Từ trước đến giờ cây quỷ nến này mới chỉ bị Dương Gian sử dụng một lần ở lúc bắt đầu mà thôi. Khi hắn gặp phải chuyện linh dị của chiếc xe buýt quỷ kia cũng không có sử dụng, bởi vì hắn không mang theo.
Lần sử dụng duy nhất kia cũng chính là ở tầng hai của khách sạn này, nhưng lần đó hắn không có sử dụng nhiều nên vẫn còn có thể coi nó là một cây nến hoàn chỉnh.
Có thể coi là như vậy đi.
Thế nhưng vừa rồi nó chỉ mới chống đỡ một lần tập kích của con quỷ kia, vậy mà cây nến đã bị cháy gần hết. Lúc nãy ngọn lửa giống như bị vỡ tung ra, đồng thời có lẽ việc vỡ tung của ngọn lửa đã khiến cho năng lượng chứa đựng trong cây quỷ nến bị tiêu hao hết nên hiện tại chỉ còn dư có một tý tì ti mà thôi.
"A!"
Chuyện này xảy ra quá đột ngột, khi ngọn lửa của cây quỷ nến bị vỡ tung ra, Lâm Lạc Mai đang cầm quỷ nến không nhịn được phải hét to lên. Mặc dù giọng nói của cô ta cực kỳ quỷ dị nhưng điều đó cũng không thể nào che giấu được sợ hoảng sợ và kinh hãi ở bên trong nội tâm của cô ta. Cô ta lập tức buông tay khỏi cây quỷ nến, miếng quỷ nến tí tì ti còn sót lại rơi xuống mặt đất.
Sau khi rơi xuống thảm, đoạn quỷ nến còn lại cũng tắt ngúm luôn. Ánh sáng ở xung quanh lại chìm vào trạng thái mờ tối.
Đồng thời theo sự bao phủ của bóng tối, trong lòng mỗi người lại đột nhiên xuất hiệm một cảm giác của cái chết đang đến gần, khiến con người ta càng cảm thấy tuyệt vọng hơn nữa.
Quỷ nến bị tắt, thứ duy nhất có thể đảm bảo được an toàn cho đám người đã không còn tồn tại. Hơn nữa lúc này con quỷ kia đang đứng ở trước mặt. Nó đã chặn lại đường lui của đám người rồi.
Tình thế thay đổi chỉ trong chớp mắt, cục diện càng tồi tệ hơn. Dù Hùng Văn Văn không chết, nhưng nếu mọi chuyện vẫn còn tiếp tục thì khoảng thời gian chết của những người còn lại mà nó đã dự báo sẽ đến nhanh thôi. Đến khi đó chắc chắn con quỷ này sẽ lại tiến hành một cuộc tập kích đáng sợ nữa.
Mà lần tiếp theo, bọn họ sẽ không còn quỷ nến để chống đỡ.
Dương Gian vội vàng nhặt lấy đoạn quỷ nến ngắn ngủn còn sót lại ở trên mặt đất. Sau đó gầm nhẹ với ba người, trong giọng nói của hắn đã bắt đầu xuất hiện sự lo lắng.
"Nhanh, đi theo tôi nhanh. Chúng ta cần cách con quỷ này xa xa một chút."
Tiếng gầm nhẹ của hắn lập tức đánh thức ba người đang mơ hồ phải tỉnh lại.
Mọi người nhanh chóng lùi ra phía sau, đi theo Dương Gian vào sâu bên trong cái khách sạn cổ quái này.
Khi đám người lui lại thì cỗ thi thể với thân hình cao lớn kia vẫn giữ nguyên động tác cứng ngắc. Nó đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Bộ dạng lúc này của nó giống y như đúc với lần mà nó xuất hiện ở ngã tư khi đám người vừa đi vào trong hành lang. Động tác giống nhau, tư thế giống nhau. Thứ không giống nhau ở đây chính là lúc này con quỷ đã quay mặt về phía đám người.
Dương Gian vừa lùi lại phía sau vừa nhanh chóng tự hỏi. Hắn cố gắng phân tích ra quy luật của con quỷ này.
