Sự bình tĩnh quỷ dị được ấp ủ từ lâu, đột nhiên bị phá vỡ theo tiếng thét không thể tưởng tượng của Chu Hạo. Đối với tất cả mọi người thì tiếng la hét này có vẻ xuất hiện một cách bất ngờ, nhưng đối với Dương Gian mà nói, đây là chuyện hắn biết nó sẽ diễn ra từ trước đó rồi.
Nếu ở trên máy bay đã có quỷ, vậy sớm muộn gì cũng sẽ có người chết. Người phụ nữ chết ở trong phòng vệ sinh đã chứng minh điều này. Đồng thời sau khi có người thứ nhất chết đi, rất nhanh có thêm người thứ hai, người thứ ba... Thậm chí rất có thể tất cả mọi người ở trên máy bay sẽ chết ở trong chuyến bay lần này. Những người ở trong khoang hạng nhất đều đồng loạt nhìn về phía Dương Gian ngay sau khi nghe được tiếng la hét kia. Trong ánh mắt là sự kinh hoảng, bất an, cùng với kinh ngạc.
Chẳng lẽ mọi chuyện đúng như những gì cậu ta nói, trên máy bay này có quỷ?
Mặc dù trước đó họ đã nghi ngờ nhưng kể từ khi tiếng thét này vang lên thì sâu trong nội tâm của bọn họ, một loại cảm giác bất an nào đó đang dần dâng trào. Thậm chí bọn họ đã cảm thấy chuyện mà Dương Gian nói đều là thật.
Chỉ là quan niệm thâm căn cố đế trong đầu bọn họ sao có thể thay đổi dễ dàng như vậy.
Ngay khi những người khác vẫn còn đang tỏ ra lo lắng về việc điều này có thật hay không thì Vạn Đức Lộ không chút do dự nào mà lựa chọn tin tưởng những lời Dương Gian nói. Bởi vì trước đó ông ta từng may mắn tiếp xúc đến một chút chuyện linh dị.
"Nếu, nếu thật sự có quỷ trên máy bay, vậy chúng ta phải làm gì bây giờ? Hiện tại chúng ta đang ở trên máy bay đó, nếu xảy ra chuyện thì chúng ta biết trốn đi đâu."
Nghĩ đến đây, Vạn Đức Lộ không khỏi có cảm giác hoảng sợ, khiến toàn thân ông ta run rẩy.
Dương Gian liếc mắt nhìn một cái rồi bảo:
"Vốn dĩ mấy người không có chỗ nào để trốn, chẳng lẽ mấy người không để ý đường bay của máy bay? Hiện tại nó đâu có bay về phía thành phố Đại Kinh mà đang xoay vòng trên không trung. Trước khi xử lý xong chuyện linh dị thì tính mạng của mọi người sẽ chỉ có hai lựa chọn. Một là bị quỷ giết mà chết và hai là chết do máy bay rơi. Bên trên đã ngầm đồng ý với hành động của tôi nên sẽ không có cái gì gọi là trường hợp cấp cứu khẩn cấp đâu."
Những người ở bên trong khoang hạng nhất nghe hắn nói như vậy thì gần như nhảy dựng hết cả lên.
Người thanh niên mặc âu phục cũng tỏ ra sợ hãi, hắn ta nói:
"Tôi không tin, trên máy bay có nhiều mạng như vậy, tôi không tin bên trên sẽ bỏ mặc chuyện này? Nếu thực sự xảy ra chuyện thì đây sẽ là một tin tức kinh khủng."
Dương Gian nhìn hắn ta một cái rồi nói:
"Ai bảo là mặc kệ? Bọn họ chỉ đang lựa chọn giữa lấy hay bỏ mà thôi. Nếu cứu mấy người, có nghĩa là bọn họ sẽ thả con quỷ kia rời khỏi máy bay. Đến khi đó số người chết vì con quỷ kia sẽ còn nhiều hơn nữa. Chẳng lẽ mạng của mấy người là sinh mạng, còn mạng của những người khác chỉ là cỏ rác hay sao? Một chuyến bay có thể chứa được bao nhiêu người? Cùng lắm là một hai trăm người, thế nhưng một tòa thành thị có đến bao nhiêu người? Là mấy trăm vạn người lận đó."
"Nói như thế có nghĩa là tính mạng của chúng tôi đã bị vứt bỏ?"
Giọng nói của Vạn Đức Lộ có chút run rẩy, ông ta không thể nào tin được là sẽ có chuyện như vậy xảy ra.
