Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 519: Lời Nguyền Của Lệ Quỷ



"Phạm vi bao phủ của quỷ vụ còn lớn hơn cả những gì mình tưởng tượng. Mặc dù nhìn bên ngoài thì thấy diện tích bao phủ của nó chỉ là khách sạn. Thế nhưng một khi thực sự đi vào bên trong nó rồi thì cứ như là đi lạc vào trong một thế giới sương mù dày đặc. Trong chỗ này mấy khái niệm về khoảng cách đã không còn có tác dụng."

Dương Gian mở mắt quỷ ra, hình thành nên quỷ vực của bản thân hắn rồi hành tẩu ở bên trong thế giới sương mù.

Kể từ khi hắn đi vào bên trong này đến giờ đã được 5 phút. Nếu tính theo khoảng cách bình thường thì đúng ra hắn đã phải đi vào bên trong đại sảnh của khách sạn Caesar. Thế nhưng hiện tại hắn vẫn đang đi bên trên một con đường nhỏ. Đồng thời không nhìn thấy bất cứ bóng dáng nào của khách sạn. Dường như không gian của quỷ vụ đã được phóng đại rất nhiều lần.

Thế nhưng đây không phải điều Dương Gian cần lo lắng. Thứ hắn lo lắng chính là con quỷ đang ẩn nấp đâu đó ở bên trong lớp sương mù này.

Kể từ khi Dương Gian bắt đầu tiến vào bên trong mà sương mù, hắn có cảm giác mơ hồ rằng có thứ gì đó luôn luôn đi theo phía sau lưng mình.

Thỉnh thoảng lớp sương mù dày đặc này lại ngưng tụ thành một khối giống như là bóng dáng của người nào đó đứng ở bên cạnh hắn, thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng bước chân như có như không ở phía sau.

Dù những tiếng động này rất nhỏ nhưng điều đó đủ để chứng minh bên trong lớp sương mù dày đặc này thực sự có một cái gì đó. Cũng may là mức độ kinh khủng của con quỷ vụ này không cao và nó không xâm lấn vào quỷ vực của Dương Gian, đến tận hiện tại hắn vẫn được an toàn.

"Đến."

Sau khi tiêu tốn gần 10 phút để di chuyển bên trong quỷ vụ. Cuối cùng Dương Gian mới có thể đi qua được và đứng trước cánh cửa của khách sạn Caesar. Dọc đường đi dù kinh hãi nhưng không có nguy hiểm nào.

Bộ dạng của khách sạn ngày hôm nay cũng không khác gì ngày hôm qua, trông nó cực kỳ bình thường nhưng thực sự nó lại vô cùng quỷ dị.

Thế nhưng mục đích đến đây lần này của hắn không phải kiếm người, cũng không phải đến để bắt con quỷ kia. Lần này hắn muốn giảm mực độ nguy hiểm của khách sạn này xuống mức thấp nhất, tiện cho hành động phía sau.

Nếu hắn vẫn cứ xông vào như lần trước thì dù Dương Gian có thể đảm bảo rằng bản thân có thể sống sót để ra ngoài, nhưng ba người Hùng Văn Văn, La Tố Nhất và Lâm Lạc Mai chắc chắn sẽ chết ở trong chỗ này.

Mặc dù Dương Gian không quá quan tâm đến sự sống chết của hai người La Tố Nhất và Lâm Lạc Mai nhưng nếu xem xét từ đại cục thì việc ngự quỷ nhân chết là một chuyện không hề tốt một chút nào.

Dương Gian đi vào bên trong đại sảnh của khách sạn, hắn lập tức nhìn thấy được rất nhiều vết chân được lưu lại ở trên sàn nhà. Trông như có rất nhiều người đi vào đi ra khách sạn liên tục. Kích thước của những dấu chân này không hề giống nhau nhưng màu sắc lại giống hệt. Đều là do thi thủy đọng lại, khô dần và biến thành màu đen, đồng thời con thoang thoảng mùi hôi thối. Dường như có rất nhiều thi thể bị hôi thối đi qua đi lại trong chỗ này vậy.

"Là dấu vết hoạt động của con quỷ trên tầng hai à?"

Dương Gian ngẩng đầu nhìn về phía phương hướng tầng hai của khách sạn. Hành lang nhỏ kia vẫn sâu hun hút, kéo dài đến tận trong bóng tối. Bên trong hành lang không có bất cứ ngọn đèn nào. Điều khiến cho người ta cảm thấy quỷ dị là cánh cửa của tầng hai lại đang mở rộng, dường như vừa có ai đó đi lên tầng hai vậy.

"Tầng hai có con quỷ kia. Tầng bốn là khu vực mà Quách Phàm và Phùng Toàn mất liên lạc. Bất cứ chỗ nào cũng đều nguy hiểm hết. Hiện nay tin tức tốt mà mình có thể biết chính là tầng một của khách sạn này tạm thời an toàn. Nhưng con quỷ ở trên tầng hai vẫn còn trong trạng thái hoạt động, không ai biết được rằng thứ kia có trái gió trờ trời, đột nhiên đi xuống tầng một hay không?".

