Mặc dù mấy lời này chỉ là lời xã giao nhưng những lời hắn nói cũng không hề sai.
Đương nhiên mục đích thực sự của Dương Gian chính là nhanh chóng xử lý chuyện của Triệu Lỗi, tránh cho con quỷ kia lại có thêm thời gian để trưởng thành.
Hùng Văn Văn lập tức đứng dậy, sau đó hăng hái vung vẩy cánh tay.
"Được, vứt mấy lời nói dài dòng, lảm nhảm kia đi. Cái gì mà trách nhiệm, cứu người, nhiệm vụ gì đó, tôi đã nghe đến phát ngán rồi. Không phải chỉ là tổ đội đi bắt quỷ thôi sao. Ông đây sẽ không sợ đâu, đi, lên đường thôi."
"Tôi nên nói cậu là nghé con không sợ cọp, hay hạnh phúc của những người ngu đây."
Dương Gian thấy bộ dạng giống như kiểu đang đánh quái thăng cấp trong game của nó mà cảm thấy có chút buồn cười.
Hùng Văn Văn hừ một tiếng:
"Tôi không biết cái gì mà nghé con không sợ cọp, tôi chỉ biết là thắng làm vua. Đích thân anh Hùng đây xuất trận, toàn bộ yêu ma quỷ quái gì đó sẽ phải chết sạch."
Dương Gian mở miệng nói:
"Đừng nói tôi không chiếu cố cậu đấy. Bất cứ chuyện gì xảy ra mà cậu làm theo y như lời của tôi, tôi sẽ có thể đảm bảo cho cậu sống sót."
Một khi tình hình có dấu hiệu chuyển biến xấu. Hắn sẽ lập tức sử dụng quỷ vực mang đứa bé họ Hùng này rời khỏi thành phố Trung Sơn ngay lập tức.
Tuy nhiên, dù đã nghĩ kỹ đường lui rồi nhưng Dương Gian vẫn không thể nào đảm bảo được rằng nó sẽ có thể bình yên vô sự được.
"Biết rồi."
Hùng Văn Văn nhìn Dương Gian, hiếm khi mà đứa bé này không có cãi lời của người khác.
Lúc này Trương Cao quay lại:
"Tôi đã chuẩn bị xong xe rồi. Đồng thời cũng thiết lập cảnh giới ở xung quanh khách sạn Caesar. Còn chuyện xác nhận thân phận người chết thì chưa có kết quả ngay được. Tôi vẫn đang tiến hành, chắc khoảng hai ba ngày nữa mới có."
Dương Gian gật đầu nói:
"Tốt lắm, vậy chúng ta lên đường thôi."
Đột nhiên Trương Cao hỏi lại:
"Có cần tài xế không? Mấy cậu cũng không quen thuộc địa bàn của thành phố Trung Sơn."
Dương Gian không thèm quay đầu lại mà chỉ nói:
"Không cần, mình tôi và Hùng Văn Văn đi qua đó là được rồi."
Hiện tại hắn bắt đầu thực hiện kế hoạch hạn chế tiếp xúc với người lạ.
Một lát sau, Dương Gian lái một chiếc xe chở hàng chở Hùng Văn Văn đi về phương hướng của khách sạn Caesar thành phố Trung Sơn theo sự chỉ dẫn của google map.
Trên xe, Hùng Văn Văn hạ cửa kính xuống, sau đó nghiêng đầu ngó lên trời và hỏi:
"Anh nói xem, con quỷ kia có thật sự ẩn núp ở bên trong khách sạn kia không?"
Bên trên bầu trời vẫn là những chiếc đầu người đang nổi bồng bềnh giữa không trung, du dãng khắp nơi.
Dương Gian thuận miệng nói ra:
"Chuyện linh dị của đầu người kinh khí cầu và việc Đồng Thiến bị mất tích trong khách sạn cũng không hẳn là cùng một chuyện linh dị. Dù sao đầu của Đồng Thiến cũng chưa xuất hiện nhưng tôi lại muốn xử lý xong chuyện ở trong khách sạn đã rồi mới tính sau."
