Chuyện vừa qua khiến mọi người trong khách sạn bị phủ kín bởi một tầng bóng ma.
Dù mọi chuyện được xử lý với tốc độ nhanh nhất nhưng vẫn có mười mấy người chết. Mà ba tầng mười bảy, mười tám và mười chín đã bị lệ quỷ ảnh hưởng, khắp nơi đều là nước đọng cùng xác chết trôi.
May mắn thay, lệ quỷ đã được giải quyết.
Nếu vẫn mọi chuyện không được kiểm soát kịp thời, nơi này sẽ trở thành tử địa chẳng ai dám tới. Thậm chí cư dân sống xung quanh cũng bị sơ tán.
Không thể không nói, uy hiếp của lệ quỷ khôi phục là vô cùng đáng sợ, nó vượt xa những loại lệ quỷ nhất. Dương Gian biết được từ miệng của Vương Giang, quỷ của Lâm Sơn đã phát triển ở trình độ nhất định.
Có thể giải quyết tai họa ngầm này đúng là lập công lớn.
Là người xử lý được sự kiện lần này, Dương Gian đã đạt được thứ mình cần. Vì thế không quan tâm tới những chuyện còn lại. Hắn vừa chơi di động vừa chờ khách sạn được dọn dẹp.
"Đây là…"
Giờ phút này ở khách sạn lầu 18, Vương Giang đang trên đường đi tới phòng khách sạn của Lâm Sơn. Ngay khi thấy thứ ở ngoài căn phòng, Vương Gian bị kinh trụ.
Mùi vị hư thối đập vào mặt, thi thể trắng bệch nổi lềnh bềnh trên vũng nước đọng cao chưa tới nửa thước. Da vẻ của thi thể vì bị ngâm nước quá lâu mà trở nên lỏng lẻo, vỡ nát sưng vù, triệt để không ra hình người. Chỉ có thể thông qua mái tóc dài ngắn cùng quần áo để miễn cưỡng phân biệt giới tính.
"Ọe ~!"
Dù Vương Giang là ngự quỷ nhân nhưng chứng kiến chuyện khủng bố trước mắt khiến hắn không nhịn được mà buồn nôn.
"Ngoại trừ nhân viên khách sạn bị giết hại ra. Có ba mươi thi thể không rõ thân phận. Đây là những người Lâm Sơn từng giết."
Giờ phút này Trương Lôi với khuôn mặt cứng ngắc bước tới, hắn thuận miệng nói:
"Người mới như cậu không nên tới đây. Tạm thời nơi này do tôi phụ trách, cậu xuống lầu dưới nghỉ ngơi đi."
"Là Dương Gian kêu tôi tới, tôi muốn tìm một người."
Vương Gian nôn xong mới miễn cưỡng nâng người lên, che mũi đáp.
Dù hắn không thể tiếp nhận cảnh tượng này nhưng ít nhất không cảm thấy quá mức sợ hãi.
Có lẽ vì Vương Gian biết lệ quỷ đã bị diệt trừ.
Dù sao với loại người như hắn mà nói, lệ quỷ mới là thứ đáng sợ nhất chứ chẳng phải đống thi thể này.
"Nếu cậu muốn tìm người thì chờ đống thi thể được mang đi, tiến hành kiểm tra AND mới xác định thân phận được. Với bộ dạng của đống thi thể này thì dù là mẹ ruột cậu cũng chưa chắc cậu nhận ra đâu."
Trương Lôi nói.
Vương Giang do dự một chút:
"Tôi muốn tự mình xác nhận. Đã tới tận đây rồi, tôi không muốn chờ đợi thêm."
"Được rồi, tôi cho cậu năm phút xác nhận. Dù sao cũng không thể chậm trễ việc công."
Nói xong Trương Lôi liền quay người ly khai.
Những nhân viên khác tiếp tục xử lý tầng mười bảy.
Mớ nước động kỳ quái này phải được xử lý sạch sẽ. Không ai biết nó có mang tới tai họa ngầm gì không?
"Cám ơn."
Vương Giang có chút cảm kích đáp lời, sau đó hắn che mũi đi về phía trước, thận trọng tìm kiếm.
Nước không sâu nhưng rất đục. Nhìn qua chẳng khác nào vực sâu vạn trượng. Vách tường xung quanh bị che kín bởi thứ nước kỳ quái đó. Vữa tường không ngừng rơi xuống, khắp nơi loang lỗ. Trông chẳng khác nào ngôi nhà bị chìm xuống nước biển cả.
