Ngay khi Dương Gian vừa mới đi đến đại sản của sân bay thì nhân viên chuyên môn liền tiếp đón chờ sẵn ở đây rồi. Hắn là nhân viên đặc thù cho nên đương nhiên là tổng bộ sẽ sắp xếp nhân viên phục vụ riêng cho hắn. Đồng thời yêu cầu cũng khá cao, có an bài xe chuyên dụng của khách sạn đưa đón, thậm chí mỗi khi ra ngoài đều có tài xế riêng đưa đi, còn có cả nhân viên đi cùng nữa. Đương nhiên nếu xét theo một phương diện thì có thể coi đây là đãi ngộ tốt, còn xét theo mặt khác thì đây cũng là do tổng bộ không muốn đám ngự quỷ nhân này xảy ra chuyện gì ở trong thành phố Đại Kinh.
Bất cứ ngự quỷ nhân nào đều cũng sẽ có một số chỗ thiếu sót, không thể nào suy đoán phương thức hành động của bọn họ theo lối tư duy của người bình thường được. Hiện tại một đám ngự quỷ nhân tề tụ lại ở trong thành phố Đại Kinh, nếu tổng bộ mà cứ để mặc như thế không thèm quan tâm, không sớm thì muộn kiểu gì cũng sẽ xảy ra chuyện.
Dương Gian đi theo một vị nhân viên ra khỏi sân bay, sau đó có một chiếc xe chuyên dụng cho hắn chờ sẵn phía trước.
Người nhân viên kia cười cười và nói với hắn:
"Lái xe sẽ mang ngài đến khách sạn để nghỉ ngơi, đến chỗ đó còn có người khác phụ trách tiếp đón ngày, ngài cứ yên tâm đi."
Dương Gian chỉ tay vào Vạn Đức Lộ và nói:
"Ông ta đi theo tôi được không?"
"Việc này đều do ngài quyết định."
Dương Gian gật gật đầu, ra hiệu cho Vạn Đức Lộ leo lên xe cùng hắn. Thế nhưng ngay khi vừa mới leo lên xe, hắn đã ngửi được một mùi thơm kỳ lạ. Không quá nồng, cũng không quá nhạt mà vừa đủ khiến cho người ngửi có cảm gái dễ chịu.
Dương Gian nhíu nhíu mày:
"Đây là mùi gì vậy?"
"Đàn hương, là mùi đàn hương."
Ở bên trong xe đột nhiên vang lên giọng nói của một cô gái. Giọng nói này có hơi quen thuộc đối với hắn. Có điều nhất thời khiến cho người ta có chút không kịp phản ứng. Ngay khi Dương Gian ngồi vào hàng ghế sau, hắn liền nhìn thấy ở hàng ghế ngoài cũng có một cô gái mặc váy, tóc tết hai bím. Dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn đáng yêu. Khiến cho người ta không thể kìm lòng mà nhìn thêm mấy lần.
Hắn tiếp tục hỏi:
"Vì sao phải dùng đàn hương?"
"Dùng để che mùi vị."
Cô gái cực kỳ đáng yêu kia quay đầu lại dùng cặp mắt to, tròn, sáng ngời kia đáng giá Dương Gian, trong ánh mắt hiện rõ vẻ vui mừng cùng tò mò.
Dường như người mà cô ta đang nhìn không phải là Dương Gian mà là một con động vật quý hiếm nào đó. Ánh mắt của cô ta không ngừng quét lên quét xuống, không buông tha bất cứ chi tiết nào.
"Cầm giúp tôi một tý?"
Dương Gian đặt túi hành lý xuống dưới đất, sau đó lại đưa cái bình bằng vàng đã bị đậy nắp kia cho Vạn Đức Lộ. Vạn Đức Lộ run rẩy, hoảng sợ cầm lấy cái bình, ông ta không dám buông tay, cũng không dám ôm chặt. Bởi vì ông ta biết bên trong cái bình này đựng thứ gì, lúc nãy tên ngự quỷ nhân gọi là Quách Phàm kia thiếu chút nữa bị chết vì con quỷ bên trong.
Dương Gian hỏi lại:
"Che đậy mùi gì?"
Cô gái đáng yêu kia cười hì hì rồi nói:
"Mùi thi thối. Phần lớn ngự quỷ nhân đều có dính lấy mùi vị này ở trên người. Nhưng dù sao đi nữa, thành phố Đại Kinh cũng là một thành phố tương đối đặc biệt. Để cho một người có mùi thi thối đi ở trên đường thì khó tránh khỏi việc có người khác nghi ngờ và sợ hãi."
