Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 356: Phục Sinh Hoàn Toàn



Khoảng cách kể từ khi Dương Gian biến mất đến nay cũng đã được bảy ngày. Trong khoảng thời gian này xuất hiện rất nhiều thay đổi. Ví dụ như phạm vi luân hãm của thành phố Đại Xương ngày càng lớn. Lúc ban đầu phạm vi bao phủ chỉ là trung tâm thành phố nhưng hiện tại đã bao phủ gần hết thành phố. Cả tòa thành thị bị bao phủ trong bóng đêm, toát ra một mùi vị của sự chết chóc.

Trong bảy ngày này có không biết bao nhiêu người đã chết đi một cách thầm lặng ở trong bóng tối. Cũng không biết trong này đã xảy ra bao nhiêu chuyện kinh khủng và tuyệt vọng. Nhưng ở khắp các ngõ ngách của tòa thành thị này vẫn cón có người sống sót.

Bởi vì bảy ngày trước, Vương Tiểu Minh nhìn thấy được những biến hóa trên thi thể của Dương Gian, hắn ta trông thấy được một tia hi vọng. Vì thế hắn ta lựa chọn công khai toàn bộ quy luật biến hóa của quỷ anh ba giai đoạn đầu. Sau đó thông qua tổng bộ của Cảnh sát Quốc tế ở bên kia tiến hành phát thanh toàn thành phố.

Mặc dù toàn thành phố đã bị mất điện nhưng khu vực thành thị vẫn còn người. Dù sao thời gian xảy ra chuyện này còn chưa có lâu quá, vì thế vẫn còn rất nhiều người còn sống sót, việc kia là hoàn toàn cần thiết.

Dưới sự nỗ lực và tiêu hao thảm trọng, thông tin vẫn được phát thanh toàn thành phố và thông qua rất nhiều phương pháp truyền bá ra ngoài. Giúp cho những người còn sống sót biết được nên trốn thật kỹ ở một chỗ nào đó, không nên nhìn, không nên lên tiếng, càng không được dụng vào thứ kia.

Điều này đã giúp cho tỷ lệ sống sót của người dân được tăng lên nhưng đây chỉ là hành động uống thuốc độc để giải khát mà thôi.

Thời gian đã trôi qua bảy ngày, ở trong tình trạng mất nước, mất điện lại thiếu thức ăn trầm trọng như thế này. Con người sẽ không có cách nào kiên trì quá lâu được.

Cứ cho là bọn họ không bị chết vì quỷ anh thì cũng chết đói, chết khát ở một ngõ ngách nào đó mà thôi.

"Còn chưa có tin tức gì truyền đến sao?"

Trong trung tâm chỉ huy nằm ngoài thành phố Đại Xương, đột nhiên Tào Duyên Hoa gõ gõ lên bàn họp. Ông ta đã càng ngày càng nóng nảy, bởi vì toàn bộ liên lạc viên và quan sát viên phụ trách thành phố Đại Xương lại không có bất cứ tin tức nào truyền đến.

"Có lẽ Dương Gian thất bại. Điện thoại di động định vị vệ tinh của hắn chưa từng di động một lần, nếu hắn thành công vậy thì hắn sẽ liên lạc lại. Tôi cũng đã sắp xếp thêm một vị liên lạc viên nữa ở bên Lưu Tiểu Vũ. Như vậy có thể đảm bảo 24/24 luôn luôn chờ sẵn."

Sắc mặt Triệu Kiến Quốc đã có chút tiều tụy, mặc dù anh ta không muốn tin vào kết quả như vậy lắm. Nhưng sự thật đang bày ra trước mặt, anh ta không thể nào không tin được, đồng thời cũng cảm thấy tuyệt vọng.

Dương Gian liều mạng đánh đổi, dùng tỷ lệ sống sót không đến hai phần để giải quyết chuyện linh dị này. Nói thật loại tinh thần và dũng khí này khiến anh ta cực kỳ nể phục.

Tào Duyên Hoa trầm mặc một lát, sau đó nói:

"Bên phía giáo sư Vương như thế nào rồi?"

Triệu Kiến Quốc:

"Kế hoạch phòng an toàn đã có tác dụng, đám người giáo sư Vương ở bên trong cực kỳ ổn. Hôm qua mấy thứ kia xuất hiện và khoảng ba giờ sáng nhưng cuối cùng chúng vẫn bỏ đi. Những con quỷ đó biết bên trong có mục tiêu của chúng nhưng bị vàng ngăn cản toàn bộ, không thể nào đi vào được. Thế nhưng việc xây dựng phòng an toàn cũng chưa xong, thiếu quá nhiều công trình phụ. Lại thêm số lượng người bên trong đã đạt đến cực hạn, cho nên..."

