Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 615: Tới Đại Kinh



"Thành phố Đại Kinh nhiều người thật đấy."

Dương Gian đứng ở trên máy bay, dùng mắt quỷ quét mắt nhìn qua xung quanh một vòng, đồng thời cũng cảm nhận được một vài tồn tại khác biệt ở một số nơi trong sân bay.

Là ngự quỷ nhân.

Hơn nữa còn là ngự quỷ nhân đỉnh phong, ít nhất đều phải là những người đã khống chế hai con lệ quỷ. Nếu không mắt quỷ sẽ chẳng có phản ứng.

"Không trách được thành phố Đại Kinh lại được coi là thành phố an toàn nhất của cả nước. Ở đây có nhiều ngự quỷ nhân như thế này thì dù có xảy ra chuyện linh dị đi nữa cũng sẽ bị xử lý ngay mà thôi."

Dương Gian thu hồi lại ánh mắt, sau đó ánh sáng màu đỏ ở xung quanh hơi lóe lên một chút rồi biến mất đâu không thấy gì nữa.

Hắn đã trở lại trong máy bay, chuẩn bị lấy hành lý để đi xuống máy bay.

Cũng ngay lúc này, ở xung quanh máy bay có mấy chiếc xe nhanh chóng chạy đến. Tất cả những người trong này đều là nhân viên cứu hộ, cũng có một vài người nhân viên cảnh sát phụ trách trật tự. Đồng thời còn có một vài người phụ trách nhiệm vụ tiếp ứng ngự quỷ nhân.

Mặc dù số lượng người ở trong sân bay không quá nhiều, thực chất đây chỉ là biểu hiện cho việc ngoài lỏng trong chặt mà thôi. Bởi vì chỗ này đã tụ tập một đống ngự quỷ nhân đỉnh phong của cả nước.

Giờ phút này Dương Gian đang mang theo túi hành lý đi ra từ khoang hạng nhất sau khi thu gom lại mọi thứ của hắn.

Mặc dù hiện tại máy bay đã không còn chuyện gì nhưng đám hành khách kia lại không biết được điều này. Tâm trạng của bọn họ vẫn gần như sụp đổ, khóc réo không ngừng. Có một vài người tuyệt vọng hơn đã bắt đầu viết di ngôn hay gọi điện thoại cho người nhà.

Nhưng Vương Đông vẫn còn tỉnh táo, hắn ta luôn chú ý đến khung cảnh ở bên ngoài cửa sổ. Lúc trước đúng là máy bay đã bị mất khống chế, đồng thời đang rơi xuống dưới, thế nhưng ngay một phút đồng hồ trước mọi chuyện đã phát sinh thay đổi. Hắn ta lại không thể nào hiểu được sự thay đổi này, bởi vì đây là một loại biến hóa linh dị.

"Chỗ này chính là sân bay của thành phố Đại Kinh?"

Ngay khi Vương Đông nhìn thấy được khung cảnh ở bên ngoài cửa sổ thì hắn ta lập tức tỏ ra sửng sốt và kinh hãi. Đúng lúc này Dương Gian lại xách theo va li đi đến, vỗ vỗ bả vai của hắn ta rồi bảo:

"Vương Đông, đừng có nhìn ngó nữa. Mở cửa thoát hiểm cho tôi đi, tôi muốn xuống máy bay."

Dương Gian lập tức giật mình, bởi vì ngay khi bị vỗ vai hắn ta tưởng là thứ kia vẫn còn. Thế nhưng khi thấy được người vỗ vai là Dương Gian thì mới thở phào một hơi:

"Cậu mà đi rồi thì chúng tôi biết phải làm sao? Với lại ở bên ngoài... đang xảy ra chuyện gì vậy?"

Lúc này trong đầu của hắn ta đang rất rối loạn cùng vô số câu hỏi nên lúc nhất thời hắn ta không biết nói cái gì cho phải.

Dương Gian nói:

"Chẳng lẽ cậu không có nhìn thấy là hiện tại chúng ta đã đến thành phố Đại Kinh rồi? Máy bay cũng đã hạ cánh, chuyến bay lần này kết thúc ở đây. Hiện tại tôi muốn đi nên phiền cậu mở cửa ra giúp tôi."

Vương Đông vẫn chưa thể nào suy nghĩ một cách mạch lạc được, phải đợi một lát sau thì hắn ta mới hiểu được là máy bay đã đáp xuống mặt đất rồi, không còn trên không trung nữa. Kìm nén sự nghi hoặc ở trong lòng, hắn ta vội vàng làm theo mệnh lệnh của Dương Gian chạy đi mở cửa máy bay.

