Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 451: Nghĩa Địa



Dù vừa trải qua một hồi hung hiểm nhưng vận khí của ba người cũng được coi là không hề tệ. Vì có ba vị ngự quỷ nhân xuống xe thì có đủ ba người sống sót trở về. Lần này chỉ có mấy người bình thường như Trương Hạo và hai cô gái kia là gặp xui xẻo thôi.

Nhưng đó là điều tất yếu vì người bình thường nhất định sẽ chết, bởi vì bọn họ không có bất cứ chút xíu năng lực tự vệ nào, không thể chống đỡ được tập kích của lệ quỷ.

Mà lúc này ở bên ngoài xe buýt, cô dâu xác sống kia vẫn còn cầm lấy tay của Trương Hạo và đứng ở bên mép đường đối diện xe buýt. Tuy nhiên trong lòng mấy người cũng khá yên tâm chứ không lo lắng nhiều, bởi vì xe buýt quỷ đã khởi động lại. Dựa vào những hiểu biết của bọn họ về xe buýt quỷ thì bọn họ có thể khẳng định tình trạng lúc này đang an toàn.

Chỉ là sau khi sống sót trở về thì sự mâu thuẫn giữa Hứa Phong và Dương Gian càng sâu thêm.

Tuy nhiên, cả hai bên đều hiểu rõ ràng rằng bản thân đã bỏ qua mất cơ hội giết chết đối phương tốt nhất.

Cơ hội ra tay tốt nhất của Dương Gian chính là khi tên Hứa Phong này nằm thi, có điều khi đó vì ngăn cản hành động vẫy tay của Trương Hạo, hắn chỉ còn cách là coi tên kia như một bao cát để ném đi chứ không ra tay ghết chết hắn ta.

Còn về phần Trương Hạo, cơ hội của hắn ta là khi Dương Gian vừa mới leo lên xe, không hiểu gì. Sau đó do hắn sợ Dương Gian không thể nào gánh chịu được lệ quỷ tập kích từ đó khiến cho lệ quỷ khôi phục làm tình hình trở nên xấu hơn. Vì thế hắn quyết định lựa chọn thời điểm xe buýt tắt máy để hãm hại chết Dương Gian, tuy nhiên kết quả lại thất bại.

Dương Gian quá cảnh giác. Đồng thời hiện tại hắn cũng đã có phòng bị rồi, cơ hội này không còn có lần sau nữa.

Kể từ khi xe buýt quỷ khởi động lại đến bây giờ đã được 5 phút đồng hồ rồi.

Khi thời gian 5 phút đồng hồ vừa đến, hai cánh cửa đang mở ra ở phía trước và phía sau của xe buýt đột ngột đóng lại.

Ngay cả cánh cửa sổ bằng kính ở bên cạnh Lâm Bắc cũng tự động đóng.

Chiếc xe này biến thành một cái lồng giam kín mít, mọi thứ bị giới hạn với bên ngoài. Không còn một ai có thể xuống xe nữa, ngay cả quỷ cũng vậy, không thể rời đi khỏi xe.

"Xem ra đã có thể thoát khỏi thứ kia được rồi."

Sau khi khởi động lại từ trạng thái chết máy, xe buýt lại bắt đầu di chuyển như lúc đầu.

Dương Gian thấy được khoảng cách giữa mình với cô dâu xác sống đang kéo dài ra, thứ kia cũng không có ý định đuổi theo. Nó chỉ đứng yên tại chỗ nắm tay Trương Hạo. Trông giống như hai pho tượng vậy, bọn họ không có bất cứ hành động nào khác.

Nhưng điều này cũng không hề đại diện cho việc nguy hiểm đã tan biến.

Giờ phút này ở bên trên màn hình điện tử của xe buýt vẫn hiện thị con số một.

Số lượng hành khách vẫn còn có một con.

Nói cách khác trong xe vẫn còn lại một con quỷ.

Nhưng trên xe chỉ có ba người bọn họ, số lượng hành khách trên xe sẽ không tính cả ngự quỷ nhân vào. Mếu không con số trên đó sẽ phải thay đổi.

