Bởi vì mấy người Trương Hạo, Trịnh Diệu Văn xuống xe khá trễ nên vị trí đứng gần cửa xe hơn.
Khi tiếng khóc của con quỷ trước ngôi mộ vang lên thì đám người xuống xe trước tiên gặp phải xui xẻo. Họ đột nhiên làm một hành động khiến người khác phải khó hiểu là trực tiếp quỷ trên mặt đất rồi quay mặt về phía ngôi mộ ở đằng xa và khóc. Thế nhưng họ chỉ khóc có mấy tiếng, sau đó lập tức ngừng lại.
Một đám người cứ thế chết đi một cách vô thanh vô tức ở trước mặt đám thanh niên.
Trước khi chết trên mặt đám người này còn biểu lộ ra sự đau thương cùng với ánh mắt vô thần khiến cho người ta cảm nhận được sự tuyệt vọng và hoảng sợ. Trong nháy mắt tất cả những người còn lại cảm giác thấy lông tơ dựng đứng.
Đây cũng không phải chuyện linh dị đơn giản như bình thường, đây là một con lệ quỷ khủng bố đang giết người.
Con quỷ đang quỳ gối và khóc bên cạnh ngôi mộ ở ngoài cánh đồng phía xa xa sử dụng một cách thức quỷ dị nào đó để giết chết những hành khách vừa mới xuống xe.
Trong khi tất cả mọi người đang bị nỗi hoảng sợ chiếm cứ lấy đầu óc, bọn họ chỉ biết vừa kêu la vừa chạy loạn xạ mà thôi.
Nhưng những người kia chỉ chạy được có mấy bước, sau đó bọn họ đột nhiên dừng lại và quay đầu, quỳ gối hướng về phía ngôi mộ đằng xa mà khóc.
Tiếng khóc của những người này lập tức dọa cho đám người Trương Hạo, Trịnh Diệu Văn sợ mất hồn, mấy người bọn sắp sửa bị dọa cho điên rồi.
Bởi vì loại tiếng khóc này chính là một tấm bùa đòi mạng. Bất cứ người nào, một khi cất tiếng khóc thì cũng đồng nghĩa với việc người đó nhất định phải chết. Những cỗ thi thể nằm đầy trên mặt đất chính là minh chứng tốt nhất cho chuyện này.
Vốn dĩ cả đám chuẩn bị chạy đại về một hướng nhưng câu nói của Dương Gian lại chẳng khác gì ánh sáng hi vọng trong lòng bọn họ, khiến cho bọn họ tìm được con đường sống trong cơn tuyệt vọng.
Quay trở lại xe?
Không biết vì cái gì nhưng khi thấy được bộ dạng bình tĩnh đứng trước cửa xe của Dương Gian khiến cho bọn họ tự dưng sinh ra một loại cảm giác tin tưởng mù quáng. Ngay lập tức bọn họ cho rằng trên xe chính là nơi an toàn nhất, bên ngoài lại cực kỳ khủng bố.
Bọn họ không chần chừ một phút một giây mà mà chạy ào về phía cửa xe buýt ngay lập tức.
Tiếng khóc kia vẫn còn tiếp tục, nó như một con quỷ đang không ngừng gặt hái lấy những tính mạng của đám người.
"Ô ô!"
Giờ phút này, chỉ có năm người bọn họ là đang chạy về phía của xe buýt, những người còn lại đều bỏ chạy tứ tung.
Mặc dù Dương Gian không biết bọn họ sẽ chạy đi đâu nhưng hắn biết cơ hội sống sót của đám người kia không tới một phần vạn.
"Tiếng khóc của con quỷ này sẽ lựa chọn giết chết người có khoảng cách gần với nó nhất, những người khác cũng sẽ không thoát khỏi kết cục bị giết đâu. Việc bọn họ chết sẽ chỉ còn là chuyện sớm muộn... Nói như thế có nghĩa là con quỷ này thuộc loại quỷ giết người hàng loạt và không phân chia."
Mặc dù hiện tại Dương Gian có nghe được tiếng khóc của con quỷ kia nhưng dường như hắn không phải chịu chút ảnh hưởng nào từ nó.
Hắn cũng không biết có phải là do bản thân hắn đã có một phần là quỷ hay không, hay do chiếc xe buýt này có thể ngăn cản được ảnh hưởng của tiếng khóc.
"A!"
Trong quá trình chạy về phía cửa xe buýt thì đột nhiên có một cô gái bị trượt chân do mang giày cao gót nên ngã sõng xoài trên mặt đất.
"Phùng Hiểu Lộ, đi nhanh lên."
Người thanh niên tên là Trịnh Diệu Văn quay đầu lại một cách vô ý, định lôi cô gái kia chạy.
Thế nhưng vừa mới quay đầu ra phía sau, Trịnh Diệu Văn và cô gái tên là Phùng Hiểu Lộ kia kìm lòng không được đột nhiên co quắp, sau đó biểu lộ ra khuôn mặt chực khóc. Ngay khi khuôn mặt kia được biểu hiện ra thì hai hàng nước mắt bắt đầu tự chảy xuống... Chỉ vẻn vẹn vài giây đồng hồ trôi qua hai người liền nối đuôi nhau khóc hu hu.