"Thật sao?"
Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích, hắn nhìn lấy cô ta rồi nói:
"Nhìn kỹ chưa? Có cần tôi phải cởi quần áo ra cho cô nhìn thêm không?"
"Không biết xấu hổ."
Cô gái này khẽ phi một tiếng và quay đầu ra hướng khác, da mặt cô ta hơi đỏ.
Nhưng mà Dương Gian lại đột nhiên đưa tay tới, sau đó bóp lấy cái cổ non mịn kia của cô ta. Lực lượng mạnh mẽ của hắn khiến cho đầu của cô ta đụng phải cửa kính. Đồng thời ngay khi vừa tiếp xúc, quỷ ảnh đã dọc theo cánh tay của hắn để xâm nhập vào bên trong cơ thể của cô ta.
Trong nháy mắt khuôn mặt của cô gái đáng yêu kia đỏ bừng, vội vàng mở miệng cầu xin:
"Dương Gian, cậu làm gì vậy? Buông tay, mau buông tay ra, là tôi đây, Lưu Tiểu Vũ, Lưu Tiểu Vũ,..."
Nếu Giang Diễm mà ở đây thì cô sẽ nhận ra cái cảnh này, bởi vì nó khá quen thuộc.
"Từ giọng nói của cô tôi biết cô chính là Lưu Tiểu Vũ, nhưng chẳng lẽ cô không muốn giải thích một chút về việc vì sao lại có chiếc xe này hay sao?"
Sắc mặt Dương Gian hơi trầm xuống, sau đó hắn đưa chân đạp một cái khiến cho trần xe vỡ nát. Những vật liệu trang trí bên ngoài bị bong ra, lộ ra một tấm kim loại bằng vàng.
"Toàn bộ chiếc xe đều là tài liệu đặc thù. Nếu tôi đoán không sai thì có lẽ chỉ cần bấm một cái, cả chiếc xe này sẽ bị bít kín lại. Đây là một cái túi đựng thi thể di động, là chuẩn bị cho tôi à?"
Lưu Tiểu Vũ vừa sợ vừa giận. Cô ta không ngừng đập vào tay của Dương Gian. Bộ dạng lúc này của cô ta gần như sắp ngạt thở vậy.
"Cậu buông tay ra trước đã. Cậu buông tay ra đi rồi tôi sẽ giải thích cho cậu. Tôi là liên lạc viên của cậu, phụ trách liên lạc cho cậu lâu như vậy rồi mà cậu không có tin tưởng tôi một chút nào hay sao?"
Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích, nghe được lời này thì hắn mới chậm rãi buông tay.
"Tin tưởng không nghĩa là sẽ buông lỏng cảnh giác. Với lại vì có sự tin tưởng cho nên tôi mới tốn thời gian để đi hỏi cô, nếu đổi là là một người khác thì cô nghĩ người có còn ngồi ở chỗ này mà nói chuyện với tôi được như cô nữa hay không?"
"Khục, khục khục!"
Lưu Tiểu Vũ xoa xoa cổ, cô ta cảm giác dường như bản thân đã sắp chết vì bị hắn bóp cổ. Thật sự không hiểu nổi vì sao tên gia hỏa này lại bạo lực đến mức biến thái như vậy mà còn có nhiều người tin hắn, dựa vào hắn. Thậm chí còn có một số cô gái không biết xấu hổ mà cứ quấn lấy hắn.
Dương Gian nói:
"Đừng có kéo dài thời gian, tôi không có dư kiên nhẫn đâu. Cô phụ trách liên lạc với tôi lâu như vậy rồi nên chắc cô hiểu được tính cách của tôi chứ."
Nếu là người khác, ngay khi bị lời nói này của Dương Gian chắc là sẽ sợ hãi không thôi. Nhưng Lưu Tiểu Vũ lại trợn mắt tức giận với hắn rồi bảo:
"Đây chính là quy định chung, không phải chỉ nhắm vào mỗi mình cậu đâu. Lúc trước tôi không nói cho cậu biết là vì sợ cậu sẽ khó chịu, không nghĩ cậu sẽ phát hiện ra được, hơn nữa mới leo lên xe đã phát hiện ra."
