Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 749: Lật Ngược Tình Thế



Quả thực tên Cao Chí Cường này rất đặc biệt. Hắn ta chỉ khống chế có một con quỷ, nhưng lại có thể làm được điều mà rất nhiều ngự quỷ nhân khác không thể làm được, đó chính là để cho con quỷ trong cơ thể rơi vào trạng thái chết máy. Mặc dù Dương Gian cũng có thể làm được cái này, nhưng mà hắn đã trả giá bao nhiêu thứ? Hi sinh bao nhiêu thì mới có được thứ này?

Có thể nói, để làm được việc đó, Dương Gian đã lấy tính mạng của bản thân ra để thử rồi. Thế nhưng tên gia hỏa này thì sao, sao mọi chuyện giống như kiểu tên này được trời cao chiếu cố vậy, không cần làm gì cũng có thể khiến cho con quỷ trong người bị chết máy. Đồng thời còn có thể tiến thêm một bước, khiến cho con quỷ thay thế bản thân, sở hữu tư tưởng của hắn ta. Đây chính là trường hợp đặc biệt mà ngay cả Vương Tiểu Minh cũng không thể nào nghiên cứu thành công.

"Con quỷ trên người của Cao Chí Cường rất đặc thù, mặc kệ là năng lực của nó có thể khắc chế được người khác, hay là khắc chế bản thân nó. Nhưng nếu có thể mở rộng ra thì có lẽ tên này có thể lừa gạt được con quỷ thứ hai, thứ ba, thứ tư gì đó. Để cho hắn ta có thể khống chế toàn bộ chúng một cách hoàn hảo, đến khi nào đạt được cực hạn thì mới thôi."

Dương Gian rơi vào suy tư, trong lòng hắn đã đưa ra quyết định. Ngày hôm nay, hắn phải cướp lấy con quỷ của Cao Chí Cường. Chỉ cần lấy được con quỷ này, thì sau đó hắn hoàn toàn có thể thử khống chế nó, thậm chí có thể trực tiếp chế tạo ra được một vị ngự quỷ nhân đỉnh phong.

Dù bản thân hắn không cần thì cũng không thể nào để cho tên Cao Chí Cường này tiếp tục tồn tại trên cuộc đời nữa. Hiện tại tên này đã không còn là con người, mà là một con quỷ. Đây là một mối nguy hiểm tiềm ẩn.

"Dương Gian, mày không hề tồn tại ở trên thế giới này, hiện tại mày nên biến mất."

Giờ phút này, Cao Chí Cường vẫn còn ở bên cạnh Dương Gian, hắn ta giống như đang đeo bám ở bên tai của Dương Gian vậy, liên tục thì thầm to nhỏ vào tai của Dương Gian câu nói kia. Giọng nói này không thể nào là giọng nói của con người được, bởi vì nó rất quỷ dị cùng âm lãnh. Mà sau khi Dương Gian nghe được câu nói này. Dương Gian phát hiện ra thân thể của hắn đang dần dần biến mất từng chút một, giống như những gì hắn ta nói vậy. Đầy tiên là hai chân của hắn dần trở nên mơ hồ, sau đó là những phần khác, rồi đến eo, ngực, cổ... Cuối cùng là đầu.

"Dương Gian đang biến mất?"

Những vị ngự quỷ nhân khác nhìn thấy cảnh tưởng này thì lập tức trợn tròn hai mắt, trên mặt đều lộ ra vẻ khó thể tin.

"Không thể nào, sau khi để cho con quỷ thay thế bản thân, tên Cao Chí Cường này lại thay đổi lớn như thế hay sao? Hiện tại hắn ta đang lừa gạt Dương Gian, để cho Dương Gian tin rằng bản thân hắn không tồn tại. Một khi lừa gạt thành công, vậy Dương Gian sẽ không hề tồn tại nữa... Quả nhiên, con quỷ của hắn ta có thể ảnh hưởng đến thế giới hiện thực. Không, đây không phải là việc mà Cao Chí Cường có thể làm được, hiện tại hắn ta đã là quỷ, là một con quỷ khôi phục hoàn toàn, chỉ là nó có được tư duy của Cao Chí Cường mà thôi."