Sau đó thân thể của hai người không còn nghe theo sự điều khiển nữa, tự động quỳ gối xuống đất và quay mặt về phía ngôi mộ.
Xong!
Đây là ý nghĩ trong đầu của hai người Trịnh Diệu Văn và Phùng Hiểu Lộ ngay lúc này.
Những động tác vừa rồi của bọn họ đều được thực hiện một cách vô ý thức, dường như thân thể của bọn họ không còn do bản thân diều khiển nữa, thứ còn lại của bọn họ chỉ là ý thức.
Dương Gian bình tĩnh quan sát từ đầu đến cuối, cái chết của hai người kia không hề ảnh hưởng đến hắn.
Hắn đứng hơi tránh sang một bên để nhường đường cho cậu thanh niên tên Trương Hạo và hai cô bạn nữ của cậu ta chạy về xe buýt.
Cuối cùng chỉ có ba người bọn họ là may mắn sống sót chạy về được trên xe buýt.
Từ nãy đến giờ thời gian mới trôi qua được bao lâu?
Còn chưa đến 5 phút đồng hồ nhưng trừ ba người này ra, tất cả đều chết hết cả rồi.
Hơn nữa toàn bộ đều chết ở trong tay con quỷ kia.
"Nếu lúc nãy bản thân mình xuống xe và không được xe buýt bảo vệ thì không biết sẽ chống cự được với con quỷ kia bao lâu?"
Dương Gian chứng kiến vô số thi thể quỳ gối trên mặt đất, mặt hướng về phía ngôi mộ mà lòng lại tuôn trào ra một cảm giác lạnh lẽo, gai sống lưng.
Nếu để cho hắn định nghĩa cấp độ khủng bố của con quỷ này thì chắc chắn hắn sẽ cho nó là cấp A.
Cấp độ khủng bố của nó cũng tương tự như quỷ gõ cửa.
Còn nếu muốn thành lập hồ sơ cho con quỷ này, Dương Gian cảm thấy nên gọi con quỷ này là quỷ khóc mộ.
Thu hồi ánh mắt, hắn đưa mắt nhìn ba người vừa may mắn sống sót kia. Bộ dạng lúc này của ba người đã gần như sụp đổ. Dương Gian chậm rãi mở miệng nói:
"Chúc mừng mấy người, mấy người đã sống sót qua lần này. Không cần phải sợ như vậy đâu, trước kia khi gặp chuyện như thế này tôi cũng đã từng có bộ dạng tương tự như mấy cậu thôi. Sau này gặp đi gặp lại nhiều cho nên thành quen, dần dần không cảm thấy sợ hãi nữa."
Vận khí của ba người Trương Hạo không hề tệ, cộng thêm có sự nhắc nhở của hắn nên còn sống.
Lúc trước trong lớp học của hắn có hơn bốn mươi người nhưng cuối cùng chỉ có 7 người còn sống sót, tỷ lệ tử vong cao hơn đám thanh niên rất nhiều.
Trương Hạo không nói gì, toàn thân cậu ta run rẩy vì sợ hãi. Cậu ta cùng với hai người bạn nữ còn sống sót co cụm lại một chỗ với nhau.
"Mau chóng thích nghi với tình cảnh này đi. Hiện tại mấy người còn chưa thể rời đi chỗ này được đâu, vẫn còn nằm trong phạm vi nguy hiểm."
Dương Gian không tiếp tục để ý đến ba người mà đưa mắt nhìn ra phía ngoài.
Bởi vì khi toàn bộ người bên ngoài chết hết thì tiếng khóc văng vẳng kia cũng ngừng lại.
Nhưng ngôi mộ kia vẫn nằm sừng sững ở giữa cánh đồng cộng thêm khung cảnh lúc này đang là buổi tối nên càng khiến cho người ta có cảm giác sợ hãi hơn.
Chờ chút.
Con quỷ lúc nãy quỳ gối và khóc ở cạnh ngôi mộ kia đi đâu mất rồi?
Tròng mắt Dương Gian co rụt lại. Đến tận lúc này hắn mới phát hiện ra con quỷ quỳ khóc ở bên cạnh ngôi mộ đã biến mất đâu không thấy bóng dáng nữa.chỉ vừa mới chớp mắt thôi mà nó đã biến mất tăm mất tích.
"Không, không phải thế, con quỷ này không có biến mất, nó vẫn còn ở bên cạnh... "
Sau một giây, Dương Gian đã tìm ra được vị trí của con quỷ kia nhưng ngay cả hắn cũng bị cho vị trí của con quỷ làm cho giật mình.
Bởi vì lúc này có một người mặc quần áo tang lễ đi đến đuôi xe buýt một cách âm thầm, vô thanh vô tức. Đồng thời nó còn đang cúi đầu chậm rãi đi về phía cửa xe.
Dường như nó đang muốn leo lên xe.
"Mẹ kiếp."
Lông tơ của Dương Gian lập tức dựng đứng.
