Sau khi ăn cơm tối và chứng kiến bộ dạng đứng ngồi không yên của Vương Hải Yến, Dương Gian cũng không định tiếp tục trì hoãn chuyện này thêm nữa. Mặc dù hắn biết chuyện của Vương San San cũng không quá nguy hiểm nên không cần phải vội, thế nhưng người làm cha làm mẹ, có ai mà không lo cho con đâu. Dù sao hắn cũng là đứa trẻ mồ côi cha, cho nên hắn rất hiểu tâm trạng của một người mẹ khi chịu cảnh này.
Dương Gian lập tức đứng dậy rồi nói:
"Chị đại Giang, chị ngồi nói chuyện cùng dì Vương một lát đi. Vương San San, cậu đi lên lầu cùng với tôi. Trước tiên xử lý chuyện của cậu đã rồi hãy nói sau."
Vương Hải Yến nghe vậy thì ánh mắt sáng lên, vội vàng thúc giục con gái đi theo Dương Gian. Vương San San vẫn cứ giữ nguyên bộ dạng lãnh đạm kia của cô, dường như không có chuyện gì có thể khiến cho cô phải quan tâm hết. Cô chỉ ừ nhẹ một tiếng rồi bước theo sau.
Ở trên cầu thang yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của hai người quanh quẩn. Dương Gian đi ở phía trước không nói lời nào, mà Vương San San đi đằng sau cũng chẳng hé môi, càng khiến cho bầu không khí trở nên có chút quỷ dị.
Đột nhiên Dương Gian dừng lại, quay đầu và nói chuyện với Vương San San.
"Có lẽ lúc trước tôi không nên biến cậu thành bộ dạng như thế này, nếu không cậu cũng sẽ không phải biến thành bộ dạng không phải người không phải quỷ như vậy."
Là bạn học với nhau cả ba năm học cấp ba, mối quan hệ giữa hắn và Vương San San không thể nói là tốt, nhưng cũng không phải là xấu. Thỉnh thoảng cả hai vẫn có những cuộc nói chuyện bình thường. Nhưng sau khi chuyện linh dị xuất hiện ở trường Thất Trung, số lượng người sống sót chỉ còn lại có mấy người, vì thế mối quan hệ giữa đôi bên đã trở nên thân thiết hơn rất nhiều.
Chỉ là trong số bảy người còn sống sót rời đi trường học lại không có mấy ai có được kết cục tốt. Bản thân hắn đã trở thành ngự quỷ nhân, Trương Vĩ phải chết mất một lần, Triệu Lỗi chỉ còn lại mỗi thân thể, Vương San San biến thành bộ dạng không phải người mà cũng chẳng phải quỷ, còn Miêu Tiểu Thiện thì chuyển qua chỗ khác để học đại học...
"Chuyện này không thể trách cậu được, nếu lúc trước cậu mà không làm như vậy thì có lẽ tôi cũng đã chết rồi."
Vương San San hơi lắc đầu, giọng điệu của cô vẫn rất lãnh đạm nhưng tư duy hoàn toàn bình thường, so với người bình thường thì không khác gì hết.
Dương Gian nói:
"Có đôi khi sống còn khiến người ta khó chịu hơn cả chết. Loại cảm giác trở thành cá biệt rất khó chịu. Tôi là người từng trải, tôi hiểu cực kỳ rõ chuyện này. Với lại hiện tại cậu cũng chưa phải là đã thực sự thoát khỏi nguy hiểm. Lúc trước không phải là cậu đã bị hôn mê một đoạn thời gian hay sao? Đấy là do cậu phải chịu ảnh hưởng từ tôi đó. Một khi tôi chết đi, cậu sẽ lại biến thành bộ dạng nửa sống nữa chết. Cuối cùng cậu cũng sẽ phải chết mà thôi."
Vương San San nói:
"Vậy chỉ cần cậu đừng có chết là được rồi."
Dương Gian lắc đầu rồi nói:
"Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy được. Sau khi trở thành ngự quỷ nhân thì việc muốn sống sót lâu dài là việc cực kỳ khó. Mặc dù khống chế một con quỷ sẽ có nguy cơ con quỷ kia khôi phục lại. Nhưng khống chế hai con quỷ lại chỉ là kéo dài thời gian khôi phục thêm một chút mà thôi, nhưng chung quy cuối cùng vẫn phải chết. Dù tôi đã dùng phương pháp đặc thù để xử lý vấn đề lệ quỷ khôi phục lại rồi, nhưng tình trạng thân thể lại không cho phép nó cầm cự thêm được lâu... Tôi còn phải tiếp tục đi tìm kiếm lực lượng lệ quỷ, để khiến cho bản thân đạt được yêu cầu của sinh tồn và tạo ra sự cân bằng mới. Mà việc này lại quá khó."
