Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 358: Vương San San Sống Lại



Lúc này Vương Bân đang cõng thi thể của Vương San San, ông ta vừa mệt vừa sợ. Bởi vì toàn thành phố đang bị mất điện nên thang máy không có cách nào hoạt đột được. Vì thế ông ta chỉ có thể đi theo cầu thang bộ để xuống. Chỉ là vị trí nhà của ông ta nằm khá cao cho nên việc xuống dưới tiêu tốn không ít thời gian của ông ta.

Vương Bân vừa đi vừa nghĩ.

"Sớm biết thế này sẽ không ở trên cao như vậy làm gì."

Mặc dù nghĩ như vậy nhưng lúc trước chính ông ta là người lựa chọn ở tầng cao nhất của tòa nhà. Bởi vì ông ta cảm thấy nếu chỗ này xuất hiện quỷ, nó sẽ không thể nào tìm đến nhà ông ta một cách dễ dàng được nếu ông ta ở trên tầng cao.

Đương nhiên ý nghĩ này của ông ta là cực kỳ sai lầm.

Nếu quỷ thật sự muốn tìm tới ông ta, dù ở nơi cao như thế chứ cao hơn nữa cũng chẳng có tác dụng gì.

Ngược lại nếu ở dưới tầng môtj thì việc chạy trốn sẽ càng thuận lợi hơn.

Nhưng khi Vương Bân đi đến tầng 3 tầng 4 gì đó, ông ta đột nhiên cảm thấy mọi chuyện có gì đó không được thích hợp.

Thế mà ở hành lang của tầng dưới có xuất hiện những tiếng bước chân nặng nề, dường như có thứ gì đó đang đi lên trên này.

Vương Bân giật mình.

Ông ta lập tức cho rằng bản thân đã nghe nhầm, thế nhưng sau khi dừng lại và cẩn thận lắng nghe một lúc. Ông ta lập tức phát hiện ra bản thân ông ta không hề nghe nhầm, thật sự phía dưới có tiếng bước chân.

"Sao có thể như vậy chứ? Là ai đang ở dưới tầng?"

Ông ta rất muốn mở miệng hỏi thăm, thế nhưng ông ta lại sợ sau khi hỏi thì không có ai trả lời, ngược lại sẽ khiến cho thứ kinh khủng kia tìm tới.

Lúc này ông ta bắt đầu hốt hoảng, bởi vì tiếng bước chân kia đang đi đến càng ngày càng gần, hiện tại khoảng cách giữa hai bên chỉ còn lại có một tầng.

Vương Bân rất muốn quay đầu đi trở lại con đường cũ, nếu đi theo cầu thang khác có lẽ sẽ có thể tránh né được thứ này.

Thế nhưng khi ông ta vừa chuẩn bị quay người để đi thì trên tầng trên đột nhiên xuất hiện một tiếng bước chân khác tương tự như tiếng bước chân phía dưới. Dường như bên trên cũng có thứ gì đó sắp đi xuống.

"Không, không thể nào."

Lúc này Vương Bân đã cảm thấy được sự tuyệt vọng, toàn thân bắt đầu bị thoát lực.

Ông ta cảm giác được bản thân ông ta đã bị thứ kia để mắt đến rồi. Hiện tại ông ta có thể chết ở trong này, không thể nào đi ra được.

Đằng trước hay đằng sau gì cũng đều bị quỷ chặn đường mất rồi, hiện tại dù ông ta có muốn đi ra bên ngoài cũng không thể được nữa.

Nhưng có quá nhiều thứ lại không muốn cho ông ta thời gian đễ suy nghĩ và do dự.

Khi đằng sau lưng ông ta xuất hiện tiếng bước chân cực kỳ gần, Vương Bân có thể thông qua ánh nến trên tay, chứng kiến được một bóng dáng mơ hồ hiện ra.

Đầu Vương Bân chảy đầy mồ hôi, toàn thân đang run rẩy, ông ta cố gắng lắm mới có thể rặn ra được mấy chữ.

"Ai vậy, người đằng trước là ai thế?"

Thế nhưng người tầng dưới không trả lời ông ta mà người kia vẫn tiếp tục bước lên trước.

Dần dần bóng người kia đã đi vào bên trong phạm vi chiếu sáng của ánh nến.

Một thân thể cứng ngắc với khuôn mặt chết lặng màu xanh đen hiện ra trong tầm mắt của ông ta.