"Nhiều nhất đám người chỉ còn cầm cự được hai ngày nữa là phải mở cửa phòng để bổ sung vật tư. Nhưng một khi mở cửa phòng an toàn ra, sau đó sẽ dẫn đến thứ khủng bố như thế nào thì không ai đoán được. Dù sao hiện tại thành phố Đại Xương vẫn còn sự tồn tại của quỷ anh giai đoạn thứ tư, ngoài ra còn có con quỷ đầu nguồn kia nữa. Nếu trong lúc bọn họ đang bổ sung vật tư mà gặp phải chúng thì cực kỳ nguy hiểm. Thế nhưng nếu giáo sư Vương có thể vượt qua được nguy cơ lần này, đóng lại phòng an toàn một lần nữa, có lẽ sẽ chờ đợi được cứu viện."

Thật ra hành động cứu viện mà Triệu Kiến Quốc nói tới chính là bọn họ sẽ sử dụng một phương thức khủng bố và quỷ dị nào đó trực tiếp mang Vương Tiểu Minh từ bên trong thành phố Đại Xương ra ngoài.

Còn những người khác, bọn họ chỉ có thể từ bỏ.

Thiếu tướng của bộ đội đặc chủng Lý Quân đứng ở một bên trầm mặt nói:

"Đây cũng chưa phải tình huống tồi tệ nhất. Đám người sống sót ở trong khu vực thành thị đã chống đỡ đến cực hạn rồi. Nếu trong vòng mấy ngày tới mà chúng ta không có cách gì để thay đổi cục diện thì thương vọng trong thành phố Đại Xương sẽ tăng mạnh. Sau đó tòa thành thị này sẽ biến thành một tòa thành chết. Cuối cùng nó sẽ bị luân hãm, là tòa thành thị đầu tiên trên thế giới bị chiếm đóng bởi lệ quỷ."

Sắc mặt Tào Duyên Hoa cực kỳ khó coi.

"Có lẽ chúng ta nên cân nhắc đến kết quả xấu nhất."

Kết quả xấu nhất chính là phong tỏa toàn bộ thành phố Đại Xương. Rút lui khỏi chỗ này, đồng thời biến khu vực thành phố Đại Xương thành một cấm khu, được giám sát và canh phòng cẩn mật. Như vậy mới có thể khống chế cho thứ này không lọt ra ngoài được. Nhưng nếu làm như thế chẳng khác nào bọn họ sẽ phải từ bỏ thành phố Đại Xương.

Cơ mà từ lúc bắt đầu đến giờ đã qua bao lâu?

Từ khi chuyện linh dị xuất hiện, sau đó số lượng quỷ anh gia tăng dần dần. Ban đầu còn có thể khống chế được, tiếp đến là bị mất khống chế. Hiện tại chuyện linh dị này cũng không phải là mất khống chế một cách bình thường, nó đã biến thành một tai kiếp. Chuyện linh dị của quỷ chết đói chỉ mới tìm ra được một trong những ngọn nguồn mà thôi. Lúc trước cũng có khá nhiều chuyện linh dị khủng khiếp như vậy, có điều toàn bộ đã được người nước ngoài may mắn dập tắt được.

Cùng lúc đó, ở bên trong thành phố Đại Xương, trong căn phòng mà Dương Gian treo cổ tự tử. Giờ phút này thân thể vừa sống lại của Dương Gian có chút cứng ngắc, hắn đứng trước mặt tấm gương quỷ. Người của hắn đưa lưng về phía tấm gương quỷ nhưng đầu lại quay về phía tấm gương quỷ, cho nên trông hắn cực kỳ kinh khủng và quỷ dị.

Đầu của Dương Gian bị lệch một trăm tám mươi độ, chứ không phải lệch một cách bình thường. Hơn nữa đầu của hắn cứ như bị rơi mất rồi vậy. Ngay cả hiện tại có dùng thủ đoạn phẫu thuật, cắt ghép gì đó thì cũng không thể nào sửa lại được. Trừ phi đổi hết toàn bộ vị trí của đống xương sống của hắn.

Nhưng nếu làm loại phẫu thuật như vậy, hắn sẽ phải chết.