Vương San San mở miệng nói:
"Không phải hiện tại chúng ta vẫn còn sống sót hay sao? Chuyện này còn tốt hơn rất nhiều so với những người bạn học bị chết ở trong trường. Cho nên tôi vẫn phải cảm ơn cậu, cậu đã để cho tôi có thể tiếp tục sống sót. Với lại tôi cảm thấy trạng thái hiện tại của mình cực kỳ tốt, như vậy tôi sẽ không bao giờ cảm thấy sợ hãi, cũng chẳng phải đau khổ hay thương tâm. Toàn bộ tâm lý của tôi giống như đã được thăng hoa vậy, tôi luôn luôn duy trì được sự tỉnh táo và lý trí."
Dương Gian chỉ chỉ vào trán rồi nói.
"Đây rõ ràng là một trạng thái xấu, nó không thể nào là trạng thái tốt được. Những biểu hiện kia cho thấy rằng cậu đang càng ngày càng giống một con quỷ. Điểm khác biệt duy nhất là tôi còn sống, cho nên tư duy của cậu vẫn được giữ lại. Thế nhưng một khi cái thứ quỷ quái này mà khôi phục lại hoàn toàn thì tư quy của cậu sẽ bị nguyền rủa ăn mòn trong chớp mắt, rồi cậu sẽ triệt để biến thành một con quỷ nô."
Trên trán của hắn có xuất hiện một con mắt màu đỏ tươi đang đội lên lớp da thịt và lòi ra ngoài. Nó tỏa ra ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt, đồng thời ngó ngiêng nhìn xung quanh, trông cực kỳ quỷ dị. Nhưng Vương San San cũng không hề bị thứ này hù dọa, cô đã không còn sự sợ hãi nữa. Ngược lại, ở trên khuôn mặt tái nhợt kia nở một nụ cười quỷ dị.
"Cho nên Dương Gian, cậu phải tiếp tục sống sót. Điều này là vì cậu, cũng là vì tôi. Bởi vì tôi là người rất sợ chết, tôi không muốn chết một cách vô vị như vậy."
"Tôi sẽ cố gắng hết sức."
Dương Gian nhìn lấy cô với ánh mắt phức tạp.
Trong thời gian hai người nói chuyện, cả hai đã đi đến tầng năm của biệt thự.
Vì đảm bảo mọi chuyện sẽ không xảy ra bất cứ điều gì ngoài ý muốn, nên hắn lấy thêm một chiếc hộp bằng vàng để ở một bên, ngoài ra ở trên cổ tay của hắn cũng có một sợi dây thừng cũ kỹ.
Hôm nay hắn lại muốn đi đỡ đẻ.
Nếu một ngày nào đó mà hắn có thể giải quyết được những vấn đề khi sỡ hữu lệ quỷ, thì việc cân nhắc làm một bác sĩ trong khoa phụ sản cũng không phải là không có tiền đồ.
Dương Gian vén tay áo lên, sau đó nghiêm túc nói:
"Sắp sửa tôi sẽ lấy con quỷ anh bên trong bụng của cậu ra. Nhưng cậu yên tâm đi, sẽ không có đau đớn gì đâu. Chỉ cần cậu tỉnh táo là được, gặp phải chuyện gì cũng không được kinh hoảng."
"Vậy có cần mổ dạ dày ra không?"
Vương San San lập tức kéo áo lên, làm lộ ra một vùng bụng trắng nõn.
Không hổ là người học vũ đạo, dáng người cực thon gọn.
Dương Gian nói:
"Ai nói với cậu là phải mổ bụng ra vậy? Tôi có tàn nhẫn như vậy hay sao?"
Vương San San nói:
"Không phải trong phim kinh dị đều diễn như thế hết hay sao?"
"Cách của tôi còn quỷ dị hơn cả phim kinh dị nhiều."
Dương Gian vừa nói vừa nhanh chóng bước lên trước một bước, sau đó đưa tay trực tiếp đâm vào trong bụng của Vương San San. Giống như là xé rách bụng của cô và đút cánh tay vào bên trong vậy.
Nhưng điều quỷ dị chính là dù cánh tay hắn đã đâm vào trong người của Vương San San rồi, nhưng cô lại không có bất cứ cảm giác đau đớn nào.
Giống như cái bụng cô đã trở nên hư ảo vậy.
Nhờ có hai lần móc quỷ anh ra trước đó, động tác lần này của Dương Gian đã thuần thục hơn nhiều rồi. Mắt quỷ của hắn mở ra và khóa chặt vị trí của con quỷ anh bên trong bụng của Vương San San. Sau đó nhanh chóng đưa tay vào và túm lấy nó, tiếp đến dùng lực lượng của quỷ ảnh để gỡ nó ra khỏi bụng cô một cách hoàn hảo.