Cũng có một vài người thông minh, sau khi kinh ngạc thì lập tức phân tích ra được nguyên nhân của chuyện này. Trước đó đám người đều có thể nhìn thấy hồ sơ của Cao Chí Cường, danh hiệu của hắn ta là quỷ lừa gạt. Hiện tại thông qua cuộc chiến giữa hai bên, bọn họ liền hiểu ra được hết toàn bộ sự quỷ dị của nó. Dù sao những người tụ tập ở chỗ này cũng đều là ngự quỷ nhân đỉnh phong, có thể nói tính cách của bọn họ có chút thiếu sót, nhưng trí tuệ thì không thể nào tồn tại cái gì khiếm khuyết hết. Những người không biết dùng não thì đều chết sạch ở một xó xĩnh nào đó rồi, không thể nào đi đến tổng bộ được.

Rất nhanh Dương Gian liền phát hiện ra được sự biến hóa của cơ thể. Hắn cũng chú ý đến việc cơ thể đang dần biến mất, không những thế, ý thức của hắn cũng dần trở nên mơ hồ. Ở sâu trong tâm khảm của hắn đang có một thứ mơ hồ nào đó đang liên tục thôi miên hắn, bảo rằng hắn ta nên biến mất, không nên tồn tại trên thế giới này.

Trong lòng Dương Gian thầm nghĩ.

"Năng lực của con quỷ kia đang ảnh hưởng đến mình, nó định dùng phuong pháp này để giết chết mình."

Mặc dù thân thể của Dương Gian đang dần dần trở nên mơ hồ, nhưng ngay sau đó có một cái bóng cao to màu đen lại thay thế vào phần thân thể đã biến mất của hắn. Đồng thời một cánh tay của hắn vẫn tồn tại như trước, còn mặc dù đầu của hắn có trở nên mờ nhạt, nhưng vẫn còn có những con mắt màu đỏ đang nhìn xung quanh.

Giờ phút này, bộ dạng của Dương Gian trở nên cực kỳ đáng sợ. Một cỗ thân thể đen sì sì, ngoài ra hắn chỉ còn lại một cánh tay cứng ngắc cùng một con mắt màu đỏ, còn những chỗ khác đều đã trở nên mơ hồ, sắp sửa biến mất. Con quỷ trong người của Cao Chí Cường chỉ có thể ảnh hưởng đến thân thể của Dương Gian, chứ không thể nào ảnh hưởng đến con quỷ trong người của hắn. Những người khác nhìn thấy cảnh này thì trở nên thấp thỏm.

"Tên Dương Gian này lại... Khống chế ba con quỷ."

Quỷ ảnh, tay quỷ, còn có mắt quỷ.

Ba thứ này lộ hoàn toàn ở trước tầm mắt của đám người, bởi vì ba chỗ này không có bị ảnh hưởng, mà thứ có thể đối phó với quỷ thì chỉ có quỷ mà thôi. Cho nên những thứ không bị ảnh hưởng thì đương nhiên phải là quỷ. Đương nhiên, khẩu súng lục bằng vàng ở bên hông của Dương Gian cũng không có chịu ảnh hưởng, chỉ là mọi người không hề để ý đến nó.

"Chẳng lẽ Cao Chí Cường còn muốn giết ngược lại Dương Gian."

Có một số ngự quỷ nhân lộ ra thần sắc không thể tưởng tượng nổi. Nếu mắt quỷ Dương Gian mà bị xử lý, thì ở trong tổng bộ chác chắn sẽ nhắc lên một trận sóng to gió lớn. Mãnh nhân có thể xử lý chuyện linh dị cấp S, lại bị giết chết bởi người một nhà ở trong tổng bộ. Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài thì có lẽ đây sẽ là một trận động đất đối với vòng tròn ngự quỷ nhân. Thậm chí cái này còn có thể ảnh hưởng đến việc phát triển của kế hoạch đội trưởng. Bởi vì ngay cả mắt quỷ Dương Gian trong truyền thuyết còn chết ở trong tổng bộ, thì con ai dám bán mạng cho tổng bộ nữa chứ? Đến lúc đó uy tín của tổng bộ sẽ biến mất hết không còn lại chút gì, phải nói là ảnh hưởng của nó sẽ là cực kỳ lớn, chưa từng có.

"Dương Gian không thể chết ở chỗ này được."

