Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 639: Dương Gian Và Lý Dao



Thay đổi trí nhớ của cô?

Vừa mới nghe được câu nói kia của Dương Gian, Lý Dao còn chưa hiểu được là gì. Có điều sau khi suy nghĩ kỹ càng thì cô ta lại cảm thấy câu nói này của Dương Gian có cái gì đó hơi cổ quái.

Thay đổi trí nhớ? Thay đổi như thế nào?

Là thôi miên, tẩy não cái gì đó, hay cho cô ta dùng loại thuốc cấm để tiến hành thí nghiệm tàn ác?

Ánh mắt Lý Dao hơi chớp động, cô ta cố gắng nghĩ ra hết toàn bộ khả năng cho chuyện này, nhưng không có một khả năng nào được coi là phù hợp với hoàn cảnh lúc này của cô ta. Trừ phi... Dương Gian đang muốn lợi dụng năng lực đặc thù của lệ quỷ. Cũng chỉ có như vậy thì mới giải thích được cho ý nghĩa của câu nói kia.

"Cậu căn bản không thể nào thay đổi trí nhớ của tôi trong một khoảng thời gian ngắn. Tôi đã xem qua hồ sơ của cậu rồi. Dù cậu khống chế hai con lệ quỷ nhưng chúng không có được năng lực nào quỷ dị như vậy cả. Khoan..."

Đột nhiên Lý Dao nhớ đến cái gì đó, con ngươi lập tức co rụt lại, trên mặt mang theo vài phần hoảng sợ nhìn lấy Dương Gian.

"Gần đây ở thành phố Trung Sơn có xảy ra một chuyện linh dị. Trong hồ sơ có đề cập đến một con quỷ có khả năng thay đổi trí nhớ của người khác."

Tên Dương Gian này đã đi qua thành phố Trung Sơn. Chính hắn là người xử lý chuyện linh dị của thành phố Trung Sơn. Mặc dù con quỷ đã bị tổng bộ chờ về rồi, nhưng là người mấu chốt trong việc xử lý chuyện linh dị này, chưa chắc hắn đã không che giấu một vài thứ gì đó.

"Hả, xem ra là cô cũng đã biết một chút rồi nhỉ? Đầu óc của cô cũng không tệ lắm, năng lực thu thập tình báo cũng rất tốt. Tôi chỉ vừa mới xử lý chuyện linh dị ở thành phố Trung Sơn cách đây không lâu, đồng thời tôi cũng cố gắng xóa bỏ hết toàn bộ năng lực có liên quan đến con quỷ kia. Nhưng xem ra bên phía tổng bộ hẳn là đã nghe được chút thông tin được tiết lộ từ miệng của tôi thông qua Phùng Toàn hay Quách Phàm gì đó rồi có ghi vào bên trong hồ sơ."

Dương Gian cũng không nghĩ rằng bản thân đã xóa được hết toàn bộ tin tức liên quan. Hắn chỉ mong sao cho trong đoạn thời gian ngắn đừng có quá nhiều người chú ý đến thứ này là được. Đồng thời số lượng chuyện linh dị xảy ra ở trên thế giới này tầng tầng lớp lớp như vậy, làm gì có một ai lại rảnh rỗi đến mức tập trung tinh lực đi điều tra kỹ càng việc này.

"Thế nhưng cậu đâu có khống chế được con quỷ này. Vậy sao cậu lại có khả năng thay đổi trí nhớ của người khác được?"

Lần này Lý Dao đã thực sự hoảng sợ. Mặc dù cô ta không tin rằng Dương Gian sẽ làm được việc này, thế nhưng cô ta phải tin tưởng vào cục diện hiện tại.

Nếu không có nắm chắc trong tay thì người cảnh sát mắt quỷ này làm sao lại dám ra tay chế tạo một chuyện linh dị ở trong thành phố Đại Kinh. Mục tiêu chỉ có một mình cô ta. Đối với ngự quỷ nhân mà nói tiêu tốn nhiều tinh lực như vậy chỉ dùng để đối phó với một người bình thường cũng được coi là một đại thủ bút rồi.