Quỷ bên trong tấm gương đã không có cách nào tạo thành hình bóng của Dương Gian nữa, có lẽ hắn đã không phải là người mà là quỷ. Cho tấm gương quỷ không có cách nào chiếu lên trên đó hình dáng của một con quỷ khác, bởi vì như vậy sẽ không thể nào phù hợp với quy luật của nó. Nó chỉ có thể phục sinh con người, không thể phục sinh quỷ.

Hơn nữa quỷ sẽ không cần phục sinh, bởi vì quỷ sẽ không bao giờ chết.

Thế nhưng bên trên mặt gương bóng loáng kia cũng không phải là không có thứ gì.

Hiện tại trên đó có một bàn tay bị cháy đen dính vào mặt gương.

Nó không phải ở bên ngoài mà là ở bên trong.

Dương Gian soi gương một lát, sau đó giơ hai tay lên.

Hai tay của hắn vẫn rất ấm áp nhưng cũng băng lãnh, cứng ngắc và mọc đầy thi ban.

Bởi vì hắn không phục sinh lại toàn bộ, Dương Gian chỉ phục sinh có một nửa người. Vì thế hiện tại nửa người trước của hắn là người, còn nửa người sau lại là quỷ.

Hắn lập tức giơ hai tay lên và bưng lấy đầu của hắn.

"Răng rắc!"

Một âm thanh nhỏ nhỏ vang lên, hai tay của Dương Gian đã chỉnh đầu của hắn trở lại vị trí như cũ.

Giờ phút này hai tay của hắn đã biến thành một màu đen tuyền, giống như tay hắn của hắn đã bị một lớp gì đó màu đen bao bọc lại, nhưng hắn không thể gỡ nó ra được.

Cứ như vậy Dương Gian lại điều chỉnh đầu của hắn trở lại vị trí cũ mà không cần phải phẫu thuật hay làm cái gì rườm ra. Hắn chỉ đưa tay lên vặn nó về vị trí cũ.

Dường như hắn cảm thấy việc làm đó cũng không có gì gọi là không bình thường hết, ngược lại hắn tỏ ra cực kỳ bình tĩnh cùng thong dong.

Phục sinh lại từ trong cái chết, khống chế được con lệ quỷ khủng bố. Dương Gian đã được rất nhiều thứ nhưng đồng thời hắn cũng mất đi không ít thứ.

"Nên rời khỏi đây thôi."

Dương Gian chậm rãi mở miệng, giọng nói của hắn không có tiếng vang, khiến cho người ta cảm thấy rùng mình khi nghe nó.

Hắn lập tức lôi miếng vải đen và trùm tấm gương quỷ lại, sau đó nhấc nó lên, chuẩn bị rời đi khỏi chỗ này.

Thế nhưng hắn vừa mói rời đi thì sợi dây thừng trên cổ lại giữ chặt hắn.

Dương Gian nhìn một chút, sau đó đưa tay lôi sợi dây thừng kia xuống.

Vốn dĩ sợi dây thừng kia đang thắt chặt cổ của hắn, vậy mà hắn lại có thể gỡ nó ra một cách nhẹ nhàng. Dù vậy trên cổ của hắn cũng để lại một vết hằn thật sâu.

Quỷ dây thừng rơi vào trong tay Dương Gian nhưng nó không có bất cừ phản ứng nào hết. Giống như nó đã mất đi năng lực quỷ dị nên mới yên tĩnh như thế. Nhưng Dương Gian biết, sợi dây thừng này cũng không có mất đi năng lực. Chỉ là hiện tại nó đang nằm trong tay của hắn cho nên nó mới bình tĩnh như vậy. Một khi nó thoát được khỏi tay của hắn thì nó sẽ ngay lập tức biến thành một con quỷ khủng bố. Dù sao thứ có thể đối phó với quỷ thì cũng chỉ có quỷ mà thôi.

Tiếp đó âm thanh khởi động của xe vang lên.

Dương Gian lái xe chở hàng, chở tấm gương quỷ, rời khỏi tiểu khu.

Hắn chuẩn bị trở lại tiểu khu Quan Giang.

Hắn cũng không có mạo muội đi tìm con quỷ đầu nguồn.

Bởi vì nếu làm như vậy hắn sẽ không có phần thắng tuy hắn sẽ không chết.

Bởi vì con quỷ đầu nguồn là con quỷ chân chính.