Thời gian không trôi qua được bao lâu, hoàn cảnh chung quanh đã bị ảnh hưởng rất nhiều.
Vương Gian che mũi hít một hơi sâu rồi đi về phía trước.
Đèn chiếu từ điện thoại tỏa ra xung quanh giúp hắn nhìn ra được mớ quần áo trước mắt có chút quen thuộc.
Mới đi được chừng mười mét, vũng nước động bị bao trùm bởi vô số thi thể, dường như không còn nhìn ra được mặt nước nữa.
Xác chết quay lưng lên, thân thể cứng nhắn không chút nhúc nhích trông vô cùng quỷ dị. Sợ nhất là chúng đột ngột xoay người lại nhìn Vương Gian.
Vương Gian biết đống thi thể này không nguy hiểm tí nào. Quỷ đầu nguồn đã bị hạn chế nên chúng không còn quỷ dị nữa. Nếu không dù cho hắn thêm mười lá gan hắn cũng chẳng dám tiến vào.
"Không phải, cái này của không phải…"
Vương Gian đẩy từng cổ thi thể sang hai bên, hắn vừa khẩn trương vừa sợ hãi.
Vì hắn không tìm thấy thứ mình muốn. Mỹ Hảo chết vì tên kia, trở thành một trong những cái xác chết trôi ở đây. Hắn không muốn cái chết của cô ấy không rõ ràng, trở thành một người mất tích. Dù Mỹ Hảo có chết, ít nhất cũng phải có lý do, kết quả kiển tra DNA vài ngày sau hắn không muốn nhìn thấy.
Khả năng này chỉ là một danh sách lạnh băng mà thôi. Vương Gian không cam lòng.
Giờ đây tâm tình của hắn rất phức tạp, có điều thời gian của hắn không nhiều, đợi lát nữa đống thi thể sẽ bị dọn dẹp hết.
Nghĩ tới chuyện này, tốc độ di chuyển của Vương Gian nhanh hơn hẳn.
"Là cỗ thi thể này?"
Vương Gian thấy một thi thể mặc váy, toàn thân trắn bệch chướng phình, thế nhưng vẫn có thể phân biệt được giới tính của nó.
Thời điểm Vương Gian tới gần hơn, hắn thấy diện mạo của thi thể đã mục nát. Sau khi quan sát một chút hắn có thể xác thực đây không phải người hắn muốn tìm.
Sau khi tra xét rõ hơn, hắn phát hiện đây thật sự không phải kết quả hắn mong muốn. Điều này khiến Vương Gian thấy vọng và không cam lòng.
Rốt cuộc cô ấy đang ở đâu?
Chẳng lẽ Lâm Sơn không phải hung thủ?
Không, không có khả năng. Cô ấy mất tích ở trường học, ngoài Lâm Sơn ra chẳng còn lý do gì khiến một người đang sống sờ sờ biến mất một cách quỷ dị, một chút dấu tích cũng chẳng có.
Sắc mặt Vương Gian biến hoán không ngừng, đi một vòng nhưng vẫn không phát hiện ra người hắn muốn.
Đã thế hắn chỉ có thể rời đi thôi.
Ngay lúc hắn đẩy thi thể bên cạnh ra, chuẩn bị quay về thì một cái xác khác nổi lên.
Cái xác này không thể phân biệt nam hay nữ, cũng chẳng mặc quần áo gì cả. Thi thể không có bất kỳ đặc điểm gì để nhận dạng, trừ phi xét nghiệm DNA ra thì chẳng thể dùng mắt thường mà nhận ra.
Có điều khi trông thấy thi thể, Vương Gian lại cứng đờ.
Hai mắt Vương Gian nhìn chòng chọc vào móng tay và móng chân được vẽ hình heo con tinh nghịch đáng yêu. Đoán chừng kiểu cách này chỉ có nữ sinh mới yêu thích và sử dụng mà thôi.
"Lâm Sơn, mày không bằng súc sinh."
Vương Giang gắt gao nắm hai tay, cắn răng, trầm mặc một hồi lâu mới đột nhiên rống lớn một tiếng.
Chứng cớ đã có, triệt để chứng minh phỏng đoán lúc trước của hắn đều chính xác.
Những người mất tích ở trường học, bao gồm của Mỹ Hảo đều do Lâm Sơn sát hại.
"Vương Giang, đừng có la hét bậy bạ. Phía dưới có người đang làm việc, cậu như thế sẽ dọa họ chạy mất đấy."