"A!"

Vương Bân lập tức hét to một tiếng, ông ta hoảng sợ khiến cho ngọn nến bị rơi xuống đất, cả người bị mất thăng bằng tiếp đó té ngã trên mặt đất.

Quỷ nhiên là quỷ.

Bản thân ông ta đã bị quỷ để mắt đến.

Thế nhưng ngay khi ông ta sắp sửa ngã xuống đất thì đột nhiên có một cánh tay lạnh lẽo xuất hiện ở sau lưng và đỡ ông ta.

Đồng thời âm thanh của Dương Gian đột ngột vang lên.

"Chú Vương, sao chú không chiu ở yên ổn trong nhà mà lại chạy ra ngoài này để tự sát vậy? Đã thế còn cõng theo Vương San San làm gì?"

"A! !"

Vương Bân lại hét to một tiếng vì hoảng sợ, da đầu ông ta đang tê tái, đúng là biểu hiện của chim sợ cành cong.

Dương Gian nói:

"Thôi được rồi, chỗ này cũng không phải là chỗ nói chuyện, đi ra chỗ khác trống trải hơn đi."

Ánh sáng màu đỏ lóe lên, ba người, tính thêm cả con quỷ đang đến gần mấy người cũng biến mất khỏi hành lang.

Chờ đến lúc đám người xuất hiện ra thì cả đám đang đứng trên đường cạnh trạm xăng của tiểu khu.

"Quỷ anh giai đoạn thứ ba, không biết có thể giết chết nó hay không? Dù sao nó cũng chỉ là vật phẩm diễn sinh ra của con quỷ kia. Nó không phải quỷ anh thật sự, khả năng cao mình có thể tiêu diệt được nó hoàn toàn."

Ánh mắt Dương Gian khẽ động, hắn chủ động tiến về phía con quỷ anh có khuôn mặt màu xanh đen như người chết kia.

Hắn đưa tay chộp một cái, sau đó trực tiếp bóp lấy cổ của nó và nhấc nó lên khỏi mặt đất.

Đây là khí lực không phù hợp với lẽ thường của hắn.

Bởi vì đây cũng không phải là cỗ khí lực của Dương Gian mà của con quỷ ảnh.

Cỗ thi thể băng lãnh kia đang giãy dụa không ngừng, phát ra âm thanh khạc khạc. Đồng thời hai con mắt đen nhánh không có đồng tử kia đang nhìn chằm chằm vào Dương Gian, dường như nó muốn phản kháng.

Thế nhưng Dương Gian chỉ tiện tay hất lên một cái.

Cố thi thể kia lập tức bay ra ngoài, đầu của nó thì bị hắn gỡ xuống.

Thi thể cùng chiếc đầu đã tách rờ, nhưng nó vẫn còn sống.

Chiếc đầu màu xanh đen vẫn òn ngọ nguậy ở trong tay của Dương Gian.

Dương Gian hơi nhíu mày.

"Thứ không khó đối phó nhưng lại không thể giết. Không phải, là do phương pháp của mình không đúng."

Hắn thử sử dụng cách khác, ngay lập tức hắn để cho lực lương của quỷ ảnh xâm nhập vào bên trong quỷ anh giai đoạn thứ ba.

Lúc này trong tay hắn hiện ra một đám đen sì, nó giống như một cái bóng nào đó có màu đen, tiếp đó nó dần dần bao phủ cái đầu của con quỷ anh lại.

Một chuyện mà hắn không thể nào tưởng tượng nổi đã xảy ra.

Chiếc đầu kia nhah chóng biến mất, nó biến thành một lớp sương bụi màu xanh đen, sau đó hòa tan vào lớp không khí màu xanh đen ở xung quanh và biến mất khỏi tay của hắn.

"Thì ra là như vậy, những con quỷ được diễn sinh ra này chỉ có thể tồn tại nhờ lực lượng của quỷ anh. Một khi mình dùng lực lượng của quỷ ảnh để xua tan đi lực lượng của quỷ anh thì cái thứ được diễn sinh ra này sẽ biến mất. Thứ này cũng tương tự như quỷ nô vậy, quỷ nô chỉ có thể tồn tại ở bên trong quỷ vực, bởi vì quỷ vực chính là một bộ phận của lệ quỷ. Một khi mất đi thứ lực lượng kia chống đỡ, mấy món hàng thứ phẩm này sẽ biến mất."

