Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 540: Rời Khỏi Khách Sạn



Cả đám dừng lại ở trong căn phòng số 31 hơn hai giờ đồng hồ.

Trong đoạn thời gian này, căn phòng vẫn cực kỳ an toàn. Chí ít cho đến tận hiện tại đều là như thế. Dù khung cảnh xung quanh có chút quỷ dị, có chút dọa người, nhưng thực tế chỗ này không hề có bất cứ chuyện linh dị nào xảy ra hết. Con quỷ đang du đãng ở bên ngoài cũng không có cố gắng mò vào trong căn phòng. Trừ phi đám người Dương Gian đột nhiên muốn tìm chết mà thắp cây quỷ nến màu trắng.

"Nghỉ ngơi như vậy cũng được rồi. Hiện tại chúng ta cần phải rời khỏi chỗ này. Có lẽ con quỷ bên ngoài đã không còn đứng ở cửa phòng nữa đâu."

Lúc này Dương Gian quyết định rời khỏi khách sạn Caesar. Nhiệm vụ của hắn còn chưa có xử lý xong, hắn cần phải hành động thêm bước nữa.

Về chuyện linh dị của đầu người kinh khí cầu ở bên trong khách sạn, tạm thời hắn chỉ có thể chọn bỏ qua.

Nếu xem xét về mức độ nguy hiểm giữa hai chuyện linh dị thì chắc chắn chuyện linh dị của con quỷ có khả năng thay đổi trí nhớ sẽ lớn hơn. Lúc này con quỷ kia đã lấy được thân phận của Đồng Thiến, tiếp theo nó làm ra cái gì thì hắn không thể nào biết được.

Cũng đúng lúc này, La Tố Nhất làm xong việc mà hắn phân phó, mở miệng nhắc nhở:

"Cậu cũng phải vất vả lắm mới có thể phát hiện ra được quy luật giết người của con quỷ bên ngoài. Như vậy chẳng lẽ hiện tại cậu không định nhân cơ hội này để giam giữ nó? Nếu như đến một ngày nào đó mà thứ kia trốn ra bên ngoài, nó sẽ gây ra phiền phức cực lớn. Lệ quỷ có thế giết người bằng cách giẫm dấu chân. Lỡ một ngày nào đó nó giẫm phải trên đầu chúng ta, chẳng phải ngay cả chết như thế nào chúng ta cũng chẳng biết hay sao."

Dương Gian đưa mắt nhìn về phía cửa phòng, sau đó nói:

"Những gì mà cậu nói rất có đạo lý, nhưng hiện tại còn chưa phải lúc. Việc có thể biết được quy luật giết người của một con quỷ chỉ là tiền đề cho việc cậu có thể sống sót. Còn muốn thực sự xử lý được nó còn cần có những thủ đoạn khác, đồng thời phải có đủ tư cách tiếp xúc chính diện với con quỷ kia. Nếu chỉ giam giữ mà không hạn chế, chẳng sớm thì muộn, mấy con quỷ có cấp bậc cao như thế này sẽ thoát ra ngoài."

"Đương nhiên hiện tại số lượng vàng cũng đủ để thõa mãn được điều kiện thứ hai. Nhưng điều kiện mấu chốt ở đây lại là tiếp xúc trực diện với con quỷ kia. Hiện tại con quỷ kia chỉ là giết người bằng cách giẫm dấu chân. Một khi tiếp xúc với nó thì không có ai biết được con quỷ kia lại có biến hóa bất thường nào. Lần trước cậu cũng thấy được rồi mà, một nhát chém của nó bằng với một cây quỷ nến, dù là tôi cũng không thể nào đỡ được."

"Vì thế trước tiên chúng ta chỉ có thể mặc kệ nó, hiện tại tôi còn có chuyện quan trọng hơn cần phải làm. Mặt khác mấy người phải đảm bảo giữ vững bí mật này một cách tuyệt đối, không được phép nói cho bất kỳ một ai khác. Tôi sẽ nghĩ cách vây con quỷ này ở bên trong khách sạn, để nó không rời khỏi đây."

Hùng Văn Văn hỏi.

"Bên phía của Triệu Kiến Quốc cũng không có báo cáo hay sao?"