Với lại hiện tại thời gian đang là ba giờ sáng, khả năng xe buýt dừng lại vẫn rất cao.

Sau đây có thể sẽ còn có khá nhiều quỷ leo lên xe. Không ai có thể biết được con quỷ mà bọn họ sắp đối mặt là con quỷ như thế nào.

Nhưng nghĩ đến điều này, trong lòng Dương Gian lại cảm thấy áp lực có chút lớn. Bởi vì hắn không thể nào biết được được ở phía trước còn có mối nguy hiểm nào đang đợi bản thân không? Nếu có thì nó nguy hiểm tới mức nào. Cách duy nhất của hắn chỉ là bám sát chiếc xe buýt này, chờ đợi thời khắc xe đi đến trạm an toàn để nhảy xuống.

Nếu còn tiếp tục ngồi trên này thì sớm muộn gì cũng có ngày chết toi.

Xe lại tiếp tục chạy thêm nửa tiếng đồng hồ.

Có lẽ là vận khí của ban người tương đối tốt, kể từ khi xe được khởi động lại đến giờ nó không có dừng lại ở trạm thứ tư. Điều này cũng có nghĩa là không có con quỷ mới nào leo lên xe.

Ngay khi đồng hồ vừa điểm 4 giờ sáng.

Xe buýt đột nhiên đi ngang qua một khu vực cực kỳ cổ quái.

Đây là một khu nghĩa địa.

Hai bên đường là từng đống mộ nằm chi chít, từng ngôi mộ nhô lên giống như những tòa núi nhỏ. Có một số ngôi mộ có bia mộ, bên trên còn in lấy bức ảnh của người chết, nhưng vì tốc độ xe chạy quá nhanh, cộng thêm với việc ánh sáng ở bên ngoài không được tốt cho nên không có ai nhìn rõ được những bức ảnh này.

Có một số ngôi mộ lại bị lõm vào. Dường như có thứ gì đó bên trong đã đi ra ngoài rồi, cho nên lớp đất kia không thể chống đỡ khoảng không bên trong, vì thế nó mới bị lõm xuống.

Trong lòng Dương Gian lập tức xuất hiện một ý nghĩ.

"Đây là nơi quỷ quái nào vậy?"

Bên ngoài là một khu nghĩa địa rộng vô hạn không nhìn thấy bờ, nó kéo dài về phía xa xa và chìm vào trong bóng tối. Dù hắn không biết được ở trong chỗ này có đến bao nhiêu ngôi mộ nhưng hắn có thể chắc chắn một điều là chỗ này không thể nào tồn tại ở trong thế giới thực.

Đây là một khu vực nghĩa địa không thể nào hiểu được.

"Ngàn lần vạn lần đừng có dừng xe lại ở chỗ này, nếu không không ai biết có bao nhiêu con quỷ leo lên xe đâu."

Mồ mả nhiều như thế này khiến cho da đầu của hắn phải run rẩy. Xung quanh khu vực này để lộ ra một điềm xấu quỷ dị nào đó, cái đống này còn nghiêm trọng hơn rất nhiều lần so với một ngôi mộ khi con quỷ khóc mộ ngồi ở trạm thứ nhất. Nếu nghiêm chỉnh mà nói thì đây chính là một khu nghĩa địa lớn, một bãi tha ma.

"Thứ chết tiệt gì thế này, nếu xe mà đậu chỗ này chắc sẽ bị chứa đầy mất, đến lúc đó cả đám coi như xong."

Khi Hứa Phong nhìn thấy được tình hình ở bên ngoài xe buýt, sắc mặt của hắn ta cũng trở nên cực kỳ khó coi. Hắn ta cũng giống với Dương Gian, cả hai đều cảm nhận được sự khủng bố do nơi này mang đến.

