Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 442:



Ngay khi Dương Gian mất đi thính giác, tiếng khóc ở xung quanh ngay lập tức im bặt, toàn bộ thế giới trở nên thanh tịnh. Cuối cùng hắn không còn nghe được bất cứ âm thanh nào nữa. Ngay cả tiếng khóc quỷ dị của con quỷ kia cũng không thể nào truyền vào đầu của hắn được.

Theo đó những ảnh hưởng của tiếng khóc với thân thể cũng đã biến mất đâu không thấy đâu. Dường như tất cả mọi thứ đã khôi phục lại bình thường.

"Mẹ nó chứ, thế này cũng được."

Giờ phút này trong lòng Dương Gian nhịn không được phải mắng một tiếng.

Nếu thứ quỷ quái này khóc thêm một đoạn thời gian nữa. Chắc chắn hắn sẽ phải chết nhưng điều khiến hắn không nghĩ tới, là sau khi biến thành kẻ điếc, bản thân hắn lại không còn bị ảnh hưởng nữa.

Nếu như người bình thường có thể hiểu được quy luật này, chắc chắn bọn họ cũng có thể sống sót được. Chỉ là hiện tại dường như có chút muộn màng.

Dương Gian nhìn về phía Trương Hạo và hai cô gái kia. Ngay cả khi hắn đã mang ba người bọn họ đi vào bên trong tầng thứ hai của quỷ vực vẫn không thể nào cứu bọn họ được. Giờ phút này ba người đã ngã trên mặt đất, khuôn mặt trở nên cứng ngắc nhưng mang theo một biểu cảm bi thương. Dường như bọn họ đã khóc rất nhiều trước khi chết vậy.

Thế nhưng biểu cảm cứng nhắc ở trên khuôn mặt của ba người vẫn khiến cho người ta có một loại cảm giác không rét mà run.

"Không, không đúng. Vậy mà tên Trương Hạo này còn chưa có chết."

Vốn dĩ Dương Gian cứ tưởng là tên Trương Hạo này đã chết. Bởi vì hiện tại khuôn mặt của cậu ta đã trở nên cứng ngắc. Tuy nhiên sau khi kiểm tra lại thì hắn phát hiện ra khuôn mặt cứng ngắc kia chỉ là do cậu ta không thể nào khống chế được mà thôi. Còn khí tức sinh mệnh của cậu ta vẫn còn.

"Điều này sao có thể được chứ? Rõ ràng hai cô gái ở bên cạnh cậu ta chết hết rồi, sao cậu ta lại trở thành trường hợp ngoại lệ chứ? Cậu ta chỉ là một người bình thường thôi mà?"

Hắn tỏ ra cực kỳ nghi hoặc, không thể nào hiểu nổi.

Thế nhưng sự nghi hoặc này hắn lại đem nó để ở trong lòng, hiện tại cũng không phải là lúc để ý đến những chuyện như thế này. Mặc dù tên Trương Hạo này có chút cổ quái nhưng ít ra tên này sẽ không có bất cứ uy hiếp nào đối với hắn.

"Không biết tên Hứa Phong kia đã chết chưa? Trong tình trạng khắp nơi tràn ngập tiếng khóc như thế này. Nếu không làm như chính mình, tự biến bản thân thành người điếc để cách ly hết toàn bộ âm thanh thì dù là ngự quỷ nhân đỉnh phong cũng phải chết. Hơn nữa năng lực giết người của con quỷ này lại còn tăng cường theo thời gian, không đưa ra quyết định đối kháng với nó sớm, sau này chắc chắn sẽ phải ăn thiệt thòi."

Dương Gian thả cánh tay đặt ở trên trán xuống rồi thu hồi tầng quỷ vực thứ hai. Tiếp đó đưa mắt nhìn ra bên ngoài để tìm kiếm bóng dáng của tên Hứa Phong kia.

Không mất quá nhiều thời gian.

Dương Gian đã tìm ra được bóng dáng của Hứa Phong.