"Vừa rồi vì sao con quỷ kia phải đừng chân đứng lại để giết người? Nó có thể thấy được sao? Không, tuyệt đối là không thể nào như vậy được. Hành động quay mặt về phía này có lẽ chỉ là quay đúng phương hướng mà thôi. Nếu đúng phương hướng nó sẽ giết chết một người ngẫu nhiên nào đó ở trước mặt? Không, cũng không phải như vậy. Khi Hùng Văn Văn dự đoán thì vị trí chết của nó là ở trong căn phòng ngủ."
"Nói theo cách khác, nếu bị con quỷ kia nhìn thấy, dù không có quay đầu lại nó cũng chém được. Cách thức giết người của con quỷ kia không phải dựa vào những giác quan để xác định mục tiêu. Màdựa vào một cách thức khóa mục tiêu hà khắc hơn nữa."
Nhưng mà quy luật giết người của con quỷ này sẽ là gì chứ?
Dù toàn bộ những tin tức mà hắn cần đều đang diễn ra ở trước mặt, nhưng điều quan trọng là hắn không thể nào có thể tìm ra được những điểm đó với một khoảng thời gian ngắn như thế này được.
Trong tình trạng không có đủ số liệu để làm dẫn chứng, thì dù là loại người có chỉ số IQ cao như Vương Tiểu Minh cũng không thể phân tích ra được.
"Dương, Dương Gian, kế tiếp sẽ đến lượt tôi bị giết đúng không? Có phải là tôi sẽ chuẩn bị chết phải không?"
Lúc này La Tố Nhất tỏ ra vô cùng hoảng sợ nhìn Dương Gian. Sắc mặt của hắn ta đang tái nhợt, mồ hôi lạnh ứa ra. Bởi vì theo những dự đoán của Hùng Văn Văn thì hắn ta sẽ chết lúc hai giờ 15 phút.
Hiện tại đã là 2 giời 11 phút rồi.
Nói cách khác, kể từ giờ cho đến thời điểm hai giờ 14 phút thì hắn ta vẫn còn nằm trong tình trạng an toàn. Nhưng một khi đến thời điểm đó thì có lẽ hắn ta cũng sẽ giống như những gì mà Hùng Văn Văn đã dự đoán, hắn ta sẽ chết thảm.
"Cái này thì tôi không rõ lắm, dù cách thức giết người của con quỷ này có chút thô bạo. Thế nhưng quy luật giết người của nó rất đặc biệt. Hiện tại Hùng Văn Văn không chết, tôi cũng không biết con quỷ này có chuyển sang mục tiêu kế tiếp mà bỏ qua mục tiêu hiện tại hay không. Hay là nó phải giết 1 mục tiêu đến khi chết mới thôi. Nếu là như thế thì mục tiêu tập kích lần tiếp theo sẽ là Hùng Văn Văn mà không phải cậu."
Dương Gian vừa nói, vừa bước nhanh trên hành lang. Dù hắn đang phải cõng thi thể của Triệu Lỗi, thế nhưng tinh thần vẫn rất tập trung. Hắn đang chú ý đến mọi tình huống ở xung quanh, đồng thời tìm kiếm căn phòng số 31.
Hiện tại đường lùi đã bị con quỷ kia chắn mất rồi, bọn họ chỉ còn cách xông thẳng về phía trước.
Dù có tổn thất thảm trọng đi nữa, hắn cũng quyết tâm phải xử lý cho được con quỷ có thể thay đổi trí nhớ kia. Nếu lúc này mà lựa chọn bỏ chạy thì tất cả sự hi sinh từ trước đến giờ đều uổng phí. Con quỷ này đã bắt đầu kích hoạt điều kiện giết người, xem ra dù hiện tại bọn họ có chạy khỏi khách sạn này cũng chẳng có ích gì.
"Cái, cái gì? Thứ kia vẫn còn tập kích tôi, vậy tôi chết chắc rồi."
Hùng Văn Văn sắp sửa khóc rồi, quanh hốc mắt của nó đã bắt đầu ửng nước.
