là vấn đề của ngươi.”



Nói đoạn, hắn đi về phía Vân Nhàn. Tình thế cần kíp, máu tươi trực tiếp nhuộm đỏ tà áo ống quần, Tiết Linh Tú lại cau mày, tăng nhanh bước chân.



Trọng Trường Nghiêu sững sờ tại chỗ: “?”



Có ý gì? Nói thuận theo lời ngươi cũng không được?



Tiết Linh Tú dấn bước nhanh tới, ngồi xổm xuống, đặt tay lên ngực người nằm trên mặt đất, một lúc sau nói thẳng: “Bóp nát phù ngọc, quay về đi.”



Người nọ giãy giụa nhìn về phía Thủ Lĩnh, vẫn còn có chút không cam lòng: “Ta còn có thể chịu đựng thêm... Tiết công tử, ngươi có loại dược thảo nào cho ta dùng không? Ta sẽ trả tiền.”



“Có thể chịu đựng?” Tiết Linh Tú mỉm cười, “Dược liệu thì không có, quan tài một chiếc 800 lượng, ngươi thấy sao?”



Người kia ngượng ngùng một lúc, cuối cùng vẫn nghiến răng nghiến lợi bóp nát phù ngọc, bóng dáng biến mất khỏi bí cảnh trong nháy mắt.



“Tiết huynh, sao bây giờ ngươi mới đến? Ở bên ngoài làm gì mà lâu lắc lư vậy? Đây đâu phải trình độ của huynh.” Vân Nhàn cất tiếng phàn nàn, “Nhìn xem, ta đã gom lại cho ngươi bao nhiêu người rồi này.”



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tiết Linh Tú nhìn lướt qua, toàn là một đám tu sĩ đang nằm trên mặt đất ngực phập phồng, bỗng chốc trán nổi đầy gân xanh, hắn bảo: “Cứu nhiều thế này làm gì?”



Xem hắn là quân y hả?



Vân Nhàn lập tức đổi giọng: “Cứu hết một chỗ này 5,500 linh thạch. Thấy ta đối xử tốt với ngươi chưa?”



Kiều Linh San: “...” Giá mà mình cũng có da mặt dày như Vân Nhàn, có khi cuộc sống đã thuận lợi hơn nhiều cũng nên.



Tiết Linh Tú hết cách, đành trừng mắt nhìn nàng rồi rút Trảm Tình Châm gấp rút chữa trị.



Tình hình còn tệ hơn những gì mọi người những tưởng. Bị linh thể gây thương tích, trong thời gian ngắn có vẻ như không đáng ngại, nhưng thực tế kinh mạch đã gặp tổn hại, tiếp tục thúc đẩy linh lực chỉ càng khiến bệnh tình phát tác nhanh hơn. Đó là chưa kể số người ở lại chữa trị không nhiều.



Rất nhanh, Tiết Linh Tú đứng dậy, ngoắc ngón tay ra hiệu với Vân Nhàn.



Nhóm cao thủ sau lưng hắn đã tiến vào chiến trường, đang kéo theo những con tướng linh ly tán.



Vân Nhàn tung một luồng kiếm khí tới từ xa, giảm bớt thế tấn công của một con tướng linh và hỏi: “Tiết huynh, sao rồi?”



Đến thời điểm này, Trọng Trường Nghiêu cũng được xem là một sức chiến đấu hiếm có. Vân Nhàn nhìn hắn chủ động rút kiếm lao vào chiến trường, cũng khá ra sức.



Hạt châu gỗ cổ kính trên cổ tay hắn lờ mờ hấp thụ linh lực của linh thể, phát ra ánh sáng yếu ớt, bề mặt hạt châu bóng bẩy hơn nhiều.



Tiết Linh Tú cụp mắt, hỏi nàng: “Ngươi đã gặp đệ tử Đao Tông chưa?”



“Chưa.” Vân Nhàn trả lời, “Chẳng phải họ chưa vào ư?”



“Ngươi chưa gặp?” Tiết Linh Tú đanh mặt lại một lúc, cho hay, “Ngoài Liễu Thế chưa vào, những đệ tử Đao Tông khác đều đã vào bức tường thành thứ hai từ lâu nhưng đến nay vẫn chưa lộ diện.”



Vân Nhàn nói: “Không chỉ vậy, ta còn không gặp người bên Rèn Thể Môn nữa.”



