Dương Gian dùng ánh mắt cổ quái nhìn Trương Hạo, thấy cậu ta bị bà lão kia khuyên can nên lùi trở lại, hắn không nghĩ tới lập trường của tên gia hỏa này lại không có kiên định đến vậy. Người ta chỉ nói hai ba câu thôi mà cậu ta đã lùi về rồi, không còn ý định tiến lên hỏi người tài xế nữa.
Thế nhưng... ánh mắt Dương Gian lấp lóe không ngừng nhìn lấy bóng dáng của bà lão đang ngồi kia.
Bà lão này biết sự khác thường của chiếc xe buýt này.
Hơn nữa dường như việc bà ta khuyên Trương Hạo quay lại chính là do bà ta có lòng tốt muốn nhắc nhở, không muốn để cho cậu ta tiếp tục tìm tòi thêm về chuyện này.
Trương Hạo lập tức nói:
"Xem ra mọi chuyện đều diễn ra bình thường, không có vấn đề gì hết. Người anh em, chắc là do cậu quá nhạy cảm thôi. Có thể do một vài vấn đề gì đó cho nên tài xế đã thay đổi tuyến đường. Cậu cũng đừng có ngạc nhiên quá. Thế nhưng hiện tại nếu cứ tiếp tục ngồi xe thì tôi cũng cảm thấy phiền rồi, vì thế chúng tôi định xuống xe ở trạm tiếp theo, đến lúc cậu định làm cái gì thì tùy cậu."
Dương Gian chỉ trả lời một cách tùy ý.
"Nếu có thể xuống xe một cách thuận lợi thì tốt rồi."
Lúc nãy hắn đã thử qua rồi, dựa vào khả năng của hắn mà cũng không thể nào đi xuống khỏi chiếc xe buýt này được. Hơn nữa hắn còn không biết được ở trên xe này có đến bao nhiêu người không bình thường.
Nghe hắn nói như thế, cô gái lúc trước kể chuyện ma vội nhìn lấy Dương Gian và nói:
"Lời này của anh là có ý gì?"
Dương Gian nói:
"Mặc dù chuyện mà tôi nói ra có thể là quá sức tưởng tượng của mọi người nhưng mấy người chúng ta, thậm chí là một vài người khác ở trên xe. Dường như tất cả chúng ta đã lên nhầm phải một chiếc xe không nên lên rồi. Hơn nữa tôi không biết chuyện này có phải là do tài xế thay đổi tuyến đường hay không, có điều tôi chắc chắn chiếc xe này có vấn đề. Vì thế hiện tại tôi cảm thấy chúng ta có xuống xe nổi hay không thì đó còn là một vấn đề lớn. Bởi vì từ nãy đến giờ đã hơn hai mươi phút trôi qua rồi mà xe lại chưa có dừng lại lần nào, tôi cũng không biết mấy người phải chờ đến khi nào thì chiếc xe này mới có thể dừng lại."
"Với lại hiện tại xe đang chạy ra khỏi khu vực thành thị rồi, nó sẽ không thể nào tùy tiện dừng lại ở ven đường được."
"Đương nhiên, mấy cô cậu có thể cảm thấy tôi là người đa nghi cũng được, không tin tưởng vào lời tôi nói cũng được. Dù sao thì đến khi xảy ra chuyện tôi cũng không tính giúp mấy cô cậu đâu, mấy cô cậu có tin hay không thì không có liên quan nhiều đến tôi."
Trương Hạo bĩu môi, cậu ta không hề tin tưởng vào những gì Dương Gian nói:
"Người anh em, cậu nghĩ rằng chúng tôi đang kể chuyện ma với cậu hay sao vậy. Đừng có dọa tôi chứ, cậu không dọa được tôi đâu."
Mặc dù cậu ta có tin tưởng về việc quỷ xuất hiện nhưng cậu ta không hề tin tưởng việc bản thân sẽ gặp phải quỷ khi mà trên xe còn có nhiều người như thế này.
Cũng đúng lúc này, cô gái vừa mới hỏi Dương Gian lại mở miệng bảo với Trương Hạo, có lẽ cô ta cảm thấy không được yên tâm cho lắm.
