Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 389: Diệp Chân



Ngày thứ hai, Dương Gian lái xe đi đến trung tâm thể dục thể thao của thành phố. Hắn chuẩn bị tham gia cuộc họp báo cáo về chuyện linh dị của quỷ chết đói. Nhưng vì chuyện ngày hôm qua khiến cho cho hắn để ý, hắn cố ý đi sớm một chút để hỏi han Triệu Kiến Quốc một chút thông tin.

"Diễn đàn Linh dị là tổ chức gì vậy? Triệu đội trưởng, anh đã từng nghe qua chưa?"

Lúc này Triệu Kiến Quốc đang ngồi chỉnh sửa tư liệu để chuẩn bị cho cuộc họp. Đột nhiên nghe hắn hỏi như vậy nên anh ta hơi sững sờ một chút:

"Diễn đàn Linh dị? Cậu nghe được cái tên này từ chỗ nào vậy?"

Dương Gian nói:

"Ngày hôm qua, lúc đêm hôm khuya khoắt có mấy con chuột nhắt chạy đến tiểu khu Quan Giang để tìm tôi. Bọn họ bảo là người của Diễn đàn Linh dị, muốn hẹn tôi gặp mặt."

Triệu Kiến Quốc nghĩ nghĩ một hồi, sau đó mới nói:

"Không nghĩ tới đám người này lại duỗi tay đến tận cả đây. Xem ra việc bỏ mặc không quan tâm đến, khiến cho một số tổ chức dân gian có ảnh hưởng càng ngày càng lớn."

"Vốn dĩ tôi cũng không định nói cho cậu biết những thứ liên quan đến vấn đề này. Bởi vì nó có dính líu đến một số chuyện tranh chấp của một số người. Nếu để cho cậu bị cuốn vào chuyện này sẽ không tốt cho bản thân cậu. Hiện tại cậu đã trở thành Cảnh sát Quốc tế, đồng thời còn lập được đại công khi xử lý chuyện linh dị của quỷ chết đói. Nói khó nghe một chút thì chính là hiện tại không có tổ chức dân gian nào có thể lôi kéo cậu gia nhập được nữa."

Dương Gian nói:

"Tôi chỉ muốn tìm hiểu chút thông tin về tổ chức Diễn đàn Linh dị mà thôi. Triệu đội trưởng, anh quá mẫn cảm."

Khóe miệng Triệu Kiến Quốc giật giật mấy cái, làm sao anh ta không mẫn cảm cho được cơ chứ?

Bởi vì anh ta là người phụ trách chính của Dương Gian. Nếu như anh ta mà để lọt hắn ra ngoài, không biết sau khi trở về báo cáo với cấp trên có bị lôi ra xử bắn không nữa.

"Thời gian xuất hiện của Diễn đàn Linh dị được coi là sớm nhất, vào khoảng năm năm về trước. Khi đó chuyện linh dị còn chưa có bạo phát trên phạm vi toàn cầu. Đây chỉ là một trang diễn đàn của một tổ chức dân gian tự phát mà thôi. Dựa theo tư liệu được đăng trên diễn đàn của bọn họ, phần lớn đều chỉ là những câu chuyện ma quỷ được lưu truyền ở các nơi hay là do một sô người gặp phải chuyện li kỳ cổ quái đăng lên."

"Mặc kệ là trong nước hay ngoài nước, số lượng người hứng thú với những chuyện huyền ảo, quỷ quái là khôg hề ít. Mà số lượng website hay diễn đàn tương tự cũng khá nhiều. Diễn đàn Linh dị chỉ là một trong những số đó mà thôi."

Triệu Kiến Quốc tiếp tục nói:

"Nhưng khi chuyện linh dị bắt đầu bạo phát trên phạm vi toàn cầu, lệ quỷ bắt đầu xuất hiện tầng tầng lớp lớp. Mà người có phản ứng đầu tiên đối với những chuyện khủng bố này cũng không phải là quan chức của các nước mà chính là những người tự mình trải qua. Một số người sau khi trải qua những chuyện linh dị mà vẫn còn may mắn sống sót. Đương nhiên bọn họ sẽ lên mạng tra tìm thông tin, cũng tiếp xúc với các trang website, các diễn đàn chuyện linh dị. Bọn họ hi vọng bản thân sẽ tìm được những người cũng cảnh ngộ để giúp đỡ lẫn nhau."

"Diễn đàn Linh dị ở trong nước đã được thai nghén trong tình trạng như vậy đó. Có thể nói, nó là căn cứ sớm nhất của ngự quỷ nhân. Từ lúc đầu, trên đó chỉ kể những câu chuyện ma, sau đó lại biến thành nơi giao lưu cho ngự quỷ nhân. Sau đó như nào thì chắc cậu cũng hiểu rồi đó. Khi mà ngự quỷ nhân tụ tập lại với nhau nhiều, đương nhiên sẽ hình thành tổ chức, thế lực."