Dương Gian nói:
"Không cần phải bi quan như vậy, nếu bên trên mà muốn lựa chọn vứt bỏ tính mạng của mấy người thì máy bay không thể nào cứ xoay quanh ở trên không trung như vậy. Phi công sẽ chọn một chỗ nào đó hoang vu, vắng vẻ rồi tắt máy cho nó rơi xuống. Sỡ dĩ không có làm thế là bởi vì chuyện này vẫn còn có cơ hội xoay chuyển tình thế. Bởi vì tôi có thể xử lý được chuyện linh dị."
Cô gái gợi cảm kia nghe hắn nói vậy thì vỗ ngực một cái, thở phào một hơi.
"Tốt quá, không nghĩ tới anh chàng đẹp trai cậu còn có bản lĩnh bắt quỷ, như vậy cậu cần phải bảo vệ tốt chúng tôi đó nha."
Dương Gian chỉ cười nhẹ một tiếng rồi nói:
"Đừng có hiểu lầm ý của tôi, tôi chỉ bảo là tôi sẽ xử lý chuyện linh dị, chứ không phải bảo vệ mấy người. Cho nên tốt nhất mấy người vẫn nên cầu mong cho vận khí của mình tốt tốt một chút, mong sao cho thứ kia không để mắt đến."
Cô gái kia lập tức sững sờ, có vẻ như cô ta cũng không nghĩ ra được là Dương Gian sẽ từ chối một cách kiên quyết như vậy.
Có người hành khách khác lo lắng thúc giục hắn:
"Nếu ở trên máy bay đã có quỷ, như vậy cậu còn ngồi ở đây làm gì, nhanh nhanh đi xử lý đi. Đây chính là chức trách của cậu mà."
Nếu có thể nhanh chóng xử lý được con quỷ này, như vậy cũng đồng nghĩa với việc có thể gián tiếp bảo vệ tính mạng cho bọn họ.
Dương Gian vẫn cứ ngồi yên tại chỗ, từ tốn nói:
"Không cần phải vội, con quỷ kia chỉ mới xuất hiện thôi. Phải chờ đến khi khủng hoảng tràn lan, ai ai cũng cảm thấy bất an thì mới là thời điểm tốt nhất để tôi xuất hiện. Chứ hiện tại ra đó mà bảo là máy bay có quỷ, bao nhiêu người tôi không biết nhưng ít nhất có tám chín phần là không tin. Đến lúc đó tôi lại phải mất công đi thuyết phục từng người nữa, mà chưa chắc người ta đã tin tôi. Cho nên nghĩ đi nghĩ lại, tôi sẽ không bao giờ đi làm cái việc vừa phí công mà lại chẳng có kết quả như thế này. Chỉ cần gặp một lần là đủ rồi, tôi không muốn lặp lại việc đó lần thứ hai."
Người thanh niên mặc âu phục ở bên cạnh giật mình nói:
"Cách làm của cậu cũng quá máu lạnh đi. Cái này chẳng khác gì là cậu đang thấy chết mà không cứu."
Dương Gian nhìn hắn ta rồi bảo:
"Ừm, ngay cả tôi cũng cảm thấy tôi vô cùng máu lạnh, cho nên tôi quyết định nhường cơ hội cứu mạng người khác nhường cho cậu. Được rồi, cậu cứ đến đi."
Nói xong, hắn lôi ra một khẩu súng lục và đưa cho hắn ta.
"Khẩu súng này là loại đặc chế, có thể bắn trúng được thứ kia."
Người thanh niên mặc âu phục chứng kiên thấy khẩu súng lục lạnh như băng ở trước mặt nhưng hắn ta nào có gan để tiếp lấy, chỉ hậm hực bảo:
"Tôi, tôi có phải là người liên quan đến chuyên ngành này đâu."
Dương Gian nhìn hắn ta với ánh mắt cực kỳ chân thành, rồi nói:
"Không sao, tôi cũng là người nghiệp dư, đồng thời cũng rất hay phạm phải sai lầm. Cho nên tôi tin cậu sẽ làm tốt hơn cả tôi, chỉ cần cậu có dũng khí và niềm tin là được, khi đó cậu có thể vượt qua được bất cứ điều gì."
Nghẹn gần nửa ngày, người thanh niên mặc âu phục này mới ấp úng nói:
"Cái này, cái này, tôi cảm thấy vẫn là để cho cậu đi xử lý thì hơn."