"Vì thế mình phải hành động thật nhanh. Nếu chần chờ, đợi đến khi con quỷ kia tấn công hai người Quách Phàm và Phùng Toàn và thay đổi trí nhớ của họ. Vậy chắc chắn nó sẽ biết được rằng mình sẽ đến. Bởi vì cả ba đều là Cảnh sát Quốc tế, trên điện thoại di động định vị vệ tinh đều sẽ có vị trí của mình."

Dương Gian khẽ suy tư trong chốc lát rồi lập tức đi nhanh về phía trước.

Hắn muốn đi đến phòng điều khiển của khách sạn. Còn về vị trí của nó ở đâu thì đêm qua hắn đã nghiên cứu rõ rồi.

Toàn bộ bố cục của khách sạn, thậm chí là kết cấu kiến trúc của tất cả những thứ bên trong đều được hắn tìm hiểu cực kỳ rõ. Cũng vì xác định được kết cấu của tòa khách sạn này, hắn đã phải tìm đến người quản lý của khách sạn để trò chuyện. Vì thế tin tức không thể nào sao được.

Dương Gian đi ngang qua đại sảnh, hắn đi cực kỳ cẩn thận.

Thế nhưng khi đi vào bên trong khách sạn được một lúc, Dương Gian đột nhiên phát hiện sự ảnh hưởng của lớp sương mù ở bên ngoài đối với khách sạn này đang ngày càng nhỏ. Ban đầu ở bên ngoài cửa khách sạn là một lớp sương mù dày đặc nhưng khi hắn đi vào bên trong khách sạn càng sâu thì sương mù lại loãng đi.

Tuy nhiên hắn hiểu được, đây lại chẳng phải là tin tức tốt đẹp gì, trái lại nó là một tín hiệu nguy hiểm.

Ngay cả quỷ vụ cũng không thể nào xâm nhập vào khách sạn này được, như vậy có nghĩa trong khách sạn đang tồn tại một điều gì đó cực kỳ kinh khủng mới khiến cho quỷ vụ bị hạn chế.

"Đúng là chỗ này rồi."

Dương Gian không có ý định đi dọc theo hành lang của khách sạn để đến căn phòng giám sát mà dùng quỷ vực bao phủ xung quanh người rồi đi xuyên qua tường của từng căn phòng một. Cuối cùng hắn mới đi đến một căn phòng bị khóa chặt cửa.

Đây là phòng giám sát của khách sạn, hắn cũng đã hỏi quan người quản lý của khách sạn rồi. Trong này cũng có lắp đặt thiết bị phát thanh, có thể phát ra âm thanh thông báo đến toàn bộ khách sạn. Điều hắn muốn làm chính là sử dụng loa phát thanh của khách sạn để phát đi một đoạn ghi âm trong điện thoại của hẳn. Đoạn âm thanh này chính là tiếng gõ cửa của quỷ gõ cửa mà hắn vẫn còn lưu trữ đến tận giờ.

Có thể đây là một đoạn ghi âm còn sót lại duy nhất trên internet. Đoạn âm thanh này có khả năng cực kỳ kinh khủng là gọi quỷ gõ cửa đến. Đồng thời toàn bộ người nghe được tiếng gõ cửa sẽ bị dính phải lời nguyền của con quỷ kia.

"Như vậy, mình sẽ không cần… mò mẫm để thăm dò khách sạn. Mình chỉ cần dùng cái loa phát thanh của khách sạn để triệu hồi con quỷ gõ cửa đến. Sau đó để cho con quỷ gõ cửa đi làm cu li giúp mình, nó sẽ tìm và đối phó hết tất cả những con quỷ có ở bên trong khách sạn. Đồng thời mình cũng tò mò muốn biết người nghe được tiếng gõ cửa sẽ bị ông lão kia giết chết nhưng quỷ nghe thì chuyện gì sẽ xảy ra?"

Một bên Dương Gian vừa phát ra đoạn ghi âm này, một bên vừa âm thầm suy nghĩ.

Còn việc hai người Phùng Toàn và Quách Phàm ở trên tầng bốn thì Dương Gian đã quyết định từ bỏ hành động cứu viện. Bởi vì cái giá mà hắn sẽ phải trả quá lớn, hắn cảm thấy việc này không đáng. Hơn nữa hắn cũng không thể nào dám đảm bảo rằng hai người mà hắn cứu được là người chứ không phải là hai con quỷ nô.

Đương nhiên, nếu thực sự bọn họ chưa có chết và có thể chống đỡ được chuyện linh dị của quỷ gõ cửa. Tiếp theo sẽ là lúc Dương Gian ra tay hành động và tự nhiên đó sẽ là cơ hội để cho bọn họ thoát ra ngoài.