Lúc này hắn ta đang nằm ở trên đường cái, gần xe buýt. Trông hắn ta giống như một cỗ thi thể đã chết vậy, nằm thẳng dưới đất, không hề nhúc nhích. Thân thể băng lãnh, dường như là đã chết từ lâu. Nhưng điều khiến cho người ta cảm thấy bất an chính là lúc này trên người của hắn ta có mấy chỗ đã hoàn toàn bị mục nát, đồng thời xuất hiện thi thủy và tỏa ra mùi hôi thối.

Nhìn thế nào đi nữa thì đều trông giống như một cỗ thi thể đã chết đi khá nhiều ngày và đang thối rữa.

Nhưng một cỗ thi thể như vậy lại đang trợn tròn hai con mắt. Hơn nữa hai con mắt này vẫn đang chuyển động không ngừng và chú ý đến toàn bộ mọi chuyện xảy ra ở xung quanh.

Đã biến thành bộ dạng như vậy mà tên này vẫn còn có thể sống.

"Hắn ta đang sử dụng cách thức như thế này để tránh né quỷ khóc mộ tập kích? Đây cũng không phải chỉ dựa vào việc khống chế lệ quỷ mà có thể làm được."

Dương Gian khẽ suy tư, hắn cảm thấy trạng thái lúc này của Hứa Phong khá là đặc thù.

Bộ dạng lúc này của hắn ta giống như biến hóa hoàn toàn thành lệ quỷ vậy. Có lẽ lúc này hắn ta đã không còn được coi là một vị ngự quỷ nhân nữa.

Nhưng hết lần này tới lần khác hắn ta lại có thể giữ lại được ý thức của bản thân khi đã rơi vào trạng thái như hiện tại.

Tình trạng lúc này của hắn ta cũng tương tự như tình trạng của hắn. Con quỷ trong cơ thể đã bị chết máy nên hắn ta có thể không cần phải kiêng nể gì khi sử dụng loại năng lực này của lệ quỷ. Không cần phải lo lắng con quỷ kia sẽ khôi phục lại và giết chết hắn ta.

Trong lòng Dương Gian không khỏi nghi ngờ về bộ dạng này của hắn ta.

"Chẳng lẽ hắn ta đã sử dụng một loại phương pháp nào đó để giải quyết vấn đề lệ quỷ khôi phục lại và biến thành dị loại giống như mình?"

Dương Gian không cho rằng tình trạng hiện tại của bản thân là độc nhất vô nhị. Phải biết tính đến lúc này, vòng tròn ngự quỷ nhân đã hình thành được ít nhất một năm rồi. Trong đó sẽ không thể thiếu một số người may mắn gặp được một vài kỳ ngộ trong quá trình tiếp xúc với chuyện linh dị.

"Nhìn bộ dạng này ta, có lẽ hắn ta sẽ không thể nào chết dễ dàng được."

Dương Gian lại quay đầu nhìn xem người thanh niên đội mũ lưỡi trai. Lúc này hắn ta lại ngồi dưới đất cúi đầu ngồi ngủ.

Ngoại trừ chuyện này ra, Dương Gian lại không nhìn ra bất cứ điều khác thường nào cả. Dường như thanh niên chỉ là một người bình thường, thân thể không thay đổi gì, cũng không cảm thấy được con lệ quỷ mà hắn ta khống chế.

Quả nhiên, việc hai người kia có thể sống sót ở trên chiếc xe buýt quỷ lâu như vậy cũng không phải không có nguyên nhân. Cả hai đều rất đặc thù, khác xa với những ngự quỷ nhân bình thường kia.

Khi ngự quỷ nhân bình thường đối mặt với tình huống như vậy, tất cả đều lựa chọn mạo hiểm hiểm dựa vào lệ quỷ để cầm cự. Nhưng bọn họ không cần.

Dương Gian nghĩ nghĩ một hồi rồi quyết định chuyển hướng đi qua nhìn tình hình của Hứa Phong xem như thế nào.

Nếu có thể, hắn cảm thấy bản thân không ngại mà phá hư chuyện tốt của đối phương.

Sau khi đi đến bên cạnh Hứa Phong, Dương Gian cúi đầu xem xét cỗ thi đang nằm ở trên mặt đất.

"Vậy mà cậu lại có thể chống cự được đợt tập kích lần này?"