Dương Gian lập tức lộ ra vẻ tươi cười:

"Cho nên tôi mới nói loại người suốt ngày ngồi làm việc ở trong văn phòng như cô quá ngây thơ. Các cô căn bản không thể nào hiểu được cái thế giới này đang biến hóa như thế nào. Lúc trước ngồi nghe cô khoác lác cái gì mà chuyện linh dị đã không thể nào được coi là một mối uy hiếp mà khiến cho tôi thiếu chút nữa phải bật cười, may mà tôi nhịn được."

Lý Dao nghe Dương Gian nói như vậy thì lập tức hiểu được ý định của hắn, điều này khiến cho trong lòng cô ta không khỏi cảm thấy lạnh lẽo. Đúng như hắn nói, con quỷ kia đã xâm nhập đến chỗ này. Nếu mọi người bị nó thay đổi trí nhớ thì thành phố Đại Kinh sẽ gặp phải một hồi tai nạn đáng sợ. Bởi vì không có một ai dám chắc rằng người bên cạnh mình, thậm chí là bản thân có bị con quỷ kia thay đổi trí nhớ và trở thành quỷ nô của nó.

"Cho nên cậu đã lấy ra một phần năng lực của con quỷ kia, đồng thời nắm giữ nó ở trong tay?"

Lúc này Lý Dao đang lén lút mở chức năng ghi âm của điện thoại. Nếu bản thân cô ta bị thay đổi trí nhớ, đây sẽ là một phần chứng cớ. Cô ta tin chắc rằng bất kể trí nhớ của bản thân bị thay đổi như thế nào, dựa vào tư duy của bản thân, khi nghe được phần ghi âm này, chắc chắn cô ta và tìm ra được sơ hở. Thế nhưng cô ta lại quên mất một điều, hiện tại bản thân cô ta đang ở bên trong quỷ vực.

Dương Gian đã đích thân chế tạo ra một không gian linh dị cho cô ta, loại người cẩn thận như hắn thì sao có thể phạm phải sai làm cơ bản như thế này được chứ.

"Cô không cần phải cố gắng moi móc thông tin từ tôi đâu, cũng không cần phải kéo dài thời gian. Vô dụng thôi, bởi vì cô có biết nhiều hơn nữa cũng vô ích. Chỉ lát nữa thôi là cô sẽ quên hết toàn bộ mọi thứ. Ngoài ra cô cũng đừng có chơi tâm cơ gì đó với tôi làm gì cho mệt, đừng có ghi âm nữa. Kể từ khi cô đi vào bên trong quỷ vực của tôi, thì cô đã không còn bất cứ cơ hội nào để phản kháng nữa."

Hắn hơi vuốt vuốt tờ báo cũ kỹ kia, sau đó sải bước đi đến bên cạnh Lý Dao.

Lý Dao lén lút nắm chặt điện thoại di động trong tay, sắc mặt cũng trở nên hoảng sợ.

"Không, không thể nào. Điện thoại di động của tôi là hàng đặc chế, quỷ vực của cậu không thể nào ảnh hưởng đến vàng mới đúng. Đây là sự thật, không thể nào thay đổi."

Dương Gian chỉ mới bước chưa đây hai bước thì đã đi đến trước mặt của cô ta. Sự xuất hiện đột ngột của hắn khiến cho cô ta phải lùi ra phía sau mấy bước vì hoảng sợ. Nhưng Dương Gian cũng không có làm gì, hắn chỉ cười nhẹ một tiếng rồi nói:

"Là thứ gì khiến cho cô nghĩ rằng chiếc điện thoại di động ở trong tay của cô, chiếc xe mà lúc nãy cô lái, thậm chí là bộ quần áo trên người cô đều là thật vậy?"

