Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 636:



Khi Dương Gian ngồi thang máy lên tầng hai mươi, thang máy không dừng tầng mười chứ mà di chuyển tiếp.

"Hử?"

Vốn Dương Gian đang nghĩ cách ngụy biện với mẹ hắn về việc hắn trở thành ngự quỷ nhân. Có điều thang máy dừng cũng khiến Dương Gian lấy lại tinh thần.

"Không thể là sự kiện linh dị.

Dương Gian nhìn thoáng qua về phía sau và xác định được ngay. Nếu không phải chuyện linh dị, vậy là thang máy gặp trục trặc. Khả năng thang máy trục trặc không lớn, không có lý do gì hắn vừa vào liền bị hư.

"Là cố ý?"

Dương Gian lập tức nghĩ tới khả năng thứ ba.

Hắn cũng chẳng hoảng hốt gì, chỉ cần không phải chuyện linh dị Dương Gian đều giải quyết được. Cuối cùng thang máy đã dừng ở tầng một trăm, tầng cao nhất của tòa nhà.

Đây là cao ốc cao số một số hai tại Đại Kinh, so với tòa nhà Thượng Thông ở Đại Xương thì cao hơn nhiều. Mà thang máy lại dừng ở tầng cao nhất chứ không phải bất kỳ tầng lầu nào khác. Việc này chứng tỏ suy đoán của Dương Gian khá chính xác.

"Leng keng ~!"

Cuối cùng thang máy cũng mở cửa.

Tầng này rất trống trải, khá giống với đại sảnh các tòa nhà, trang hoàng không hề hoa lệ hay phức tạp, chỉ có vài chiếc bàn làm việc cùng ghế salon mà thôi. So với những tầng khác thì cách bày trí này quá mức tầm thường rồi.

Dương Gian rời khỏi thang máy đứng nhìn chung quanh một lúc vẫn chẳng thấy ai. Cuối cùng mới lạnh lùng lên tiếng:

"Đã không có ai thì dứt khoát bỏ luôn cái tầng này đi, dù sao cũng vô dụng."

Dương Gian không tin nơi này không có người.

Tòa nhà Bình An thuộc về tổng bộ, mỗi tầng đều có chức năng riêng, không có khả năng bỏ trống tầng cao nhất.

"Thật xin lỗi, tôi không nghĩ cậu lại dùng thang máy để di chuyển. Thông thường khi ngự quỷ nhân phát hiện thang máy có chuyện lạ đều dùng năng lực để ép thang máy phải dừng hoặc thoát ra ngoài. Chẳng ngờ cậu lại khác người như thế. Quả thật rất nhạy bén, cậu đoán được thang máy di chuyển là có chủ đích à?"

Âm thanh một nữ tử vang lên. Một cô gái mặc đồ công sở, váy ngắn kết hợp áo sơ mi trắng có dáng người cao gầy thành thuc, giày cao gót dẫm xuống nền nhà từng bước đi ra.

Cô gái mỉm vười, vừa nhiệt tình vừa tự tin:

"Chào cậu Dương Gian, tôi là Lý Dao, trợ lý ở đây. Hi vọng chuyện vừa rồi không khiến anh để bụng. Dù sao bình thường mà muốn được nói chuyện với Quỷ Nhãn Dương Gian cũng chẳng phải chuyện dễ. Cho nên tôi chờ ngày hôm nay rất lâu rồi."

"Lý Dao?"

Dương Gian nhíu mày:

"Chưa nghe nói qua."

"Tôi chỉ là tiểu nhân vật thôi, tất nhiên anh hùng như cậu chưa nghe tới rồi."

Lý Dao nói.

Dương Gian:

"Không cần khen thôi. Cô biết tôi tới thăm mẹ nên cố ý dùng thang máy đưa tôi lên đây. Hiển nhiên đã sớm chuẩn bị xong. Nói đi, tìm tôi là gì. Tính tình tôi không tốt, dễ đắc tội với người khác. Vì thế các người muốn làm gì cũng nên chuẩn bị tâm lý đi. Vì đại đa số lời đề nghị tôi đều từ chối."