"Quỷ nến thì sao? Không phải anh còn có quỷ nến hay sao? Nhanh lấy ra đi, tôi không muốn chết ở trong chỗ này đâu. Hơn nữa trước đó anh cũng đã từng đảm bảo với Triệu Kiến Quốc sẽ mang tôi an toàn về thành phố Đại Kinh mà. Anh không được lừa tôi đâu đấy.... Chỉ cần, chỉ cần anh có thể dẫn tôi đi khỏi đây, đảm bảo tôi sẽ an toàn và đi ra ngoài thì tôi sẽ giới thiệu mẹ của tôi cho anh biết, có được không?"
Dương Gian không có để ý đến những lời mà đứa bé họ Hùng này vừa nói, hắn chỉ trầm giọng nói:
"Trong tay của tôi chỉ có một cây quỷ nến thôi. Nhưng vì ngăn cản lần tập kích kia mà cây quỷ nến đó đã cháy gần hết rồi. Hiện tại chỉ còn một khúc ngắn củn. Mà đoạn đó sẽ không thể nào cản được lần tập kích tiếp theo của con quỷ kia đâu, tôi đã không thể nào trông cậy vào nó có thể cứu mạng cậu. Năm phút tiếp theo mà không có bất cứ sự thay đổi nào, chắc chắn người mà bị con quỷ kia nhắm đến sẽ phải chết, đó là điều không thể nghi ngờ."
Mặc dù mọi thứ đang thực sự rất tàn khốc nhưng lúc này Dương Gian cũng không hề có ý định giấu diếm bất cứ tin tức gì. Hắn cảm thấy bản thân cần phải nói cho ba người biết hết mọi thứ đang xảy ra với họ.
"Thú thật mà nói, đây cũng là lần đầu tiên tôi chứng kiến được một chuyện kỳ quái thế này. Quỷ nến cháy kịch liệt như vậy, dù khi tôi phải đối mặt với con quỷ chết đói kia thì nó cũng không cháy mạnh đến mức như thế. Cho nên kể từ giờ trở đi, mấy người phải chuẩn bị sẵn tâm lý là tất cả có thể sẽ phải chết ở đây. Đương nhiên tôi cũng bảo đảm mấy người được an toàn nhưng điều này chỉ thực hiện được trong khả năng tối đa của tôi mà tôi. Chỉ là tôi cũng không thể biết được đến khi đó tôi có chịu đựng nổi nữa chăng."
Sắc mặt Dương Gian trở nên cực kỳ căng thẳng. Với chuyện nến quỷ chạy sạch trong một lúc và đặt tay lên ngực mà tự vấn xong, nếu hắn còn nói mình chống đỡ nổi thì hẳn hắn sẽ cảm thấy chột dạ ghê gớm lắm. Dương Gian biết nếu ở trong tình trạng như hiện tại, một khi bản thân bị con quỷ kia để mắt đến, hắn sẽ khó mà thoát khỏi cái chết.
Giọng nói của La Tố Nhất có chút run rẩy.
"Đây không phải là chúng ta toang rồi hay sao?"
Dương Gian lập tức nói:
"Không, không hẳn mọi chuyện đã là như vậy. Chắc chắn sẽ có cơ hội để chúng ta lật ngược thế cờ. Chỉ cần có thể tìm ra được quy luật của con quỷ này và hóa giải nó, chúng ta có thể bình yên vô sự được rồi. Thực ra quỷ luật không hề phức tạp, chỉ vì hiện tại quỹ thời gian dành cho chúng ta ít quá cho nên khó để đoán ra mà thôi. Nếu có thể biết được hết tất cả, đừng nói là ngự quỷ nhân như chúng ta, ngay cả người bình thường cũng có thể sống sót."
Khi người bình thường bị cuốn vào bên trong chuyện linh dị, tỷ lệ tử vong chưa hẳn là mười phần, trừ phi bọn họ đi vào bên trong quỷ vực của lệ quỷ nên không đi ra được mà thôi. Nếu không ở trong đa số chuyện linh dị, người bình thường vẫn có thể sống sót bằng sức lực của bản thân chính họ.
Ví dụ chuyện linh dị của quỷ ảnh mà Dương Gian từng gặp, chỉ cần không đưa lưng về phía quỷ nô thì chắc chắn không bị tập kích. Sau đó bọn họ có thể từ từ nghĩ cách để chạy thoát.