Hùng Văn Văn nói:
"Tôi biết mà, chắc chắn là do anh thích cô gái tên Đồng Thiến kia, cho nên mới muốn đi cứu cô ta. Tôi đã nói rồi, ở bên trong cuộc họp lần trước, cô gái tên Đồng Thiến này cứ nhìn chằm chằm anh từ đầu buổi đến cuối buổi, chắc chắn giữa hai người có một chân. Không trách được anh lại không nhìn vừa mắt mẹ của tôi, thì ra anh là đồng phục khống."
(Đồng phục khống: Một loại sở thích của đàn ông, như kiểu thích con gái mặc đồng phục y tá hay đồng phục học sinh chẳng hạn:)) _)
Dương Gian vỗ cho nó một cái vào trán.
"Con nít con nôi thì biết cái gì chứ."
Hùng Văn Văn tỏ ra không phục, nó nói:
"Tôi biết được hết tất cả mọi chuyện đó. Những chủ ý xấu trong bụng của đám người lớn các anh đâu có khó đoán lắm đâu."
Dương Gian lập tức im lặng, hắn không muốn tiếp tục nói chuyện với đứa bé họ Hùng này nữa, tránh cho suy nghĩ bị rối loạn.
Bởi vì hiện tại thành phố Trung Sơn đã bắt đầu quản chế giao thông nên đường đi của hai người khá thông suốt.
Một lát sau, hắn đã thấy được một tòa cao ốc mang theo lối kiến trúc của châu Âu xuất hiện trong tầm mắt. Ở gần đó có mấy đường cảnh giới, biển báo cấm bất cứ xe cộ và người đi đường vào ra khu vực này.
Đồng Thiến đã bị mất tích ở bên trong khách sạn này, cho nên khách sạn không thể nào không có vấn đề cho được. Vì vậy cách ly là cách thức ổn thỏa nhất.
Đồng thời, nơi xuất hiện chuyện linh dị đầu người kinh khí cầu đầu tiên lại chính là cái khách sạn này.
Chiếc xe thồ hàng đột nhiên vang lên tiếng bóp phanh.
Dương Gian lập tức mở cửa xe và đi xuống phía trước khách sạn.
Trong tay hắn mang theo một cái túi đựng thi thể. Ngay khi hắn và Hùng Văn Văn vừa mới xuống xe, đột nhiên nhìn thấy có hai người đang ngồi ở bên trên bậc thang ngay tại cửa ra vào của khách sạn. Cả hai người này đều đang nhìn sang bên này với khuôn mặt giống như cười mà không phải cười.
Ngay lập tức có một người thanh niên tuổi chừng hai mươi, sắc mặt tái nhợt, trên mặt có chút không vui vẻ. Người này mở miệng nói:
"Vốn tôi còn tưởng là hôm nay cậu sẽ không đến cơ đấy. Không nghĩ cậu lại đến rất đúng lúc, có phải là cậu đã nói với cấp trên là muốn điều chúng tôi rời khỏi chỗ này đúng không? Sao vậy? Có phải là muốn ôm trọn toàn bộ công lao hay sao vậy? Ngay cả Hùng Văn Văn cũng được điều đến cho cậu, tổng bộ đúng là bất công thật."
Mặt Dương Gian tối sầm:
"Quách Phàm?"
Sau đó hắn đưa mắt nhìn sang bên cạnh. Đây là một người trung niên, hắn ta đang hút thuốc.
Người này chính là người được hắn cứu ra từ trong chuyện linh dị của thôn Hoàng Cương, Phùng Toàn.
Vốn dĩ hai người này phải rời đi khỏi khách sạn rồi mới đúng chứ nhưng hắn không nghĩ ra được là hai người này vẫn còn ngồi trước cửa khách sạn để đợi hắn.
Như vậy là có ý gì?
Trong lúc nhất thời, sắc mặt Dương Gian thay đổi không ngừng.
Sắc mặt Dương Gian cực kỳ không vui khi nhìn thấy hai người Quách Phàm và Phùng Toàn đợi hắn ở trước cửa khách sạn.
