Câu nói của Trương Lôi vang vọng ở trong màn đêm đen tối khiến nỗi hoảng sợ trong lòng tất cả mọi người không ngừng nhen nhóm.
Quỷ đang ở phía trước?
Mặc dù lúc trước bọn họ không nói gì nhưng trong lòng ai ai lo, liệu trong tình trạng không thể nào nhìn thấy này, bản thân cứ mò mẫm tiến lên chắc đã đi ngang con quỷ kia nhưng vẫn hồn nhiên không hay biết?
Dù lo lắng trong lòng nhưng mỗi người lại vẫn ôm tâm lý may mắn, cho rằng bản thân không xui xẻo đến mức đụng phải quỷ.
Nhưng mà sự tàn khốc của hiện thực lại nói cho bọn họ biết, may mắn căn bản là thứ không hề tồn tại ở trong này.
Chuyện tồi tệ nhất mà bọn họ có thể nghĩ đến đã xảy ra.
Bọn họ đã gặp được quỷ thực sự ở tầng thứ tư ký túc xá, buồn cười chính là không phải quỷ đến tìm bọn họ mà do bọn họ tìm tới quỷ.
"Chạy trốn!"
Cơ hồ ngay lập tức trong đầu của bốn người đều không hẹn mà xuất hiện cái ý nghĩ này.
Gần như không có chút do dự nào, bọn họ lập tức xoay người bỏ chạy. Kể từ khi Trương Lôi mở miệng nhắc nhở đến khi cả đám bắt đầu hành động thời gian còn chưa vượt quá ba giây đồng hồ. Đây là điều mà bọn họ đã thương lượng với nhau từ trước, một khi gặp được nguy hiểm, vậy không được do dự, có thể chạy được người nào thì tốt người đó.
Bởi vì con quỷ này đã là một loại tồn tại khó giải, trong chỗ này, ngự quỷ nhân cũng chỉ tốt hơn so với người bình thường một chút chứ chẳng khá hơn tý nào.
Bên trong lối nhỏ bị bao phủ bởi bóng tối truyền ra những tiếng bước chân gấp rút. Giờ phút này bốn vị ngự quỷ nhân quay đầu co cổ chạy, phi nước đại ở bên trong hành lang tối tăm. Bọn họ muốn nhanh chóng bỏ rơi cái thứ khủng bố ở đằng sau lưng kia.
Trương Lôi cũng cực kỳ sợ hãi, hắn ta xoay người nhanh chóng bỏ chạy.
Từ những tin tức ở bên phía tổng bộ, hắn ta đã hiểu được nhiều thứ về con quỷ này. Mà cũng chính vì hiểu được nhiều thứ nên hắn ta mới quyết định không liên thủ cùng người khác để giam giữ con quỷ này.
Bởi vì thứ này căn bản không thể bị giam giữ.
LXem như bọn họ có thể giam giữu thành công một lần, sau đó nó sẽ lại tập kích lần thứ hai, lần thứ ba... Đến khi nào nó tiêu giệt hết sạch mục tiêu thì mới thôi.
Hoảng sợ ở phía sau truyền đến khiến cho trong khi chạy trốn, tim của cả đám như nhảy lên đến tận cuống họng. Tất cả mọi người đều hiểu rõ, một khi bị con quỷ này để mắt đến, thứ chờ đợi bọn họ sẽ là cái chết. Không có bất cứ cơ hội phản kháng nào, ngự quỷ nhân ở trong chuyện linh dị khủng bố này căn bản là không có chút giá trị nào cả.
"Chết tiệt, sao có thể xui xẻo như vậy chứ, làm sao quỷ lại đứng chờ ở phía trước được? Lần này nó sẽ tập kích ai? Là mình, hay là tên Vương Giang kia hoặc hai vị ngự quỷ nhân còn lại."
Trương Lôi đang phi nước đại về phía trước, dù cơn hoảng sợ khiến hô hấp của hắn ta có chút nặng nề nhưng Trương Lôi không hề từ bỏ. Bởi vì đây chính là kinh nghiệm xử lý chuyện linh dị của hắn ta. Cho dủ gặp phải chuyện khủng bố đến đâu, Trương Lôi cũng không được phép mất đi lý trí.