Nếu như để cho con quỷ khóc mộ này leo lên xe, nó mà khóc ở trên đó thì còn chơi cái rắm gì nữa. Chắc chắn toàn bộ người trên xe đều sẽ phải chết rồi.
Trong nháy mắt trong đầu của Dương Gian lập tức toát ra một ý nghĩ.
Có nên ngăn cản không đây?
Nếu hắn sử dụng quỷ ảnh chắc có lẽ sẽ có thể hạn chế được con quỷ này, để con quỷ này tiếp tục quỳ ở bên ngoài.
Thế nhưng toàn bộ mọi chuyện ở chỗ này diễn ra một cách quá quỷ dị, hắn không biết việc bản thân ngăn cản con quỷ khóc mộ này ở bên ngoài có mang đến biến hóa khác thường nào nữa hay là không? Với lại tên Hứa Phong kia vừa nói là chiếc xe buýt này sẽ còn đi đến trạm tiếp theo. Nếu còn đi đến trạm tiếp theo như vậy cũng đồng nghĩa với việc sẽ có quỷ leo lên xe. Nhưng đến khi đó hắn cảm thấy bản thân có nên cản chúng nó hay không đây?
"Lùi ra phía sau."
Sau một thoáng suy nghĩ, Dương Gian quyết định từ bỏ, không ngăn cản con quỷ này leo lên xe nữa.
Ở chỗ này quá quỷ dị cho nên hắn cảm thấy bản thân vẫn nên giữ sức mà dùng để tự vệ thì tốt hơn. Lựa chọn tốt nhất hiện tại của hắn chính là bảo toàn lực lượng chứ không phải lao lên đối khảng với một con lệ quỷ cấp A.
Hiện tại trong tay của hắn không có quỷ nến, cũng chẳng có thứ gì để chứa đựng bằng vàng. Nếu đối kháng với lệ quỷ thì người thiệt thòi sẽ chính là hắn.
Hắn ngay lập tức rút lui ra phía sau thùng xe, kéo dài khoảng cách với con quỷ kia. Điều này có nghĩa là hắn đã ngầm đồng ý cho con quỷ khóc mộ này leo lên xe.
Rất nhanh.
Người mặc quần áo tang lễ kia đã dùng tốc độ chậm chạp đi đến cửa xe buýt.
Trên đầu nó có đeo một chiếc mũ tang màu trắng, hai bên rủ xuống hai miếng vải trắng khiến khuôn mặt bị che khuất mất một ít, chỉ lộ ra một cách mơ mơ hồ hồ. Toàn thân của người này, từ đầu đến chân đều tràn ngập khí tức chết chóc, không có bất cứ dấu hiệu nào của sự sống.
Mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy.
Sau khi con quỷ khóc mộ này leo lên xe, nó ngồi xuống một chiếc ghế ở gần cửa ra vào. Tiếp đó ngồi liền ngồi yên như một bức tượng ở trên ghế, không hề nhúc nhích, không có bất cứ động tác nào khác nữa. Kể cả tiếng khóc đáng sợ cũng không có tiếp tục vang lên.
Toàn bộ mọi thứ lại khôi phục về trạng thái bình thường.
"Không khóc?"
Đầu tiên Dương Gian có chút kinh ngạc về hành động của con quỷ này nhưng sau đó hắn lại bắt đầu phân tích tình huống:
"Có phải là con quỷ này chỉ khóc khi ở trước ngôi mộ không? Hay là chiếc xe buýt này có tác dụng áp chế lệ quỷ, khiến lệ quỷ leo lên xe sẽ rơi vào trạng thái bị áp chế, vì vậy chúng không thể tùy tiện giết người?"
Hai cái khả năng này đều có thể xảy ra.
Nhưng với tình hình trước mắt, xem ra quỷ khóc mộ cực kỳ khủng bố đã giết chết gần hai mươi người hành khách tạm thời không gây ra nguy hiểm gì nữa.
Giờ phút này, Dương Gian lại đưa mắt nhìn lên màn hình điện tử treo ở trước xe, lúc này con số hành khách đã chuyển từ số 1 thành số 2.
Lúc trước mấy người Trương Hạo leo trở về xe buýt thì tấm bảng này không nhảy số, khi con quỷ khóc mộ này trở về thì nó lại nhảy lên một đơn vị.
Nhưng trước kia, lúc đám người hành khách đi xuống xe, có phải là ở trong đó vẫn có một con quỷ vô danh nào đó đang trà trộn vào?
"Số lượng quỷ ở trên xe là hai con nhưng trước đó chỉ có một con đi xuống, hiện tại lại đi lên một con, như vậy con số hiện thị ở trên bảng là đúng rồi."
Tâm trạng lúc này của Dương Gian cực kỳ nặng nề, vì còn có một con quỷ ở trong xe nhưng hắn không có xác định được thân phận.
Lúc này thời gian đã trôi qua được 5 phút đồng hồ.
Xe buýt lại tiếp tục khởi động thêm lần nữa.
Trong tình trạng không có bất cứ một ai ngồi điều khiển. Chiếc xe buýt vẫn tự động đóng cửa rồi chậm rãi rời đi cây cột điện kia và tiếp tục chạy băng băng trên con đường, lao nhanh về phía trước."