Chỉ trong giây lát Dương Gian đã thu hồi cánh tay ở trong bụng của Vương San San, nhưng trong tay hắn lại có thêm một đứa trẻ sơ sinh to bằng bàn tay.
Toàn thân của đứa bé này có màu xanh nhạt, nó không giống như màu da của đứa bé sơ sinh bị chết nữa. Cũng không còn là quỷ anh vô cùng hung ác. Giờ phút này, đứa trẻ sơ sinh lớn cỡ bàn tay này lại đang mở to đôi mắt màu đỏ giống như mắt quỷ để đánh giá tình hình xung quanh.
"Nó sẽ bắt đầu ăn người khác?"
Dương Gian nhìn chằm chằm vào con quỷ anh ở trong tay và không nói gì, nhưng trong lòng lại cực kỳ cảnh giác với thứ này.
Dựa theo những gì mà hắn biết đối với quy luật của quỷ anh, thì một khi sinh ra quỷ anh sẽ ăn người mà nó nhìn thấy đầu tiên.
Như vậy người sẽ bị nó tấn công đầu tiên chính là hắn.
Nếu đúng ra thì quỷ anh hắn là chủ động tấn công hắn mới phải.
Nhưng mà một đoạn thời gian trôi qua rồi, quỷ anh này lại không hề tấn công Dương Gian, cũng chẳng tấn công Vương San San ở bên cạnh.
Vương San San nhìn lấy thứ được dựng dục ở bên trong bụng của cô, đồng thời có một cảm giác quái dị:
"Đây chính là quỷ anh à? Trông nó chẳng khác gì tiểu bảo bảo do tôi sinh ra."
Dương Gian bất chợt cười một tiếng:
"Tiểu bảo bảo? Một khi bị mất khống chế, thứ đồ chơi này có thể ăn hết toàn bộ người của cả một tòa thành thị, ngay cả quỷ nó cũng ăn được."
Những con quỷ bị quỷ anh ăn cũng không phải thực sự bị chết, chúng bị quỷ anh cưỡng ép hấp thu và biến thành một phần thân thể của nó.
Vương San San hỏi:
"Cậu định xử lý nó như thế nào đây?"
Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích nhưng không có trả lời.
Thực ra kể từ khi biết được thứ ở trong bụng của Vương San San, hắn đều luôn luôn suy nghĩ đến chuyện này.
Con quỷ anh này rất đặc biệt, trong thành phố Đại Xương có nhiều quỷ anh như vậy nhưng chỉ có con quỷ anh được dựng dục từ trong người của Vương San San là dị loại. Nó không chịu khống chế bởi quỷ chết đói, cũng không có biến mất khi quỷ chết đói bị giam giữ. Mà ngược lại nó chịu sự ảnh hưởng của mắt quỷ rồi dùng một cách thức nào đó để sống sót một cách đầy may mắn.
Trường hợp này phải gọi là trăm vạn trường hợp mới có một, là kết quả của một đống thứ ngoài ý muốn tạo thành.
Cho nên trong đầu hắn có hai cách xử lý thứ này.
Đầu tiên là tiêu diệt nó để chấm dứt hậu hoạn.
Bất cứ thứ diễn sinh nào đều có thể bị giết chết nếu không phải là quỷ thực sự.
Cách thứ hai đó chính là khống chế và nuôi cho nó lớn lên.
Nếu có thể thành công, đồng thời Dương Gian tìm được quỷ để cho nó ăn, thứ này sẽ trở thành một tồn tại có cấp bậc còn khủng khiếp hơn cả quỷ chết đói.
Mặc dù khả năng xảy ra sai lầm khi khống chế thứ này không phải là không có nhưng nếu thành công, thứ này sẽ mang lại giá trị phi thường lớn. Thậm chí điều này có thể ảnh hưởng đến toàn bộ cục diện của Châu Á, cũng có thể là cả thế giới.
Dù sao thứ này cũng thực sự rất quý hiếm.
"Bộ dạng hiện tại của mình cũng đã thành ra như thế này rồi, có tham sống sợ chết cũng có giải quyết được gì nữa chứ?"
Ánh mắt Dương Gian ngưng tụ, cuối cùng đưa ra quyết định của bản thân.
Nuôi.
Mạo hiểm và lợi ích luôn là hai thứ có mối quan hệ trực tiếp với nhau, nếu không liều một phen thì vĩnh viễn hắn sẽ không bao giờ có được cơ hội.
"Tôi quyết định sẽ nuôi nó."
Vốn tâm tình của Vương San San luôn luôn bình tĩnh, nhưng giờ phút này cô cũng phải tỏ ra sững sờ vì quyết định của hắn.
"Cậu muốn nuôi quỷ?"