"Hẳn nó sẽ chọn mình làm mục tiêu, dù sao mình cũng là người cách con quỷ kia gần nhất. Với lại lúc nãy mình cũng đã đụng phải nó..."
Trên mặt Trương Lôi đổ đầy mồ hôi lạnh, hắn ta cảm giác được bản thân đã bị lạc đường. Không biết hiện tại bản thân đang ở chỗ nào nữa rồi.
Ký túc xá rất lớn, hành lang cũng rất rộng, dưới tình trạng có tầm nhìn thì rất dễ phân biệt phương hướng. Nhưng trong hoàn cảnh đen tối như hiện tại, việc quá rộng lại biến thành một loại trở ngại.
"Rầm!"
Đúng lúc này Trương Lôi đột nhiên đụng vào vách tường khiến cho đầu của hắn ta kêu ong ong, sau đó ngã vật xuống mặt đất.
"Chỗ này là ngã rẽ nào mà lúc trước mình đã đi qua đây."
Trương Lôi cảm thấy máu mũi chảy ra rồi nhưng hiện tại lại không có dư thời gian để chú ý đến điều này. Mà hắn ta muốn thông qua đoạn rẽ này để biết được vị trí của bản thân.
Khi Trương Lôi chật vật đứng dậy lại đột nhiên phát hiện ra không gian xung quanh đã cực kỳ yên tĩnh. Lúc trước hắn ta còn nghe thấy được tiếng bước chân của những người khác, nhưng lúc này ngay cả một chút âm thanh cũng không có.
"Phân tán rồi sao?"
Trương Lôi khẽ cắn môi, hiện tại hắn ta cũng chẳng thể nào quản được nhiều chuyện như vậy, lập tức đi về phía bên phải.
Hai bên trái phải đều có đường, Trương Lôi quyết định đi theo con đường bên phải. Bởi vì hắn ta nghĩ như vậy là có thể tụ họp lại được với Dương Gian. Trương Lôi cảm thấy chỉ cần rời khỏi được tầng này là bản thân sẽ an toàn. Nếu hiện tại quỷ ở tầng bốn vậy nó sẽ đến tầng thứ ba, muốn đến được tầng ba nó sẽ phải mất một khoảng thời gian.
Mặc dù con quỷ này là sự tồn tại khó giải nhưng nó chỉ tập kích từng người, từng người một, tốc độ giết người cũng không quá cao.
Trương Lôi tin chắc rằng chỉ cần bản thân không phải mục tiêu đầu tiên mà con quỷ kia lựa chọn, như vậy hắn sẽ có đầy đủ thời gian để đi xuống phía dưới và tụ họp lại cùng Dương Gian. Như vậy hẳn là hắn ta có thể trốn qua được một chút.
"Khoan, có gì đó sai sai ở đây."
Sau khi chạy được một lúc, Trương Lôi đột nhiên phát ra có chút gì đó sai sai. Vì cái gì hắn ta sờ đến tay của con quỷ kia, đã xác định được nó ở trước mặt nhưng cho đến hiện tại hắn ta lại không hề bị quỷ tập kích?
Khi đó không chỉ là hắn ta không có bị quỷ tập kích mà người khác cũng không. Lúc đó hắn ta cách con quỷ kia gần như vậy, nếu như nó muốn lựa chọn một người làm mục tiêu, vậy thì nó có thể lựa chọn bất cứ ai cũng được. Luôn luôn sẽ có một người xui xẻo bị nó chọn trúng.
"Chẳng lẽ thứ mà mình vừa gặp kia không phải là quỷ? Mà là một vị ngự quỷ nhân nào đó? Không, tuyệt đối không thể nào. Trên tầng này cũng chỉ còn mấy người như vậy, làm gì còn ai ngu đến mức không chạy ra ngoài mà còn chạy lên trên. Đó chắc chắn là quỷ, không thể sai được. Nhưng vì sao vừa rồi nó cũng không có lập tức tập kích... Chết tiệt, mình đã phán đoán sai."
Trương Lôi bất chợt ý thức được cái gì đó khiến cho hắn ta tức đến mức nghiến răng nghiến lợi. Đúng là bản thân hắn ta đã gặp được quỷ, nhưng lúc đó do có bốn người nên bọn hắn vẫn chưa kích hoạt điều kiện giết người của con qury kia, cho nên mới có thể bình yên vô sự. Nói cách khác, vừa nãy bốn người bọn họ cũng không có ở vào trong trạng thái bị lạc đàn.