Ở trước cửa phòng nghỉ có một vị ngự quỷ nhân ý thức được điều này đang chuẩn bị đi ra giúp đỡ. Nếu Cao Chí Cường có chết thì cũng không sao, tên này dám làm loạn ở trong tổng bộ, ngoài ra còn để quỷ thay thế bản thân, có thể nói là hắn ta tự giết chết hắn ta mà thôi. Dù hiện tại Dương Gian không có thu thập Cao Chí Cường, thì cũng sẽ có người khác đứng ra thu thập hắn ta. Không có một ai dám để cho một con quỷ đi qua đi lại ở trong tổng bộ. Cho dù con quỷ này có được tư duy thì cũng thế mà thôi. Bởi vì không có một ai biến bước cái thứ gọi là tư duy kia sẽ biến mất lúc nào. Có ý nghĩ như vậy không phải chỉ có một người, mà cô gái vừa mắng Cao Chí Cường lúc nãy cũng cau mày, đang chuẩn bị ra tay. Ngay khi những người khác chuẩn bị ra tay, thì bọn họ chợt phát hiện ra, trong khi thân thể đang dần trở nên mơ hồ, Dương Gian đột nhiên nở một nụ cười bình tĩnh.

Nụ cười kia có chút châm chọc, lại có chút cao hứng.

"Cao Chí Cường, thật sự tao phải nói với mày một tiếng cảm ơn. Sự tồn tại của mày đã mở ra một cánh cửa đặc biệt cho tao. Để cho tao có một chút manh mối về năng lực khởi động lại đáng sợ kia. Chỉ là thực sự xin lỗi mày, có vẻ như năng lực của mày không đủ. Không, năng lực của mày thực sự rất lợi hại, chỉ tiếc nó không thể ảnh hưởng nhiều đến thân thể của tao, nếu không thì có lẽ tao đã biến mất."

Dương Gian cảm giác được mặc dù thân thể của hắn gần như biến mất, nhưng cuối cùng vẫn bị một thứ gì đó níu giữ lại, cho nên không thể biến mất được. Chỉ thiếu một chút mà thôi, đây chính là tác dụng của quỷ ảnh. Muốn khiến cho thân thể của Dương Gian biến mất, thì đầu tiên phải bước qua một cửa của quỷ ảnh đã. Bản năng của quỷ ảnh là chiếm lấy một cỗ thân thể hoàn mỹ. Mặc dù hiện tại cỗ thân thể của hắn cũng không ra gì, nhưng ít ra cũng được coi là một cỗ thân thể, vậy thì sao quỷ ảnh có thể bỏ qua nó được. Cũng giống như lúc trước, khi con quỷ ở trong tấm gương quỷ muốn chiếm thân thể của hắn vậy. Nếu muốn cướp đoạt thân thể của Dương Gian thì phải qua cửa của quỷ ảnh.

"Không thể nào?"

Giọng nói quái dị của Cao Chí Cường để lộ ra sự kinh dị.

"Không có cái gì gọi là không có khả năng, tao đã khống chế được ba con quỷ, mà mày chỉ có một con, giữa tao và mày luôn luôn có một sự chênh lệch."

Cỗ thân thể gần như biến mất của Dương Gian đột nhiên động một cái. Cánh tay của hắn đột nhiên đưa về phía bên cạnh và túm lấy một cái. Cánh tay trắng bệch, không chút màu máu giống như bóp trúng thứ gì đó. Chỉ trong chốc lát, bóng dáng một người hiện ra ở trước mắt mọi người. Người này chính là... Cao Chí Cường.

Nhưng khác với bộ dạng lúc trước của hắn ta, lúc này cả người Cao Chí Cường trở nên âm lãnh, làn da tái nhợt, hai mắt chết lặng, khuôn mặt cứng ngắc... Đây hoàn toàn là khuôn mẫu của một con quỷ, không còn có chút gì gọi là con người nữa. Thứ duy nhất còn được coi là con người cũng chỉ còn lại ý thức của hắn ta.

"Không thể động..."

Cao Chí Cường định giãy dụa thân thể, nhưng lại phát hiện ra nó đột nhiên bị mất đi khống chế.

Ánh mắt của Dương Gian trở nên lạnh lùng:

"Không thể động đậy đúng không? Đó là vì thân thể của mày đã biến mất, thứ còn lại chỉ là quỷ. Mà trùng hợp thay, thứ này của tao lại có thể áp chế quỷ, cho nên mày không thể nào hành động."

Nếu hiện tại Cao Chí Cường còn là con người, thì ít ra hắn ta vẫn còn có thể giãy dụa, thậm chí đấm đá Dương Gian mấy phát. Nhưng hiện tại hắn ta lại không phải người, mà bản chất là một con quỷ, cho nên mới bị áp chế cho mất đi năng lực hành động.

"Đầu tiên hãy trả lại thân thể cho tao đi."