"Trương Hạo, tôi cảm thấy cậu nên đi hỏi người tài xế thử xem sao, hỏi xem bao lâu nữa thì xe có thể ngừng lại."
Một cậu thanh niên khác ngồi ở bên cạnh có chút nhịn không nổi nửa phải nói ra, cậu ta cảm thấy Dương Gian là một người không có não hoặc là bị chứng bệnh hoang tưởng gì đó. Cho nên cậu ta cũng không để ý nhiều đến hắn mà chỉ nói với mấy người bạn.
"Tôi cảm thấy mấy người đều bị điên hết cả rồi, không phải chỉ là chúng ta đang ngồi trên xe ưu tiên hay sao. Có gì phải ngạc nhiên như vậy chứ, nếu để cho người ngoài người ta nghe thấy, người ta không hiểu lại tưởng rằng chúng ta đang ngồi máy bay. Một đám chuyên nghe chuyện ma rồi sinh ra ảo tưởng."
Sau đó cậu ta kêu to với người tài xế.
"Anh tài xế, có phải anh đã đi nhầm đường rồi không vậy. Anh có thể tranh thủ thời gian tạt vào lề đường giùm chúng tôi không? Chúng tôi muốn xuống xe."
Âm thanh này vừa vang lên có rất nhiều người ở trong xe đồng loạt đưa mắt nhìn về phía này. Thế nhưng sau tiếng hô kia người tài xế cũng không có trả lời cậu ta.
"Anh tài xế ơi?"
Cậu ta lại tiếp tục kêu thêm mấy lần, người tài xế vẫn không hề đáp lại. Dường như người này không có nghe thấy tiếng kêu của cậu ta vậy.
"Mẹ nó, không phải người tài xế này bị câm đó chứ. Tôi qua đó nhìn thử xem."
Người thanh niên này lập tức nổi giận đùng đùng đi qua đó.
Lúc này mọi chuyện đã khác với lần trước, khi người thanh niên này đi ngang qua chỗ của bà lão kia. Bà ta cũng không có khuyên can cậu ta bảo cậu ta lui lại.
"Ê, tôi đang nói chuyện với anh đó."
Người thanh niên này mang theo một cỗ tức giận và đi qua đó. Sau khi đi đến gần vị trí ghế lái, cậu ta dùng tay đẩy đẩy mấy cái vào vai của người tài xế.
Kết quả là không đẩy thì không sao nhưng khi đẩy thì người tài xế kia đột nhiên ngã vật ra phía trước. Sau đó chiếc mũ ở trên đầu bị rơi ra, ngay lập tức lộ ra bên ngoài là một khuôn mặt trắng bệch, tử khí nặng nề. Đồng thời ở trong miệng của người này tỏa ra một mũi hôi thối của xác chết. Xem ra người tài xế này đã chết được một đoạn thời gian rồi, ít nhất cũng phải một ngày. Hiện tại cỗ thi thể của người tài xế này đang bắt đầu hư thối.
"A!"
Ngay lập tức người thanh niên này lập tức tỏ ra sợ hãi và ngồi co quắp ở dưới đất.
Trương Hạo vội vàng kêu:
"Trịnh Văn Diệu, cậu sao thế?"
Lúc này người thanh niên tên là Trịnh Văn Diệu kia bị dọa sắp khóc, nghe người bạn của cậu ta hỏi như thế thì vội vàng đưa tay chỉ chỉ về phía thi thể của người tài xế, thời run rẩy nói:
"Tài, tài xế, dường như hắn ta chết... chết rồi..."
Việc cậu ta sợ hãi như thế cũng là điều hiển nhiên. Dù sao người bình thường luôn luôn có sự sợ hãi đối với người chết cũng là điều bình thường của con người.
Thế nhưng việc sợ hãi xác chết này lại là tiền đề cho chuyện linh dị có thể trở nên khủng bố hơn.
Hiện tại nếu người tài xế đã chết được khoảng một ngày rồi, như vậy trước đó người điều khiển chiếc xe buýt này là ai? Không thể nào có chuyện một cỗ thi thể lại biết lái xe buýt cả.
Giờ phút này, mặc dù bên trên vị trí ghế lái của xe buýt không có ai nhưng khi xe buýt chạy đến khúc rẽ thì tay lái của xe buýt lại hơi chuyển động một cái. Dường như có một người vô hình nào đó đang điều khiển chiếc xe buýt, vngười này đang điều khiển chiếc xe buýt đi về một chỗ nào đó không biết tên.