Lý Dao cười cười:

"Hiếm khi gặp được người thẳng thắn như cậu."

"Người thường không dám từ chối là sợ đắc tội người khác, ảnh hưởng tới lợi ích có nhân. Loại người như tôi thì có gì mà sợ?"

Dương Gian nói ra:

"Cho nên cô không cần nhiều lời, tôi không muốn lãng phí tinh lực lẫn thời gian vô ích."

"Cậu nói có lý. Đúng thật cậu không cần lãng khí công sức mà khách khi, thẳng thắn làm người mới là phong cách của cậu."

Lý Dao ra hiệu nói:

"Không mời khách nhưng lễ tiết vẫn phải có. Trước hết mời cậu ngồi uống nước. Có một số việc quan hệ mật thiết cùng cậu, tôi nghĩ cậu cần biết."

"Xem ra cô là nhân viên cao cấp của tòa nhà này, tôi cho cô năm phút."

Dương Gian nhíu nhíu mày, cân nhắc đến nơi đây thuộc về tổng bộ bối cảnh nên không có trực tiếp quay người rời đi mà nhìn đồng hồ, đi tới và nói.

"Cậu uống trà hay cà phê? Nước trái cây cũng có."

Lý Dao đi tới quầy bar và hỏi.

Dương Gian nói:

"Nước lọc là được"

Lý Dao có chút sửng sốt, cầm chai nước đưa tới:

"Khẩu vị của cậu thật đặc biệt."

"Rất phổ thông, không có gì đặc biệt."

Dương Gian nói.

"Cô nói đi, tìm tôi có việc gì, hẳn không phải mối qun hệ xã hội gì chứ? Nói thật, tôi không có hứng thú với bà lõa. Nếu vì công việc hi vọng có thể đem tới thứ gì hợp khẩu vị của tôi."

Ý cười của Lý Dao có chút cứng đờ:

"Ý nghĩ của ngài ý nghĩ thật kỳ quái."

"Kỳ quái à? Cách ăn mặc của cô khá giống một bà dì sống gần tôi. Đáng tiếc tình báo của cô thật lạc hậu, bà dì kia thích mặc như thế không có nghĩa tôi cũng thích."

Dương Gian chậm rãi nói.

Bản thân Giang Diễm tự tin vào bản thân, muốn dụ dỗ Dương Gian, có điều cô nàng không biết khẩu vị của Dương Gian không phải loại mỹ nữ thành thục.

"Trước nói chính sự trước, tôi muốn hỏi cái nhìn của cậu về kế hoạch đội trưởng?"

Lý Dao nói.

Dương Gian:

"Tôi kiên quyết ủng hộ bất kỳ quyết định nào của tổng bộ. Chỉ cần hết thảy suy nghĩ vì nhân dân tôi đều vô cùng đồng ý. Cũng nguyện vì điều này mà phấn đấu cả đời, cho dù là hy sinh tính mạng."

...

Nếu chưa xem qua hồ sơ của Dương Gian, kém chút Lý Dao đã bị lời nói của hắn làm cho cảm động.

"Theo tôi đươc biết, danh ngạch đã xác định xong. Còn dư ra không nhiều, hẳn là hai chỗ."

Lý Dao chậm rãi đáp lời:

"Trong đó không có chỗ cho cậu. Nói cách khác, nếu không có gì xảy ra, cậu không thể trở thành đội trưởng. Dù cậu đã được đề cử, hơn nữa còn là một trong những đối tượng tìm năng."

Dương Gian nhíu nhíu mày:

"Tôi chưa thấy mặt cái kế hoạch này mà nó đã kết thúc? Hơi bị nhanh đấy nhỉ."

Lý Dao cười cười:

"Có rất nhiều thứ ngay từ khi bắt đầu đã có kết quả. Không phải bất kỳ ai cũng có khả năng sửa đổi. Phía sau kế hoạch đội trưởng còn liên quan tới nhiều bên chứ không chỉ mỗi tổng bộ. Dù lý lịch của cậu rất tốt, có điều cậu lại không phù hợp với lợi ích của nhiều bên. Chuyện này hẳn cậu cũng hiểu được nhỉ?"