Hắn cũng chẳng thèm để ý đến việc có phải là hai người kia đang ngồi ở đây để tranh đoạt công lao với hắn hay không, cũng chẳng bận tâm đến việc bọn họ còn có mục đích khác nữa. Điều hắn suy nghĩ, điều hắn quan tâm ở đây là việc có phải hai người này ngồi lại tại đây để đợi hắn là do cả hai đã bị con quỷ kia tập kích dẫn tới t rí nhớ đã bị thay đổi nên biến thành quỷ nô luôn rồi?
Thứ đáng sợ nhất laf trí nhớ của bọn họ có phải đã bị thay đổi hay chưa thì ngay cả chính bản thân bọn họ cũng chẳng biết. Con quỷ kia có thể khiến cho người tốt thay đổi hoàn toàn thành một người xấu chỉ trong một giây.
Nhân cách của những người này sẽ bị vặn vẹo một cách không kiêng nể.
Dựa vào thông tin từ bút ký của Triệu Lỗi, Dương Gian đã có thể thăm dò ra đại khái một vài quy luật của con quỷ này rồi.
Nếu những người bị thay đổi trí nhớ mà muốn che giấu việc này thì sẽ không có bất cứ ai nhìn ra sơ hở cả, chí ít Dương Gian sẽ làm không được.
Cho nên cách tốt nhất chính là cách bọn họ cho thật xa. Đợi đến khi chuyện linh dị kết thúc thì hắn mới có thể yên tâm tiếp xúc.
Dương Gian thấp giọng nói, đồng thời trong lòng cũng trở nên cảnh giác hơn.
"Hai người khong nên đến chỗ này."
"Chỗ này cũng không phải thành phố Đại Xương, địa bàn cai quản của cậu. Chúng tôi đến đây cũng là từ ý định của tổng bộ, nếu cậu muốn quản đến chuyện này thì ít nhất cũng phải đợi đến khi cậu trở thành đội trưởng. Còn hiện tại, tôi không cần thiết phải nghe theo lời cậu."
Sắc mặt của Quách Phàm có vẻ không vui, hắn ta mở miệng nói. Đồng thời trong lời nói của hắn ta để lộ ra một tin tức khá quan trọng.
Trở thành đội trưởng?
Nói cách khác kế hoạch đội trưởng mà lần trước Vương Tiểu Minh có nhắc qua đã bắt đầu thực hiện. Có lẽ tên Quách Phàm này đang khổ cực xách đít chạy đi xử lý chuyện linh dị vì muốn đạt được nhiều công lao hơn, làm tốt chuẩn bị để trở thành thành viên dự bị cho kế hoạch đội trưởng này.
Phùng Toàn đi đến, hắn ta vứt tàn thuốc trên tay đi.
"Dương Gian, tôi biết điều mà cậu đang lo lắng là cái gì. Trước đó Triệu Kiến Quốc cũng đã nói cho tôi biết rồi. Hiện tại bên trong khách sạn có một con lệ quỷ, là bạn học thời cấp ba của cậu. Người bạn này của cậu đang bị con quỷ kia thay đổi trí nhớ và biến thành quỷ nô. Trước mắt con quỷ kia đang ẩn núp ở bên trong khách sạn. Nhưng tôi cũng cần phải nói cho cậu biết rằng, tôi không bị con quỷ kia thay đổi trí nhớ, cũng chưa bị nó tập kích lần nào. Cho nên việc chúng ta cùng tổ đội với nhau chỉ có tốt chứ không có xấu."
Dương Gian liếc mắt nhìn hắn ta.
"Làm sao anh biết rằng bản thân anh chưa bị nó thay đổi trí nhớ? Ngay cả khi hiện tại anh biết được trí nhớ của bản thân anh không có vấn đề gì nhưng có thể đó là do con quỷ kia chưa có thay đổi, phải đến sau này nó mới thay đổi thì sao? Cái này làm gì có ai biết mà nói chính xác được."