"Rốt cục thì cô cũng vẫn chỉ là một người chuyên làm việc ở trong văn phòng mà thôi, không tiếp xúc trực tiếp với lệ quỷ thì cô căn bản không thể nào hiểu được sự đáng sợ của chúng. Cô có biết hiện tại trong mắt của tôi cô là cái gì không? Không có cái gì cả, chỉ là một cô gái có thân thể hơi mê người một chút mà thôi. Những động tác mà cô lấy làm tự hào vì thông minh kia, đối với tôi mà nói đó chỉ là một câu chuyện cười."

"Đồng thời nguyên nhân tôi tiêu tốn vài phút để ngồi đây nói chuyện phiếm với cô, chủ yếu là để cho cô hiểu được sự khủng bố chân chính là như thế nào, cũng để cho cô hiểu được cái gì gọi là thực sự vô tri."

Nghe hắn nói như vậy, Lý Dao lập tức phát hoảng.

"Không, không thể nào như vậy được, điều này không có khả năng. Tôi không tin, tôi không tin. Cùng lắm cái này chỉ là ảo giác do cậu tạo ra mà thôi. Con người làm sao có thể làm ra những chuyện như này được."

Nếu những lời Dương Gian nói là thật, như vậy có phải hiện tại mọi thứ đang đúng như những gì hắn nói. Bản thân cô ta đang trần truồng đứng trước mặt hắn. Đồng thời còn làm ra động tác lái xe, nghe nhạc, gọi điện thoại cầu cứu gì đó... Một đống động tác ngu ngốc.

Ngu ngốc đến mức khiến cho người ta phải bật cười.

Dương Gian nói:

"Cô có muốn chứng minh điều tôi nói một chút không? Dù sao thì những tin tức này cũng không được ghi chép lại bên trên hồ sơ đâu. Trong đó chỉ có một số ít tin tức ghi lại người chết do quỷ vực chứ không có nói đến cách thức giết hại. Vừa lúc cách thức này lại rất quan trọng. Cũng ví dụ như chiếc điện thoại di động trong tay của cô lúc này là một chiếc dép lê."

Hắn vừa mới nói đến đây thì Lý Dao đột nhiên trong thấy chiếc điện thoại di động trong tay đã biến thành một chiếc dép lê.

Giờ phút này tinh thần của cô ta gần như muốn sụp đổ.

Không trách được vì sao cô ta phát tín hiệu cầu cứu lâu như vậy rồi mà một chút động tĩnh cũng chả có. Thì ra ngay từ đầu thứ mà cô ta nắm trong tay cũng không phải là điện thoại di động.

Dương Gian nói tiếp:

"Lại ví dụ bộ quần áo mà cô đang mặc ở trên người..."

"Đừng nói, đừng có nói nữa..."

Lý Dao lấy hai tay che ngực, ngồi chồm hổm ở trên mặt đất khóc sụt sùi:

"Cậu sẽ phải hối hận, nhất định cậu sẽ hối hận. Cậu không thể nào che giấu được chuyện ngày hôm nay mãi đâu. Chỉ cần để cho tôi tìm ra được cơ hội, tôi sẽ giết chết cả nhà của cậu, để cậu vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này."

Sự tự tin, thông minh, tự tôn của cô ta đã bị Dương Gian đùa bỡn cho thành không đáng một đồng. Đả kích như vậy khiến cho cô ta không thể nào thừa nhận nổi. Rõ ràng hắn chỉ là một đứa học sinh nghèo, chỉ nhờ may mắn cho nên mới trở thành ngự quỷ nhân. Thời gian cũng chỉ mới được có nửa năm, hoàn toàn là một người mới. Còn cô thì sao? Lớn lên trong một gia đình có gia cảnh cực tốt, lại xinh đẹp, thông minh, dáng người gợi cảm, là một thạc sĩ... Cho dù chuyện linh dị không có xuất hiện thì cô ta cũng là một người đứng ở đỉnh nhân sinh.

Thế nhưng dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà bản thân cô ta lại bị Dương Gian nhục mạ như vậy chứ?