Nhất thời mặt của Dương Gian tối sầm lại, hắn đột nhiên đứng dậy, sau đó xuất hiện ở trước mặt của tên này và cho hắn ta một cái bạt tai. Vì cú bạt tai quá mạnh, người thanh niên mặc âu phục bị ngã trên mặt đất.
"Nếu không dám làm thì câm miệng đi, cứ thành thành thật thật ngồi yên tại chỗ chờ tôi đi xử lý. Chõ mõm mà nói này nói nọ, chẳng lẽ cậu nghĩ rằng tôi không dám giết cậu hay sao? Cậu có tin là tôi sẽ ném cậu từ máy bay này rơi xuống dưới hay không?"
Người thanh niên mặc âu phục bị một cái tát của Dương Gian đánh cho mắt nổ đom đóm. Một nửa mặt bị chết lặng, lỗ tai cứ kêu ong ong nên không thể nào nghe được những lời mà Dương Gian nói.
Dương Gian lại đưa tay chộp lấy cổ của hắn ta, vừa bóp cổ vừa nhấc cả người của hắn ta lên.
"Đúng là một tên phế vật, vừa mới lên máy bay là tôi đã không ưa cậu rồi. Không biết cậu lấy được cảm giác ưu việt, hơn người đó từ đâu nữa, lại dám đứng cãi lộn với tôi. Cậu có biết tôi bóp chết cậu và bóp chết một con kiến chả khác gì nhau không. Cậu hẳn là cảm tạ tổ tông nhà cậu đã tích đức tích phước đi, may mà có thể gặp tôi ở trên chuyến bay lần này, nếu không tất cả mọi người đều sẽ phải chết hết."
Ánh mắt của hắn trở nên băng lãnh, không mang theo chút tình cảm nào. Đồng thời ở trên trán đột nhiên xuất hiện một con mắt màu đỏ, con mắt đột nhiên chuyển động quỷ dị, sau đó cả người cửa hắn tỏa ra ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt.
Cảm giác ngạt thở mãnh liệt xông đến khiến giờ phút này người thanh niên mặc âu phục bắt đầu cảm nhận được sợ hãi tột độ khi nhìn về phía Dương Gian.
Người này... Cực kỳ đáng sợ.
Với lại, vì sao trên đầu của người này lại có thêm một con mắt?
Dương Gian tiến tay quăng tên này về chỗ ngồi, sau đó mở miệng cảnh cáo những người khác.
"Cút sang một bên đi, đừng có cản trở tôi làm việc. Mấy người khác cũng thế, thành thật ngồi yên trên ghế và ngậm miệng lại."
Giết gà dọa khỉ.
Hắn cầm lấy tên mặc âu phục này để khai đao, nhằm cảnh cáo những người khác đừng có ảnh hưởng đến hành động của hắn. Hiển nhiên nhìn bộ dạng của những người khác thì có vẻ như chiêu này cực kỳ hữu hiệu.
Những người khác nhìn thấy cảnh này thì đều câm như hến, tất cả đều im miệng, không dám hó hé dù chỉ một lời. Đồng thời ngồi yên trên ghế, không đám động đậy. Bởi vì bọn họ sợ sẽ chọc đến tên điên này, lỡ mà tên này giết người thật thì bọn họ biết phải làm sao.
Dù sao trong tay của hắn cũng đang cầm súng.
Dương Gian liếc mắt một vòng rồi nói:
"Tôt lắm, từ giờ trở đi nhớ duy trì bộ dạng như hiện tại. Dù có muốn đi vệ sinh cũng không được, cứ vãi ra quần đi. Nếu bị con quỷ kia để mặt tới thì mấy người sẽ không còn chỗ để chạy nữa đâu. Cho nên mấy người hãy suy nghĩ cho thật kỹ khi quyết định lựa chọn giữa tính mạng và chút thể diện cỏn con kia."
Nói xong, hắn lại liếc nhìn thời gian. Hắn cảm thấy thời cơ cũng đã đến rồi, nếu cứ tiếp tục cho chuyện linh dị ấp ủ thêm thì chắc là đám người ngoài kia sẽ bị điên mất.
Vì vậy, sau khi đã chuẩn bị xong xuôi, Dương Gian rời đi khỏi khoang hạng nhất.
Đối với loại hành động gần như được coi là dã man này, tất cả đều được sự đồng ý của Tần Mị Nhu. Nếu không cô ta đã thông qua điện thoại di động định vị vệ tinh để khuyên giải hắn rồi.