Hai môn phái mạnh nhất Bắc Giới trong bí cảnh Tứ Phương đã bốc hơi không còn tăm hơi trên chiến trường này, không thấy một ai, chẳng biết ở đâu.



“Còn một chuyện nữa, ta không biết nên nói hay không.” Tiết Linh Tú trầm ngâm thốt lên.



Vân Nhàn: “Nói đi! Đừng kích thích lòng hiếu kỳ của người khác, nói mau đi. Yên tâm, tới màu quần lót của Liễu Thế là gì mà ta còn nghe được, huống chi là chuyện khác?”



“...” Tiết Linh Tú phục nàng thật, cứng nhắc kéo câu chuyện về chủ đề cũ, “Trước khi vào tường thành, hình như Liễu Thế đã nói gì đó với Trọng Trường Nghiêu, nhưng cách quá xa nên ta không nghe thấy.”



Vân Nhàn bỗng nhíu mày.



Liễu Thế... và Trọng Trường Nghiêu?



(P3)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trước đó hai người này có quan hệ gì à? Chưa nói đến gần đây, ngay cả trong thoại bản, hai người này chỉ đơn thuần có quan hệ bị vả mặt và vả mặt, sao giờ lại dấm dúi nói chuyện thầm thì.



Có phải vì cảm thấy số mình kém quá nên muốn thọc gậy bánh xe? Hay chỉ đơn giản là muốn chọc tức Tiết Linh Tú?



Lại có một nhóm người khác đến, cuối cùng binh linh và tướng linh lang thang bên ngoài chiến trường có xu thế bị kiềm chế. Mỗi tội tình hình của các đệ tử Phật Thôn xoay quanh linh thể tướng quân lại trông như đang chuyển biến xấu.



Ánh sáng vàng lấp lánh, các đệ tử trong trận đang khổ cực chèo chống, song sức người có hạn, dù gieo neo đến đâu vẫn không thắng nổi trời. Tướng quân trong trận vung giáo đỡ đòn, giáo tua đỏ đâm thủng tạo thành một vết nứt nhỏ trên Lồng Chuông Vàng bất khả chiến bại. Đại đệ tử và Kỳ Chấp Nghiệp cảm giác được, mặt tái đi, máu tươi phun ra, lập tức nhuộm áo cà sa thành màu mận đỏ.



Đây là trận pháp của Phật Thôn, người ngoài không thể can thiệp, ai nấy sinh lòng lo lắng. Bấy giờ Tiết Linh Tú lắc nhẫn trữ đồ, cầm trên tay một viên đan dược, ném vút sang nhanh như chớp.



Đại đệ tử Phật Thôn lập tức mở mắt, nhận lấy viên đan dược cùng lúc với Kỳ Chấp Nghiệp.



“Ngậm dưới lưỡi đừng nuốt.” Tiết Linh Tú quát, “Tĩnh tâm tập trung!”



Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày, không suy nghĩ gì làm theo ngay. Rất nhanh, ánh sáng vàng vốn đã suy yếu lại một lần nữa lắc lư thong thả mạnh dần, giam chặt linh thể tướng quân trong trận.



“Tuyệt vời!” Vân Nhàn kinh ngạc hỏi, “Đó là gì?”



“Tiên Thảo linh đan.” Tiết Linh Tú kiêu hãnh cho biết, “Trong vòng một nén hương sẽ tăng cường đáng kể tốc độ lưu thông linh khí, tu vi tiến bộ nửa bậc.”



Có thứ tốt bực này sao không lấy ra sớm hơn? Vân Nhàn cảm thấy lát nữa mình sẽ dùng đến không chừng bèn thốt lên: “Có thể cho ta một viên được không, ta chỉ muốn nếm thử xem có vị gì thôi.”



Tiết Linh Tú liếc nhìn nàng một cái: “Một viên 10,000 linh thạch tại phòng đấu giá.”



Kẻ có tiền thật đáng ghét, nụ cười Vân Nhàn cứng đờ: “Ôi, chúng ta đã quen nhau lâu như vậy rồi mà còn nói những chuyện này!”



Kiều Linh San thật sự nghe không nổi, kéo tai lôi nàng quay về: “... Mất mặt quá đi!”