Dương Gian lại tiến thêm được một bước trong quá trình thăm dò ra nguyên lý của thứ này.

Con quỷ chính thức chỉ có một mà thôi.

Hắn lập tức đi đến một con quỷ anh khác, sau đó cũng làm y như lúc nãy, hắn dùng lực lượng của quỷ anh xâm nhập vào trong người của thứ kia.

Ngay lập tức con quỷ anh này cũng hóa thành một đám sương bụi màu xanh đen và tan biến vào trong không khí màu xanh đen.

Dương Gian nghĩ thầm.

"Xem ra những con quỷ diễn sinh ra này đã không còn được coi là khủng bố đối với mình nữa. Hơn nữa có lẽ chỉ có ở trạng thái này thì mình mới dám làm như thế, nếu là lúc trước bản thân mình sẽ còn cân nhắc xem có nên sử dụng lực lượng lệ quỷ hay không? Lỡ như quỷ ảnh bị mất khống chế thì sao? Lệ quỷ sẽ khôi phục lại hay không? Cho nên hành động bó tay bó chân, không thể nào thi triển ra được. Lúc đó đừng nói đến chuyện xử lý hai con quỷ anh, dù chỉ xử lý một con thôi mình cũng phải bất chấp nguy hiểm"

Với trạng thái hiện tại hắn lại không cần phải kiêng nể gì khi sử dụng lực lượng của quỷ ảnh, đồng thời không cảm giác được nó sẽ khôi phục lại.

Xem ra cái gọi là khống chế hoàn mỹ chính là cái này đây.

Dùng ý chí của con người đi thay thế ý chí của lệ quỷ, trực tiếp biến con quỷ kia thành của mình.

Chỉ là loại phương pháp này quá cực đoan, đồng thời tỷ lệ của phương pháp này lại cực kỳ thấp.

"Nếu đã tìm ra cách, như vậy toàn bộ lệ quỷ trong tiểu khu chạy đến đây chịu chết thôi."

Ánh mắt Dương Gian co lại, hắn lập tức khống chế quỷ vực và lập tức mang toàn bộ quỷ anh ở trong tiểu khu tụ tập lại chỗ này.

Sau một giây, ánh sáng màu đỏ lóe lên.

Ở trước mặt của hắn đột nhiên thêm ra mười mấy bóng dáng quỷ dị và cứng ngắc.

Từ quỷ anh giai đoạn thứ nhất đến giai đoạn thứ ba đều đã tập trung đầy đủ ở chỗ này, riêng quỷ anh giai đoạn thứ tư lại chưa từng xuất hiện ở bên trong tiểu khu.

Dương Gian mở miệng lạnh lùng nói:

"Đến đây đi."

Quỷ anh giai đoạn thứ ba nghe được tiếng của hắn thì lập tức động thủ tập kích. Chúng chủ động đi đến, trông động tác của chúng có chút cứng ngắc và chậm chạp. Nhưng nếu người bình thường mà gặp được chúng thì phải nói là thập tử vô sinh, không có người bình thường nào có thể trốn thoát được sự truy sát của quỷ anh. Bởi vì một khi thõa mãn điều kiện tấn công của chúng, nó sẽ giống như một lời nguyền không thể hóa giải, nó sẽ dính người bị nguyền rủa cho đến chết mới thôi.

Thế nhưng khi những con quỷ anh khủng bố này tiếp xúc với người của Dương Gian, bị giết không phải Dương Gian mà là chúng nó.

Lực lượng của quỷ ảnh ăn mòn khiến những con quỷ anh được diễn sinh này bắt đầu tiêu tán trong không trung.

Chúng hóa thành những lớp sương bụi màu xanh đen.

Chỉ vẻn vẹn có mấy phút Dương Gian đã dọn dẹp sạch toàn bộ bọn chúng.

Hiện tại, hắn còn kinh khủng hơn cả đám lệ quỷ này.

Không gian xung quanh đã trở nên cực kỳ vắng vẻ, bởi vì Dương Gian dợn dẹp sạch toàn bộ quỷ anh có ở trong tiểu khu Quan Giang. Nếu trong thời gian ngắn không có con quỷ anh nào chạy từ chỗ khác tới đây thì chỗ này sẽ an toàn.