Con mắt Dương Gian khẽ híp, rồi bảo:
"Đây là tổng bộ đang sợ lệ quỷ của tôi khôi phục? Vì thế bọn họ sớm nghĩ ra cách đề phòng. Nếu tôi mà xảy ra chuyện thì bọn họ sẽ trực tiếp nhốt tôi vào bên trong chiếc xe này. Như thế bọn họ sẽ bóp chết được nguy hiểm ngay khi nó vừa mới nảy sinh. Không để cho lệ quỷ của ngự quỷ nhân chạy ra ngoài gây họa."
"Ý tứ của tổng bộ cũng không khác nhiều."
Ánh mắt Lưu Tiểu Vũ có chút tránh né, dường như cô ta hơi xấu hổ.
"Đa số ngự quỷ nhân chạy đến thành phố Đại Kinh đều do bản thân xảy ra chuyện, cần nhờ giáo sư Vương xử lý giúp. Vì để đề phòng, điều này là cần thiết. Nên cậu đừng khó chịu làm gì, đây cũng là vì suy nghĩ có người dân bình thường, không thể vì cá nhân mà gây ra ảnh hưởng cho an toàn của mọi người. Với lại rất khó để phát hiện ra chiếc xe này là hàng đặc chế. Nếu không có bất cứ chuyện gì xảy ra, tổng bộ sẽ không sử dụng thủ đoạn khẩn cấp này. Cũng vì tổng bộ nghĩ rằng có thể cậu sẽ phát hiện ra nên bọn họ mới điều động tôi đến làm người tiếp đón cậu. Mục đích cũng chính là vì loại bỏ những suy nghĩ tiêu cực trong đầu cậu."
Dương Gian chậm rãi thu hồi ánh mắt:
"Thì ra là vậy, xem ra suy tính của tổng bộ vẫn rất chu toàn. Ngay cả phương án khẩn cấp cũng đã đưa ra rồi. Có điều tôi lại không cảm thấy rằng việc cho cô đến đón tiếp tôi là để loại bỏ sự nghi ngờ của tôi, mà là để cô đến thi triển mỹ nhân kế với tôi."
Lưu Tiểu Vũ đường đường chính chính phản bác:
"Cậu đừng có mà nói bậy."
"Nói bậy?"
Dương Gian chậm rãi nói:
"Cô có biết Trương Vĩ không?"
"Trương Vĩ là bạn học cấp ba của cậu, cũng là một trong những người còn sống sót sau chuyện linh dị ở trường Thất Trung, cha là Trương Hiển Quý..."
Lưu Tiểu Vũ mở miệng đọc vanh vách lý lịch của Trương Vĩ. Đương nhiên là cô ta đã thuộc làu toàn bộ hồ sơ lý lịch của Dương Gian, thậm chí là cả những người có mối quan hệ với hắn.
Dương Gian nói:
"Không cần phải đọc lại hồ sơ đâu, tôi biết là cô đã nhìn qua toàn bộ hồ sơ của mọi người rồi. Nhưng chắc cô còn chưa biết là ở bên trong phòng máy tính của tôi, Trương Vĩ có một cái máy tính riêng đúng không?"
Lưu Tiểu Vũ nói:
"Như vậy thì sao? Cái này có đại biểu cho điều gì đâu."
Dương Gian nói với giọng điệu rất chân thành.
"Bên trong phòng máy tính có một cái máy tính bàn của Trương Vĩ, trong máy tính có một file tư liệu... Cô hiểu chứ. Tôi dám cá là cô đã xâm nhập vào bên trong chiếc máy tính kia rồi."
"Không, tôi không có làm việc đó. Cậu dựa vào cái gì mà vu oan giá họa cho tôi. Xâm nhập vào máy tính của người khác là chuyện mà người bình thường như tôi có thể làm được hay sao? Cậu đừng có nhìn tôi, tôi tuyệt đối không có làm, tôi có thể thề với cậu."
Lưu Tiểu Vũ lập tức phủ nhận, đồng thời còn tỏ bộ dạng muốn thề thốt để hắn tin tưởng là bản thân cô ta trong sạch.
Dương Gian nhìn chằm chằm cô ta một hồi lâu, rồi chầm chậm nói:
"Ở bên trong file tài liệu kia có một file ẩn... Đúng thế, bên trong cái file kia đều chứa phim ảnh, mà nhân vật nữ chính đều có cách ăn mặc không khác gì cách ăn mặc của cô. Cũng là mặc váy, tết tóc hai bím. Điều duy nhất khiến cho tôi không hài lòng ở đây chính là ngực của cô quá nhỏ. Mặc dù cô đã cố gắng chăm chút cách ăn mặc nhưng đối với tôi mà nói, hai bên vẫn chênh lệch rất lớn."
