Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 868: Khôn Vặt



Khi Dương Gian rời khỏi ký túc xá và trở lại sân bóng rổ, thì vốn dĩ sân bóng rổ vắng tanh đã chứa đầy học sinh. Những người học sinh này tụ tập tốp năm tốp ba lại với nhau, đang đứng tám chuyện về ngày hôm nay. Khiến cho sân bóng rổ yên tĩnh trở nên ồn ào.

Hắn nhíu mày, khó chịu nói:

"Vì sao lại sắp xếp những người học sinh khác đến chỗ này?"

Một người nhân viên phụ trách nhiệm vụ canh gác ở chỗ này nhìn thấy Dương Gian, thì lập tức đi đến và nói:

"Dương tiên sinh, là như thế này, những người học sinh này ít hoặc nhiều đều có tiếp xúc qua với lệ quỷ. Vì nghĩ cho sự an toàn của tất cả mọi người nên mới sắp xếp bọn họ lại cùng một chỗ với nhau. Như vậy, nếu có chuyện gì xảy ra cũng dễ quản lý và xử lý. Còn nếu tùy tiện để cho những người học sinh này đi lung tung, nói không chừng sẽ mang đến ảnh hưởng cực lốn. Dù sao cũng cần phải đảm bảo sự an toàn cho những người khác."

"Cho nên?"

Dương Gian nhìn chằm chằm vào người kia rồi nói tiếp:

"Mấy người tụ tập bọn họ lại một chỗ, để dẫn phát chuyện linh dị xảy ra, sau đó cho bọn họ chết chùm luôn đúng không?"

Người nhân viên công tác kia tỏ ra sững sờ một lát, sau đó lập tức giải thích:

"Sao có thể chứ, không phải là vẫn còn Dương tiên sinh hay sao. Dựa vào năng lực của Dương tiên sinh, ngài hoàn toàn có đủ năng lực để ứng phó với bất cứ tình huống nào xảy ra."

Dương Gian lạnh lùng nói:

"Nói như vậy có phải là mấy cậu muốn tôi đi chùi đít cho các cậu phải không? Với lại là ai nói cho cậu biết, nếu xảy ra chuyện thì tôi nhất định sẽ chạy đến xử lý vậy. Là ai nói ra ý định này? Để người đó đến gặp tôi."

Người nhân viên công tác này thấy thái độ của Dương Gian có chút căng thì tỏ ra hơi do dự một chút.

Dương Gian trầm giọng nói:

"Nhiệm vụ ngày hôm nay còn chưa có kết thúc đâu. Trước đó tôi vẫn còn là người phụ trách của các cậu, nếu không tuân theo mệnh lênh, tôi không ngại tiễn cậu lên đường đâu."

"Vâng, Dương tiên sinh."

Cảm nhận được ánh mắt băng lãnh của Dương Gian, cả người của người kia chợt run lên một chút.

Đừng có thấy Dương Gian trẻ tuổi mà lầm, hắn ta không hề nghi ngờ lời của Dương Gian nói, hắn thật sự dám giết người ở chỗ này.

Ngự quỷ nhân đều là một đám người điên không chịu giảng đạo lý.

Nhìn thấy người này vội vã rời đi, Dương Gian mới chậm rãi thu hồi ánh mắt lạnh lùng kia.

Quả nhiên, không phải ai cũng đều có giác ngộ giống như Vương Tuyền, có một ít người là nhân tài, nhưng cũng có không ít người là phế vật trà trộn vào trong này.

Không biết làm việc, chỉ biết bày ra mấy trò khôn vặt.

"Dương Gian, chỗ này."

Bất chợt ở trên khán đài của sân bóng rỗ trền đến tiếng gọi của Miêu Tiểu Thiện.

Nét lạnh lùng trên mặt của Dương Gian nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ tươi cười. Hắn đi đến và hỏi:

"Sao rồi, nãy giờ không có chuyện gì xảy ra chứ."

"Không, tôi ở chỗ này rất an toàn, không xảy ra bất cứ chuyện gì cả. Cậu không có việc gì thì tốt, trước đó tôi thấy toàn bộ đèn trên ký túc xá đều bị tắt, còn tưởng là cậu đã gặp phải nguy hiểm đây."

Khuôn mặt của Miêu Tiểu Thiện có chút căng cứng, lộ rõ vẻ khẩn trương.

Dương Gian nói:

"So với chuyện ở trường Thất Trung thì dễ dàng hơn nhiều, ít ra sẽ không hề nguy hiểm đến tính mạng."