Phùng Toàn nói:
"Rốt cục là cậu vẫn không chịu tin tưởng chúng tôi đúng không? Dù lối suy nghĩ kia của cậu không hề sai và cũng là điều bình thường. Nhưng cậu lại đắc tội quá nhiều người, nếu không phải lần trước tôi bị mắc kẹt ở bên trong chuyện linh dị của thôn Hoàng Cương, khiến cho tổng bộ phải tiêu tốn quá nhiêu nhân lực và vật lực để cứu tôi ra. Tôi sẽ không thể nào chủ động xin ra trận trong chuyện lần này đâu."
Dương Gian lập tức nói ra tình hình bết bát nhất.
"Một khi có ai đó phản bội. Khả năng tôi bị hố chết là rất cao. Đến khi đó Hùng Văn Văn chắc chắn sẽ chôn thây cùng tôi ở chỗ này. Chuyện linh dị của thành phố Trung Sơn sẽ hoàn toàn bị mất khống chế. Lúc đó sẽ có ít nhất là bốn vị ngự quỷ nhân trở thành quỷ nô. Đồng thời có khả năng những vị ngự quỷ nhân này sẽ thẩm thấu vào bên trong tổng bộ Cảnh sát Quốc tế, tiếp đến nó sẽ kéo theo rất nhiều thành phố khác nữa... Cuối cùng chắc anh cũng có thể tưởng tượng ra được hậu quả của chuyện này sẽ nghiêm trọng đến mức nào chứ?"
Nhất thời Phùng Toàn nhíu mày.
Nếu dựa theo những gì Dương Gian nói ra, chuyện linh dị lần này thật sự là khởi nguồn của một trận tai nạn. Một khi không thể dập tắt cái ngọn nguồn này, nó sẽ chẳng khác gì lửa cháy trong rừng thông, chỉ một thoáng thời gian nó sẽ bao phủ toàn bộ cả nước.
Dù mối quan hệ giữa Quách Phàm và Dương Gian không được tốt cho lắm nhưng cũng chưa đến mức độ không đội trời chung. Hắn ta vẫn muốn nghĩ cách làm dịu mối quan hệ giữa hai bên.
"Dương Gian, dù cậu nói như thế nào đi nữa, tôi nhất định phải tham dự vào chuyện linh dị lần này. Nếu cậu không quá yên tâm về chúng tôi, thì cậu cũng có thể chạy một vòng về thành phố Đại Xương, uống một ngụm trà, lại chờ thêm mấy ngày nữa. Nếu đến khi đó mà chúng tôi bị mất tích cậu lại tiến đến, như vậy là ổn nhất rồi."
Dương Gian lập tức nói, giọng điệu của hắn đã trở nên cực kỳ lạnh lùng.
"Nếu qua thêm mấy ngày nữa mà hai người mất tích, tôi sẽ không chạy đến thành phố Trung Sơn nữa. Thứ mà con quỷ kia muốn nhắm đến là tôi, tôi sẽ không thể nào cho thứ kia có được quá nhiều thời gian để trưởng thành. Nếu đến khi đó nó trưởng thành đến cấp độ không thể xử lý. Tôi sẽ tìm ai để gánh vác trách nhiệm này đây?"
Cũng giống như việc Triệu Khai Minh nuôi quỷ anh, loại chuyện này chỉ xảy ra một lần là đã đủ lắm rồi. Hắn sẽ không thể nào để cho nó xảy ra thêm lần thứ hai.
Quách Phàm đáp lại. Hắn có chút tức giận vì sự cố chấp của Dương Gian.
"Cái này không được, cái kia cũng không xong. Vậy cậu định như thế nào? Đây là tôi nể mặt mũi của cậu vì cậu đã từng xử lý được chuyện linh dị của quỷ chết đói cho nên mới nói như thế. Nếu không loại người mới như cậu còn không đủ phân lượng để tôi liếc mắt nhìn một cái chứ đừng nói đứng đây lảm nhảm với cậu."
Dương Gian lập tức đưa ra yêu cầu của hắn.
"Rất đơn giản, tôi sẽ đi vào bên trong khách sạn tìm và xử lý thứ kia. Hai người đứng ở bên ngoài chờ. Nếu tôi bỏ mạng thì hai người lại tiến lên."
"Như vậy là cậu không tính thương lượng nữa rồi. Nếu đã thế thì dựa vào bản lĩnh mà làm việc thôi."