Phong Diệp nằm sấp sau tảng đá gảy đàn từ rất lâu, khổ sở không thể tả, nay thấy Vân Nhàn trở lại gã kêu lên: “Vân Nhàn, sao ngươi còn ở đây?”



Nhìn Trọng Trường Nghiêu rách rưới toàn thân, sao Vân Nhàn còn không đi giúp đỡ.



Có điều Trọng Trường Nghiêu tài thật, thoạt nhìn rách tướp nhưng thực tế chẳng trầy xước lấy một mảnh da, chống đỡ với lũ tướng linh lâu bực này đúng là con ngựa ô.



“Chờ thêm một chút, sẽ có lúc cần đến ta.” Vân Nhàn ngồi xuống, trước tiên nhìn vết nứt trên thân kiếm Khi Sương, cho hay, “Vẫn còn người chưa đến.”



“Còn có người chưa đến?” Kiều Linh San nghĩ một hồi nói luôn, “Chẳng lẽ tỷ muốn...”



Vân Nhàn: “Đúng vậy, y như muội nghĩ.”



Kiều Linh San hít vào một hơi: “Việc này có hơi mạo hiểm không?”



Vân Nhàn: “Không mạo hiểm sẽ không có thu hoạch.”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hai người nhìn nhau, đều nhìn thấy sự kiên định trong mắt đối phương.



“Hai người nói thẳng ra được không.” Phong Diệp vừa buồn chán gảy đàn vừa kêu, “Ta nghe không hiểu gì ráo.”



Vân Nhàn nhìn về phía đầu kia bức tường thành. Gần đến giờ rồi.



Ba người và nhóm người bên Tinh Diễn Tông chia tay đi mỗi ngả bên ngoài thành, mỗi bên đi về một hướng để tìm lối vào. Và các nàng đã tìm được. Giả như Diêu Tinh không tìm thấy, hắn sẽ nhanh chóng phi ngựa đuổi theo, thời gian có thể bị trì hoãn hơn vẫn không thể trì hoãn quá lâu. Giờ là lúc hắn nên tới.



Một Lồng Chuông Vàng khó cản ngăn linh thể tướng quân, vậy nếu thêm một trận Khóa Linh thì sao?



Tình hình hiện tại đã rất rõ ràng. Nếu muốn đoạt Thủ Lĩnh, nhất định phải thắng được linh thể tướng quân này. Công lực của Phật Thôn bị suy yếu trong chiến trường, không cách gì phát huy tối đa sức mạnh. Tuy nhiên nếu muốn siêu độ, e rằng chỉ có họ mới làm được.



Chỉ riêng Phật Thôn e là không đủ sức chống đỡ, thành thử ít nhất sẽ cần thêm một trận pháp lớn của Tinh Diễn Tông hỗ trợ. Trận Khóa Linh đối đầu với cấp Xuất Khiếu và Nguyên Anh không phải chỉ là một ý tưởng, chỉ là độ khó đã cao hơn rất nhiều. Nàng đến đặt mắt trận, Diêu Tinh đến bày trận, ngay cả khi may mắn thành công ngay trong lần đầu tiên mà không bị ai quấy rầy, thì đây cũng không phải chuyện có thể hoàn thành trong chốc lát.



Ngoài linh thể tướng quân này, những tướng linh du kích xung quanh cũng cần các phái khác và các tu sĩ tự do liên tục kiềm chế. Công lực không đủ, thiếu một người thì bù lại một người...



Vân Nhàn càng lúc càng tập trung.



Như vậy xem ra dường như mỗi môn phái đều có công dụng riêng, được tận dụng đến mức tối đa.



Tiếp đó thì sao?



Siêu độ linh thể xong rồi thế nào?



Đến nay Đao Tông và Rèn Thể Môn vẫn chưa xuất hiện. Liễu Thế hãy còn ở bên ngoài tường thành đợi đến khi mọi người ở Bắc Giới chuẩn bị đâu ra đấy, mọi chuyện đã xong xuôi thì mới tiến vào, đối mặt với một nhóm tàn binh vừa mới tiêu hao và chưa kịp hồi phục sức lực. Lúc đó ai muốn đoạt Thủ Lĩnh, ai có thể giành trước, vừa nhìn đã thấy ngay.



Thảo nào Cơ đại tiểu thư nói không thông minh không sao, chỉ cần đủ tàn nhẫn là được.