"Bởi vì đó là thế lực được thành lập đầu tiên, Diễn đàn Linh dị đã mời chào được nhóm ngự quỷ nhân đầu tiên của Châu Á. Mặc dù tôi không thể được tình hình cụ thể của bọn họ. Nhưng theo trước mắt mà nói, Diễn đàn Linh dị đã trở thành một thế lực lớn của ngự quỷ nhân ở Châu Á. Trong đó bao gồm cơ sở hạ tầng, tài chính, y tế, nghiên cứu từng lĩnh vực. Với lại gần một nửa số người có mặt trên bảng top 50 người giàu nhất Châu Á ít nhiều đều có mối quan hệ với người của tôt chức Diễn đàn Linh dị."

Nghe Triệu Kiến Quốc nói như vậy, Dương Gian không khỏi nhíu mày. Hiện tại xem ra Diễn đàn Linh dị này đúng là có chút phân lượng.

Triệu Kiến Quốc lại nói tiếp:

"Còn tổng bộ Cảnh sát Quốc tế của các quốc gia được thành lập sau này, nước ta cũng thành lập phân cục Châu Á. Lúc đó Bộ trưởng đã từng tiếp xúc với nhân viên quản lý của Diễn đàn Linh dị với ý định hợp nhất bọn họ. Dù sao nếu như tổng bộ Cảnh sát Quốc tế có được một số lượng lớn ngự quỷ nhân như vậy, sẽ khiến cho thực lực của phân cục chúng ta nghiền ép hoàn toàn những phân cục khác."

Dương Gian nói.

"Nói như thế có nghĩa là người quản lý kia đã cự tuyệt?"

Triệu Kiến Quốc nói:

"Đúng thế, cự tuyệt rất thẳng thừng. Cậu cũng hiểu mà bình thường cũng đã có một số người căm gét thế tục, chứ đừng nói gì đến đám người ngự quỷ nhân kia. Ai trong bọn họ cũng khống chế một con lệ quỷ, có được một năng lực riêng, c trong lòng dần bành trướng cũng điều bình thường. Bọn họ cảm thấy bản thân đã là cha là mẹ thiên hạ hết rồi, không phục ai nữa. Cho nên việc tiếp xúc lúc đó của Bộ trưởng cũng không thuận lợi."

"Vì không có cách nào cho nên Bộ trưởng đành phải từ bỏ ý nghĩ đó. Đồng thời thỏa hiệp với bọn họ, quốc gia sẽ ngầm thừa nhận sự tồn tại của bọn họ. Dù sao quốc gia thì quốc gia chứ không thể nào đắc tội nổi một đống ngự quỷ nhân như vậy được. Đương nhiên đám người bên kia cũng phải chịu một số ước chế, còn khế ước là gì thì tôi không biết. Tôi chỉ biết hơn một năm nay Diễn đàn Linh dị đang âm thầm phát triển thế lực, bọn họ không hề gây chuyện. Với lại sau khi chuyện linh dị liên tiếp xảy ra trên toàn thế giới, theo đó cũng dần dần xuất hiện nhiều ngự quỷ nhân hơn. Trong phân bộ Châu Á cũng có khá nhiều tổ chức ngự quỷ nhân dân gian ra đời, vì vậy tổng bộ cũng không còn nhìn chằm chằm vào Diễn đàn Linh dị nữa."

Dương Gian nói:

"Theo như anh nói, đám người Diễn đàn Linh dị như đang xây thành, trữ lương phải không?"

Triệu Kiến Quốc nói:

"Là như vậy đó, thế nhưng cũng không có cách nào khác. Ngự quỷ nhân đâu phải là người có thể dễ dàng quản lý đâu. Đừng nói đến những tổ chức ngự quỷ nhân dân gian, chỉ nói đến những ngự quỷ nhân làm Cảnh sát Quốc tế thôi cũng đã đủ khiến cho người ta phải đau đầu rồi. Cho nên chỉ cần bọn họ không quấy rối, chúng ta đều sẽ mắt nhắm mắt mở mà cho qua."

Dương Gian nói:

"Vậy anh có biết thân phận của người quản lý Diễn đàn Linh dị không?"