Thế nhưng, điều này cũng không đúng.
Bốn người bọn họ, mỗi người chỉ có thể khống chế một con quỷ, tính đi tính lại thì cũng chỉ có bốn con. Mà theo những gì nhận được từ bên phía tổng bộ, số lượng quỷ mà con quỷ kia có thể áp chế đã đạt tới con số 5. Hơn nữa lúc này chỉ có thể nhiều thêm chứ không thể nào ít đi.
Chắc chắn 5 phải lớn hơn so với 4, đây là điều mà dù là con nít cũng biết, không thể nào sai được.
"Không, không đúng, số lượng quỷ bên phía mình không phải là bốn mà là 6."
Trương Lôi đột nhiên nghĩ đến sự đặc biệt của bản thân.
Trước đó hắn từng xử lý hai chuyện linh dị, ăn hết hai con quỷ.
Mặc dù quỷ đã bị hắn ăn, nhưng nó chưa chết, cũng không biến mất. Có lẽ vẫn còn ở trong người của hắn ta, chỉ là đang bị con quỷ của hắn ta áp chế lại. Nhưng xem ra tình hình hiện tại số lượng quỷ cũng có tính thêm cả hai con quỷ trong người của hắn ta. Cho nên số lượng quỷ của Trương Lôi chính xác là ba con.
Kết quả chính là: 6 con quỷ.
Vừa rồi đám người bọn họ không có rơi vào trạng thái lạc đàn, dù có chính diện đụng phải quỷ cũng không thể bị giết chết. Hiện tại dù có nói cái gì đi nữa cũng đã muộn rồi, vừa rồi chạy trốn mà đám người bọn họ đã lạc mất nhau.
"Chết tiệt."
Giờ phút này Trương Lôi hối hận vô cùng, hắn ta hận không thể nào tát cho bản thân một cái.
Vừa rồi chính tay hắn ta đã chôn vùi mất cơ hội sống sót của cả một đám người, đồng thời đẩy bản thân và đám người còn lại lên trên con đường chết.
Nhưng hiện tại dù có hối hận cũng vô dụng, bởi vì hắn ta không còn cách nào tụ tập đám người kia lại với nhau được nữa. Việc hiện tại mà hắn ta làm được là tụ tập cùng Dương Gian, nhằm tránh cho việc rơi vào trạng thái lạc đàn mà bị con quỷ kia giết chết.
Điều này không đơn thuần chỉ là vì hắn ta, mà còn vì những người khác.
Nếu Trương Lôi mà chết.
Vậy con quỷ kia sẽ trưởng thành đến một mức độ cực kỳ cao, mức độ đối kháng với nó sẽ lần nữa tăng cao.
Chạy!
Cắn chặt răng, Trương Lôi quyết định không quan tâm đến chuyện khác nữa, chỉ nhanh chóng chạy về phía cầu thang. Xung quanh cũng không xảy ra bất cứ chuyện kinh khủng nào. Hẳn là hắn ta đã may mắn, không có trở thành mục tiêu đầu tiên của con quỷ kia. Thế nhưng hiện tại người rơi vào trạng thái lạc đàn lại không phải chỉ có một mình Trương Lôi.
Trong khu ký túc xá đang bị bóng tối bao phủ, một vị ngự quỷ nhân là người cùng hành động với Trương Lôi, Vương Giang lúc trước cũng đã bị lạc đường.
Thực ra cũng không hẳn là hắn ta bị lạc đường, cái đó cũng không chính xác, bởi vì hắn ta có thể nhận biết được vị trí đại khái của bản thân. Hiện tại bản thân hắn ta hẳn là đang ở tại ban công của ký túc xá, nếu tiếp tục đi về phía trái hoặc phía phải là có thể đi đến cầu thang để xuống phía dưới. Nhưng mà hiện hắn ta đang sợ hãi cùng bất an, bởi vì trước mắt chỗ này cũng chỉ có một mình hắn ta. Hắn ta tranh thủ hô to ra xung quanh tên của Trương Lôi, Vương Giang nhưng kết quả là không có một ai đáp lại.