Một khi đã đưa ra quyết định, Dương Gian sẽ không bao giờ thay đổi nó một cách dễ dàng, vì vậy hắn tiếp tục nói:
"Đây là một khoản đầu tư khá mạo hiểm nhưng lợi ích của nó lại cực kỳ lớn. Tôi không còn sự lựa chọn nữa."
Vương San San bất chợt nói:
"Vậy để tôi nuôi nó giúp cậu, dù sao cậu cũng không thể nào mang theo thứ này trên người suốt ngày được."
Dương Gian có chút kinh ngạc với quyết định của cô:
"Cậu nuôi nó giúp tôi? Chuyện này không thể được, nếu có chuyện gì thì ai khống chế nó đây."
Đúng là hắn không thể nào mang theo nó ở trên người được, bởi vì thứ này sẽ gây ra ảnh hưởng không tốt đối với hắn.
Vì thế lúc nãy hắn nghĩ là sẽ bỏ nó vào bên trong một căn phòng an toàn để nuôi dưỡng, sau đó quan sát tình hình rồi tính tiếp. Chứ hắn không nghĩ là Vương San San sẽ nói ra những lời như vậy.
Vương San San hết nhìn lấy Dương Gian thì quay đầu nhìn con quỷ anh trong tay rồi nói:
"Dường như tôi có được một mối liên hệ nào đó với nó nên không có việc gì đâu. Với lại đây cũng là một loại thí nghiệm, nếu tôi có thể khống chế thứ này giúp cậu thì nó mới có giá trị. Đương nhiên chuyện này sẽ không tránh khỏi trường hợp tôi sẽ gặp nguy hiểm, nhưng với bộ dạng hiện tại của tôi mà còn sợ nguy hiểm nữa hay sao?"
Dương Gian rơi vào trầm ngâm.
Không thể không nói những gì mà Vương San San vừa nói cực kỳ có đạo lý.
Nuôi quỷ không khó, cái khó là con quỷ kia có nghe lời hay không mà thôi. Một con quỷ không nghe lời thì sẽ chẳng có bất cứ giá trị nào hết.
Hắn không thể nào mang theo nó trên người mãi được, cho nên phương pháp tốt nhất cũng chính là tìm người nào đó chăm nom nó giúp hắn, đồng thời đây cũng có thể coi đây là một cuộc thí nghiệm mà thôi.
Để làm được chuyện này, người chăm sóc thứ kia không chỉ có được dũng khí cùng năng lực mà còn phải tin tưởng tuyệt đổi vào phán đoán của Dương Gian.
Dũng khí?
Vương San San có, hiện tại có thể nói cô đã gần như miễn dịch hoàn toàn với sợ hãi rồi. Còn tin tưởng thì Dương Gian sẽ không có lý do gì để nghi ngờ mức độ đâu, bởi vì tính mạng của Vương San San đã được liên kết với tính mạng của hắn rồi.
Điều cần kiểm chứng ở đây chỉ còn lại là năng lực.
Một khi thứ này bị mất khống chế, thì có khả năng Vương San San sẽ là người đầu tiên bị nó giết chết.
Dương Gian mở miệng nói:
"Chuyện này rất nguy hiểm, cậu không nên làm chuyện này."
Vương San San không nói câu nào, cô chỉ đi đến bên cạnh Dương Gian, sau đó đưa tay tiếp lấy con quỷ anh trong tay của hắn.
Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích, nhưng hắn trông thấy con quỷ anh này lại lộ ra vẻ hưởng thụ khi ở trong tay Vương San San, không có lộ ra vẻ hung hăng. Dường như quy luật giết người của quỷ anh đã bị mất hiệu lực.
Vương San San nhìn con quỷ anh trong tay rồi nói:
"Nhìn xem, nó vẫn rất là đáng yêu đó, nhìn có chút giống cậu."
Sau đó nói tiếp:
"Trước kia cậu cũng đã từng mạo hiểm tính mạng để cứu tôi, không có lý do gì để ngăn tôi không mạo hiểm cho cậu hết. Đây là chuyện đương nhiên mà tôi phải làm khi được cậu cứu mạng. Cho nên tôi nghĩ tôi thử mạo hiểm một chút..."
Dương Gian nghe cô nói như vậy thì không có tiếp tục khuyên can nữa, hắn chỉ nói:
"Nếu cậu đã quyết định như vậy thì tôi sẽ không nói thêm gì nữa. Tôi sẽ tôn trọng lựa chọn của cậu, thế nhưng quỷ anh rất nguy hiểm, cho nên tôi sợ người nhà của cậu sẽ gặp nguy hiểm khi cậu ở cùng bọn họ. Cho nên cậu phải đi đến một chỗ nào đó khá yên tĩnh, sống một mình ở chỗ đó và nuôi nó."
Vương San San đưa tay vuốt ve đứa trẻ sơ sinh ở trong tay như đang vuốt ve một con mèo nhỏ vậy, sau đó hỏi:
"Vậy cậu cảm thấy tôi nên ở chỗ nào sẽ tốt đây?"
Dương Gian đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía sau khu cư xá:
"Tiểu khu này rất lới, ở phía sau còn có một mảnh đất chưa có khỏi công. Ở đó có một ngôi miếu vừa được Trương Hiển Quý xây dựng xong gần đây. Cậu qua đó ở đi, tôi sẽ đưa cho cậu số điện thoại vệ tinh của tôi, nếu có biến cố nào thì nhớ phải gọi ngay cho tôi."
"Ngoại trừ cái này ra tôi còn cần làm thêm một lớp phòng vệ nữa, cần phải thêm một tầng bảo hộ."
Vương San San hỏi:
"Biện pháp gì thế?"
Dương Gian nói:
"Đưa quỷ anh cho tôi, tôi muốn thử thay đổi trí nhớ của nó xem sao, để cho nó nghe lời hơn. Nhưng không biết việc này có tác dụng không nữa."
Hắn muốn lợi dụng tờ báo quỷ kia để tiến hành thử nghiệm thêm lần nữa xem sao.
Quá trình thay đổi trí nhớ của quỷ anh diễn ra rất thuận lợi. Dương Gian dùng tờ báo bị nhuốm máu kia để gỡ khuôn mặt của quỷ anh xuống, sau đó ghi thêm vào ba mệnh lệnh.
Thứ nhất: Hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của Dương Gian cùng Vương San San.
Thứ hai: Nếu không có mệnh lệnh của Dương Gian và Vương San San thì không được giết người.
Thứ ba: Cấm, không được tùy ý xuất hiện giữa đám đông.
Số lượng điều mà hắn thay đổi khá ít lại vô cùng đơn giản, không phức tạp chút nào. Bởi vì nếu việc thay đổi trí nhớ mà có hiệu quả thì ba điều này đã đủ dùng rồi. Còn nếu vô dụng thì có ghi thêm nhiều cũng chẳng có tác dụng gì hết.
Sau đó hắn lại gắn khuôn mặt về cho nó.
Nhìn đưa bé sơ sinh với làn da màu xanh nhạt và đôi mắt màu đỏ tươi nằm ở trong tay, Dương Gian biết bất kể là quyết định ngày hôm nay của hắn đúng hay sai thì sau này nó sẽ gây ra một ảnh hưởng cực kỳ lớn, có lẽ đây là một chuyện tốt. Nhưng đồng thời cũng không loại bỏ khả năng nó sẽ trở thành một hồi tai nạn khủng khiếp đối với hắn.
Bởi vì một khi nuôi lớn thứ này, chắc chắn nó sẽ lợi hại như quỷ anh giai đoạn thứ tư, nếu có thể ăn thêm mấy con quỷ thì chẳng khác quỷ chết đói là mấy. Hiện tại ở trong tay của Dương Gian đã không còn chiếc đinh đóng quan tài thứ hai nữa.
Dương Gian đi ra khỏi phòng, ngay khi chuẩn bị giao lại con quỷ anh cho Vương San San, hắn hỏi cô một lần nữa:
"Hiện tại nếu cậu hối hận thì vẫn còn kịp, cậu phải hiểu đây chính là hành động cầm mạng ra để đánh cược đó."
Vương San San mở miệng nói, một chút cũng không hề do dự:
"Có phải là càng về sau sẽ xảy ra càng nhiều chuyện linh dị đúng không?"
Dương Gian nói:
"Theo lý mà nói thì mọi việc sẽ xảy ra như thế. Dù sao kể từ khi chuyện linh dị bạo phát đến nay cũng chỉ là thời kỳ đầu mà thôi."
Dựa vào quyền hạn hiện tại của hắn, đương nhiên có thể nhìn được hồ sơ tư liệu về chuyện linh dị ở trong tổng bộ. Nếu như nói nửa năm trước, khi hắn trở thành ngự quỷ nhân thì chuyện linh dị trên toàn cầu được coi là thời điểm mới bắt đầu không lâu. Thì hiện tại nó cũng chỉ là giai đoạn hai của thời kỳ đầu mà thôi. Dựa theo xu thế này thì phải đợi thêm một hai năm nữa, chuyện linh dị mới có khả năng bạo phát toàn diện trên thế giời.
"Có phải cậu đã nói là chỉ có quỷ mới có thể đối phó với quỷ đúng không? Vậy chỉ có nuôi nó lớn thì chúng ta mới có thể sống. Thực ra cái này cũng không phải đơn thuần vì cậu đâu, mà còn vì tôi, vì cha mẹ của tôi nữa."
Khuôn mặt tái nhợt của Vương San San lại lộ ra vẻ mỉm cười, sau đó cô tiếp nhận con quỷ anh đã được sửa đổi ở trong tay của Dương Gian. Lúc trước cô tỏ ra hoảng sợ tới mức tinh thần sắp sửa sụp đổ, cả ngày đều tỏ ra thất thường chỉ vì nhìn thấy quỷ anh. Nào có ai ngờ được là hiện tại cô lại đích thân nuôi một con quỷ anh.
Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích, sau đó nói:
"Cậu đã thay đổi rất nhiều. Sau khi trải qua chuyện linh dị con người sẽ đi theo hai con đường, hai con đường này chính là hai thái cực với nhau. Cậu cũng giống như tôi, đều muốn giãy dụa cầu sinh trên con đường không có lối về này. Con đường này sẽ rất khó đi, ngay cả là tôi cũng không có dám đảm bảo rằng bản thân sẽ đi đến cuối con đường. Không chừng một ngày nào đó tôi sẽ chết ở trên con đương này."
Vương San San nói:
"Nhưng chúng ta đã không còn cách nào khác, không phải sao?"
Dương Gian thở dài một hơi:
"Đúng thế, không còn cách nào nữa rồi."
Mặc dù hai người rất ít khi giao lưu với nhau nhưng ở giữa vẫn có một sự ăn ý nào đó nói không nên lời. Hoặc có thể nói là do nguyền rủa của mắt quỷ nên Vương San San có thể cảm nhận được những ý nghĩ của Dương Gian dễ dàng hơn những người khác.
Không phải ai cũng có thể đủ cam đảm để mạo hiểm tính mạng của bản thân đi nuôi quỷ như thế này đâu.
"Trước khi rời đi, tôi muốn đưa cho cậu một vài thứ. Mặc dù tác dụng của nó không hề lớn nhưng thú thật có còn hơn không. Cậu cứ đứng ở đây đi, chờ tôi đi một tý rồi quay lại."
Dương Gian đi vào một căn phòng khác.
Đây là căn phòng mà hắn cất chứa những món đồ làm bằng vàng.
Dương Gian lấy một khẩu súng lục đặc chế, một chiếc hộp bằng vàng, và nửa đoạn quỷ nến màu trắng còn thừa lại.
"Cậu cầm lấy những thứ này dùng để phòng thân, nếu quỷ anh không còn bị khống chế thì nhanh chóng thắp cây quỷ nến màu trắng này rồi bỏ nó vào bên trong cái hộp bằng vàng để nhốt nó lại. Nhưng nên nhớ đừng có thắp cây nến này một cách bậy bạ đấy nhé. Thứu này có tác dụng hấp dẫn lệ quỷ ở xung quanh. Mặc dù hiện tại thành phố Đại Xương không còn quỷ. Nhưng chỗ mà cậu ở lại là bên trong một ngôi miếu, ở phía sau chỗ đó có một căn nhà thời kỳ dân quốc. Trong căn nhà đó có một căn phòng bị đóng kín, tôi đoán chắc trong đó có một mối nguy hiểm nào đó đang tồn tại. Tôi đã nghiên cứu qua rồi, bình thường căn nhà kia sẽ không có bất cứ chuyện gì hết. Nhưng tôi lại sợ sẽ có phiền phức khi thắp quỷ nến, cậu có sử dụng thì nên cẩn thận một chút."
Căn nhà cũ thời dân quốc kia có ba căn phòng. Căn phòng thứ nhất có cánh cửa được làm bằng gỗ là nơi chứa đựng một tấm gương quỷ. Căn phòng thứ hai là cánh cửa làm bằng đồng thau, căn phòng này chứa tủ quỷ. Còn căn phòng thứ ba có cánh cửa bằng vàng, hắn nghi ngờ ở trong này có quỷ. Bởi vì chỉ có khi giam giữ lệ quỷ thì người ta mới phải sử dụng đến vàng.
Dương Gian không dám mở nó ra cũng chẳng dám đi điều tra. Hiện tại hắn còn chưa có dũng khí để làm mấy chuyện đó. Nhưng hắn biết, nếu người chủ nhân cũ của căn nhà này đã cố tình lưu lại những thứ đó thì chắc chắn nó phải có tác dụng nào đó. Và sự thật từ hai căn phòng phía trước đã chứng minh cho hắn thấy rõ. Bất kể là tấm gương quỷ, hay là tủ quỷ, chúng đều có thể thay đổi cục diện một khi khống chế được chúng. Cho nên nếu ở bên trong căn phòng thứ ba mà có quỷ thì nó phải cực kỳ đặc thù.
"Tôi hiểu rồi."
Vương San San cố đem những lời mà hắn vừa nói ghi tạc ở trong lòng.
Dương Gian gật gật đầu:
"Vậy mọi chuyện tạm tính như thế đi. Cậu nhớ là hành sự phải chú ý cẩn thận. Đồng thời ghi chép lại quá trình nuôi dưỡng nó, sau này còn cần đến cái này để tham khảo."
Sau đó hắn kể lại quy luật giết người về bốn giai đoạn phát triển của quỷ anh, để cho Vương San San chú ý.
Gần hai tiếng đồng hồ, hắn và Vương San San mới đi từ trên tầng xuống.
Bởi vì có chút lâu nên Vương Hải Yến cũng hơi nóng ruột một tý. Vì vậy ngay khi thấy cả hai người bà ta vội vàng lại và hỏi:
"Dương Gian, tình hình như thế nào rồi? San San có xảy ra chuyện gì không?"
Dương Gian còn chưa kịp nói cái gì, thì Vương San San ở bên cạnh lập tức hờ hững nói:
"Mẹ, con không sao hết, đã lấy được con quỷ anh kia ra rồi, nó ở đây này."
Nói xong cô lại mở chiếc hộp bằng vàng ở trong tay ra. Ở bên trong là một đứa trẻ sơ sinh có làn da màu xanh đang nằm, đồng thời còn mở rộng cặp mắt đỏ au để đánh giá mọi thứ xung quanh.
"A!"
Vương Hải Yến lập tức giật mình, bà ta hét lên một tiếng rồi lui về sau mấy bước.
"Dương Gian, cứu mạng."
Ngay khi nhìn thấy thứ này, Giang Diễm lập tức tỏ ra giống như một con thỏ vậy. Cô nhảy dựng lên, tiếp đến núp ra sau lưng của Dương Gian.
Vương San San duỗi một ngón tay ra khều khều con quỷ anh một vài cái, cô bình tĩnh nói:
"Không sao đâu, nó ngoan lắm. Với lại con cũng đã thương lượng với Dương Gian rồi, con sẽ nuôi nó. Một khi nuôi nó lớn lên là sau này chúng ta sẽ có được sự bảo vệ của một con quỷ. Chúng ta sẽ không còn lo lắng chuyện linh dị xảy ra nữa."
Vương Hải Yến nghe Vương San San nói như vậy, thì sắc mặt bà ta lập tức trở nên trắng bệch:
"Cái, cái gì, con, con muốn nuôi nó? Không được, không thể được, nó sẽ giết chết cả nhà chúng ta đấy."
"Mẹ cứ yên tâm đi, nó sẽ không làm như thế đâu. Con quyết định rồi, sau này con sẽ đi qua ngôi miếu trong tiểu khu để ở và nuôi nó luôn."
Vương San San nói với giọng điệu cực kỳ nghiêm túc, cô cũng không hề có ý định giấu diếm chuyện này. Bởi vì chuyện này không thể nào che giấu được, vì thế nên để cho một vài người biết được thì hơn.
Vương Hải Yến đều bị câu nói của Vương San San hù cho sắp chết, bà ta vội vàng cầu xin Dương Gian:
"Dương Gian, cậu khuyên bảo San San giúp tôi đi. Bảo nó đừng có nuôi thứ này."
Nhưng Dương Gian lại nói:
"Hiện tại con quỷ anh này đã không còn giống với những con quỷ anh lúc trước nữa. Nó đã bị tôi khống chế lại rồi, tuy nhiên tôi chưa thể chắc chắn trăm phần trăm được. Mặc dù chuyện này sẽ có chút nào đó nguy hiểm nhưng cần phải thử thì mới biết được. Dì Vương, dì cũng vừa mới trải qua chuyện linh dị, hẳn là dì biết được sự đáng sợ của nó rồi chứ. Lời nói vừa nãy của San San cũng không hề sai đâu, nếu có thể nuôi quỷ anh này lớn lên, chúng ta sẽ được sự bảo vệ của nó. Sau này tiểu khu sẽ trở nên cực kỳ an toàn, dì Vương cùng chú Vương sẽ không bao giờ gặp phải nguy hiểm nữa đâu."
"Chuyện này cũng không phải vì tư tâm của riêng ai đâu mà vì mọi người cả đấy. Với lại cháu cũng không hề ép buộc cậu ấy, đây là quyết định, là lựa chọn của cậu ấy. Đương nhiên nếu dì Vương muốn trách mắng cháu thì dì cứ nói, cháu sẽ không để ý đâu."
Hắn đương nhiên hiểu được cảm giác của bà ta khi con của bà ta lựa chọn một việc làm nguy hiểm như vậy. Cho nên từ trước đến giờ Dương Gian cũng chưa bao giờ hó hé cho mẹ của hắn biết rằng bản thân đã trở thành ngự quỷ nhân, suốt ngày đi tìm cái chết.
"Thế, thế nhưng chuyện này quá nguy hiểm."