Miêu Tiểu Thiện cẩn thận từng li từng tí dò hỏi:

"Đã giải quyết được rồi à? Quỷ có còn xuất hiện lại nữa không? Cậu cần phải cẩn thận một chút, nếu không được thì trốn đi, không cần thiết phải dây dưa với thứ kia đâu."

"Có một số việc không thể nào trốn tránh được. Hiện tại quỷ có xuất hiện ở chỗ này nữa không tôi cũng không biết được. Bởi vì còn có quá nhiều thứ chưa thể thăm dò rõ ràng, còn cần phải quan sát thêm một đoạn thời gian nữa."

Dương Gian trầm ngâm một lát rồi nói tiếp:

"Cho nên cậu, còn có những người bạn cùng phòng còn sống sót kia, nguy hiểm của các cậu còn chưa được giải trừ đâu. Nhưng tôi nghĩ vấn đề này hẳn sẽ không hề lớn."

Bức tranh đã bị giam giữ và mang đi rồi, nên khả năng ngôi trường này bị cuốn vào chuyện linh dị là rất nhỏ.

Điều duy nhất hắn lo lắng chính là chưa thể nào thăm dò ra được quy luật giết người của quỷ họa.

Cùng một chỗ chưa chắc đã không có khả năng xuất hiện bức tranh sơn dầu thứ hai.

Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của hắn mà thôi, Dương Gian còn chưa có đạt được tin tức về phương diện này, nên không dám chắc chắn.

Miêu Tiểu Thiện nói:

"Tôi không sao, cậu không cần phải lo lắng cho tôi. Cậu hẳn là nên quan tâm bản thân mình nhiều một chút."

Dương Gian nói:

"Ngay cả chính tôi còn không biết bản thân mình có thể sống được thêm bao lâu, thì cần gì phải quan tâm nhiều như thế chứ. Vẫn là câu nói lúc trước, có bất cứ chuyện gì đều phải gọi cho tôi biết. Mấy ngày hôm nay tôi đều ở lại trong thành phố, nhưng qua một đoạn thời gian nữa tôi sẽ trở về thành phố Đại Xương. Cho nên sau này cậu cố gắng ít gặp những chuyện nguy hiểm đi, nếu không sau này tôi muốn đi cứu cậu cũng không dễ dàng đâu."

Miêu Tiểu Thiện khích lệ nói:

"Tôi biết rồi. Nhưng mà cậu yên tâm đi, cậu nhất định có thể sống sót, tôi rất tin tưởng vào cậu, dù sao trước giờ cậu đánh nhau chưa khi nào để bị thua."

Dương Gian cười lạc một tiếng:

"Đánh nhau không có thua, đó là vì đối thủ là người. Nhưng nếu là quỷ thì không chắc, mà thôi, nói điều này với cậu cũng vô dụng, rời khỏi đây trước đi."

Miêu Tiểu Thiện hỏi:

"Đi đâu?"

Dương Gian nói:

"Đương nhiên là đưa cậu trở về phòng ngủ để đi ngủ, chứ muộn như thế này rồi mà cậu còn đòi đi đâu nữa."

Sắc mặt Miêu Tiểu Thiện thay đổi.

"A, lại trở về phòng ngủ?"

Dương Gian nói:

"Hiện tại căn phòng ngủ đó chính là nơi an toàn nhất trong toàn bộ khu ký túc xá. Sau khi xảy ra chuyện một lần, xác suất xảy ra chuyện đó lần thứ hai ở đó sẽ là cực kỳ thấp, thấp hơn rất nhiều so với những chỗ khác. Bởi vì quỷ đã loại bỏ hết tai họa ngầm ở chỗ đó rồi."

Mặc dù điều này là một đạo lý, nhưng nó vẫn khiến cho người nghe cảm thấy rùng mình.

Miêu Tiểu Thiện cẩn thận từng li từng tí hỏi:

"Chỉ có hai người chúng ta hay sao?"

Dương Gian nói:

"Không, sau khi đưa cậu về phòng ngủ tôi cần phải rời đi khỏi đây. Hôm nay tôi còn có một số chuyện chưa làm xong, cho nên cần phải đi."

Miêu Tiểu Thiện vội vàng túm lấy cánh tay của Dương Gian rồi nói:

"Vậy tôi không muốn trở về phòng ngủ đâu, tôi muốn đi cùng với cậu."

Dương Gian nhìn cô và nói:

"Cậu sợ?"

Miêu Tiểu Thiện nói:

"Có một chút."