Cuối cùng Diêu Tinh cũng long đong vất vả đi vào, vừa nhìn cảnh tượng đã thiếu điều ngã vào lòng sư muội Xuân Phương: “Đây, đây, đây...”



Sư muội Xuân Phương: “Sư huynh, không phải huynh nói đi tới phủ thành chủ hả? Sư huynh biết phủ thành chủ ở đâu à?”



“Đừng nghĩ đến phủ thành chủ nữa, lấy thước trắc tinh ra, đi bố trí trận Khóa Linh.” Vân Nhàn xuất hiện không biết từ đâu, lôi kéo tay của hai người chạy về phía trung tâm, “Mắt trận vẫn cần đặt trên đầu tướng quân đúng không?”



“?” Dẫu rằng Diêu Tinh đã biết trước một chút nội tình, nhưng hắn vẫn nín thở và nói lắp bắp khi nhìn thấy linh thể tướng quân khủng khiếp đó: “Đây, ngươi làm được không?... Đúng, đúng vậy. Ta thì không sao, nhưng ngươi… ngươi thật sự không miễn cưỡng chứ?”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Với cái tu vi Xuất Khiếu này, đừng nói là đối mặt trực tiếp, lỡ dính phải cũng không vui vẻ gì cho cam!



“Không miễn cưỡng.” Vân Nhàn giật lấy thước trắc tinh, không chút do dự lao về phía trung tâm, “Kiếm tu không thể nói không.”



Chẳng hay mái tóc đen của nàng dính máu của ai, đang nhỏ từng giọt từng giọt máu xuống cổ áo. Sư muội Xuân Phương ôm tim la lên: “A a a a!!”



Diêu Tinh: “...” Cảm thấy cảm động giảm đi một phần ba trong nháy mắt.



Vân Nhàn giẫm một mạch qua tay chân đứt lìa, ánh sáng vàng chói lọi chiếu lên má, nàng tiếp tục suy nghĩ về những điều chưa hoàn thành trước đây.



Thậm chí mánh lới này của Đao Tông còn không được coi là mưu kế. Nói khó nghe một chút, cùng lắm chỉ là so sánh xem ai tàn nhẫn hơn mà thôi. Không cách gì trơ mắt nhìn những tu sĩ bị tàn sát, không cách gì trơ mắt nhìn linh thể tiếp tục bị tra tấn và chịu khổ ở đây, ai càng mềm lòng người đó càng bị ảnh hưởng.



Có lẽ vì lý cơn cơ này nên từ đầu Liễu Thế đã không coi trọng Phật Thôn. Y biết tỏng bản tính nhân từ của họ nên lợi dụng họ, biến họ thành bàn đạp để mở rộng lãnh thổ...



Vân Nhàn vừa tiến đến gần linh thể, rõ ràng nàng còn cách một khoảng nhưng bị phát hiện ngay lập tức. Giáo tua đỏ hướng lên trời, một luồng khí kinh hoàng quét tới. Vân Nhàn nghiêng nhẹ người, lần đầu tiên không thể né tránh, vai gáy nhói đau trong chốc lát và rồi mất đi cảm giác.



Nàng chậm chạp cụp mắt xuống, nhìn cánh tay trái của mình bỗng chốc phun ra một đám hoa máu.



Thái Bình hét lên thất thanh: “Á!! Đánh vào bụng ta rồi!! Đau eo quá!!”



Vân Nhàn vừa đau vừa tự trêu chọc: “Con nít có eo đâu mà đau?”



Tiết Linh Tú vẫn đang chữa trị cho người khác nay nhìn thấy Vân Nhàn bay ra ngoài đã nóng vội: “Ngươi chê mình sống lâu quá hả?! Quay lại!”



Đúng là hễ người này im lặng là khi muốn làm chuyện xấu, Phật Thôn có nhiều người mà vẫn không chịu nổi, nàng ấy muốn đi góp vui sao?



Kỳ Chấp Nghiệp nghe tiếng mở mắt, đồng tử vàng lóe lên, trừng trộ nhìn:



“Làm gì thế? Quay lại đi!”