Dương Gian nói:

"Chuyện của tổng bộ để tôi đích thân báo cáo."

Đương nhiên hắn sẽ báo cáo lại cho tổng bộ nhưng chắc chắn hắn sẽ phải che giấu đi một ít. Bởi vì hắn cần thanh đao chẻ củi trong tay con quỷ kia.

Có lẽ đây là một thứ đồ gì đó cực kỳ kinh khủng, đồng thời nó cũng là một món vũ khí giết người.

Dương Gian là người phát hiện ra con quỷ này đầu tiên, không có lý do gì để hắn không có ý đồ với con quỷ này cả. Đương nhiên, hắn phải đáp ứng được điều kiện tiên quyết là giam giữ được con quỷ bên ngoài. Sau đó cả đám lại thu dọn mọi thứ.

Mấy người còn lại cũng đã khôi phục được một ít thể lực, vẻ khẩn trương và sợ hãi cũng giảm bớt đi khá nhiều. Tuy khuôn mặt vẫn còn khá căng thẳng nhưng so với trước thì đương nhiên là tốt hơn nhiều rồi.

Sau khi trải qua chuyện linh dị lần này, cùng với việc tiếp cận với cái chết một vài lần. Tất cả đều khiến cho tố chất tâm lý của đám người này đã tiến bộ hơn được một chút, không còn kém cỏi như trước nữa.

Hơn nữa quãng thời gian nguy hiểm nhất đã trôi qua rồi.

"Hắt xì..."

Khi cánh cửa của căn phòng số 31 được mở ra, bóng tối ở bên ngoài lập tức theo đó tràn vào. Chỉ vừa liếc mắt nhìn qua khung cảnh ở bên ngoài thôi là đã khiến cho người ta có cảm giác hít thở không nổi. Trong hoàn cảnh như hiện tại, dù là không có quỷ đi nữa, thì bất cứ người bình thường nào mà chứng kiến nó thì cũng sẽ bị hù cho gần chết.

"Đứng sát vào tôi đi. Tôi sẽ sử dụng quỷ vực để mang mấy người rời khỏi đây, như vậy sẽ không lưu lại dấu chân."

Dương Gian quan sát khung cảnh ở xung quanh một chút. Đồng thời ở trong quá trình đi trở lại, hắn chú ý nhiều đến vị trí của con quỷ đang du đãng ở bên ngoài…

Mọi chuyện bên ngoài cũng giống như những gì hắn đã dự đoán. Hiện tại con quỷ kia không còn ở chỗ này nữa, chắc là nó đã đi đến chỗ nào đó rồi. Tạm thời hắn có thể thở phào được một hơi.

Quỷ vực của hắn nhanh chóng bao phủ mấy người còn lại. Sau khi xác nhận là đoạn đường này sẽ không có bất cứ nguy hiểm nào, Dương Gian mới dám kép dài quỷ vực ra phía ngoài.

Ngay lập tức, trong hành lang đen kịt bị bao phủ bởi một lớp ánh sáng màu đỏ. Nhưng điều quỷ dị là ngay khi quỷ vực của hắn bao trùm bất cứ căn phòng nào, những căn phòng này đều như cấm địa vậy. Quỷ vực của hắn không có bất cứ cách nào để thâm nhập vào bên trong, dường như bên trong có thứ gì đó kinh khủng đang tồn tại, khiến quỷ vực phải kiêng kỵ.

Sắc mặt Dương Gian hơi thay đổi một chút, đồng thời hắn cũng không có cưỡng ép bản thân đi điều tra sâu hơn. Đối với hắn mà nói, trong này có quá nhiều mối nguy hiểm mà hắn không biết tý gì.

Vì dụ như... Hành lang kéo dài đến vô tận ở trước mặt, hai bên trái phải còn có vô số căn phòng. Chẳng lẽ mấy căn phòng này lại không có bất cứ nguy hiểm nào thật hay sao?

Không thể nào có điều đó xảy ra được. Chỗ này là một không gian linh dị, bản thân nó chắc chắn sẽ có tồn tại một số nguy hiểm.