Dương Gian nghiêm túc nói:

"Tôi không nghi ngờ việc cô muốn giết chết tôi. Thậm chí muốn giết chết cả nhà của tôi. Nhưng cô chỉ là một người bình thường, một khi bản thân cô bị cuốn vào bên trong cuộc tranh đấu của ngự quỷ nhân thì cô hẳn phải chuẩn bị cho đầy đủ chứ. Cùng liên hệ với mấy thứ như lệ quỷ thì phải dốc hết vốn liếng để đi đánh cược. Bởi vì một khi đi sai một nước cờ là ngay lập tức trở nên trắng tay, không còn gì cả, mạng cũng không còn."

"Cho nên lúc trước tôi mới bảo là cô rất ngây thơ, ngây thơ đến mức khiến cho tôi cảm thấy ngu xuẩn. Nếu cô muốn tiếp xúc với tôi thì cô phải nên chuẩn bị kỹ càng cho tình huống tồi tệ nhất. Đồng thời khi nói chuyện cũng phải cực kỳ cẩn thận mới được. Đừng để cho tôi nhìn ra dấu vết, đồng thời cũng đừng có để cho tôi cảm nhận được chút uy hiếp từ trong lời nói của cô."

"Một khi tôi cảm nhận được uy hiếp, mà các cô không thể nào xử lý được tôi ngay lập tức, thì điều này có nghĩa là các cô đã thua trong cuộc tranh đấu này rồi."

"Cô có biết quỷ giết người như thế nào không? Không có bất cứ dấu hiệu nào, cũng chẳng có lý do, không có báo trước. Thậm chí cô cũng không thể nào biết được rằng bản thân đang bị quỷ để mắt đến. Chỉ đến khi bản thân cô tiếp cận với tử vong thì có lẽ cô mới có thể nhận ra được, thì ra tình cảnh của bản thân đã nguy hiểm đến mức như vậy."

"Cho nên khi các cô muốn đối phó với tôi thì phải dùng cách như đối phó với quỷ. Đột ngột ra tay, khiến cho tôi không chút phòng bị, khiến cho tôi phải chết ngay khi chưa rõ là chuyện gì đang xảy ra. Giống như tôi ra tay với cô ngày hôm nay vậy."

Dương Gian chậm rãi giơ tờ báo bị nhuốm máu kia, sau đó không chút do dự mà dắp nó lên trên khuôn mặt xinh đẹp của Lý Dao. Một cảm giác ngạt thở mãnh liệt dâng lên, khiến cho Lý Dao bắt đầu giãy dụa kịch liệt.

Cô ta đưa tay muốn xé nát cái thứ đang dính ở trên mặt. Dương Gian không có ngăn cản việc này, bởi vì có thế nào đi nữa cô ta cũng không thể xé rách tờ báo này được.

Dù sao cô ta chỉ là người, một cô gái bình thường. Cho dù là con quỷ yếu nhất cô ta cũng không thể nào kháng cự lại được. Dương Gian đứng ở bên cạnh nhìn lấy Lý Dao đang giãy dụa ở trên mặt đất và chờ đợi đến bước tiếp theo.

Thời gian không đến mười giây đồng hồ, Lý Dao liền nằm yên bất động ở trên mặt đất, cả người không nhúc nhích, ngay cả nhịp thở cũng không hề có, trông chẳng khác gì một người chết. Nhưng Dương Gian biết cô ta còn chưa có chết, chỉ là toàn bộ trí nhớ của cô ta đang bị tờ báo quỷ dị này cướp đi.

Dương Gian cúi người nhặt lấy tờ báo nhuốm máu kia lên. Bên trên nó là khuôn mặt của một cô gái, nó sống động y như thật. Mặc dù hiện tại khuôn mặt này đang nhắm lại, nhưng trên mặt vẫn còn lộ ra mấy phần tuyệt vọng cùng hoảng sợ.

Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích:

"So với đại đa số người cô vẫn còn được coi là người may mắn đó, ít ra tôi vẫn còn không có giết cô. Nhưng hiện tại để tôi nghĩ xem tôi nên dùng cách gì để cho cô tiếp nhận một người xa lạ như tôi mà không cảm thấy kỳ quái đây?"