"Đã hiểu, nói trắng ra thôi chỉ là tên thanh niên nghèo, không có sức cạnh tranh, còn không thể khống chế được, tài nguyên cho tôi cũng chỉ lãng phí. Ân, trước đó hình như cũng có người nói qua rồi, không khác những gì cô vừa nói lắm."

Dương Gian nhớ tới những lời Chung Sơn đã nói hôm qua ở phi trường. Ý tứ của Chung Sơn là tập kết một nhóm ngự quỷ nhân đỉnh phong lại để dành lấy tiếng nói, bất quá đã bị hắn cự tuyệt. Có điều Chung Sơn không hề tức giận, vẫn đợi câu trả lời của hắn.

"Đặc biệt như cậu sẽ không chỉ có một nhóm người tìm đến đâu. Có điều tôi tin chẳng ai có thể ra giá cao hơn chúng tôi."

Lý Dao lộ ra nụ cười chân thành nói.

"Chúng ta là chỉ ai?"

Dương Gian hỏi.

"Đại đa số người."

"Là i?"

Lý Dao nói:

"Người giống cậu."

"Đổi lại tôi nhận được gì?"

Dương Gian hỏi.

"Trước phải xem cậu làm được gì đã."

Lý Dao cười đáp.

Dương Gian:

"Vậy tôi không tham gia cùng các người cũng có sao đâu?"

"Có sao đấy chứ. Một khi kế hoạch đội trưởng được thực thi, thế cục sẽ thay đổi hoàn toàn. Dù cậu là người phụ trách thành phố Đại Xương nhưng đác tội vài người đặc biệt cũng dễ dàng bị đánh rụng đấy."

Lý Dao nói:

"Đây là quy tắc mới. Hẳn cậu nên hiểu vài điều, đối với cậu hay chúng tôi đều tốt cả."

Giờ phút này Dương Gian khẽ cười.

"Cậu cảm thấy buồn cười?"

Lý Dao hỏi.

Nụ cười của Dương Gian trở nên lạnh lùng hơn, khiến người nhìn không rét mà run:

"Cô uy hiếp tôi?"

"Không phải uy hiếp mà là giải thích những chuyện cậu có thể phải đối mặt."

Lý Dao nói.

"Tôi thật sự rất hiếu kỳ. Thời điểm một người bình thường gặp tôi sẽ sợ hãi, có điều cô thì không. Đến cùng là ai cho chống lưng khiến cô thấy cô không cần sợ tôi?"

Thân thể Dương Gian nghiêng một chút về phía trước, nhìn chằm chằm cô gái có cái tên Lý Dao xa lạ mà nói.

Lý Dao:

"Đối với chúng tôi cậu chỉ đơn giản là có giá trị lợi dụng thôi, không nhất định phải có. Nếu không phải lo lắng lệ quỷ khôi phục, chúng tôi có thể lập tức giải quyết cậu ở đây. Đừng quên, cậu chỉ là người mới, cậu không biết trước cậu đã có những ngự quỷ nhân đạt được lực lượng thế nào. Chuyện linh dị không còn là uy hiếp lớn nữa."

Dương Gian lại cười, lần này lại có chút trào phúng:

"Cô bị tẩy não rồi, lời nói như thế cũng tin cho được?"

"Lời vô tri cậu vừa nói không khiến tôi thể khiến tức giận."

Lý Dao khẽ lắc đầu nói.

"Vô tri? Dựa vào đâu cô nói tôi vô tri? Cô từng trải qua chuyện linh dị nào chưa?"

Dương Gian nói tiếp:

"Lúc đầu có thể ngự quỷ nhân không sợ chuyện linh dị, nhưng đó là do họ chưa trải qua đủ những điều kinh hoàng."

Bình thường, ngự quỷ nhân chỉ sống được hai ba năm thôi. Có lẽ sẽ có ngự quỷ nhân khống chế được ba con quỷ, thậm chí có dị loại là ngự quỷ nhân nhưng không lo lệ quỷ khôi phục. So với ngự quỷ nhân ở thời dân quốc thì đám người này tính là cái gì.