Dù là chuyện linh dị của quỷ chết đói, một chuyện linh dị cấp độ S cũng như vậy, người bình thường vẫn có thể sinh tồn được. Chỉ cần người kia không bị quỷ anh nhìn thấy, nghe thấy và không đụng phải thì có thể sống sót.
La Tố Nhất vội nói trong tuyệt vọng.
"Nhưng tình từ lúc này đến khi đó thời gian chỉ còn lại có hơn 3 phút thôi. Với chút thời gian ngắn ngủi đó chúng ta phải làm cách gì để có thể biết được quy luật giết người của con quỷ kia đây? Đây căn bản là chuyện bất khả thi!"
Thực ra những gì mà hắn ta vừa nói cũng không sai. Nếu đang ở trong tình cảnh bị lệ quỷ tập kích và bản thân sắp sửa phải chết, nào có ai còn có tâm trạng để đi mà phân tích ra quy luật giết người của con quỷ kia chứ.
Ở trong một vài tình huống, vốn dĩ những người kia có thể tiếp tục sống sót, nhưng chính sự sợ hãi đã dập tắt đi chút hi vọng cuối cùng đó.
Dương Gian nhìn ngược lại hắn ta và nói:
"Cứ thử thêm vài lần là có thể tìm được. Hiện tại tôi muốn biết xem người chết tiếp theo sẽ là cậu hay là Hùng Văn Văn. Cậu có muốn biết không?"
La Tố Nhất nói:
"Đương nhiên là muốn rồi."
Dương Gian đột nhiên dừng lại, lúc này hắn đã đi đến bên cạnh cửa của một căn phòng khác.
Phòng số 31, đây là căn phòng đã được Triệu Lỗi lưu lại đầu mối trước khi chết. Nếu như không có chút thông tin này thì Dương Gian căn bản sẽ không thể nào biết được căn phòng số 31 này và con quỷ có thể thay đổi trí nhớ người khác có quan hệ gì với nhau hay không.
Dương Gian đặt thi thể của Triệu Lỗi xuống đất rồi ngồi xổm trên mặt đất và nói với Hùng Văn Văn.
"Hùng Văn Văn, cậu lại sử dụng khả năng dự đoán tương lai thêm lần nữa thử xem. Chúng ta không có dư thời gian để đi thử quy luật của con quỷ kia đâu. Cách duy nhất hiện tại chính là thông qua khả năng dự đoán tương lai của cậu để tìm ra được quy luật của nó trong thời gian ngắn. Đây cũng chính là cơ hội duy nhất để cho chúng ta có thể sống sót. Lần này chỉ được phép thành công, không được phép thất bại."
"Tôi sẽ cố thử xem sao."
Lúc này Hùng Văn Văn vẫn khóc nức nở, nó ôm chặt lấy cánh tay của Dương Gian. Có chết nó cũng chẳng dám buông tay vì sợ.
"Tốt, như vậy tất cả đều phải dựa vào cậu rồi. Tôi tin chắc rằng cậu có thể tìm thấy được quy luật của nó trong tương lai. Hơn nữa cậu cứ yên tâm đi, dù bất cứ chuyện gì xảy ra thì tôi sẽ bảo vệ cậu. Cậu chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, giống như lúc nãy vậy."
Dương Gian lập tức cổ vũ, cung cấp thêm liều thuốc an thần cho nó. Lúc này có thể tính mạng của tất cả mọi người đều đang đặt trên người của nó. Cần phải để cho Hùng Văn Văn có được một trạng thái tốt trước khi sử dụng khả năng dự đoán tương lai.
Hùng Văn Văn gật đầu, sau đó thân thể của nó từ từ trở nên lạnh lẽo, sắc mặt cũng thay đổi thành vẻ tro lạnh, khí tức dần dần biến mất.... Giống như nó biến từ một đứa bé thành một cỗ thi thể lạnh lẽo, quỷ dị vậy.
Kể từ khi đi vào bên trong thành phố Trung Sơn đến nay, đây đã là lần thứ ba mà nó sử dụng năng lực dự đoán tương lai."