Quách Phàm hừ lạnh một cái. Hắn ta không muốn tranh luận thêm với Dương Gian mà quay đầu nói với Phùng Toàn.
"Phùng Toàn, có lẽ chúng ta không thể nào trông cậy vào người đồng đội này đâu. Hai người chúng ta hợp lại làm một đội đi."
Sở dĩ hắn ta và Phùng Toàn ngồi đợi ở chỗ này cũng là vì bọn họ muốn liên thủ với Dương Gian để xử lý chuyện này.
Thế nhưng bọn họ không nghĩ tới là mức độ bài xích hai người của Dương Gian lại mạnh đến vậy.
Phùng Toàn suy nghĩ một chút, sau đó nói:
"Dương Gian, chuyện linh dị chứ không phải chuyện đùa đâu. Bất cứ ai cũng có thể chết khi đối mặt với nó, mà một khi chết, việc tranh đoạt sẽ chẳng còn ý nghĩa nào nữa. Nếu hiện tại cậu đã không thể yên tâm đối thì tôi tính thế này, chúng ta đều đi vào bên trong khách sạn, nhưng sẽ tự đi điều tra riêng. Giữa hai bên sẽ không tiếp xúc chính diện với nhau, đồng thời bảo trì một khoảng cách nhất định. Đương nhiên nếu lúc đó cậu cần sự giúp đỡ cậu có thể kêu một tiếng, tôi không phải là người không để ý đến đại cục. Được rồi, lời của tôi chỉ đến đây thôi, cậu cứ tự nhiên mà làm việc. Quách Phàm, chúng ta đi thôi."
Nói xong, hắn ta cũng không nói thêm gì nữa, lập tức cùng Quách Phàm quay người đi vào bên trong khách sạn Caesar.
Dương Gian thấy bóng lưng rời đi của hai người, trong lòng thầm mắng một tiếng.
"Cái kế hoạch đội trưởng chết tiệt gì đó đến không đúng dịp một chút nào. Đối mặt với lệ quỷ cấp độ B nhưng lại được tính là công lao cấp A, hai người kia không thể nào buông tha cơ hội này được."
Thế nhưng hắn cũng không thể nào sử dụng biện pháp mạnh để ngăn cản hành động của hai người Phùng Toàn cùng Quách Phàm được.
Một khi hắn động thủ đồng nghĩa với việc hai bên sẽ trở mặt với nhau.
Đến khi đó chuyện linh dị còn không thể xử lý mà hắn lại phải đánh nhau một trận với ngự quỷ nhân khác. Điều này không có bất cứ lợi lộc nào cả.
Với lại hai người kia đều là những ngự quỷ nhân khống chế hai con lệ quỷ chứ không phải như tổ đội gân gà ba người lần trước.
Thật sự phải đánh nhau, có lẽ Dương Gian sẽ thắng, nhưng đồng thời hắn cũng tổn thất rất lớn.
Dương Gian đột nhiên có cảm giác lòng tốt của hắn đã đưa sai địa chỉ.
"Không có cách nào, mình chỉ có thể chú ý bọn họ mà thôi. Mặc dù cả hai người đều là hai tên đầu sắt, khó ưa nhưng mình không thể nào trơ mắt nhìn bọn họ chết ở bên trong khách sạn được. Nếu không đến lúc đó mình cũng chẳng khác gì "anh em nhà Hồ lô đi cứu gia gia" từng người, từng người đưa vào miệng cho quỷ nuốt."
Cũng may mà Phùng Toàn đưa ra được một biện pháp trung gian cho hai bên.
Mỗi bên tự làm việc của mình, hai bên không được chủ động tiếp xúc lẫn nhau. Nhờ đó mối quan hệ ôn hòa giữa hai bên được tạm thời thiết lập lên.
Một khi có người nào đó vượt qua hạn chế này, không nghi ngờ gì nữa, người kia chắc chắn là kẻ bị quỷ thay đổi trí nhớ. Điều này có nghĩa là Dương Gian có thể ra tay.
"Hai tên chết tiệt này chắc chắn sẽ bỏ mạng lại tại đây."