Một trăm năm trước, ngự quỷ nhân đỉnh phong còn bị tận diệt, chỉ đề lại một ngôi nhà hoang và hồn bình chứng tỏ một thế hệ lụi tàn.

Điều này nói lên cái gì?

Điều này nói lên lệ quỷ trỗi dậy chỉ ở giai đoạn khởi động mà thôi, kinh hoàng chân chính vẫn đang đến.

Dương Gian thấy được rất nhiều sự đáng sợ tiềm ảnh, chỉ có điều nó chưa xuất hiện tại nhân thế mà thôi. Tỉ như bóng đen to lớn bị đinh trụ trong ngôi chiều, con quỷ sau lưng Triệu Khai Minh, tấm da người, thứ được quan tài quỷ dựng dục, ngôi mộ khi hắn lại vào xe buýt linh dị, cô dâu quỷ, thi thể trong khách sạn Caesar…

Vô số tai họa dần ẩn hiện. Ngự quỷ nhân vừa khống chế lệ quỷ sao biết được những thứ này.

"Có lẽ chúng ta cần phải tỉnh táo một chút."

Nói chuyện gần năm phút, bầu không khí dần trở nên không đúng. Giữa hai người họ không còn sự bình tĩnh như vừa mới gặp, ngược lại có chút tia lừa. Lý Dao cân nhắc cảm xúc cá nhân của Dương Gian nên không tranh luận nữa.

"Tôi vẫn luôn tỉnh, do các người tự cho mình là đúng."

Dương Gian nói.

"Cậu nghĩ như vật cũng bình thường. Dù sao hiện tại cậu cũng được xem là một trong những ngự quỷ nhân đỉnh phân, vẫn phải có giá trị nhất định. Có điều cậu cũng không thể phủ nhận khả năng của người khác."

Lý Dao nói.

Dương Gian cười nhạo:

"Dựa vào thứ gọi là thế lực liền muốn lừa tôi làm công cho các người? Lại còn chẳng nói rõ về thù lao, làm sao tôi biết chắc sau khi làm xong chuyện các người sẽ không giết tôi diệt khẩu? Các người nói chuyện cứ như phim ảnh ấy nhỉ. Anh tự sát đi, tôi đảm bảo sẽ cho anh chết toàn thây."

"Thái độ cao cao tại thượng như bố thí ăn mày khiến tôi thực buồn nôn. Cô không cần nhiều lời, tôi nghe không vô. Hiện tại cũng sắp hết năm phút, cũng đến lúc tôi cần phải đi rồi."

Nói xong Dương Gian đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Lý Dao ngồi ở ghế đối diện.

Ánh mắt Lý Dao bình tĩnh, không chút sợ hãi nào. Vẫn duy trì thái độ tự nhiên, ung dung không vội. Khí chất đúng thật không tầm thường.

"Kỳ thật có vào lúc tôi nghĩ tôi và cô có suy vài suy nghĩ giống nhau. Người bình thường nên có giác ngộ của người bình thường, không nên chuyện gì cũng chen chân vào. Lĩnh vực không thuộc về cô mà muốn tung hoành ngang dọc thì kết quả thảm lắm đấy."

Dương Gian nhìn chằm chằm Lý Dao một lúc mới thu hồi ánh mắt.

"Đáng tiếc cậu bỏ qua một cơ hội tốt."

Lý Dao có chút tiếc nuối nói, dường như thật sự tiếc nuối cho Dương Gian.

"Tôi cũng thấy bi ai cho cô. Trông thì thông minh tự tin nhưng thật chất không nhìn rõ được vấn đề. Dạng người như cô thường sẽ tự hại chính mình. Con người đấy, phải biết tự lượng sức."

Nói xong, Dương Gian vô tình hay cố ý nhìn về một nói trống trải trong phòng.

"Bất quá lần sau gặp lại tôi nghĩ cô sẽ thay đổi."

Nói xong, Dương Gian đi thẳng ra thang máy rời khỏi nơi này.