Tuy nhiên tên Lâm Bắc kia thì ngược lại với hai người, hắn ta không có động tĩnh nào hết. Hắn ta chỉ cuộn tròn lại và nằm ngủ ở trong một góc, dường như những chuyện khủng bố ở bên ngoài không có liên quan gì với hắn ta hết.

Chiếc xe buýt quỷ chạy trên con đường đầy mồ mả này gần mười phút nhưng không có rời đi được khu vực nghĩa địa này. Chỉ cần vậy thôi là đã đủ để tưởng tượng ra được sự to lớn của nghĩa địa.

Vậy mà sau đó Dương Gian phát hiện dù chỗ này có nhiều mồ mả nhưng lại không thấy được bất cứ một con quỷ nào cả. Dường như loại khủng bố này chỉ là biểu hiện trên tinh thần mà thôi, chứ thực chất nó cũng không có nguy hiểm bằng mấy trạm dừng chân trước đó.

Tuy nhiên ý nghĩ kia của hắn còn chưa hình thành được bao lâu.

Dương Gian đã nhìn thấy trong khu vực lít nha lít nhít mồ mả này lại đột nhiên bị đứt mất một đoạn, ở chỗ này là một mảnh đất trống.

Mà trên mảnh đất trống này lại xuất hiện một con đường kéo dài lên trên một tòa núi nhỏ.

Ở bên trên một tòa núi nhỏ nằm trong thế giới tối tăm mù mịt và bị bao phủ xung quanh bằng những ngôi mộ, lại có một căn nhà nhỏ bằng gỗ.

"Ở chỗ như thế này mà vẫn còn có nhà gỗ nữa sao?"

Dương Gian có cảm giác không thể nào tưởng tượng nổi.

Ai sẽ ở lại trong cái chỗ quỷ quái như thế này.

Hay là nói, căn nhà gỗ này căn bản không dành cho người ở.

Xe buýt chạy qua dần dần, nó cũng không hề dừng lại khi đi ngang qua con đường nhỏ kia. Đồng thời sau khi đi qua con đường nhỏ này thì tiếp đó lại là một khoảng không gian chi chít mồ mả như cũ.

Thế nhưng, ngay khi xe buýt vừa mới rời đi không được bao lâu, căn nhà gỗ nằm sừng sững ở giữa bãi tha ma kia đột nhiên vang lên tiếng cửa gỗ kêu ken két.

Cánh cửa bằng gỗ đột nhiên mở ra, trong nhà có một người đi ra ngoài. Vì không gian quá tối nên không nhìn thấy rõ bộ mặt, chỉ thấy người này có dáng người cao và gầy.

Người này đứng ở trước cửa và đưa mắt nhìn về phía xe buýt.

Người này cứ đứng nhìn như vậy mãi đến khi chiếc xe buýt biến mất hoàn toàn ở phía xa xa thì người này mới quay trở lại căn nhà gỗ, sau đó đóng lại cánh cửa gỗ.

Bãi tha ma lại tiếp tục chìm vào sự yên lặng và tĩnh mịch lâu dài.

Nửa giờ sau, cuối cùng bãi tha ma dài liên miên bất tuyệt kia đã chịu kết thúc. Sự căng thẳng trong lòng của Dương Gian cũng đã được buông xuống.

Mà điều khiến cho hắn càng thêm kinh ngạc chính là ở phía trước xe buýt đằng xa kia có xuất hiện một bóng dáng thấp thoáng của một tòa thành thị.

Không biết thành phố này là thành phố nào nhưng nó lại đang tỏa ra ánh đèn sáng ngời nên hắn có thể nhìn thấy nó từ đằng xa.

Phải chờ cho xe đi thêm một đoạn dường khá dài nữa thì hắn mới có thể kết luận. Ánh sáng kia chính xác là của một tòa thành thị chứ không phải là ảo giác. Đồng thời nếu dựa theo quỹ dạo di chuyển của chiếc xe buýt này thì có khả năng cao là nó sẽ chạy qua thành phố này.

Trong lòng Dương Gian đột nhiên xuất hiện một loại dự cảm.

"Cơ hội đến rồi."