Cửa vừa mở ra thì ánh sáng ở bên ngoài ngay lập tức chiếu vào khiến khoang hành khách tối tăm vì mất điện sáng rực lên một chút. Sau đó một chiếc cầu thang được kéo xuống dưới mặt đất.

Dương Gian nói:

"Trả lại khẩu súng kia cho tôi, hiện tại cậu đã không còn cần phải sử dụng đến nó nữa."

"Vâng, vâng."

Vương Đông vội vàng trả khẩu súng lại cho hắn. Dương Gian nhận lấy khẩu súng lục, sau đó vứt túi hành lý xuống phía dưới. Trước khi đi hắn còn quay đầu lại và nói với Vương Đông:

"Tố chất tâm lý của cậu không hề tệ, so với đám người không thể giúp được gì kia còn có ích hơn. Cho nên nếu cậu không ngại thì tôi có một đề nghị cho cậu, nếu có thể cậu nên chuyển đến thành phố Đại Xương đi. Điều này sẽ chỉ có chỗ tốt mà không có chỗ nào xấu đối với cậu đâu."

Sau khi nói xong, hắn đi theo lối thoát hiểm để rời khỏi máy bay. Vương Đông lập tức giật mình, hắn ta không thể hiểu được ý tứ trong câu nói của Dương Gian, đang yên đang lành vì sao lại bảo hắn ta chuyển đến thành phố Đại Xương để làm gì.

Dương Gian vừa đi xuống máy bay đã nhìn thấy có mấy người đang đứng đón tiếp hắn ở gần đó. Bên trong những người này có một vài người mà hắn biết, đó là Trầm Lương và hai vị ngự quỷ nhân ở phía sau lưng hắn ta. Một người là Quách Phàm, còn người kia hắn đã gặp ở thành phố Trung Sơn, hình như gọi là Chung Sơn.

Trầm Lương nhiệt tình đi đến, đưa tay ra và nói:

"Dương Gian, lần này cậu lại lập công lao nữa rồi. Chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ mà cậu đã xử lý xong một chuyện linh dị, cứu được hành khách ở trên máy bay. Quả nhiên tổng bộ không có nhìn nhầm người, ở thời khắc mấu chốt cậu không hề khiến cho chúng tôi thất vọng."

Dương Gian không hề hứng thú đối với mấy lời tâng bốc kia, hắn nói thẳng:

"Có ban thưởng gì không? Chuyện linh dị lần này không có xảy ra ở trên địa bàn của thành phố Đại Xương, không nằm trong phạm vi quản lý của tôi, cho nên sẽ tính là một lần đi công tác. Dựa theo lý mà nói thì đi công tác chắc chắn phải có chi phí đi công tác, chẵng lẽ ông định dựa vào dăm ba câu kia mà muốn đuổi tôi đi hay sao?"

"Khục, khục khục!"

Nhất thời Trầm Lương có chút không thích ứng kịp đối với tính cách ngay thẳng, không chút vòng vèo kia của Dương Gian. Mặc dù hắn ta biết Dương Gian không phải là người thích nói những lời khách sáo. Nhưng mà việc đòi tiền công tác ở trước mặt nhiều người như vậy mà tên này cũng có thể làm được, đúng là. Thế nhưng câu nói kia lại khiến cho hắn ta không thể nào không đáp ứng được.

Trầm Lương vừa cười vừa nói:

"Nếu đưa tiền cho cậu thì tầm thường quá nhưng cậu cứ yên tâm. Những việc cần khen thưởng tổng bộ không bao giờ để cho cậu chịu thua thiệt."

Dương Gian nói:

"Như vậy tổng bộ định khen thưởng tôi cái gì vậy?"

Trầm Lương không muốn tiếp tục nói chuyện với Dương Gian về vấn đề này, vội vàng chuyển sang chủ đề khác:

"Trước tiên không cần nói đến cái này vội, mọi chuyện ở trên máy bay như thế nào rồi? Thứ kia đã bị hạn chế thành công chưa? Sẽ không để lại tai họa ngầm gì đó chứ."

Dương Gian nói:

"Trước tiên chúng ta chưa cần phải nói đến việc tai họa ngầm vội, cứ nói chuyện khen thưởng cho xong đi đã rồi tính sau."

....

Nụ cười trên mặt Trầm Lương hơi hơi cứng đờ.

Trước kia Triệu Kiến Quốc đối xử với tên Dương Gian này như thế nào vậy? Vì sao hắn lại giống như một đứa trẻ không hiểu chừng mực như thế này, cứ nhất định phải xoắn xuýt đến việc khen thưởng?

Này cũng giống như chuyện lần trước ở thành phố Trung Sơn, chỉ là lần đó mọi chuyện có chút đặc thù nên hắn ta không thể nào không đưa ra con búp bê vải kia.

