Bắt đầu dọn hàng từ sáng sớm, Mạc Cấm bận rộn tới tận bốn giờ chiều, hầu như không có lấy một phút nghỉ ngơi.
May mà có hai cô em gái ở bên cạnh giúp đỡ, hễ lúc nào thưa khách là hai đứa lại tranh thủ lôi sách ra đọc ngay tại chỗ.
Sau bốn giờ chiều, các chủ sạp khác cũng lục đục thu dọn, khách đi chợ thưa dần nên Mạc Cấm cũng dọn hàng về theo.
Về nhà nghỉ ngơi một lát, ăn cơm xong lại chuẩn bị thêm nguyên liệu rồi cô mới đẩy xe ra phố đêm để bán tiếp.
Lượng người ở phố đêm lớn hơn ở chợ nhiều, nhưng chủ yếu là vào buổi tối vì ban ngày mọi người đều bận đi làm.
Chỉ riêng những ngày nghỉ cuối tuần thì nơi này mới trở nên đông đúc nhất.
Lần trước cô thử bán đến mười giờ đêm, Tôn Bạch San đã nhắc nhở là quá muộn, khuyên cô không nên quá giờ đó.
Ban đầu Mạc Cấm không để tâm vì nghĩ cái huyệnnhỏ thì có vấn đề gì đâu, mãi đến khi đẩy xe chạm mặt một đám du côn, cô mới thấy lời Tôn Bạch San nói rất đúng. Cô chợt nhớ ra tình hình an ninh thời này thực sự không được an toàn như sau này.
Đám thanh niên đó trông rất dữ dằn, đó là lần đầu tiên cô giáp mặt hạng người như vậy, cô phải dắt hai em trốn vào góc khuất, đợi chúng đi xa mới dám nhanh ch.óng chạy về nhà.
Dù buổi tối không mấy an toàn nhưng tầm chín giờ ở đây vẫn còn rất nhộn nhịp, lại vừa khéo là giờ tan ca của các công xưởng quanh đó, khách khứa đông nên cô có thể vừa đẩy xe về vừa bán nốt số bánh trôi còn lại.
Tầm hơn chín giờ về nghỉ ngơi, sáng hôm sau sáu giờ thức dậy, lịch sinh hoạt như vậy vẫn khá quy luật và không quá mệt mỏi.
Kiếm tiền là quan trọng nhưng sức khỏe còn quan trọng hơn, một người từng vô tình mất mạng như Mạc Cấm nên giờ đây cô rất trân trọng cuộc sống này.
Hôm nay Tôn Bạch San đột nhiên bảo Mạc Cấm làm cho mình hai trăm viên bánh, baf còn chuẩn bị sẵn tiền trả khiến Mạc Cấm ngẩn người.
“Chúng ta là người nhà cả, cô lấy bánh ăn thì tiền nong làm gì ạ.”
“Thế sao được, ngày thường cô chẳng đóng góp được bao nhiêu, cháu chỉ lấy có 50 đồng tiền sinh hoạt mỗi tháng, ngay cả tiền thuê nhà cũng không nhận của cô. Mấy viên bánh này làm cũng tốn công tốn sức lắm, tiền này cô nhất định phải đưa.”
Tôn Bạch San khăng khăng đòi trả bằng được, Mạc Cấm từ chối mãi không xong đành lẳng lặng nhận lấy.
Cô không hỏi cô út lấy nhiều bánh thế để làm gì, sáng sớm đã làm xong và đóng gói cẩn thận vào túi giấy cho bà mang đi.
Thực ra Tôn Bạch San định mang số bánh này đi tặng người khác. Bà làm việc trong xưởng đã một thời gian và dạo gần đây luôn quan sát một nữ công nhân ở tổ may. Người này có kỹ thuật rất tốt, tốc độ làm việc cũng cực kỳ nhanh.
Vì xưởng trả lương theo sản phẩm nên chỉ cần làm nhanh, chất lượng đạt yêu cầu là sẽ kiếm được nhiều tiền. Nữ công nhân này luôn đứng đầu bảng về sản lượng.
Mọi người xung quanh đều nhận xét cô ấy quá trầm tính, khó tiếp xúc.
Nhưng Tôn Bạch San cảm thấy đây là một cơ hội tốt để làm quen. Nữ công nhân kia trông có vẻ hơi hướng nội, tính cách khá giống cô em út nhà Mạc Cấm, không phải là kiêu kỳ mà là không biết cách giao tiếp với mọi người, nên Tôn Bạch San nghĩ mình có thể thử tiếp cận xem sao, nếu bị từ chối bà cũng không ngại mà tìm người khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi tiếp cận nữ công nhân tên Tiền Linh này, Tôn Bạch San phần lớn thời gian chỉ im lặng đứng bên cạnh quan sát cô ấy thao tác máy, đợi khi cô ấy rảnh rỗi mới bắt đầu lên tiếng trò chuyện. Quả đúng như lời đồn, Tiền Linh rất ít nói và thường không mấy khi phản ứng lại lời người khác.