Trong nháy mắt mặt của Lưu Tiểu Vũ liền đỏ chót, vốn cô ta định ấp a ấp úng định lấy lý do gì đó cho qua chuyện này. Nhưng lại bị Dương Gian nhìn thấu mọi chuyện. Lúc này cô ta không biết nên lấy lý do gì nữa.
Dương Gian thấy bộ dạng ngượng ngùng của cô ta, chăm chú nói:
"Cho nên, sau này đừng có mà xâm nhập vào trong máy tính của nhà tôi nữa, bằng không tôi sẽ không thích đâu."
Hắn có một chiếc máy tính chứa đựng toàn bộ hồ sơ linh dị của hắn, nó cũng được đặt ở bên trong phòng máy tính. May là hắn không có kết nối mạng cho nó. Nếu không có lẽ đã bị tổng bộ điều tra ra rõ ràng rồi. Quả nhiên, hiểu biết nhiều về máy tính cũng có chút chỗ tốt.
"Cái này, cái này.... Thực ra đây cũng là vì công việc, bên trên hạ lệnh xuống cho nên tôi không thể nào không làm theo được... Với lại ai muốn xâm nhập vào máy tính của nhà cậu chứ. Chỉ riêng chiếc máy tính của tên Trương Vĩ kia, nếu không phải là trò chơi, thì cũng là phim ảnh. Một chút xíu tư liệu có tác dụng cũng không có. Vì tìm ra một vài tin tức có tác dụng mà lúc trước mắt tôi đã biến thành mắt gấu trúc luôn. Tên kia là một tên biến thái, hai ngàn Gb mà chỉ dùng để lưu toàn những thứ rác rưởi. Còn nữa, sở thích kỳ quái kia của cậu không chỉ có mình tôi biết đâu, có rất nhiều người trong tổng bộ đều biết, đội trưởng Triệu càng hiểu rõ hơn. Cái gì mà phải đáng yêu, ngực phải lớn,... Cậu tỉnh lại đi, đây là thế giới hiện thực."
Lưu Tiểu Vũ đỏ mặt, cô ta vội vàng nói toạc ra hết toàn bộ tật xấu của Dương Gian nhằm trả thù việc ra tay không phân biệt tốt xấu lúc nãy của hắn.
"Cô đã nhìn lén bí mật của người khác mà còn cố chày cối? Với lại đó cũng là sở thích của đại đa số đàn ông, có gì mà phải kinh ngạc đâu."
Sắc mặt của Dương Gian vẫn rất bình tĩnh, không hề thay đổi dù chỉ một chút. So với chuyện linh dị, chút chuyện cỏn con này phải nói là quá đơn giản, không có ý nghĩa nên không thể nảo ảnh hường đến hắn được. Chỉ là trong lòng của hắn lại thầm cảnh giác. Tổng bộ lại hiểu thấu triệt toàn bộ tính cách, sở thích, quy tắc sinh hoạt của một vị ngự quỷ nhân đến như vậy. Quả nhiên là điều tra kỹ trên mọi phương diện. Nhưng nếu nghĩ kỹ lại thì cũng đúng mà thôi, hiện tại đã là thời đại công nghệ thông tin rồi, dựa vào khả năng của tổng bộ thì việc thông qua các loại con đường để thu thập tin tức của một người là việc quá dễ dàng.
Lưu Tiểu Vũ nói:
"Không thể nào, tôi mới không tin toàn bộ đàn ông đều có sở thích quái đản giống cậu."
Dương Gian lập tức chỉ tay vào Vạn Đức Lộ và nói:
"Nếu không tin cô có thể hỏi thử ông ta mà xem."
Vạn Đức Lộ ngượng ngùng nói:
"Thực ra sở thích của tôi vẫn hơi khác đại ca một chút, tôi thích chân dài, hơn nữa ở bên ngoài còn bao nguôi ba người..."
"Đủ rồi."
Lưu Tiểu Vũ vội vàng ngăn cản.