Dương Gian vừa nói vừa tiến lên phía trước một bước. Thân thể được ngưng tụ từ quỷ ảnh lập tức xâm nhập vào trong thân thể của Cao Chí Cường. Hắn phải dùng quỷ ảnh để cưỡng ép khống chế con quỷ của Cao Chí Cường, sau đó khiến cho thân thể bị biến mất kia trở về.

"Buông tay ra, Dương Gian, mau buông tay ra, thả tao ra."

Giờ phút này Cao Chí Cường mở to đôi mắt chết lặng, mặc dù hắn ta không cảm giác được sự sợ hãi, thế nhưng ý thức của hắn lại cho thấy sự sợ hãi cùng kháng cự. Bởi vì một khi Dương Gian thành công, có lẽ hắn ta sẽ... Biến mất. Nhưng hiện tại hắn ta không thể hành động, chỉ có thể mở miệng ra nói chuyện mà thôi. Bởi vì tay quỷ của Dương Gian đã nắm lấy bả vai của hắn ta, khiến cho hắn ta không thể nào động đậy được, cả người giống như bị định thân vậy.

Tay quỷ có khả năng áp chế quỷ. Mặc dù số lượng quỷ có thể áp chế của nó là ba, nhưng Dương Gian chỉ sử dụng có một mà thôi. Bởi vì hắn còn cần dùng hai slot còn lại để áp chế mắt quỷ cùng tay quỷ. Thứ duy nhất không cần áp chế chỉ có quỷ ảnh. Phản kháng của Cao Chí Cường không có tác dụng, quỷ ảnh dần dần xâm nhập vào trong cơ thể, bắt đầu bao phủ hết toàn bộ người hắn ta. Mà tiếng kêu của hắn ta cũng càng ngày càng nhỏ, bởi vì một khi con quỷ trong người hắn ta bị cưỡng ép khống chế, tư duy của hắn ta cũng sẽ theo đó mà biến mất luôn. Bởi vì một khi năng lực của lệ quỷ bị áp chế, toàn bộ những thứ lừa gạt lúc trước mà sinh ra ảnh hưởng cũng sẽ biến mất theo. Cũng giống như lúc Dương Gian đóng đinh con quỷ chết đói vậy, toàn bộ quỷ nô sẽ biến mất. Vị ngự quỷ nhân kia lại dựa vào tường lắc đầu cười một tiếng.

"Xem ra là do tôi lo lắng quá mức, còn tưởng là Dương Gian cần sự giúp đỡ. Không nghĩ tới hắn lại có thể giết người Cao Chí Cường chỉ trong nháy mắt."

Vị ngự quỷ nhân nữ kia cũng cảm thấy kinh ngạc với Dương Gian.

"Trước đó Dương Gian đang tìm hiểu năng lực của Cao Chí Cường, tên này mạnh đến điên mất rồi, ngay cả quỷ mà cũng muốn đùa giỡn."

Đúng lúc này có một vị thanh niên mặc áo khoác màu trắng đi đến, vẻ mặt cực kì bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra vẻ hứng thú.

"Không, hắn đang tìm tòi manh mối, muốn học tập khả năng khởi động lại của Cao Chí Cường. Hắn ta có được tư cách để làm điều này, chỉ là khuyết thiếu chút manh mối để mở lối mà thôi. Mà loại manh mối này không có một ai chỉ ra được, cho nên hắn chỉ có thể học tập, tìm tòi ở trên người của quỷ. Với lại hắn cũng có được tiềm lực để tìm tòi về cái này."

Vương Tiểu Minh? Giáo sư Vương?

Khi chứng kiến được người thanh niên này, những người khác nhất thời rơi vào ngẩn ngơ.

Hắn ta đến đây từ lúc nào?

Lại nhìn ra phía sau, toàn bộ mọi người đều có chút run rẩy.

Không chỉ có mỗi mình Vương Tiểu Minh, mà còn có Lý Quân, Phó bộ trưởng Tào Duyên Hoa, cùng một số ngự quỷ nhân khác. Mà khiến cho người ta để ý nhất chính là một ông lão, trên mặt xuất hiện đầy những vết lốm đốm, đang cầm một cái nạng. Loại chú ý này không phải là vì mọi người nhận ra ông lão này, mà là vì một loại cảm ứng nào đó được sinh ra từ con quỷ trong thân thể bọn họ.

Nguy hiểm, cực kỳ nguy hiểm.

Hễ là ngự quỷ nhân xuất hiện loại cảm ứng này thì trong đầu đều không tự chủ mà toát ra ý nghĩ kia."