Trương Lôi nghe được thanh âm thì nhanh chóng chạy tới. Hắn cho rằng có chuyện gì xảy ra, chẳng ngờ là Vương Giang bộc lộ cảm xúc.
Ngự quỷ nhân không thể tùy tiện mất khống chế, việc này là nguy hiểm tiềm ẩn tới người khác.
Giờ phút này Vương Giang không nói một lời, toàn thân ướt sũng tời khỏi khu nước đọng, sau đó thuận theo thang lầu đi xuống dưới đi.
Sắc mặt cứng ngắc của Trương Lôi mang theo vài phần quái dị nhìn xem đối phương.
Người này bị cái gì kích thích vậy nhỉ?
Bất quá nhìn xem bộ dáng Vương Gian hẳn không phải thứ gì lớn. Được rồi, không cần quản tên này nữa, giải quyết xong tầng này rồi tính.
Sau nửa giờ, Dương Gian đang ngồi nghỉ dưới đại sảnh thấy Vương Gian đi tới. Toàn thân đối phương ướt đẫm, tỏa ra mùi hôi thối buồn nôn khiến người xung quanh không khỏi nhíu mày mà tránh xa ra.
"Tìm ra rồi à?"
Dương Gian hiếu kì hỏi một câu. Hắn không biết cậu ta có tìm được cờ rút của mình không. Dù sao Dương Gian cũng chẳng hiểu được thứ tình cảm vi diệu này.
"Tìm được rồi."
Vương Giang do dự một chút, sắc mặt phá lệ khó coi trầm giọng nói:
"Cô ấy chết rồi, thi thể bị ngâm nát, trên người chẳng có thứ gì che chắn... Tôi không cách nào tưởng tượng trước khi chết đến cùng cô ấy phải trải qua cái gì. Tên Lâm Sơn là súc sinh, hắn căn bản cũng không xứng đáng làm người."
"Sao dạng người này có thể sống tới bây giờ?"
Dương Gian bình tĩnh nói:
"Đơn giản là hắn có giá trị, giá trị này vượt qua một mạng người. Thậm chí là mười cái mạng. Tôi cũng từng giết người, tự tay giải quyết qua Vương Tiểu Cường. Chuyện hắn là không khác Lâm Sơn tí nào, có điều hắn là em trai ruột của giá sư Vương. Nếu tôi không đủ giá trị thì Vương Tiểu Minh đã sớm đập chết tôi báo thù cho người thân. Căn bản tôi cũng chẳng thể sống tới bây giờ."
"Cậu tức giận lắm à? Muốn đòi lại công đạo cho cờ rút? Kỳ thật không cần như thế."
"Vì sao? Chẳng lẽ tôi nghĩ thế là sai?"
Vương Giang nói, hắn không dám tán đồng với Dương Gian.
Dương Gian giải thích:
"Cậu không sai, điều kiện tiên quyết là cậu phải có năng lực. Không có năng lực chính là sai, nếu lần này Lâm Sơn không bất ngờ xảy ra chuyện. Cậu cảm thấy một khi hắn khống chế hai con quỷ, hắn sẽ bỏ qua cậu à?"
Sắc mặt Vương Giang khẽ nhúc nhích.
Hiển nhiên không có khả năng, vì đổi lại là hắn, Vương Gian cũng không bỏ qua cho đối phương.
"Trước đây tôi có quen với một ngục quỷ nhân, cũng tính là bằng hữu đi. Chúng tôi từng hợp tác với nhau. Về sau hắn chết, người nhà bị sát hại."
Dương Gian lại bổ sung thêm:
"Chết rất thảm."
"Lúc đấy tôi thay đổi suy nghĩ, dù liều mạng cũng phải trả thù cho họ. Bởi vì chỉ có giết chết chúng, tôi mới có thể bảo vệ người thân của mình."
"Cho nên, anh mới dám giết Vương Tiểu Cường kia?"
Vương Giang trầm mặc một chút rồi hỏi.
Dương Gian nói:
"Không phải, chuyện đó không có quan hệ với hắn. Là tôi tính sai."
...
Vương Giang chết trân.
"Nhưng không sao, lần tiếp theo tôi ra tay cũng chưa muộn."
Dương Gian thuận miệng nói.
"Anh..... không sai."
Vương Giang liếc mắt nhìn Dương Gian thật sâu.
Dương Gian cười cười, không nói gì thêm. Đương nhiên hắn không sai, bởi vì người còn sống sót luôn luôn đúng."