"Thế nhưng việc này cũng chỉ là trị phần ngọn, không trị tận góc được. Thứ quỷ anh được diễn sinh ra ở Đại Xương này được coi là muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu. Cho nên mình không thể hao công tốn sức ở chỗ này được. Phải đi xử lý con quỷ chính thức, chỉ khi giết được nó mới có thể khiến cho lớp sương bụi màu xanh đen này biến mất. Như vậy đám quỷ anh diễn sinh này cũng biến mất theo."

Vốn dĩ hắn định một đường càn quét qua đó nhưng cuối cùng hắn quyết định từ bỏ không làm vậy, mà lựa chọn đi tìm con quỷ chính thức tính sổ sách luôn.

Vương Bân có chút khó có thể tin khi nhìn thấy vị cảnh sát đang mặc bộ đồng phục của Cảnh sát Quốc tế ở trước mắt.

"Cậu... Cậu là Dương Gian?"

Ông ta tuyệt đối không thể nào nghĩ ra được lúc này Dương Gian lại xuất hiện ở trước mặt mình, không phải là cậu ta đã biến mất mấy ngày trước rồi sao?

Thậm chí ông ta còn cho rằng là Dương Gian đã chết nữa.

Dù sao tính mạng của con gái ông ta và tính mạng của Dương Gian có sự liên hệ với nhau.

Dương Gian quay đầu lại và hỏi:

"Ừm, là cháu đây. Chú Vương, chú cõng Vương San San đi đâu thế?"

Vương Bân quan sát hai bên một lát, sau khi thấy đám khủng bố kia đã bị biến mất hết thì nó mới ổn định lại được tâm thần:

"San San, con bé... Có bé đã đi rồi. Thi thể con bé đã để ở trong nhà mấy ngày nên chú định mang nó ra ngoài để hỏa táng."

Dương Gian trầm ngâm.

"Vương San San chết rồi à?"

Đúng rồi, hắn đã chết qua một lần. Như vậy cũng có thể Vương San San đã chết theo hắn ở lần đó nhưng hiện tại hắn đã sống lại rồi. Theo lý mà nói thì đúng ra Vương San San hẳn là nên sống lại mới đúng chứ.

"Để cháu nhìn xem sao."

Vương Bân gật gật đầu, ông ta lập tức bỏ cỗ thi thể đang cõng trên lưng xuống.

Dương Gian gỡ tấm vải màu trắng tra, hắn lập tức nhìn thấy được thi thể của Vương San San. Bộ dạng lúc này của cô vẫn y nguyên như lúc còn sống. Sắc mặt tái nhợt, không có chút màu máu nào. Hơn nữa trên người cũng không hề dính một chút gì gọi là mùi hôi thối của thi thể, lại càng không hề có dấu hiệu bị mục nát.

Hiện tại cô đang tồn tại trong một dạng đặc thù.

Hơn nữa, hiện tại Dương Gian cũng không thể nào phân biệt được sự tồn tại của Vương San San là cái gì, là quỷ nô hay là một cái gì đó khác.

Hắn đã khởi tử hoàn sinh từ trong tấm gương quỷ và hoàn toàn khống chế được quỷ ảnh. Cho nên sự biến hóa dây chuyền ở trên người hắn có kết quả như thế nào thì hắn cũng không thể đoán được, đồng thời cũng chẳng có ai biết được.

Dương Gian sờ sờ vào tay cô.

"Trông bộ dạng của cậu ấy không giống như đã chết, chỉ là... Bất tỉnh nhân sự mà thôi."

Lạnh lẽo nhưng không hề cứng ngắc, da thịt của cô vẫn rất mềm mại và co dãn như cũ.

Nếu như Vương San San chết cùng thời điểm với hắn, như vậy tính cho đến hiện tại là đã trôi qua bảy ngày. Thế nhưng thi thể nằm ngoài trời bảy ngày sẽ không thể nào có bộ dạng như vậy được.

Vương Bân lập tức tỏ ra cực kỳ kích động.

"Thật không? Con bé nhà chú chưa chết à? Cháu có thể cứu San San tỉnh lại không?"

Dương Gian trầm ngâm một lát, sau đó nói:

"Mặc dù cậu ấy chưa có chết nhưng tình trạng hiện tại của cậu ấy giống như một người thực vật. Có lẽ đang ở vào khoảng không gian giữa sự sống và cái chết. Là một loại tồn tại đặc thù, thế nhưng theo lý thì dạng này cũng không thể nào hôn mê bất tỉnh được, trừ phi..."