Thấy Dương Gian rời đi, Lý Dao còn chẳng thèm đứng dậy tiễn khác. Chờ Dương Gian tới tầng hai mươi xong thì sắc mặt cô ta mới khẽ biến, mang theo vài phần lãnh ý và bất mãn hừ nhẹ.

"Không biết tốt xấu."

"Đúng là Dương Gian không dễ mời chời, hắn là người không hòa đồng tí nào. Thế giới của hắn chỉ có mình hắn, không chứa được bất kỳ ai khác. Tính cách này nói nhỏ thì là tư lợi, nói lớn là cường thế bá đạo, không cam lòng khuất phục bất kỳ ai. Đáng tiếc thật."

Ở nơi trống trải khi nãy dần hiện hình thành một phòng hội nghị. Trong phòng có tầm bốn năm người, không ai nói một lời, ánh mắt hướng về phía Dương Gian vừa rời đi. Người vừa nói chuyện là một nam tử mặc âu phục, khuôn mặt anh tuấn có vài phần trắng bệch, thiếu đi mấy phần sức sống.

"Ngay từ đầu đã không chắc thành công, tôi chỉ muốn nhìn thử thái độ của tên này thôi. Bất quá với tính cách của hắn tôi yên tâm. Dương Gian không đồng ý với chúng ta cũng sẽ không đồng ý với bất kỳ ai. Như vậy rất tốt, cuối cùng hắn sẽ trở thành độc lang. Ở thời điểm nguy cấp, độc lang sống không nổi đâu."

"Năng lực quỷ vực rơi vào tay hắn đúng là đáng tiếc. Loại người có thể khống chế quỷ vực cực kỳ hiếm có. Dị loại như Lý Quân thì không tính."

Đối với những người đột nhiên xuất hiện này Lý Dao không thấy bất ngờ, cô ta đứng lên và nói:

"Mục tiêu này xem như bỏ. Tôi đề nghị nên thử tiếp xúc với Phùng Toàn, hắn và Dương Gian có xích mích. Huống chi Phùng Toàn còn là cảnh sát quốc tế đời đầu, tư cách và kinh nghiệm đầy đủ, đáng giá để thử."

"Phùng Toàn sao? Cũng được, bất quá không cần vội, tôi muốn xem thử sắp tới Dương Gian có trở thành trở ngại của chúng ta không. Cuộc trò chuyện vừa rồi không thuận lợi, tựa hồ còn gây ra tác dụng phụ."

Thanh niên mặc âu phục phất tay nói.

Lý Dao suy tư một chút:

"Nếu hắn không được chọn là đội trưởng thì tôi thấy cũng chẳng sao. Có điều khi hắn trở thành đội trưởng thì khác, nghe nói gần đây Triệu Kiến Quốc đã tiến cử Dương Gian, giáo sư Vương cũng vậy."

"Được Triệu Kiến Quốc đã từ chức mà vẫn để ý đến thì hiếm có thật."

Thanh niên cười nói.

Lý Dao:

"Tuy đã từ chức nhưng tài nguyên và nhân mạch hắn đều dùng được cả. Bất quả tôi không hiểu vì sao Triệu Kiến Quốc lại nhiệt tình tiến cử Dương Gian giữ vậy."

"Việc này không khó hiểu, một khi Dương Gian thành đội trưởng. Tất nhiên Triệu Kiến Quốc cũng được nhờ theo. Hắn được ăn cả ngã về không, muốn nâng một ngự quỷ nhân dưới trướng của mình lên. Chỉ có Dương Gian có đủ tư cách này, người khác chỉ là góp cho đủ số mà thôi."

"Dương Gian có khả năng để giành được vị trí đội trưởng, còn là người của Triệu Kiến Quốc. Một khi vị trí đó được xác định, phải tiêu diệt Dương Gian ngay, không thể để một nhân vật nguy hiểm như thế vào tổng bộ."

Một người nói bằng ngữ khí cứng rắn.

"Đồng ý."

"Tôi cũng đồng ý."

Vài người khác nhẹ gật đầu.

Ánh mắt thanh niên âu phục giật giật:

"Các người đã nói thế thì quyết định vậy đi."