Vì thế Dương Gian không dám dùng quỷ vực để xâm nhập sâu hơn, kẻo lỡ xúc động đến thứ kinh khủng nào đó mà hắn không biết. Hắn chỉ bao trùm hướng về phía trước. Như vậy có thể đảm bào rằng dọc đường đi bọn họ sẽ không lưu lại dấu chân khiến cho con quỷ kia có cơ hội để giết người.

"Đi."

Sau khi xác nhận không có nguy hiểm, Dương Gian liền trực tiếp vận dụng quỷ vực mang theo đám người rời khỏi căn phòng này.

Đồng thời còn mang theo vô số khuôn mặt người.

Dù hiện tại những khuôn mặt này đã vô ích đối với hắn, nhưng Dương Gian không thể để lại cho con quỷ kia được. Phải biết rằng mỗi một khuôn mặt người ở trong này đại diện cho thân phận của một người ở ngoài xã hội. Đây là một thứ tồn tại kinh khủng, còn kinh khủng hơn rất nhiều so với những con quỷ quang minh chính đại khác.

Lỡ hôm nào đó con quỷ này hứng thú lên lại biến thành một cô gái, đồng thời có ai đó không biết chuyện lại làm chuyện đó với cô ta. Cảm giác kia..... khiến cho hắn phải cảm thấy tê dại hết cả da đầu.

"Đi ra rồi."

Chỉ trong nháy mắt, đám người Dương Gian lại xuất hiện ở bên cạnh cửa sổ ở tầng bốn.

Đồng thời cái hành lanh kia đã biến mất.

Thực ra nó cũng không phải biến mất thực sự, mà do đám người Dương Gian đang ở bên trong quỷ vực cho nên không thể nào nhìn thấy được. Nếu muốn thấy được nó thì cần phải rời khỏi quỷ vực.

"Tôi sẽ mang theo tấm thảm kia, đồng thời thiêu hủy nó. Như vậy chỗ này sẽ không bao giờ còn có thể lưu lại dấu chân nữa. Có thể tránh được việc con quỷ này đi giết những người khác."

Sau khi nói xong, Dương Gian lập tức dùng quỷ vực bao phủ toàn bộ khách sạn, sau đó mang hết toàn bộ thảm đi. Để cẩn thận hơn nữa hắn còn mang hết toàn bộ gạch được lát ở dưới tầng một.

Một viên cũng chẳng để lại.

Hễ là chỗ mà bọn họ đã đi mấy ngày hôm nay hay chỗ mà có thể hắn đã đi qua thì đều gỡ sạch. Hắn biết chỉ có làm như thế thì mới có thể khiến cho cợ hội lưu lại dấu chân trở thành con số không. Bởi vì hắn không thể nào biết được con quỷ kia sẽ trở lại khách sạn vào lúc nào.

Dương Gian thầm nghĩ trong lòng.

"Sau khi rời khỏi chỗ này, mình phải phong tỏa toàn bộ khách sạn, phong tỏa vĩnh viễn."

Thế nhưng ngay khi hắn làm xong những việc này thì đột nhiên chiếc điện thoại vệ tinh của hắn rung.

Dương Gian trầm ngâm một chút, hắn tiếp nhận cuộc gọi.

"Alo."

"Cậu đã đến bên trong khách sạn rồi? Cậu định cứ như vậy mà đi à?"

Ở đầu bên kia lập tức vang lên âm thanh của Phùng Toàn. Giọng nói của hắn ta có hơi kỳ quái một chút. Dường như hắn ta đang cực kỳ suy yếu.

Nhưng không đợi Dương Gian mở miệng trả lời, Phùng Toàn lại nói:

"Tình trạng hiện tại của tôi đã có chút không xong rồi. Dẫn tôi đi cùng đi, cậu cũng không thể trơ mắt nhìn tôi chết. Sau đó ở chỗ này lại thêm một con quỷ đó chứ."

"Còn sống sao?"

Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích, hắn kiểm tra định vị vệ tinh. Vị trí của Phùng Toàn đúng là ở tầng bốn nhưng trước đó hắn không có để ý đến. Bởi vì trong lòng hắn đinh ninh rằng Phùng Toàn đã hi sinh.

Quỷ vụ đã chạy ra ngoài rồi, làm sao Phùng Toàn còn có thể sống được. Lớp sương mù bên ngoài chính là dấu hiệu cho thấy lệ quỷ sống lại."