Tôn Bạch San hiểu rằng muốn làm quen với ai đó thì cách nhanh nhất là mời họ ăn món gì ngon, vì chuyện ăn uống vốn là cách tuyệt vời nhất để mở lòng một ai đó.
Chính vì thế bà mới mang bánh trôi đến chia sẻ, bà chia cho mấy người quen mỗi người một ít, riêng phần nhiều nhất thì dành cho Tiền Linh.
Lúc nhận được túi bánh, Tiền Linh hơi bất ngờ, cô ấy lẳng lặng nhận lấy rồi cảm ơn Tôn Bạch San. Cô ấy ngước nhìn đối phương định nói gì đó nhưng chị đã rời đi từ lúc nào.
Cô ấy giấu túi bánh đi để tránh bị người khác phát hiện, đợi đến khi tan làm, xung quanh không còn ai mới lấy ra. Túi bánh đầy ắp, cô ấy biết chắc chắn phần mình nhận được là nhiều nhất.
Tiền Linh nhấc một viên bánh lên c.ắ.n thử, vị ngọt lịm lập tức lan tỏa khắp khoang miệng, cô ấy nhai nuốt rồi không kìm được mà ăn thêm viên nữa.
Gia cảnh cô ấy không khá giả gì, đi làm công nhân cũng là để phụ giúp gia đình. Cô ấy là người kiếm được nhiều tiền nhất xưởng, mỗi tháng khoảng 400 đồng.
Thế nhưng trong số đó cô ấy chỉ giữ lại 80 đồng cho bản thân, còn lại đều gửi hết về quê.
Vì không có tiền nên cô ấy cũng chẳng mấy khi chơi bời với ai, cứ hễ ra ngoài là phải tiêu tiền, mà Tiền Linh thì lại không có tiền để tiêu.
Cứ có thời gian là cô ấy lại đến xưởng tăng ca. Tiền tăng ca tuy thấp hơn ngày thường nhưng cô ấy quan niệm một đồng cũng là tiền, tích tiểu thành đại.
Có lần cô còn kiếm được tận 500 đồng, vui đến mức giữ lại cho mình 50 đồng còn đâu gửi hết về quê.
Đi làm gần ba năm trời, cô ấy không giữ lại cho mình đồng nào mà đều dành cho gia đình. Ngày thường cô ấy ăn uống cũng rất đơn giản.
Dù vậy, tình hình ở quê nhà vẫn không mấy khả quan. Vì đi làm xa nên cô ấy ít khi về, chỉ thỉnh thoảng gọi điện thoại, nhưng lần nào cha mẹ cũng chỉ hỏi xin thêm tiền.
Tiền Linh không phàn nàn lời nào, chỉ thấy áp lực ngày càng nặng nề và làm việc càng liều mạng hơn. Cũng vì chưa bao giờ tham gia các hoạt động vui chơi nên cô ấy không có chủ đề chung với mọi người, chẳng có lấy một người bạn thân thiết.
Không ngờ có một ngày cô ấy lại nhận được bánh trôi của người khác tặng.
Ăn của người ta thì phải nể mặt người ta,
Tiền Linh biết Tôn Bạch San có chuyện muốn nhờ vả mình, cụ thể là muốn học kỹ thuật may máy. Nếu đã ăn bánh của người ta thì chỉ bảo đôi chút cũng chẳng sao, thực ra kỹ thuật máy may cũng chỉ cần học một hai lần cho quen tay là sẽ sử dụng tốt thôi.
Lúc tan làm, Tiền Linh chủ động gọi Tôn Bạch San lại. Hai người nhìn nhau đầy ẩn ý, trong xưởng lúc này không còn mấy người, ai nấy đều bận rộn việc riêng nên chắc không ai chú ý đến họ.
Tôn Bạch San bước lại gần.
Tiền Linh nói: “Không phải chị muốn học kỹ thuật từ tôi sao? Tôi có thể dạy chị, coi như cảm ơn túi bánh trôi chị tặng.”
Tôn Bạch San nghe vậy thì mừng rỡ khôn xiết. Bà vốn tưởng Tiền Linh là người khó gần nên đã chuẩn bị sẵn nhiều phương án khác, không ngờ cô ấy lại đồng ý nhanh như vậy.