Dương Gian nói:

"Vậy tôi sẽ kêu cô bạn cùng phòng vừa nãy của cậu đi cùng với cậu. Cô ta và cậu từng trải qua chuyện này với nhau, nếu cậu an toàn, cô ta cũng sẽ an toàn. Nếu cậu gặp phải nguy hiểm, cô ta cũng sẽ gặp phải chuyện tương tự. Còn việc đi theo tôi sẽ chỉ khiến cậu chết nhanh hơn mà thôi."

Sau khi hiểu rõ được một chút về quỷ họa, Dương Gian quyết định để cho Miêu Tiểu Thiện và cô gái tên Lưu Tử kia ở cùng với nhau.

Miêu Tiểu Thiện gật gật đầu.

Vậy, vậy cũng được.

Lúc này Dương Gian đang chuẩn bị mang theo Miêu Tiểu Thiện rời khỏi sân bóng rổ.

Miêu Tiểu Thiện bám theo sau, trên đường nhìn thấy những người học sinh được sắp xếp ở đây, sắc mặt có chút mất tự nhiên.

"Sao bọn họ lại tập hợp vào một chỗ thế này, đây chẳng khác gì đang mời chào quỷ đến tập kích. Bọn họ đều là người từng có tiếp xúc qua với quỷ, nếu nói hiện tại chỗ nào nguy hiểm nhất, thì chắc chắn là chỗ này rồi."

Dương Gian lạnh lùng nói:

"Thu hồi lòng thương hại của cậu lại đi, nó sẽ thành thói quen đó. Cậu phải nhớ kỹ, trong trường học của chúng ta, chỉ có 7 người chúng ta là có thể sống sót. Cho nên có một số người, nếu bọn họ muốn chết thì nhất định sẽ chết. Không có gì đáng để cậu đồng cảm cả. Một khi bị quỷ để mắt đến, ngay cả tôi cũng không thể nào cam đoan bản thân còn sống sót, chứ đừng nói chi đến người bình thường. Còn nếu bọn họ không có việc gì, thì sẽ không có chuyện, nên sự lo lắng của cậu sẽ là dư thừa."

Miêu Tiểu Thiện hơi gật gật đầu nói:

"Dương Gian, cậu nói đúng."

Mặc dù lời này của hắn thật sự rất tàn khốc, nhưng cô cũng không cảm thấy nó sai, dù sao cô cũng từng trải qua tràng cảnh khủng bố và tuyệt vọng rồi.

Ngay khi Dương Gian đang chuẩn bị đi ra khỏi sân bóng rổ, người nhân viên lúc nãy mang theo một người đàn ông trung niên mặc âu phục chạy đến.

"Dương tiên sinh, nghe nói ngài tìm tôi? Không biết có dặn dò gì không?"

Trên mặt của người trung niên này nở một nụ cười, tỏ ra cực kỳ khách khí và cung kính.

Ngay cả hỏi tên của người này mà Dương Gian cũng không thèm hỏi, hắn chỉ bước lên trước, sau đó cởi bao tay ra, rồi dùng tay tát trên mặt của hắn ta một cái.

Bàn tay mà hắn dùng là bàn tay quỷ.

Cho nên lực lượng của nó là không cần phải nghĩ.

"Ầm!"

Ngay lập tức, người đàn ông trung niên nặng gần trăm cân kia còn chưa kịp phản ứng lại đã bị đạp văng xuống mặt đất. Đầu đập vào sàn bóng rổ, phát ra tiếng động cực lớn. Sau đó khuôn mặt biến dạng, răng rơi xuống một đống, không biết bao nhiêu cái, máu tươi chảy ròng ròng.

"Nể mặt tổng bộ nên tôi mới không xử lý ông, ông hẳn phải hiểu một cái tát này là vì cái gì, sau này đừng có giở ra mấy trò khôn vặt, đùa thủ đoạn với tôi."

Nói xong, Dương Gian không thèm nhìn người này nữa, mà lập tức lôi kéo Miêu Tiểu Thiện đang sững sờ kia rời đi.

Người đàn ông kia căn bản không hề nghe thấy Dương Gian nói cái gì, bởi vì hiện tại đầu hắn ta đang kêu ong ong. Trên mặt cảm thụ được một cỗ đau đớn kịch liệt nói không nên lời, cả người đã bị mất đi khống chế. Nếu không phải còn một chút tri giác, thì thậm chí hắn ta còn nghĩ là bản thân đã chết rồi cơ.