Dương Gian nhìn thấy biểu hiện của Trầm Lương cũng đoán ra được, dường như người này cũng không định xuất ra thứ gì làm phần thưởng cho hắn. Vì thế đổi qua một yêu cầu khác:

"Lần này tôi đến thành phố Đại Kinh, đúng lúc có chút việc cần tìm Vương Tiểu Minh, ông phải giúp tôi sắp xếp chuyện này."

Trầm Lương lập tức vỗ ngực cam đoan:

"Không có vấn đề, cứ để đó tôi lo cho. Tôi và giáo sư Vương cũng thường hay gặp nhau, cho nên tôi vẫn có thể hẹn ngài ấy giúp cậu."

Dương Gian nói:

"Vậy thì được."

Hắn và Vương Tiểu Minh có thù riêng, nhưng chỉ là do công việc, cho nên có một số tình huống không thể nào không hợp tác với nhau. Chứ còn nếu hiện tại hắn mà chạy qua đó kiếm tên kia, có lẽ việc đóng cửa không gặp mặt chỉ là việc nhỏ, không chừng còn bị người ta làm khó dễ. Vì thế hắn cần danh nghĩa của tổng bộ để xử lý một số chuyện.

Lúc này Quách Phàm ở bên cạnh trầm mặt nói:

"Như vậy cậu đã có thể trả lời câu hỏi của đội trưởng Trầm lúc nãy được chưa? Tình hình trên máy bay như thế nào rồi?"

Lông mày Dương Gian hơi nhíu:

"Quách Phàm? Không phải là anh đã chết ở bên trong khách sạn Caesar của thành phố Trung Sơn rồi? Có người vào lôi anh ra?"

Ngay khi nhìn thấy Quách Phàm, hắn cũng không cảm thấy quá ngạc nhiên. Mặc dù nói là tỷ lệ tử vong của ngự quỷ nhân rất cao nhưng kỳ tích lại có không ít. Riêng với loại ngự quỷ nhân khống chế hai con lệ quỷ như Quách Phàm thì đối phương vẫn có năng lực sinh tồn không hề nhỏ.

Nhất thời Quách Phàm cũng có chút tức giận nói:

"Cậu còn có mặt mũi để nhắc đến chuyện linh dị của thành phố Trung Sơn hay sao? Cậu cứu Phùng Toàn ra khỏi khách sạn lại không quan tâm đến lời cầu cứu của tôi. Có phải là cậu muốn hại chết tôi đúng không?"

Dương Gian cười lạnh nói:

"Lời này của anh là không đúng, trước khi tham gia vào tôi cũng đã từng đề nghị là để một mình tôi đi xử lý chuyện linh dị của thành phố Trung Sơn. Nhưng kết quả thì sao? Là do anh không đồng ý rồi còn mất tích nữa, hiện giờ anh lại đi trách cứ tôi? Chẵng lẽ anh không biết là toàn bộ tín hiệu của khách sạn Caesar đã bị ngăn cản, không thể nào truyền ra ngoài? Cái này cũng không phải là do loại lực lượng linh dị nào hết, mà là do có một chiếc máy quấy nhiễu sóng tín hiệu. Điều này có nghĩa là gì, không phải là anh không biết đó chứ? Việc anh có thể phát ra tín hiệu cầu cứu không phải do vận may của anh tốt mà là do thứ kia cố ý tắt đi máy quáy nhiễu tín hiệu anh phát tín hiệu cầu cứu. Nếu lúc đó tôi mà đi cứu anh thì tôi sẽ chết cực kỳ thảm thiết. Mọi việc là do anh không có bãn lĩnh, đừng có mà đổ thừa hay làm liên lụy đến người khác."

Chuyện linh dị của thành phố Trung Sơn vô cùng đặc thù.

Cấp bậc của lệ quỷ không hề cao nhưng vì chiếm lấy được trí nhớ của Triệu Lỗi nên nó đã có được thân phận của con người. Cứ thế cuộc đối đầu giữa hai bên chẳng khác nào cuộc đấu trí giữa hai con người vậy.

Đây là con quỷ mà hắn biết kể từ trước đến giờ, con quỷ duy nhất có được trí tuệ. Nếu không phải lúc đó hắn cưỡng ép sử dụng quỷ gõ cửa để hạ thấp mức độ nguy hiểm của khách sạn Caesar xuống cùng sự trợ giúp của Hùng Văn Văn và Lâm Lạc Mai, cả đám đã ngỏm củ tỏi ở trong đó rồi.

Quách Phàm sẽ không thể nào tưởng tượng ra được mức độ nguy hiểm ở bên trong được.

Mà Trầm Lương lại cười ha hả, vội vàng can ngăn cuộc cãi vã giữa hai người.