Ngay lập tức Dương Gian liền nghĩ đến cái gì đó, hắn lập tức nhìn về một nửa thi thể còn sót lại trên mặt đất của quỷ anh.

Vương Bân vội hỏi:

"Trừ phi cái gì?"

Dương Gian nói:

"Hiện tại có lẽ là cậu ấy đang thiếu một cỗ lực lượng dùng để chèo chống sinh mạng, lúc trước cậu ấy có. Nhưng do sự biến hóa của cháu nên cỗ lục lượng kia đã biến mất."

Quỷ nô cũng tương tự như những con quỷ anh diễn sinh ra, chúng đều có chung một đặc điểm.

Đó chính là dựa vào quỷ ngọn nguồn để sống, dựa vào lực lượng của lệ quỷ đầu nguồn để duy trì sinh hoạt. Trước đó Dương Gian đã chết qua một lần nên quỷ ngọn nguồn biến mất, vì thế Vương San San chết. Nhưng cô lại có một đặc điểm khác với những con quỷ được diễn sinh ra, bản chất của cô là người sống, chứ không phải là quỷ. Cho nên sau khi quỷ ngọn nguồn biến mất, cô bị mất lực lượng chèo chống để sinh hoạt, chứ không mất đi cỗ sinh mệnh đặc thù vốn có của cô, vì thế tình trạng hiện tại của cô chỉ xem như đang ngất đi.

Hiện tại hắn nhất định phải chuyển lực lượng lệ quỷ vào bên trong người của cô một lần nữa, như vậy cô mới có thể tỉnh lại và tiếp tục sống.

Nghĩ đến đây, Dương Gian lập tức nắm lấy cổ tay của cô.

Trên cổ tay của Vương San San có một ấn ký hình con mắt, nhưng nó đã ảm đạm, sau đó biến mất không thấy đâu nữa. Đây chính là ấn ký đã lưu lại lúc trước của mắt quỷ.

Sau một giây, tay của Dương Gian lại toát ra ánh sáng màu đỏ.

Chờ đến khi hắn buông tay ra, ấn ký hình con mắt kia lại trở nên rõ nét, đồng thời còn tỏa ra ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt.

Có một phần nhỏ lực lượng lệ quỷ đã lưu lại ở bên trong cơ thể của Vương San San.

Quả nhiên, đúng như những gì mà Dương Gian dự đoán.

Chỉ một lát sau, vốn dĩ đã chết đi nhưng đột nhiên Vương San San lại mở mắt, sau đó thản nhiên ngồi dậy.

"A!"

Đối với việc một cỗ thi thể đột nhiên bật dậy, Vương Bân có chút gật mình phải hét toáng lên.

Dương Gian nói:

"Cô ấy sống lại thôi, chú không cần khẩn trương như vậy đâu."

"Con, con gái, có thật là con đó không?"

Vương Bân có chút không thể tin được, vốn dĩ con gái của ông ta đã chết bảy ngày rồi nhưng hiện tại nó lại đột nhiên tỉnh lại.

Con mắt Vương San San khẽ nhúc nhích, cô nhìn Vương Bân một lát, sau đó lại nhìn Dương Gian:

"Không phải cậu chết rồi hay sao?"

Dường như cô có thể cảm nhận được tình trạng của Dương Gian.

Dương Gian nói:

"Đúng là đã chết nhưng may mắn nên sống lại được. Hiện tại cậu cảm thấy bản thân như thế nào rồi?"

Vương San San nói:

"Vẫn giống như trước đây thôi nhưng cũng có chút không giống."

Dương Gian lập tức đứng dậy và nói:

"Cái đó thì không có gì phải kỳ lạ cả, chỉ cần là người chết đi sau đó sống lại thì đều có cảm giác như vậy mà thôi. Được rồi, nếu cậu đã sống lại thì trở về nhà cùng cha cậu đi. Sau đó ở trong nhà nghỉ ngơi cho thật tốt, đừng có chạy ra ngoài. Tôi phải chạy ra ngoài một chuyến để xử lý đống rắc rối của thành phố Đại Xương này đã."

Vương San San nói:

"Như vậy "Bảy"."

Vốn Dương Gian đang chuẩn bị rời đi, nhưng nghe cô hỏi như vậy thì lập tức hỏi lại:

"Cái gì bảy?"