Từ lúc Dương Gian xuất hiện, Hứa Phong đã theo dõi hắn rồi. Dù hiện tại hắn ta không thể hành động nhưng khi thấy Dương Gian xuất hiện, trong lòng hắn ta vẫn cảm thấy kinh ngạc, không thể tưởng tượng nổi.

Theo đúng lý thuyết, tên người mới này phải chết ở lần tập kích đầu tiên mới đúng. Dù sao đi nữa, lần này cũng là lần tập kích của lệ quỷ cấp A, người mới sẽ không thể nào chịu đựng được.

Vì tạm thời trở thành người điếc không nghe được những gì Hứa Phong nói, mà Dương Gian hắn cũng không biết khẩu âm. Tuy nhiên Dương Gian thấy được Hứa Phong đang nói chuyện, từ đó biết được tên này vẫn sống ổn.

Khi chứng kiến bộ dạng nằm yên một chỗ không hề nhúc nhích của Hứa Phong, Dương Gian không thể không nghi ngờ.

"Chẳng lẽ loại trạng thái đặc thù mà khi sử dụng Hứa Phong không thể nào cử động?"

Vốn hắn muốn dùng chân đá đá một vài cái thử xem, có điều khi thấy trên người của tên này có nhiều chỗ bị hư thối quá, cộng với việc thân thể Hứa Phong lại không được bình thường cho lắm, Dương Gian cảm thấy không động vào sẽ tốt hơn. Nhưng không đụng chạm vào người Hứa Phong được, Dương Gian vẫn còn cách khác để thăm dò.

Hắn lập tức sờ sờ vào trong túi.

Sau đó móc ra một khẩu súng lục.

Đây là một khẩu súng lục đặc chế, cũng được coi là thứ vũ khí duy nhất còn lại ở trên người Dương Gian lúc này. Dù sao trước đó khi đi ra ngoài hắn cũng ngờ bản thân lại lọt vào xe buýt quỷ. Khi đó hắn chỉ định đi đến thành phố Tiểu Xuân một vòng rồi về nên không mang theo nhiều thứ cần thiết.

"Cậu muốn làm cái gì?"

Khi Hứa Phong thấy Dương Gian lôi ra một khẩu súng lục, hắn lập tức tỏ vẻ tức giận nhìn đối phương.

Đương nhiên Hứa Phong cũng nhận ra khẩu súng lục của Dương Gian là đồ đặc chế. Còn việc nó có thể gây ảnh hưởng cho bản thân hay không, hắn ta không thể nào chắc chắn.

Dương Gian không hề do dự mà lập tức lên nòng. Sau đó Dương Gian chỉ thẳng khẩu súng vào đầu Hứa Phong.

"Ngay cả khi nguy cấp như vậy mà tên này cũng không chịu động đậy. Xem ra hắn ta đã chết mục ở đây rồi, không thể cử động được."

Thấy Hứa Phong không có phản ứng nào, Dương Gian liền xác định được khuyết điểm khi Hứa Phong sử dụng năng lực lệ quỷ.

Hắn ta sẽ không thể cử động.

Khó trách vì sao tên này giấu diếm năng lực bản thân, không báo lên cấp trên. Đồng thời cũng không viết bất cứ điều gì ở trong hồ sơ Cảnh sát Quốc tế.

Phải nói năng lực này của hắn ta là gân gà, nếu hắn ta ghi nó lên hồ sơ và bị người ngoài biết được. Lỡ có đám lính đánh thuê nào đó biết đến, như vậy hắn ta sẽ bị người ta tóm đi làm vật thí nghiệm.

Đồng thời loại năng lực gân gà này cũng có chút không tầm thường.

Lúc này hắn ta lại có thể kháng cự lại được tiếng khóc của quỷ khóc mộ lâu như thế mà chưa chết. Từ đó thấy được loại năng lực này cũng được coi là một năng lực tự vệ khá mạnh.

"Có nên tiêu diệt hắn ta vào lúc này không?"

Dương Gian khẽ suy tư, hắn đang cân nhắc xem có nên thừa dịp đối phương bị bệnh mà đòi mạng hắn ta luôn không? Bởi vì đây là cơ hội bỏ đá xuống giếng tuyệt vời. Hiện tại Dương Gian đã hiểu ra được quy luật của quỷ khóc mộ trước tên này, hắn không còn bị ảnh hưởng bởi tiếng khóc nữa. Nhưng tên Hứa Phong này thì kkhông, hắn ta chỉ có thể dùng cách nằm yên chỗ này để tự vệ.