Những người học sinh khác ở trong sân bóng rổ thấy vậy thì lập tức tỏ ra kinh hãi, đều câm như hến, sau đó nhao nhao suy đoán trong lòng xem vừa nãy là chuyện gì xảy ra.

Thế nhưng, nếu không biết rõ nội tình thì bọn họ vĩnh viễn không thể nào nghĩ ra được, vì cái gì Dương Gian có thể tát được một cú như vậy.

Người nhân viên bên cạnh có chút kinh ngạc, sau đó vội vàng chạy lại nâng lên và hỏi:

"Đội trưởng Diêu, anh không sao chứ, tôi lập tức báo cáo chuyện này cho tổng bộ."

Phải một lúc sau, người đàn ông gọi là đội trưởng Diêu này mới khôi phục lại được chút cảm giác, vội vàng nắm lấy tay của người nhân viên kia, hàm hồ nói:

"Đừng, đừng có báo cáo, nếu không tôi sẽ càng thảm hơn đó. Gọi xe cấp cứu đi, đưa tôi đến bệnh viện, chuyện này cứ coi như chưa từng xảy ra là được."

Lúc này hắn ta đã hoảng sợ tột độ rồi, thậm chí cơn hoảng sợ khiến cho hắn ta không còn cảm thấy đau đớn.

Tên đội trưởng Diêu này được nhiên hiểu vì sao Dương Gian lại đánh hắn ta, đương nhiên là bởi vì hắn ta đã tự tiện chủ trương, vì bớt việc mà sắp xếp cho toàn bộ người từng có tiếp xúc với quỷ họa lại bên trong sân bóng rổ.

Bên trong sân bóng rổ có ai?

Một người bạn học thời cấp ba của Dương Gian, có mối quan hệ rất mật thiết với hắn.

Đội trưởng Diêu hiểu rõ điều đó, cho nên hắn ta mới làm như vậy. Bởi vì hắn ta nghĩ, nếu bên trong sân bóng rổ mà xảy ra chuyện thì với mối quan hệ giữa Dương Gian và cô gái kia, hắn sẽ không thể nào bỏ mặc không quan tâm được.

Nếu không xảy ra chuyện gì thì cứ coi như đây là sai lầm của hắn ta là được.

Dù kết quả như thế nào đi nữa, thì hắn ta đều có thể đảm bảo tối hôm nay bản thân hắn ta sẽ không có chuyện gì.

Nhưng chút tâm tư kia của hắn ta đã bị nhìn thấu, vị ngự quỷ nhân có danh hiệu mắt quỷ này không thích bị dắt mũi.

Thế nhưng con người mà, trong lòng bất kỳ ai cũng thầm có một chút lòng cầu may. Đội trưởng Diêu cứ nghĩ, dù Dương Gian có phát hiện ra chuyện này cũng không có gì. Có tổng bộ chống lưng, nên Dương Gian tuyệt đối sẽ không dám làm loạn. Vả lại hắn ta cũng là vì đại cục mà suy nghĩ, chứ không có cố ý hãm hại ai đó.

Còn thái độ của Dương Gian và hắn ta có trở nên ác liệt hay không, đều không quan hệ.

Qua đêm nay, mọi người đều tự động hoàn thành nhiệm vụ của bản thân, người nào về nhà người nấy. Sau này khả năng gặp mặt lại hẳn là sẽ rất ít, thậm chí suốt đời không bao giờ gặp lại. Dù sao mạng sống của ngự quỷ nhân là cực kỳ ngắn, sống không được bao lâu, nên khả năng gặp lại nhau gần như bằng không.

Thế nhưng, đội trưởng Diêu không nghĩ tới là Dương Gian lại hung ác như vậy, cái gì cũng không thèm nói, vừa gặp mặt đã tát cho hắn ta một cái.

"Thân thể, có gì đó không đúng."

Ngay khi đội trưởng Diêu được đội viên nâng đỡ, chuẩn bị đứng dậy đi bệnh viện thì đột nhiên phát hiện ra thân thể xuất hiện một chút dị thường. Mặc dù có thể hành động, nhưng tứ chi khá khác lạ, không phối hợp cho lắm. Vả lại cảm giác không phối hợp này càng ngày càng tăng.

Lúc này, trong lòng hắn ta xuất hiện một cảm giác sợ hãi.

Bởi vì hắn ta cảm thấy, khả năng trong cái tát kia của Dương Gian đã sử dụng lực lượng lệ quỷ. Hiện tại lực lượng lệ quỷ đang dần dần ảnh hưởng đến thân thể hắn ta.

Chết? Có lẽ sẽ không phải chết.

Nhưng hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng."