"Đại ca, cậu có nghe thấy gì không... Hình như có tiếng cười."
Dù cả đám vẫn còn đang ở bên trong quỷ vực nhưng Phùng Toàn vẫn có thể nghe được một tiếng cười quái dị nào đó đang mơ hồ quanh quẩn ở bên tai. Dường như tiếng cười này được truyền đến từ một nơi xa xôi nào đó. Nhưng không vì cách xa chỗ này mà âm thanh bị suy giảm hay biến mất.
Ngược lại, càng ngày hắn càng nghe thấy tiếng cười rõ hơn. Ban đầu nó còn vang lên một cách đứt quãng khiến hắn nghĩ rằng bản thân nghe nhầm. Những càng về sau tiếng cười vang lên càng rõ, lúc này đó đã giống như có ai đó đang đứng bên cạnh và cười vậy. Đồng thời tiếng cười này lại có một loại cảm nhiễm cực kỳ quỷ dị, nó khiến người ta nhịn không được mà phải cười theo nó.
"Là tiếng cười của khuôn mặt quỷ kia, hiện tại mặt quỷ của Đồng Thiến đang nằm trên người con quỷ nọ. Đồng thời thứ kia cũng biết chúng ta đã đến."
Ngay khi nghe được tiếng cười này, Dương Gian lập tức mở ra tầng thứ hai của quỷ vực.
Tiếng cười đã bị chặn lại.
Nhưng việc che đậy này không kéo dài quá lâu. Quỷ cười cũng giống quỷ khóc, ở một chỗ nào đó càng lâu thì tiếng cười trở nên càng mạnh.
Đến cuối cùng, dù Dương Gian có sử dụng tới tầng thứ ba của quỷ vực cũng không thể nào ngăn cản tiếng cười kia được. Thế nhưng hiện tại hắn chỉ sử dụng quỷ vực như một thứ dùng để tranh thủ thời gian mà thôi. Hắn sẽ nhân dịp tiếng cười của con quỷ này còn chưa có đạt đến mức độ khủng bố mà hạn chế nó.
"Đồng Thiến đang ở trên tầng cao nhất."
Dương Gian lập tức tìm ra được vị trí phát ra tiếng cười. Đó là bên trong căn phòng thuộc tầng cao nhất của tòa nhà.
Ngay lập tức, Dương Gian mang theo hai người Phùng Toàn và La Tố Nhất đi lên đỉnh của tòa nhà, rồi vào bên trong căn phòng có con quỷ kia.
Còn về phần Lâm Lạc Mai cùng Hùng Văn Văn đều ở lại tại chỗ. Bởi vì Dương Gian cảm thấy tác dụng của hai người không có lớn lắm nên không có mang theo bọn họ. Lần hành động này chỉ tính ba người là bọn hắn mà thôi. Vừa vào bên trong căn phòng, tiếng cười quỷ dị kia càng trở nên khủng bố. Dù bọn họ đang ở trong tầng thứ hai của quỷ vực cũng vậy. Loại tiếng cười tựa như có như không kia đang quanh quẩn trong tầng thứ hai của quỷ vực. Đồng thời nó càng ngày càng trở nên rõ ràng hơn. Một khi đạt đến giới hạn nào đó, tất cả người nghe được nó đều phải chết. Ngay cả ngự quỷ nhân cũng không ngoại lệ. Chỉ có quỷ thực sự mới không quan tâm đến loại tiếng cười này.
Dương Gian có được kinh nghiệm từ lần tập kích thứ nhất nên hắn sẽ không bao giờ phạm phải sai lầm căn bản là cho con quỷ kia có đủ thời gian để tập kích hắn lần nữa. Vì thế ngay khi vừa mới vào bệnh viện hắn lập tức tìm ra vị trí của tiếng cười.
Là vị trí của một bệnh nhân nữ, trên đầu đối phương có quấn băng gạc và mặc quần áo của người bệnh.
Dáng người của cô gái này khá thon dài, trông tràn ngập sức sống của thành xuân. Nó khác xa hoàn toàn so với cỗ thi thể nặng nề, đầy tử khi bên trong khách sạn. Đây là một bộ thân thể đang sống sờ sờ, là thân thể thuộc về Đồng Thiến. Điều khác biệt duy nhất đó chính là sắc mặt của cô gái này cực kỳ quái dị. Trên mặt đang lộ ra một nụ cười mỉm, đồng thời phát ra tiếng cười khiến cho người ta phải sợ hãi.
Dường như cô ta biết được là Dương Gian sẽ xuất hiện, cô dùng hai con mắt trống rỗng, vô thần nhìn về phía đám người.
Nhưng sau một giây, thân thể cao lớn màu đen đột nhiên xuất hiện bất thình lình phía sau lưng Đồng Thiến. Sau đó có một đôi tay màu nâu của đất đột nhiên xuất hiện ở gần Đồng Thiến rồi chộp về phía cô ta. Cuối cùng là vô số con côn trùng màu đỏ như nhuốm máu bò tran làn trên mặt đất hướng về phía Đồng Thiến. Ba năng lực của ba con lệ quỷ khác nhau được bộc phát trong nháy mắt, cùng tập kích nơi phát ra tiếng cười quái đị.
Tiếng cười im bặt.
"Chỉ như thế đã thành công rồi?"
Quỷ vực được Dương Gian thu hồi, khi La Tố Nhất nhìn thấy thân thể không còn động tĩnh của Đồng Thiến thì không khỏi có chút khó tin.
Đây chính là ngọn nguồn của chuyện linh dị đã dây dưa với bọn họ mấy ngày liền. Là con quỷ có thể thay đổi được trí nhớ của người khác. Vậy mà nó bị hạn chế một cách dễ dàng như vậy sao?
Có quá đơn giản không vậy?
Đơn giản đến mức khiến cho bản thân hắn ta phải hoài nghi rằng hành động liều mạng trước đó của cả đám có đáng hay không vậy?
"Ba người chúng ta đã được coi như ba con quỷ. Ngay cả ba con lệ quỷ cùng sử dụng năng lực lên Đồng Thiến còn không thể nào áp chế được năng lực hành động của cô ta thì tôi không thể không tìm đường trốn. Huống hồ bản thân con quỷ này cũng không được coi là khủng bố. Nếu định nghĩ mức độ của nó thì chắc chỉ khoảng chừng cấp C, một con quỷ cấp hạn chế. Điểm đáng sợ duy nhất của nó chính là thủ đoạn khống chế người khác."
Dương Gian cảm nhận được quỷ ảnh của hắn cũng không hề nhận được sưk bài xích, hắn hiểu Đồng Thiến thực sự đã bị áp chế rồi.
Tương tự, mặt quỷ cũng theo đó mất đi năng lực. Nhưng dù vậy bọn họ cũng không thể nào lơ là được. Một khi áp chế bị biến mất, con quỷ này sẽ lại giết người như cũ.
Phùng Toàn dùng hai tay được bao bọc bằng bùn đất ôm chặt của Đồng Thiến rồi nói:
"Đại ca, cái này có chút khó khi giam giữ nó. Nó vẫn luôn luôn cười như thế này thì dù có đựng ở bên trong hộp bằng vàng cũng không thể nào chặn được tiếng cười chứ đừng nói chi đến việc hiện tại chúng ta chỉ chuẩn bị túi đựng thi thể mà không phải hộp."
Dương Gian nói:
"Thực ra tôi cũng không có ý định sẽ giam giữ nó như vậy. Tôi muốn tách con quỷ và tấm mặt quỷ ra riêng biệt. Như vậy sẽ dễ nhốt nó lại hơn nhiều."
Vừa nói, hắn vừa lấy ra tờ báo màu đỏ như bị nhuốm máu kia.
Trước tiên hắn cần gỡ khuôn mặt cười xuống, để nó biến thành một con quỷ không có khuôn mặt.
Tờ báo màu đỏ đậm kia nhanh chóng dính lên mặt của Đồng Thiến. Thế nhưng sau mấy phút trôi qua mà kết quả lại không có như những gì mà Dương Gian dự đoán. Nó không thể nào gỡ khuôn mặt cười kia xuống được. Khuôn mặt cười quái dị này vẫn còn nằm ở trên mặt của Đồng Thiến.
"Sao lại như vậy chứ?"
Dương Gian lập tức biến sắc, hắn không hề nghĩ tới là cái tờ báo màu đỏ này lại bị mất đi hiệu lực.
Thế nhưng điều này là không thể nào, rõ ràng lúc trước hắn đã thí nghiệm thành công khi gỡ được khuôn mặt của Phùng Toàn rồi.
Sau đó, Dương Gian đột nhiên hiểu ra điểm mấu chốt.
Vốn dĩ trước đó hắn có thể gỡ được gương mặt của Phùng Toàn xuống là do hắn lợi dụng được đặc tính của con quỷ này để tập kích hắn ta. Chứ hắn cũng không thể khống chế hoàn toàn thứ này được. Với lại tờ báo này và con quỷ kia là một chỉnh thể, làm sao hắn có thể sử dụng đồ của người khác để gỡ khuôn mặt của họ xuống chứ?
"Xem ra thứ này đã trở nên vô dụng đối với con quỷ kia. Hiện tại chỉ có thể dựa vào quỷ ảnh của mình để gỡ khuôn mặt quỷ này xuống thôi."
Sau khi thử nghiệm thất bại, Dương Gian không hề ảo não chút nào. Bởi vì hắn vẫn còn có một biện pháp khác nữa. Chỉ là phương pháp gỡ khuôn mặt của tờ báo màu đỏ và quỷ ảnh của hắn là hoàn toàn khác nhau.
Cách của quỷ ảnh là chắp vá một cách cưỡng chế, còn tờ báo màu đỏ lại lắp ghép một cách hoàn hảo. Cho nên hắn cũng không thể nào biết được là cách của hắn có gây ra ảnh hưởng nào đối với thân thể của Đồng Thiến hay không.
Lúc này Phùng Toàn vội thúc giục.
"Đại ca, có được không vậy? Nếu cứ tiếp tục áp chế như thế này thì không ổn lắm."
Dù sao hắn ta cũng không thể cứ tiếp tục sử dụng lực lượng của lệ quỷ để áp chế Đồng Thiến được. Bởi vì hắn ta chỉ mới khôi phục lại cân bằng. Nếu cứ sử dụng năng lực của quỷ đất mộ này sẽ kích thích nó khôi phục lại và khiến cho cân bằng bị phá vỡ.
Dương Gian nghe được Phùng Toàn nói như vậy thì hắn lập tức cất đi tờ báo màu đỏ. Sau đó điều khiển quỷ ảnh đi đến và gỡ khuôn mặt cười kia.
Quỷ ảnh hình thành một cánh tay màu đen, vươn ra từ bên trong thân thể của Đồng Thiến. Sau đó cánh tay này đưa lên và chộp lấy toàn bộ khuôn mặt của cô nàng. Cuối cùng nó chỉ hơi dùng chút lực và gỡ nhẹ một cái. Khuôn mặt cười đã bị nó gỡ xuống một cách cực kỳ nhẹ nhàng. Sau khi nhận được khuôn mặt quỷ, hắn lập tức bỏ nó vào một cái hộp bằng vàng và đóng kín lại.
"Bỏ thân thể của Đồng Thiến vào bên trong túi đựng thi thể đi. Mặt quỷ chỉ là một bộ phận của nó mà thôi, bản thân Đồng Thiến cũng là một con quỷ. Hiện tại tôi còn không có cách gì để lấy lại thân thể cho Đồng Thiến, cứ giam trước đi đã rồi tính sau."
Dương Gian vẫn cảm giác được sự áp chế của quỷ ảnh nên hắn biết đượcsau khi mất đi khuôn mặt quỷ, Đồng Thiến vẫn còn có được năng lực hành động.
Sự quỷ dị này chứng tỏ cho hắn được một điều, suy đoán lúc trước của hắn là hoàn toàn chính xác, Đồng Thiến chính là con quỷ có thể thay đổi trí nhớ kia. Còn vì sao con quỷ này lại chiếm được thân phận của Đồng Thiến rồi lấy đi được khuôn mặt quỷ thì Dương Gian không thể nào biết được. Có lẽ chuyện này cũng là một chuyện linh dị có liên quan đến việc quỷ nhập thân.
Trước đó hắn từng đoán là có lẽ con quỷ có khả năng thay đổi trí nhớ này không có thực thể. Nó chỉ là một loại linh dị nào đó vô hình, vô dạng, bất cứ ai kế thừa được loại linh dị này thì người đó sẽ thành quỷ. Hiện tại xem ra loại khả năng này có xác suất xảy ra là rất cao.
Phùng Toàn cũng không nói thêm lời nào, mà ngay lập tức đặt thân thể của Đồng Thiến vào bên trong túi đựng thi thể, đồng thời buộc chặt miệng túi lại. Sau khi bọn họ thu hồi lại sự áp chế, bên trong túi đựng thi thể lại xuất hiện động tĩnh.
Giờ phút này thân thể của Đồng Thiến đang không ngừng giãy dụa, dường như đang muốn thoát khỏi chỗ này vậy. Nó cứ như là một con ác quỷ đang cố gắng thoát ra khỏi lồng giam sau khi bị nhốt vào trong.
Dương Gian nói:
"Trước tiên cứ để như thế đi, có điều tốt nhất chúng ta vẫn nên tìm một cái rương bằng vàng để chứa nó mới được. Anh liên hệ với Triệu Kiến Quốc, bảo anh ta đến xử lý đi."
Phùng Toàn gật đầu nói:
"Được, tôi sẽ liên hệ với Triệu Kiến Quốc ngay. Tiện thể báo cho anh ta biết là chuyện linh dị của thành phố Trung Sơn đã kết thúc luôn."
Thế nhưng chuyện linh dị của thành phố Trung Sơn có thực sự kết thúc chưa?
Ngọn nguộn của chuyện linh dị đầu người kinh khí cầu rốt cục là cái gì thì đến tận bây giờ Dương Gian cũng chưa có điều tra ra được. Hắn chỉ biết là hiện tại trong thành phố Trung Sơn đã không còn người chết nữa.
Dương Gian nghĩ thầm trong lòng.
"Thôi, không cần phải chú ý đến nhiều chuyện như vậy làm gì. Chuyến này của mình cũng được coi là không có uổng công. Chí ít mình cũng đã xử lý xong được một mầm tai họa lớn, hơn nữa còn hạn chế được phạm vi hành động của con quỷ bên trong khách sạn kia. Còn chuyện vì sao chuyện linh dị đầu người kinh khí cầu lại đột nhiên kết thúc thì mình cũng không có hứng thú muốn biết."
Với lại hiện tại hắn cũng đã gom góp đủ các vật phẩm cần thiết theo phương pháp mà tấm da màu nâu kia cho.
Mặt cười, mặt khóc, tờ báo màu đỏ.
Nếu có thể mà nói, hiện tại hắn đã có khả năng trực tiếp chế tạo ra một vị ngự quỷ nhân khống chế hai con lệ quỷ. Lúc ban đầu hắn chọn mục tiêu của phương pháp này là Đồng Thiến. Nhưng hiện tại Đồng Thiến đã là quỷ rồi, việc lựa chọn cô ta chẳng khác nào hắn đưa hết toàn bộ mọi thứ cho quỷ.
Đây là một cái bẫy tiềm tàng.
"Trờ về rồi nghĩ lại sau."
Dương Gian xoa xoa đầu, hiện tại hắn cảm giác hơi mệt mỏi..
Việc cùng tiếp xúc với mấy thức quỷ quái này thật sự rất khó chịu, đến tận lúc này mới xem như miễn cưỡng kết thúc được chuyện này."