Triệu Kiến Quốc đáp:

"Quản lý của Diễn đàn Linh dị đã đổi qua đổi lại mấy lần rồi. Ban đầu người quản lý của diễn đàn chỉ là một người bình thường, mục đích của hắn ta chỉ là tăng lượt view cho diễn dàn, chạy vài lệnh quảng cáo đơn giản để kiếm tiền. Sau này khi nó phát triển lên thì quản lý đã được đổi lại là ngự quỷ nhân. Trước mắt quản lý của Diễn đàn Linh dị là Diệp Chân, là một vị ngự quỷ nhân đỉnh phong. Người này đã từng hỗ trợ xử lý chuyện linh dị cấp A, hơn nữa còn là một mình xử lý. Ngoài ra, tổng bộ cũng từng điều tra qua tư liệu của hắn ta, người này đã trở thành ngự quỷ nhân hơn một năm rồi."

Sau đó, anh ta đột nhiên quay trái quay phải ngó nghiêng một hồi, nói nhỏ với hắn.

"Nếu không phải có sự xuất hiện của giáo sư Vương cộng thêm sự giúp đỡ của quốc gia, khiến cho thực lực của tổng bộ Cảnh sát Quốc tế chúng ta bạo tăng. Thì việc gọi tên Diệp Chân này là ngự quỷ nhân đứng thứ nhất khu vực Châu Á cũng không phải quá."

Dương Gian hỏi:

"Đệ nhất Châu Á? Hắn ta là ngự quỷ nhân thứ nhất khống chế hai con lệ quỷ?"

Trước kia hắn từng nghe nói qua, có người ở trong tình trạng lệ quỷ khôi phục lại đã mạo hiểm khống chế con lệ quỷ thứ hai. Đồng thời còn có thể thành công, lúc này khái niệm ngự quỷ nhân khống chế lệ quỷ thứ hai được sinh ra. Sau này các nhân viên nghiên cứu của từng quốc gia dựa vào đó để nghiên cứu ra các cách khống chế nhiều con lệ quỷ, để bảo trì cân bằng, từ đó kéo dài thời gian khôi phục của lệ quỷ.

"Không phải, người mà cậu nói là một vị ngự quỷ nhân nước ngoài. Sau khi người kia thành công thì Diệp Chân mới trở thành ngự quỷ nhân, nhưng hắn ta cũng là người thuộc nhóm đầu tiên. Nếu có thể thành lập một bảng xếp hạng của ngự quỷ nhân, dù tên Diệp Chân này không đứng ở top một, nhưng chí ít hắn ta cũng phải ở trong top 5. Dù sao nếu hắn ta không có chút năng lực thì sẽ không thể nào cầm đầu đám ngự quỷ nhân của Diễn đàn Linh dị được."

Nói xong, Triệu Kiến Quốc cười cười và nói tiếp.

"Nhưng cậu cũng không cần phải lo lắng, đám người Diễn đàn Linh dị sẽ không dám ra tay hay làm gì cậu đâu. Cậu cũng đừng nhìn như vậy mà cho là tổ chức bọn họ cường đại. Nhưng chỉ cần bên trên ra lệnh một cái, đừng bảo là một Diễn đàn Linh dị mà coi như là mưới cái cũng sẽ bị thủ tiêu. Chỉ là hiện tại tổng bộ không muốn tiêu tốn quá nhiều tài nguyên và công sức vào những chuyện như thế này."

Lời anh ta nói hoàn toàn là sự thật.

So về phát triển thế lực, làm gì có ai kinh doanh mạnh hơn tổng bộ Cảnh sát Quốc tế được.

Dương Gian nói:

"Cũng không phải là do tôi lo lắng người của Diễn đàn Linh dị, chỉ là do tiếp xúc với bọn họ một lát, đồng thời xảy ra chút chuyện không thoải mái. Vì vậy tôi muốn tìm hiểu một chút để đề phòng ấy mà, tránh cho khi người ta chạy đến nhà của tôi đi dạo mà tôi còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra."

Triệu Kiến Quốc cười nói:

"Nếu cậu muốn hiểu biết được nhiều hồ sơ thì đề bạt thăng cấp quyền hạn. Chờ khi cậu đi thành phố Đại Kinh lĩnh công đã, đến khi đó cậu muốn biết cái gì cũng được."

Dương Gian biết, dù quyền lợi và địa vị của Cảnh sát Quốc tế đều giống nhau. Nhưng đãi ngộ giữa Cảnh sát Quốc tế đã lập công lao và người mới chưa lập công lao bao giờ là hoàn toàn khác nhau.

Triệu Kiến Quốc nói:

"Được rồi, không nói nhiều về chuyện này nữa. Thời gian cũng sắp đến rồi, chuẩn bị tổ chức cuộc họp đi. Lần này là báo cáo tổng kết hành động lần này của cậu. Tý nữa cậu phải phát biểu chút ý kiến, tốt nhất là truyền thụ chút kinh nghiệm cho mọi người. Dù sao lúc này chỉ có mỗi mình cậu từng tiếp xúc qua chuyện linh dị cấp S mà thôi."

Dương Gian lạnh nhạt đáp:

"Tôi sẽ cố gắng."