"Cậu đang nhìn cái gì? Không phải cậu định giết tôi đấy chứ, đừng có ngây thơ như vậy. Ngay cả tiếng khóc kia cũng không thể giết chết tôi thì cậu xứng sao?"

Hứa Phong cười lạnh. Mặc dù hiện tại hắn ta đang phải nằm yên không nhúc nhích ở trên mặt đất nhưng hắn ta lại không để Dương Gian vào mắt.

Dương Gian cũng không thể nghe được Hứa Phong đang nói cái gì, thể nhưng hắn đoán ra được những lời này chẳng tốt đẹp gì đâu.

"Nói chuyện liến thoắng như vậy, chắc chắn rất có ý kiến với mình rồi. Vẫn nên xử lý hắn ta thì tốt hơn."

Dương Gian lập tức quyết định, chuẩn bị làm người lấy oán báo ân một lần.

Dù sao bên phía tổng bộ Cảnh sát Quốc tế đã nhận định Hứa Phong mất tích, chắc có khả năng cao là bọn họ cho rằng hắn ta chết rồi. Cho nên hiện tại Dương Gian có xử lý tên này, bên phía tổng bộ cũng sẽ không tìm hắn gây phiền phức.

Sau một giây, dưới chân của Dương Gian đột nhiên xuất hiện một cái bóng màu đen, nó chậm rãi đứng dậy. Hắn đang chuẩn bị gỡ lấy cái đầu của Hứa Phong.

Nếu không còn đầu nữa, hắn ta chắc chắn không thể sống.

Thế nhưng, ngay tại khi hắn đang chuẩn bị hành động, th bên trong quỷ vực lại xuất hiện một chuyện lạ. Vốn dĩ lúc trước hắn thấy Trương Hạo không có gì kỳ quái nhưng lúc này cậu ta lại đột nhiên đứng dậy.

Cậu ta đưa lưng về phía Dương Gian, từng bước từng bước một đi về một nơi xa xa nào đó. Động tác của cậu ta có hơi chậm chạp và cứng ngắc một chút. Nhưng cậu ta lại có thể sử dụng tốc độ như thế này để trốn khỏi quỷ vực của Dương Gian.

"Hả?"

Dương Gian nheo mắt.

Chuyện này xảy ra ở bên trong quỷ vực của mình nên không có lý nào Dương Gian lại không phát hiện ra được.

Hắn nhanh chóng quay đầu nhìn lại.

Một thứ khiến cho hắn phải kiêng kỵ đã xuất hiện và đứng ở trên con đường đối diện cách đó không xa.

Người này mặc chiếc áo dài màu đỏ đậm. Trên đầu cũng được che bởi tấm vải đỏ, chỉ lộ ra hai cánh tay màu nâu đen xơ xác.

Đây chính là cô dâu xác sống vừa mới xuống xe lúc nãy.

Dương Gian kinh hãi, mồ hôi lập tức chảy ra ồ ạt khiến cả người phải ướt sũng.

Thứ này xuất hiện từ lúc nào hay từ nãy đến giờ nó vẫn không hề rời đi? Cô dâu xác sống này ở chỗ đó từ đầu đến cuối và nhìn thấy hết mọi chuyện?

Nhưng dường như mục tiêu của cô dâu xác sống này không phải là hắn mà là cậu thanh niên tên Trương Hạo kia.

Trương Hạo bị con quỷ kia khống chế tự động đi ra khỏi quỷ vực. Sau đó bước trên con đường phía đối diện kia và đi tới gần cô dâu xác sống.

"Lần này xong rồi, không ai cứu được cậu ta nữa."

Dương Gian vì Trương Hạo mà mặc niệm một câu.

Mặc dù giữa hai người chỉ là người dưng nhưng bị con quỷ như thế để mắt, Dương Gian chỉ có thể mặc niệm cậu ta xui xẻo, chắc cái xui này phải tích từ tám đời trước đến tận giờ mất."