Dương Gian không để ý quá nhiều đến cỗ thi thể của người tài xế mà lực chú ý của hắn đặt trên vô lăng của xe buýt. Cho nên hắn có thể trông thấy rõ ràng một màn cổ quái như vậy đang xảy ra.
Tròng mắt của hắn hơi híp lại, dựa vào một vài điểm đặc biệt đó, hắn đã nghĩ đến ba khả năng.
"Người đang lái chiếc xe này lại không phải là người tài xế kia, như vậy chỉ có thể... là quỷ hoặc thứ gì đó đang lái xe mà nguyên chiếc xe này là một con quỷ. Ngoài ra, cũng có thể người đang điều khiển chiếc xe buýt này không có ngồi ở vị trí ghế lái, người này đang ngụy trang thành một trong những người hành khách ở trong này."
Khả năng đầu tiên có tỷ lệ nhỏ nhất, còn cái thứ hai và cái thứ ba có khả năng cao nhất.
Thế nhưng trước đó hắn cũng đã kiểm tra qua một lượt rồi, trong lòng của Dương Gian nghiêng về đáp án thứ hai là chiếc xe buýt chính là một con quỷ. Cũng chỉ có như vậy thì hắn mới có thể giải thích được vì sao hắn lại không thể nào thoát ra ngoài chiếc xe này.
Hiện tại trừ phi chiếc xe này chủ động dừng lại và mở cửa.
Chẳng qua là khi Dương Gian đột nhiên hiểu ra được chuyện này không bình thường thì hắn cảm thấy bản thân cũng không cần phải chờ đến khi chiếc xe này chủ động dừng lại và mở cửa ra.
Với lại khi thi thể của người tài xế bị ngã xuống, người ở bên trong cũng bắt đầu rơi vào trạng thái khủng hoảng.
Không chỉ có năm người Trương Hạo, Trịnh Diệu Văn, mà còn những người hành khách khác cũng phải đứng dựng lên vì sợ hãi. Đến tận lúc này thì bọn họ mới bắt đầu hiểu ra sự nghiêm trọng của vấn đề, đây cũng không còn là chuyện xe buýt đi nhầm tuyến đường như bình thường nữa.
Có người vội vàng kêu:
"Mau, mau báo cảnh sát. Gọi xe cấp cứu mau. Chắc là người tài xế này bị bệnh tim tái phát."
WTF, còn kêu cấp cứu cái gì nữa, không thấy thi thể người ta đã sắp sửa bị hư thối rồi hay sao?
Đồng thời có người khác tỉnh táo hơn vội vàng đưa ra đối sách để ứng phó.
"Nhanh, tranh thủ thời gian dừng xe lại. Tuyệt đối không được để cho xe bị mất khống chế, nếu không toàn bộ chúng ta sẽ phải xong đời."
Cũng không biết tên của người đàn ông xung phong nhận viêc kia là ai, nhưng hình như người này cũng từng làm nghề lái xe thì phải. Sau khi đi đến, người này nhẹ nhàng khống chế tay lái, dẫm phanh xe, chuẩn bị dừng xe lại.
Tuy nhiên khi người này hoàn thanh một loạt những động tác đó thì mới phát hiện ra. Chiếc xe buýt này căn bản chưa từng được khởi động, bởi vì toàn bộ đồng hố số ở bên trên bàn điều khiển đang ở trạng thái tắt.
Mặc dù chiếc xe này không có khởi động, hưng hiện tại nó lại đang di chuyển với vận tốc 50 km/h. Nó đang lao băng băng ở trên đường, căn bản không có chút dấu hiệu nào cho thấy nó đang chuẩn bị dừng lại.
Sau khi làm đi làm lại mấy lần, người đàn ông này mới phát hiện ra phanh xe cùng vô lăng đều không có hiệu quả.
Chiếc xe này không còn nhận điều khiển nữa.
"Tại sao lại như vậy chứ?"
Người này trợn tròn cả hai mắt, cả đời này của hắn ta chưa bao giờ gặp phải chuyện kỳ quái như thế này."