Dương Gian nói:
"Cho nên, sau này cô đừng có đi lục lọi đồ ở bên trong máy tính của người khác. Còn nữa, nếu có tin tức nào tôi cần phải biết thì cô phải nói sớm cho tôi biết. Việc gây ra sự nghi ngờ trong lòng tôi chỉ là chuyện nhỏ. Điều đáng sợ hơn là sẽ có người nào đó lợi dụng chuyện này để đối phó tôi. Dù sao tôi cũng đắc tội không ít người."
Lưu Tiểu Vũ rủ đầu xuống:
"Tôi biết rồi. À đúng rồi, còn một chuyện nữa tôi muốn nói với cậu."
Dương Gian nói:
"Chuyện gì?"
Lưu Tiểu Vũ nhìn Vạn Đức Lộ ở bên cạnh rồi nói:
"Ông ta nghe nhiều thứ như vậy rồi, sẽ không có chuyện gì chứ?"
Dương Gian thuận miệng nói:
"Không sao, dù có bí mật cũng chẳng sao. Chỉ cần thông tin này bị truyền ra ngoài thì cô cứ tóm cổ ông ta lại rồi đưa ra pháp trường bắn một phát là xong ngay ấy mà. Tôi không có ý kiến đâu."
...
Vạn Đức Lộ ở bên cạnh kinh hãi nhìn Dương Gian.
Làm sao người này vô lại đến cỡ đó chứ.
Nếu lỡ người tiết lộ thông tin ra ngoài là cậu thì sao? Đây không phải là chuyện gì cũng tính sổ lên trên đầu tôi hay sao?
Tâm trạng lúc này của Lưu Tiểu Vũ có chút sa sút:
"Lần trước, khi xử lý chuyện linh dị của thành phố Trung Sơn. Tổng bộ đã bị quỷ xâm nhập khiến cho ba mươi mấy vị liên lạc viên bị chết. Những người đồng sự kia của tôi đã chết hết toàn bộ, ngay cả đội trưởng Triệu cũng bị đình chỉ chức vụ để điều tra."
Dương Gian nói:
"Cái này thì có liên quan gì đến tôi. Có phải là do tôi cố ý lan truyền nguyền rủa đâu. Với lại lúc đó tôi có nhớ là tôi đã cảnh cáo Triệu Kiến Quốc rồi mà."
"Tôi biết."
Lưu Tiểu Vũ đột nhiên ngẩng đầu và nói.
"Đúng ra tôi nên cảm ơn cậu. Nếu không phải nhờ có cậu thì tôi đã chết ở bên trong phòng liên lạc rồi."
Dương Gian kỳ quái hỏi:
"Tôi đã cứu cô?"
Lưu Tiểu Vũ nói:
"Bởi vì cậu đã đơn độc xử lý được chuyện linh dị của thành phố Đại Xương, tổng bộ mới coi trọng cậu. Vì thế tôi cũng được sắp xếp phòng riêng, nhờ đó mà tôi đã tránh được lần tập kích kia."
Dương Gian nói:
"Cái này là do chế độ của tổng bộ cứu cô chứ có phải là do tôi cứu cô đâu. Cô không cần phải cảm ơn đâu."
"Thực ra tôi định sau này...."
Nói đến đây Lưu Tiểu Vũ hơi trầm mặc một chút, sau đó dùng đôi mắt to có kèm theo một chút tâm trạng phức tạp nhìn hắn. Mặc dù cô ta muốn nói với hắn cái gì đó nhưng không hiểu sao lại dừng. Tuy đây chỉ là lần đầu tiên cô ta gặp mặt Dương Gian nhưng trước đó cô ta đã có một đoạn thời gian dài duy trì liên lạc với hắn. Cho nên cô ta hiểu cực kỳ rõ mọi việc của hắn. Thậm chỉ là hắn ngủ lúc nào, đi ăn cơm khi nào hoặc là khi nào thì nhận nhiệm vụ, đồng thời đã trải qua những chuyện gì, cô ta đều hiểu rõ như lòng bàn tay. Cũng chính vì thế cho nên cô ta mới không cảm thấy lạ lẫm khi gặp mặt Dương Gian. Thậm chí cô ta còn có cảm giác giống như bản thân cô ta và Dương Gian là người quen, cả hai đã biết nhau từ rất lâu rồi.
Dương Gian lại ngắt lời của cô:
"Không cần phải nói ra dự định của cô với tôi, bởi vì loại người có thể chết bất cứ lúc nào như tôi không cần phải biết đến nhiều thứ như vậy làm gì."