Chỉ dăm ba câu đã xác định xong vận mệnh của Dương Gian.

"Đúng rồi, Lý Dao. Cô tiến hành gặp gỡ Phùng Toàn đi. Hiện tại phải nắm chắc việc lôi kéo ngự quỷ nhân đỉnh phong. Có càng nhiều nguồn lực, về sau chúng ta càng an toàn. Chuyện linh dị đang không ngừng gia tăng, chúng ta phải có thêm thu hoạch mới được."

"Phùng Toàn đang ở đây, vài hôm nữa tôi sẽ tìm cách tiếp xúc với hắn ta."

Lý Dao mở miệng nói.

"Hôm nay tới đây thôi. Vì một cái quỷ nhãn mà chạy đi một chuyến đúng là lỗ nặng. Còn tưởng hắn là nhân vật gì nguy hiểm lắm, thật ra cũng bình thường thôi."

Phòng họp mang theo vài phần ý cười dần biến mất một cách quỷ dị. Xung quanh lần nữa trống trải. Hiển nhiên đây là… một loại quỷ vực.

Sau khi rời khỏi tầng cao nhất, Dương Gian đi tới tầng hai mươi tìm mẹ mình.

Mẹ Dương Gian là một người phụ nữ tầm bốn mươi tuổi, tướng mạo bình thường, thuộc về loại hình không có gì nổi bật.

Giờ phút này, Trương Phân đang ngồi trước bàn làm việc, cầm con chuột di chuyển, dường như đang làm việc rất chăm chú. Bất quá não bộ ở tuổi này hiển nhiên không còn quá nhanh nhạy, vì thế động tác có chút chậm.

Bất quá người ngồi kế bên lại càng thêm chất phá. Thậm chí Dương Gian còn thấy được người tầm bảy mươi tuổi ngồi uống trà làm việc, tay cầm con chuột không ngừng run rẩy.

Hiển nhiên những người này ở đây đều là được bảo vệ cả. Hiệu suất hay công trạng gì đó đều chẳng quan trọng.

Việc Dương Gian tới đã được truyền tới tai quản lý. Nam tử trung niên đeo kính cực kỳ lễ phép lên tiếng:

"Cô là Trương Phân? Bây giờ cô có thể nghỉ giải lao một lúc."

"Hả, chưa tới giờ nghỉ mà quản lý?"

Trương Phân ngẩng đầu kinh ngạc nói.

Quản lý chỉ chỉ bên cạnh:

"Cậu thanh niên kia là con cô đúng không? Cậu ta tới công ty thăm cô. Vì không ảnh hưởng tới những người khác nên tôi để cô nghỉ một ngày."

Trương Phân nhìn sang, thấy được đúng la Dương Gian đang mỉm cười nhìn về hướng bên này.

Trương Phấn có chút ngạc nhiên.

Sao Dương Gian lại tới được đây?

"Cô đi mau đi, đừng để ảnh hưởng tới người khác."

Quản lý cười nói, thanh âm rất ôn hòa.

"Vậy cám ơn quản lý."

Trương Phân cảm kích nói rồi đứng dậy rời đi.

Dương Gian thấy thế thì an tâm hơn. Mẹ hắn làm việc tại đây được chiếu cố tốt. Nói chuyện với mẹ, hắn còn biết tiền lương không thấp, công ty còn thương xuyên kiếm mấy cái lý do như nhiệt độ không tốt, rồi làm việc siêng năng mà phát thưởng, ngay cả ngã bệnh cũng có tiền đền bù…

Vừa nghe qua sẽ cảm thấy công ty này quá tốt luôn. Giờ làm lại ít nữa, sáng hai tiếng rưỡi, chiều hai tiếng rưỡi, cộng lại chỉ năm tiếng, ăn ngủ miễn phí. Duy chỉ có một cái là không được rời khỏi công ty mà thôi.

Đối với quy củ này Dương Gian có thể hiểu được. Đây là vì bảo vệ người thân của ngự quỷ nhân, nếu họ có thể tùy ý rời công ty thì biết bao nhiêu lực lượng bảo an mới đủ?"