Giọng nói của Vương Hải Yến đã bắt đầu mang theo chút cầu xin:
"Tôi chỉ có mỗi một đứa con gái là nó mà thôi. Bữa giờ nó sống cũng chẳng dễ dàng gì. Nếu hiện tại lại xảy ra chuyện gì bất trắc thì sau này tôi biết làm sao bây giờ..."
Vương San San nói:
"Mẹ à, Dương Gian cũng đã làm cho nhà chúng ta nhiều điều rồi. Nếu không có cậu ấy thì cả nhà chúng ta đã sớm chết rồi. Mẹ còn nhớ khi con quỷ anh kia chạy vào trong nhà của chúng ta không? Là Dương Gian đã cứu chúng ta. Cho nên con cảm thấy chúng ta nên làm cái gì đó, không thể lúc nào cũng trông mong vào sự giúp đỡ của Dương Gian được. Dù sao cậu ấy cũng chỉ có một người mà thôi, chúng ta không thể chỉ lo cho bản thân mãi như thế này được."
Mặc dù đạo lý này là không sai nhưng bất kể chuyện gì, Vương Hải Yến sẽ không bao giờ cho phép con gái của bà ta sống cùng với một thứ khủng bố như vậy.
Nhưng hiện tại bà ta không thể nào khuyên can Vương San San được, với lại Dương Gian đã ngầm đồng ý với chuyện này rồi. Điều này càng khiến cho lòng bà ta giống như lửa đốt vậy.
Dương Gian không thèm quan tâm nhiêu đến cuộc cãi vã giữa hai mẹ con của Vương San San. Hắn chỉ cảm thấy mỗi người đều tự có lựa chọn cho riêng mình. Hắn sẽ không bao giờ can thiệp vào lựa chọn đó. Nếu Vương San San bị mẹ của cô thuyết phục và từ bỏ việc nuôi dưỡng quỷ anh thì hắn cũng sẽ không nói thêm điều gì. Hắn sẽ chỉ lựa chọn một phương pháp khác để tiếp tục nuôi con quỷ anh này lớn lên mà thôi.
Giang Diễm trốn ở sau lưng Dương Gian nghe thấy hết toàn bộ câu chuyện, liền tỏ ra khẩn trương rồi hỏi:
"Cậu định để cho Vương San San nuôi thứ kia thật đấy à? Không phải lúc trước cậu bảo là quỷ anh sẽ ăn thịt người hay sao? Nó sẽ không chạy đến nhà bọn họ và ăn thịt hết cả nhà Vương San San vào ban đêm đó chứ. Hay là cậu xử lý thứ kia đi, tôi cảm thấy việc nuôi dưỡng nó ở trong tiểu khu khá nguy hiểm."
Dương Gian nói:
"Tôi tự có chừng mực của tôi. Tôi cũng đã cân nhắc đến các trường hợp sẽ xảy ra rồi. Mặc dù việc này có chút nguy hiểm nhưng chỉ cần có thể khống chế được nó thì chút nguy hiểm đó không tính là gì."
"Đã muộn rồi, tôi đi ngủ đi. Mấy ngày nữa tôi sẽ đi đến thành phố Đại Kinh một chuyến, tôi cần phải xử lý xong chuyện của công ty trong hai ngày. Chị cũng đi ngủ sớm chút đi, ngày mai còn phải đi làm đó."
"Vậy tối hôm nay tôi sẽ ngủ cùng với cậu?"
Giang Diễm lập tức ôm chặt lấy cánh tay của hắn không chịu buông ra.
Dương Gian nói:
"Tôi thì sao cũng được. Nhưng chỉ sợ khi ngủ sẽ quên, tôi sờ bậy sờ bạ đâu đó khiến cho tay hay chân gì đó của cô bị tháo ra."
Giang Diễm có chút sợ hãi nói:
"Có kinh khủng như vậy không?"
Cô đã ở cùng Dương Gian một thời gian rồi, biết được có đôi khi hắn sẽ bị mất khống chế.
Dương Gian nói:
"Ai mà biết được, ngay cả tôi cũng không thể chắc chắn về chuyện này đâu."
Cuối cùng Vương Hải Yến vẫn không thể nào thuyết phục được Vương San San Vương San San. Nên bà ta đành phải để cho Vương San San mang quỷ anh rời đi. Tuy nhiên Vương San San cũng đảm bảo là cô sẽ chỉ thả nó trong nhà, không bao giờ để nó chạy ra ngoài.
Dù vậy cũng không thể nào khiến cho sự lo lắng trong lòng của Vương Hải Yến được giảm bớt.
Đối với người bình thường thì sẽ khó có thể tiếp nhận được mấy thứ quỷ quái này, có hay chăng là loại dị loại như ngự quỷ nhân mới có thể không bài xích nó thôi. Nhưng bởi vì thái độ của Vương San San quá kiên quyết, cho nên chuyện của quỷ anh được xem như đã định đoạt xong rồi.