Kiều Linh San ở bên cạnh tiếp ứng. So với Vân Nhàn – một đứa trẻ hiếu động hay bay nhảy trên trời – sự hiện diện của nàng ấy khi len lỏi trong bóng tối càng trở nên mờ nhạt đến mức ngay cả đại đệ tử Phật Thôn còn bị hù cho giật nảy mình trong lúc vô tình: “Ấy, A Di Đà Phật!”



Vân Nhàn nhếch nhác né tránh trên không trung, cuối cùng ném một thứ gì đó về phía linh thể tướng quân từ xa. Linh thể nhanh nhẹn né tránh, không thành công.



Thước trắc tinh rơi xuống đất được Kiều Linh San nhặt lấy. Kiều Linh San tĩnh tâm ngưng khí nằm sấp ở đó, tim đập dồn như trống, thậm chí nàng ấy còn không nhận ra thước trắc tinh còn dính được hay chăng. Cuối cùng nàng ấy dán người sát xuống mặt đất, lén lút ném thước trắc tinh về phía hơi lệch so với trung tâm.



Linh thể bị giới hạn bởi trận pháp của Phật Thôn, phạm vi hoạt động không quá rộng, như vậy thì khả thi, có điều cam đoan hiệu quả sẽ kém hơn một mảy.



Kiều Linh San lặng lẽ lùi lại, Vân Nhàn thấy việc đã thành công bèn thừa dịp linh thể tung ra một chưởng, mượn lực bay ngược trở lại, ngã nặng nề xuống đất.



Nàng lại lăn lóc thành củ khoai tây, bị ngã tới choáng đầu hoa mắt, khi bò dậy còn ngạc nhiên quá đỗi: “Ủa? Mông chạm đất mà không đau?”



“Đúng vậy, kỳ diệu làm sao.” Giọng nói mát lạnh của Tiết Linh Tú gieo lên bên tai nàng, “Ta cũng tò mò lắm, vì sao không đau nhỉ? Chẳng lẽ vì tay suýt đứt nên không cảm thấy đau mông chăng?”



“?”



“Lần sau trước khi làm gì đó có thể nói trước một tiếng được không? Nước bọt của ngươi quý giá lắm hả?”



“Bày trận, bày trận. Nói cái này đi.”



“...”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trên đỉnh núi.



Bên đường toàn là hài cốt thi thể cổ xưa, cỏ mọc trên vách đá trụi lủi. Tức Mặc Xu đứng tại chỗ cao nhất nhìn xuống những người bên dưới đầy lạnh lùng.



Trận Khóa Linh đã thành, tới giờ linh thể tướng quân vốn tiêu hao rất nhiều sức lực càng thêm họa vô đơn chí, mỗi lúc ra chiêu đều chậm chạp hơn hẳn. Trông thấy tình hình bế tắc này sắp kết thúc, nàng ấy nhìn sang đám lừa trọc, không có một ai ngã xuống.



Ngoan cường hơn nàng ấy tưởng tượng rất nhiều. Chẳng lẽ nguyên nhân vì Kỳ Chấp Nghiệp đi lấp mắt trận?



Trâu yêu nhìn khắp nơi đỏ rực, hông biết lát nữa nên húc vào chỗ nào mới ổn.



“Thánh nữ, thêm một khắc nữa, có lẽ linh thể này sẽ bị phong ấn.” Mị Yên Liễu lại hóa thành nữ tử, quả nhiên thoải mái hơn nhiều, nàng ta nói nhỏ, “Gần đến lúc rồi.”



Tức Mặc Xu nhìn xuống Vân Nhàn đang được Tiết Linh Tú vừa chữa tay vừa tát vào gáy, một hồi lâu sau mới mở miệng: “Ta tự có chừng mực.”



Mị Yên Liễu nhìn sang theo ánh mắt của nàng ấy, nghiến răng nghiến lợi: “...”



Tự có chừng mực, tự có chừng mực gì? Tức Mặc Xu ra tay tàn nhẫn, bình thường còn cần nàng ta khuyên nhủ? Biết vậy đã giết chết người kia từ khi gặp Tuyết Hiêu Hầu, tránh cho bây giờ Thánh nữ tâm trí bất ổn.



Thật chất Tức Mặc Xu không nhìn Vân Nhàn, nàng ấy chỉ đang thất thần, có phần không hiểu.



Rõ ràng những người này thậm chí còn không quen nhau trước khi vào bí cảnh.