"Đúng rồi, nếu đến lúc đó có người nào có ý kiến với cậu về chuyện này, cậu cũng đừng có để ý nhiều, có cần thì có thể trực tiếp trấn áp họ một ít."

Dương Gian nói:

"Anh không quản được mấy người kia hay sao?"

Triệu Kiến Quốc cười nói có chút xấu hổ:

"Cũng không phải là không quản được. Chỉ có một số người thấy cậu lập đại công, xử lý chuyện linh dị cấp độ S thì trong lòng bọn họ không phục cho lắm. Cậu cũng hiểu rõ khả năng của ngự quỷ nhân rồi đó, mỗi một cái đều rất quỷ dị và khủng bố. Lúc trước bọn họ phân tán ở khắp nơi nên còn tốt một chút. Nhưng hiện tại lại vì chuyện lần này mà tụ tập lại một chỗ, việc không nhìn vừa mắt một ai đó cũng là điều không thể tránh khỏi. Thế nhưng đám người này vẫn xem như tốt tính, bởi vì Phó bộ trưởng không thông báo cho đám người ác liệt kia. Tránh cho việc những quả bom đó gom lại một chỗ, không chúng mà bắt lửa là nổ tung trời."

Lúc này có một người nhân viên chạy vào và nói:

"Triệu đội trưởng, cuộc họp sẽ được bắt đầu sau 10 phút nữa, phiền ngài chuẩn bị sẵn sàng."

"Được, tôi sẽ đến ngay. Dương Gian, tôi đi làm việc trước đây, nếu có chuyện gì thì cậu có thể liên lạc với tôi bất cứ khi nào."

Triệu Kiến Quốc gật gật đầu với người kia một cái, sau đó bước ra ngoài.

Đợi đối phương rời khỏi, Dương Gian lập tức nhìn thấy ở khắp các lối vào của trung tâm thể dục thể thao thành phố lục tục đi vào một đống Cảnh sát Quốc tế.

Thế nhưng hắn lại không hề nhận ra được bất cứ một ai trong đống người này.

Không, không phải là hắn hoàn toàn không biết.

Dương Gian đã nhìn thấy một người quen.

Là một cô gái có thân hình cao gầy, với mái tóc đuôi ngựa ở phía sau. Cô ta mặc bộ đồng phục của Cảnh sát Quốc tế, tay cầm điện thoại di động định vị vệ tinh và đang đi về phía này.

Mặt quỷ Đồng Thiến!

Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích, hắn không ngờ cô ta cũng bị cấp trên điều đến trợ giúp.

Đồng Thiến đi đến, cô ta mỉm cười và chào hỏi hắn:

"Chào cậu, Dương Gian, chúng ta lại gặp nhau."

Dương Gian nhìn mái tóc đuôi ngựa và nói ra trạng thái hiện tại của cô ta.

"Mái tóc đuôi ngựa của cô sắp cột đến tận đỉnh đầu rồi, chẳng mấy chốc nữa mà gương mặt kia sẽ giết chết cô. Hiện tại cô không còn sống được bao lâu nữa đâu."

Làm gì có ai nghĩ đến, dưới mái tóc dài và đen nhánh kia của cô ta lại đang che giấu một khuôn mặt cười khủng bố và quỷ dị.

Đồng Thiến nói:

"Tạm thời còn chưa chết được. Chuyện lần trước tôi vẫn chưa kịp cảm ơn cậu, với lại lúc đó tôi đã có một số hiểu lầm đối với cậu. Hiện tại cho phép tôi được xin lỗi cậu."

"Không cần đâu. Nếu cô có rảnh thì nên nghĩ cách xử lý vấn đề của cô đi. Đối với đám người chúng ta mà nói, có thể sống thì đã là không hề tệ rồi. Mấy chuyện khá có cũng được, không có cũng chẳng sao, chuyện vặt thôi. Tôi phải đi họp đây. Sau này gặp lại…nếu có cơ hội."

Sau khi nói xong, Dương Gian lập tức bỏ đi.

Đồng Thiến thấy Dương Gian rời đi nhưng cô ta không hè tức giận. Bởi vì cô ta biết tính cách của tên này có chút ác liệt, không phải là một người dễ nói chuyện. Nhưng dù là như vậy, tên Dương Gian này lại có thể xử lý được chuyện linh dị cấp độ S, đáng để cho cô kính trọng.

Lúc này có một vị ngự quỷ nhân đi ngang qua, người này vừa cười vừa nói:

"Đồng Thiến, xem ra tên Dương Gian này đang chướng mắt cô. Chắc là khuôn mặt kia của cô đã hù người ta rồi đúng không."

Đồng Thiến trả lời:

"Hắn là vậy chứ không hề xem thường bất kỳ ai đâu."