"Được rồi, được rồi, chuyện gì đã qua thì để cho nó qua đi. Mọi người bớt cãi nhau đi, sau này còn là đồng nghiệp với nhau nữa mà, còn có cơ hội hợp tác, nên đừng có cương với nhau quá. Lần này Dương Gian lại xử lý được một chuyện linh dị, đây là chuyện tốt, đáng để chúng ta đi chúc mừng. Vậy hay là tôi làm chủ, tý nữa mời mọi người đi ăn cơm. Có chuyện gì tý nữa nói với nhau trên bàn rượu."

Hắn ta không muốn đắc tội với Dương Gian, cũng không muốn nhìn thấy Quách Phàm và Dương Gian nảy sinh xung đột. Mặc dù Dương Gian khiến cho hắn ta phải đau đầu rất nhiều nhưng năng lực của đối phương lại rất mạnh. Đồng thời hắn còn có quan hệ với bí mật khởi tử hồi sinh. Vì vậy giá trị tiềm ẩn của hắn là cực lớn, không chừng sau này hắn ta lại phải nhờ cậy đến Dương Gian.

"Tôi không thích uống rượu, với lại hiện tại tôi cảm thấy hơi mệt, muốn tìm một chỗ để nghỉ ngơi. Đội trưởng Trầm, ông cứ làm việc đi."

Nhưng Dương Gian lại cự tuyệt lời mời này một cách dứt khoát. Hắn không muốn lãng phí thời gian vào việc chời bài sấp bài ngửa với những người này, bởi vì nó chẳng có tích sự gì hết. Trầm Lương không hề tức giận, hắn vẫn tươi cười như cũ:

"Nếu Dương Gian cậu đã mệt mỏi như vậy thì thôi đi. Tuy nhiên hiện tại cậu vẫn chưa thể nghỉ ngơi được vì còn cần phải xử lý một số hậu quả của chuyện này. Cho nên vẫn phải làm việc cậu tạm thời ở lại đây thêm một lát, chờ sau khi kết thúc chuyện lần này tôi sẽ sắp xếp người tiếp đãi cậu."

Dương Gian nhíu mày và hỏi:

"Chỉ còn lại công việc cứu viện mà cũng cần tôi phải ở lại đây hay sao?"

Dương Gian nhìn thấy lúc nãy những người hành khách trên máy bay đang không ngừng được đưa ra ngoài, gắn cảm thấy chỉ vì việc cứu viện này mà bắt bản thân phải chờ đợi thì không đáng.

Trầm Lương nhỏ giọng nói:

"Đương nhiên là không phải việc cứu viện mà do chuyện linh dị lần này khá đặc biệt... Chẳng lẽ cậu không muốn biết ngọn nguồn của chuyện linh dị lần này là từ đâu đến hay sao? Chắc cậu cũng biết được tình hình của chuyện bay lần này, đây là một trong số ít chuyến bay có chuyện linh dị bộc phát nhưng lại bị xử lý ngay lập tức. Đồng thời vị trí của quỷ còn không di động, kèm với phạm vi ảnh hưởng lại nhỏ. Có điều có thể sẽ phát hiện ra được thứ gì đó không thể tưởng tượng."

"Có thể điều tra ra được?"

Đúng là Dương Gian có chút hứng thú đối với chuyện lần này.

Trầm Lương nói:

"Những nhân viên mà tôi mang đến đều có chuyên môn rất cao. Nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì trong vòng nửa giờ chắc chắn sẽ xác định được ngọn nguồn của chuyện linh dị."

Dương Gian nói:

"Nếu vậy tôi sẽ ở lại thêm nửa tiếng đồng hồ."

Trầm Lương nói:

"Thế nhưng nếu trong đoạn thời gian này mà xảy ra chuyện gì thì còn hi vọng cậu phối hợp một chút. Dù sao cũng là vì công việc."

Dương Gian nói:

"Có thể, nhưng tôi cần phải biết được kết quả điều tra."

Trầm Lương cười cười:

"Đương nhiên, cậu có quyền được biết. Nếu quyết định xong thì trước tiên mời cậu đến lều nghỉ ngơi một chút. Tôi sẽ thông báo cho cậu ngay khi nhận được kết quả."

Dương Gian bình tĩnh nhin hắn ta một cái rồi bảo:

"Hi vọng ông sẽ có thể tìm ra được ngọn nguồn của chuyện linh dị."

Bản thân hắn đã phải sử dụng quỷ vực tầng thứ ba mới có thể khóa chặt được vị trí của thứ kia và giam giữ nó. Nhưng hắn vẫn rất hứng thú đối với việc xuất xứ của chuyện linh dị lần này."