Rõ ràng không phải cùng một thế lực, cạnh tranh lẫn nhau, vậy mà giờ lại diễn trò này. Tức Mặc Xu luôn cho rằng đội ngũ ôm mộng riêng này sẽ lộ nguyên hình ở những nơi trần trụi hơn, nhưng giờ nhìn lại, dường như không phải vậy.



Vậy là gì?



Trước đây trong bí cảnh nữ tượng đá, Vân Nhàn đã đề cập đến từ “bạn bè”. Chẳng qua giọng điệu lúc nói có phần châm biếm.



Từ trước đến nay Tức Mặc Xu không có bạn bè, chỉ có thuộc hạ trung thành nhất.



“Thánh nữ.” Mị Yên Liễu một lần nữa thúc giục, “Nếu ngài không thả cổ trùng ra, bên Giáo chủ... Kết cục đều giống nhau, sao phải chịu khổ dạng này?”



Lúc này trâu yêu mới phát hiện ra điều gì đó, nhìn vào mặt Tức Mặc Xu.



Kể từ khi ra khỏi lâu đài cổ Đại Hoang, sắc môi của nàng ấy luôn trắng bệch, dường như linh khí không ngừng tuôn trào lại như có lửa thiêu trong người.



Hắn luôn nghĩ rằng do thuộc tính Thủy Hỏa tương khắc mới khiến Tức Mặc Xu không khỏe, bây giờ nghĩ lại, đó là do Giáo chủ từ xa ngàn dặm đang răn dạy nàng ấy.



Linh thể tướng quân đã dần đến bước nỏ mạnh hết đà, trên mặt hằn vẻ hoang mang, da thịt dưới bụng đang ngọ nguậy, mọc ra, dần chắp vá thành hình dạng của một con người.



Nàng ta gieo neo mở miệng, nói: “Lương thực sẽ đến ngay, hãy tin vào Chúa công... tin tưởng.”



Trên chiến trường, khuôn mặt của các tu sĩ thuộc các phe phái khác nhau đều lộ ra vẻ hy vọng lồ lộ.



“...” Đương nhiên Tức Mặc Xu hiểu rõ hơn nàng ta, nàng ấy cắn môi cho biết: “Chẳng biết vì đâu con cổ xanh trong ba con đã chết, ta không thể để ông ta...”



Ngay khi đầu ngón tay nàng ấy khẽ nhúc nhích và hương thơm màu tím chuẩn bị phá vỡ cơ thể, đột nhiên sau lưng vang lên tiếng kêu sợ hãi của Mị Yên Liễu: “Ai?! Các ngươi!”



Tiếng bước chân ăn khớp gieo lên từ phía sau, Mị Yên Liễu và trâu yêu bị đè xuống đất lập tức, Tức Mặc Xu vẫn đứng trên đỉnh núi, chưa từng quay đầu.



Gió mang theo mùi máu tanh lướt qua mái tóc dài, nàng ấy nhận ra có gió thổi phía sau nhưng trong khoảnh khắc này, nàng ấy lại lơ là.



Bên cổ, một móng vuốt sư tử mọc đầy lông xù đang ấn vào mạch đập của nàng ấy, móng tay bật ra sắc bén như lưỡi dao, máu đang rỉ giọt.



Cơ Dung Tuyết đứng sau lưng nàng ấy, khẽ nghiêng đầu, hỏi với khuôn mặt không cảm xúc: “Ngươi muốn làm gì?”



Đúng vậy, Tức Mặc Xu cười thành tiếng, vẻ tàn nhẫn hiện rõ: “Chỉ bằng ngươi cũng muốn ngăn cản ta?”



“Chỉ dựa vào ta?” Cơ Dung Tuyết nói từ tốn, “Thánh nữ, ngươi không thấy ta có ít nhất hai mươi người phía sau sao.”



Tức Mặc Xu: “...?”



“Ta biết ngươi tài lắm, đương nhiên đã chuẩn bị kỹ càng mới đến.” Cơ Dung Tuyết nhẹ nhàng dùng phần đệm thịt vỗ nhẹ lên mặt nàng ấy, lạnh lùng cho hay, “Đây gọi là, ‘làm việc chưa từng làm chẳng biết cái kho của nó’.”



*Cơ Dung Tuyết lại nói câu đồng âm (sai), câu đúng là “làm việc chưa từng làm chẳng biết cái khó của nó”.