Tần Mị Nhu không khuyên giải, bởi vì cô ta biết so với việc bị Dương Gian tát mấy cái hay dọa mấy câu thì việc giữ được tính mạng sẽ tốt hơn. Đối với tính mạng của một người thì những việc nhỏ nhặt đó chẳng là gì cả.
Với lại, một khi người bình thường bị cuốn vào bên trong chuyện linh dị thì coi như đó là một chuyện cực kỳ tồi tệ đối với họ. Nếu bọn họ mà còn la hét, chạy lung tung gây ảnh hưởng đến việc phân tích tình hình của ngự quỷ nhân, giải quyết lệ quỷ, như vậy thì bọn họ chết là đáng đời. Bởi vì một khi việc xử lý chuyện linh dị bị chậm trễ, thì nó cũng có nghĩa là số lượng người chết sẽ càng ngày càng nhiều.
Đây là một hành động hại chết người khác một cách gián tiếp.
Tần Mị Nhu lập tức nói ra một chút tình báo mà cô ta vừa nhận được.
"Dương Gian, ở trong khoang bình thường đã xuất hiện người thứ hai bị giết. Nguyên nhân chết giống như người thứ nhất, nạn nhân đều bị vẵn gãy cỗ khi đang sống sờ sờ. Nhưng theo như những lời khẩu cung mà Vương Đông thu thập được, có người trông thấy ở trên đầu của người chết có thêm hai cánh tay."
Dương Gian nói:
"Hai cánh tay? Cánh tay như thế nào?"
"Do ánh sáng không tốt lắm nên người kia không nhìn thấy rõ, chỉ bảo đôi tay này rất giống đôi tay của người chết. Người kia tên là Chu Hạo, nếu cần cậu có thể đi hỏi hắn ta một chút."
Dương Gian nhíu nhíu mày:
"Nếu như thứ kia đã tồn tại thực thể, vậy thì đơn giản rồi, chờ đến lần hành động tiếp theo tôi sẽ ra tay."
Tần Mị Nhu có chút nghi ngờ hỏi:
"Vậy sao hiện tại cậu không ra tay luôn?"
Dương Gian nói:
"Lúc nào nên ra tay thì tôi tự có phán đoán của tôi rồi. Nếu cô muốn can thiệp vào hành động của tôi hoặc cảm thấy cách làm của tôi không hợp lý thì cô có thể báo cho tổng bộ, để bọn họ khai trừ tôi. Ở một mức độ nào đó thì tôi rất vui lòng khi được từ chức."
Nghe vậy Tần Mị Nhu lập tức lựa chọn ngồi im miệng.
Bởi vì cô ta biết bản thân không có bất cứ tư cách gì để mà nhúng tay vào việc xử lý chuyện linh dị của ngự quỷ nhân. Hơn nữa Dương Gian còn là ngự quỷ nhân đỉnh phong. Chỉ là cô ta cảm thấy năng lực của Dương Gian mạnh như vậy, chắc hẳn có thể xử lý được chuyện linh dị một cách nhẹ nhõm mới đúng. Nếu để cho chuyện này xuất hiện số lượng người chết nhiều, đây sẽ là một chuyện cực kỳ tồi tệ.
Dương Gian lại nói:
"Ngoài ra, kể từ sau chuyện linh dị lần này cô bảo với tổng bộ là để Lưu Tiểu Vũ đến phụ trách liên lạc với tôi. Sau này tôi sẽ không bao giờ nói chuyện với cô nữa."
Tần Mị Nhu có chút kinh ngạc, liền hỏi:
"Chuyện này, vì sao?"
Dương Gian nói:
"Không vì cái gì cả."
"Được rồi, tôi biết rồi."
Giọng nói của Tần Mị Nhu có chút buồn bực, cô ta không thể nào hiểu được vì sao Dương Gian lại chán ghét cô đến như vậy.
Trong thời gian Dương Gian đang trao đổi với Tần Mị Nhu, thì ở bên trong khoang bình thường đã trở nên tối tăm.
Giờ phút này trong đây là một mớ hỗn độn, nào là người đang di chuyển, người la hét, này nọ, khiến cho một loại khủng bố nào đó càng thêm lan rộng và phóng đại ở trong tâm tình của đám người.
Mơ hồ có ai đó bảo là ở trên máy bay có quỷ xuất hiện. Nhưng tất cả những điều đó không khiến cho Dương Gian chú ý, hắn chỉ nhanh chân đi về phía người thứ hai bị quỷ giết chết."