Còn bây giờ, Dương Gian sẽ không ngu gì mà lại đi phá hỏng kế hoạch của bản thân vì bọn họ.

Đây cũng là kế hoạch khả thi nhất lúc này, đồng thời cũng là kế hoạch an toàn nhất.

Rất nhanh, đoạn ghi âm được tải lên thiết bị phát thanh thành công. Hắn đã phải lục lọi rất lâu rồi sử dụng điện thoại di động tìm lời khuyên từ những người chuyên về chuyện này thì mới làm được.

"Mình có thể sử dụng cái loa phát thanh này để truyền bá lời nguyền rủa. Vốn dĩ chỉ cần mình không nghe được tiếng gõ cửa thì mình sẽ không sao. Nhưng vì lý do an toàn, mình vẫn nên rời khỏi đây khi đoạn âm thanh này được phát ra."

Dương Gian lập tức cài đặt thời gian phát ra đoạn âm thanh này.

Thời gian mà hắn đặt là 30 phút, có hơi lâu một chút.

Đây cũng vì hắn muốn con quỷ gõ cửa kia đến nhanh hơn. Đồng thời để tất cả những con quỷ bên trong đều nghe được đoạn âm thanh này. Tránh cho có thứ gì đó lọt lưới và xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Sau khi thiết lập xong toàn bộ, Dương Gian lập tức nhấn phím Enter. Hắn cũng không có nhìn xem kết quả như thế nào mà bỏ chạy khỏi khách sạn Caesar ngay.

"Rè rè!"

Ngay khi hắn vừa rời đi khỏi đây, toàn bộ khách sạn Caesar lập tức phát ra những tiếng rè rè, giống như âm thanh dòng diện đang di chuyển vậy, nghe khá chói tai.

Sau đó là những âm thanh nặng nề, quỷ dị được phát ra bởi các chiếc loa đặt ở khắp khách sạn:

"Cốc cốc, cốc cốc, cốc cốc!"

Lời nguyền rủa của quỷ gõ cửa đã bắt đầu được truyền bá.

Khách sạn này đang bị vây ở bên trong trạng thái bị phong tỏa, Dương Gian không hề lo lắng là có người nào đó sẽ vô tình bị cuốn vào chuyện này. Nếu có người ở lại bên trong khách sạn này, dù không phải quỷ nô bị con quỷ kia thay đổi trí nhớ thì cũng là quỷ thực sự. Hai người duy nhất gặp phải tai bay vạ gió trong chuyện này chính là Quách Phàm và Phùng Toàn.

Nhưng hẳn là bọn họ đã từng đọc qua hồ sơ của quỷ gõ cửa. Nếu bọn họ còn sống sót thì hẳn họ sẽ biết tự lo liệu cho chính mình.

Dương Gian sử dụng quỷ vực để đi xuyên tường, chỉ cần mấy giây đồng hồ là hắn đã lại đi vào bên trong quỷ vụ một lần nữa.

Quỷ vụ có thể ngăn cách tất cả âm thanh, hẳn là lúc này đoạn ghi âm kia đã được phát rồi. Thế nhưng xung quanh khu vực này lại không nghe được bất cứ âm thanh nào.

"Cũng may có lớp quỷ vụ ở bên ngoài này ngăn cách tiếng gõ cửa ở bên trong, không cho nó lan ra ngoài."

Dương Gian cũng khá to gan, hắn thử đi ra khỏi quỷ vực và đứng ở bên trong lớp sương mù. Sau khi xác định là bản thân không nghe được bất cứ âm thanh nào, hắn mới cảm thấy yên lòng.

Thế nhưng ngay khi vừa mới đi ra bên ngoài quỷ vực, Dương Gian đột nhiên nhìn thấy một dáng người ở bên trong lớp sương mù, đối phương đang đi tới trước mặt hắn.

"Con quỷ này có thể xuất hiện bất cứ lúc nào à? Thế nhưng hiện tại quỷ vụ này vẫn còn có tác dụng, ít ra nó còn thay mình phong tỏa khách sạn này lại. Chờ đến khi xử lý xong mấy thứ ở bên trong khách sạn rồi nghĩ cách xử lý nó cũng chưa muộn."

Hắn lựa chọn sẽ không tiếp xúc với quỷ vụ.

Thứ nhất là hắn không muốn lãng phí thời gian và tinh lực vào nó. Thứ hai hắn không muốn cái quỷ vụ này bị biến mất.

Vì thế Dương Gian lập tức sử dụng quỷ vực, nhanh chóng rời khỏi lớp sương mù dày đặc trước mắt.

Hắn cảm thấy nếu không có được quỷ vực như hắn thì dù là ngự quỷ nhân khống chế hai con lệ quỷ cũng phải chết ở trong chỗ này.

Một lát sau, Dương Gian đã ra khỏi quỷ vụ, nhanh chóng rời xa khách sạn Caesar."