Sau khi cầm lấy tờ báo quỷ dị kia hắn lại chìm vào trong suy tư. Mặc dù năng lực này chỉ là thay đổi trí nhớ, nhưng thực tế việc thay đổi trí nhớ này không hề dễ dàng một chút nào. Bởi vì hắn cũng không phải là quỷ thực sự, cho nên không làm được việc thay đổi trí nhớ kia.

Đương nhiên, nếu chỉ xóa đi một ít trí nhớ thì cũng không phải là việc gì khó. Bởi vì con người hay quên cái này cái nọ, cho nên việc xóa đi một số trí nhớ gây bất lợi cho hắn cũng sẽ không để lại sơ hở gì. Điều khó khăn ở đây chính là cắm trí nhớ không tồn tại vào bên trong đầu của cô ta. Ví dụ như, nếu Dương Gian để cho Lý Dao gọi hắn là cha. Như vậy một khi cô ta tỉnh lại, chỉ cần đi điều tra một vài thứ thì sẽ lập tức sinh ra nghi ngờ. Bởi vì thứ này quá khác với thực tế, vì thế dù cô ta tin tưởng thì người khác cũng không thể nào tin được. Cho nên loại thay đổi trí nhớ này là cực kỳ ngu xuẩn, hắn không thể làm như vậy được.

Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích:

"Thứ có thể khiến cho người khác không nghi ngờ mà lại để cho Lý Dao trung thành tuyệt đối với mình, thậm chí cô ta không tiếc mà phản bội một ít người, cũng chỉ có liên quan đến tình cảm."

Tỉnh cảm là thứ mà thế gian không thể nào hiểu được, cũng là thứ không thể khống chế. Tình cảm bao gồm rất nhiều thứ nào là tình thân, tình bạn, tình yêu... Tình thân chắc chắn là không được rồi, mối quan hệ họ hàng gì đó giữa hai bên có bắn đại bác cũng không đến. Tình bạn lại càng không được. Dương Gian và Lý Dao cũng chỉ mới gặp mặt có một lần, cũng không có quen biết từ nhỏ. Nếu hắn cưỡng ép cắm vào trong trí nhớ của cô ta một cái thân phận thanh mai trúc mã giữa hai bên, thì đây sẽ là sơ hở cực lớn.

Cho nên chỉ còn lại một thứ: Tình yêu.

"Vậy thì ra tay theo phương diện này đi."

Sau một hồi suy nghĩ, khoảng nửa giờ sau Dương Gian cũng đã đưa ra được phương hướng xử lý trong một đống cách thức. Hắn quyết định tạo ra cho Lý Dao một đoạn tình yêu không tồn tại. Đồng thời cũng cố gắng tác động quá nhiều đến trí nhớ của cô ta kẻo lại gây ra sai lầm, từ đó khiến cho người khác nghi ngờ.

Mặc dù việc bỡn cợt tình cảm của một cô gái là hành vi cực kỳ bỉ ổi. Nhưng hiện tại hắn lại không hề có bất cứ cảm giác áy náy hay tội lỗi nào cả. Bởi vì đối với Lý Dao mà nói, hậu quả của việc này chỉ là yêu một người không nên yêu. Còn đối với Dương Gian thì sẽ là cái chết.

Sau đó Dương Gian bắt đầu trò chơi thay đổi trí nhớ như những lần trước.

"Quên đi hết toàn bộ chuyện xảy ra lúc 8 giờ tối ngày hôm nay."

"Kể từ khi tiếp xúc với Dương Gian cô đã có hảo cảm với hắn, rồi nảy sinh tình cảm. Lần tỉnh lại tiếp theo của cô, loại tình cảm này sẽ biến thành tình yêu chung thủy, có chết cũng không đổi. Cô tin tưởng tuyệt đối vào Dương Gian, cũng tự nguyện trợ giúp hắn, cùng với thân nhân, bạn bè bên cạnh hắn... "

Đến khi Lý Dao tỉnh lại một lần nữa tính cách, tình cảm của cô ta sẽ hoàn toàn thay đổi mà ngay cả bản thân cô ta cũng không biết là chuyện gì đang xảy ra."