Hiển nhiên là hắn ta đang lạc đàn.
Quỷ đang ở tầng này, trong tình huống như vậy mà rơi vào trạng thái lạc đàn là chí mạng. Hắn chỉ có thể cầu nguyện sao cho bản thân không có trở thành mục tiêu thứ nhất của lệ quỷ, bởi vì hắn ta cũng muốn sống sót. Nếu bản thân hắn ta hành động đủ nhanh, như vậy hẳn là có thể chạy đến tầng hai để tụ họp lại với Cảnh sát mắt quỷ Dương Gian. Bởi vì trước đó bọn họ cũng đã từng thương lượng với nhau về chuyện này rồi.
Hắn ta vẫn còn có hi vọng sống sót, nghĩ đến đây người này lập tức hành động.
Nhưng vừa mới quay người lại, hắn ta đột nhiên có được một loại cảm giác mãnh liệt rằng ở trong khu vực tối tăm đằng sau lưng của hắn ta đột nhiên xuất hiện thêm một người. Một bàn tay âm lãnh, cứng ngắc đột nhiên nắm lấy hai cánh tay của hắn ta, khiến hắn ta không thể nào đi về phía trước được.
"Sao lại có thể như... "
Trong nháy mắt vị ngự quỷ nhân này liền bị một cỗ hoảng sợ bao phủ, tại thời khắc này trái tim của hắn ta đột nhiên giống như đang ngừng đập vậy.
"Thả tôi ra, mau buông tay."
Một cỗ đau đớn kịch liệt đột nhiên truyền đến từ trên thân thể, hắn ta cảm giác được ở phía sau đang có một bàn tay âm lãnh tiến vào từ hai bên sườn của hắn ta. Bàn tay này cứ thế xé rách da thịt, chèn ép khung xương, sau đó lục lọi ở trong thân thể của hắn ta. Dường như nó đang tìm kiếm vị trí của con quỷ trong người hắn.
Hắn ta bát đầu giãy dụa kịch liệt, điên cuồng gào thét, muốn tránh khỏi.
Nhưng tất cả đều vô dụng.
Giờ phút này hắn ta chỉ là một người bình thường, con quỷ trong cơ thể đã bị áp chế lại. Bản thân hắn ta lại yếu ớt cực kỳ, ngay cả một chút phản kháng cũng không thể nào làm ra được.
Sau một lát, miệng của vị ngự quỷ nhân này phun máu tươi, thân thể khẽ run rẩy. Người này đã không còn sức lực để mà giãy dụa nữa, đồng thời có thứ gì đó ở trong người bị đôi tay ở trong bóng tối cứ thế lôi ra ngoài.
Tiếng bước chân nặng nề lại tiếp tục vang lên ở trong bóng đêm.
Mục tiêu của con quỷ này là cầu thang ở bên phải.
Giờ phút này số lượng quỷ mà nó có thể áp chế đã là 6.
Một con số không lớn nhưng chừng đó là đủ để khiến cho người ta phải cảm thấy tuyệt vọng.
Còn ở chỗ lúc trước con quỷ kia dừng lạió một cỗ thi thể bị tàn phá treo trên ban công. Máu tươi từ trong người chảy xuống phía dưới, nhuộm đỏ cả một vùng. Đồng thời còn có không ít máu tươi chảy dọc theo bức tường, chảy xuống phía dưới. Mà ở trong miệng của vị ngự quỷ nhân này vẫn còn đang nôn ra máu tươi.
Chút khí tức sinh mệnh còn sót lại đang bị bóng đêm dập tắt dần dần.
"Có thêm một người chết?"
Ở trên bậc thang của tầng hai, Dương Gian nhìn thấy những giọt máu đang rơi tí tách tí tách ở ngoài ban công, sắc mặt của hắn càng trở nên ngưng trọng hon. Bởi vì đây chính là máu tươi của một cỗ thi thể, hẳn là của một vị ngự quỷ nhân nào đó.
Điều này có nghĩ là có người vừa mới bị quỷ giết chết vì lạc đàn.
Hiện tại số lượng quỷ mà thứ kia áp chế đã là 6. Nếu hắn còn không có tụ tập lại với người khác, vậy một khi bị con quỷ kia để mắt đến, bản thân hắn và những người kia sẽ phải xong đời."