Dựa theo kế hoạch, dù hắn có phục sinh thành công cũng chỉ cho thấy Dương Gian vừa mới có vốn liếng để tiếp xúc và đối mặt với con quỷ kia mà thôi. Hiện tại hắn sẽ không giống với trước kia, phải bỏ chạy để đào mệnh. Nhưng muốn giải quyết được nó thì hắn phải tiến hành bước thứ hai của kế hoạch, quay lại tiểu khu xem có người nào chết, người nào sống đã.

"Hu hu!"

Ở trong một căn hộ nào đó của tiểu khu Quan Gian đang truyền ra tiếng khóc lóc bị kìm nén. Đây là tiếng khóc của hai vợ chồng Vương Bân cùng Vương Hải Yến. Trước mặt của hai người đang có một cỗ thi thể được dùng vải trắng che lại. Bên cạnh có hai cây nến tỏa ra một chút ánh sáng yếu ớt ở trong chỗ tối tăm vì bị lớp sương bụi bao phủ, đồng thời khiến cho khung cảnh xung quanh càng âm u hơn. Nếu có bất cứ kẻ nào ở vào trong khung cảnh như vậy chắc sẽ bị dọa cho đái cả ra quần. Nhưng hai vợ chồng Vương Bân lại không có chút kiêng kỵ hay sợ hãi nào.

Bởi vì thi thể trước mặt bọn họ chính là người con gái đã chết của họ, với lại đối với những người đã gặp được lệ quỷ chính thức như bọn họ, thứ này cũng không tính là gì.

Thi thể của con gái sẽ không hại bọn họ, hơn nữa bên ngoài còn có thứ khủng bố hơn đang đi qua lại.

Vương Bân trầm mặc hồi lâu, sau đó ông ta đưa ra quyết định.

"Đợi tý nữa anh sẽ mang thi thể của con gái ra ngoài và hỏa táng. Chúng ta không thể để con nằm ở đây nữa. Nếu cứ để vậy thì con gái sẽ thối rửa mất."

Vương Hải Yến vừa khóc vừa lôi tay của chồng bà ta, bà ta không muốn chồng mạo hiểm đi ra ngoài đó.

"Không, bên ngoài quá nguy hiểm, thức ăn dự trữ của chúng ta vẫn còn đủ dùng hơn một tháng. Anh không cần phải đi ra ngoài đó, nguy hiểm lắm."

Vương Bân nói:

"Nhưng chúng ta cũng không thể để cho thi thể của con bị mục nát ở đây? Em không cần phải lo, anh sẽ không phát ra âm thanha, cũng không trêu chọc vào thứ kia, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu. Bên ngoài đã có dầu diesel mà tổng giám đốc Trương chuẩn bị lúc trước, anh sẽ hỏa táng thi thể của con gái, sau đó anh trở lại ngay."

Mặc dù hắn đang rất sợ hãi, sợ đến mức run rẩy cả người. Nhưng làm một người cha, chức trách của người cha không cho phép ông ta để chuyện bi thảm như vậy xảy ra với con gái của ông ta. Vì thế dù có nguy hiểm cỡ nào đi nữa, ông ta cũng phải mạo hiểm để hoàn thành phần trách nhiệm cuối cùng này.

"Thôi cứ quyết định thế đi."

Vương Bân không có do dự quá nhiều, là một nhân sĩ thành công trong xã hội, năng lực tự chủ của ông ta cực kỳ mạnh. Ông ta hiểu được nếu bản thân do dự càng lâu thì càng dễ chùn bước. Chỉ có quyết định nhanh, gọn, dứt khoát thì mới làm được việc.

Rất nhanh, dưới sự trợ giúp của Vương Hải Yến, Vương Bân đã cõng được thi thể của Vương San San lên, sau đó đi ra ngoài.

Đến cuối cùng Vương Hải Yến cũng không ngăn cản nữa, bà ta chỉ khóc và nói nhỏ với chồng:

"Anh đi cẩn thận một chút."

Vương Bân quát nhỏ:

"Nhỏ nhỏ cái miệng một chút. Anh đi đây, em đóng cửa thật kỹ chờ anh, Xong việc anh sẽ quay lại."

Sau đó ông ta dùng một tay dữ thi thể, một tay cầm ngọn nến và đi ra ngoài cửa.

Không có điện cho nên nến là công cụ chiếu sáng duy nhất.

Thế nhưng thứ trong tay ông ta cũng không phải là ngọn quỷ nến có thể xua tan lệ quỷ. Nó chỉ có tác dụng soi sáng con đường phía trước, tránh té ngã mà thôi.

Nhưng việc cõng thi thể của con gái ở trên lưng, cầm một ngọn nến, đồng thời xung quanh lại có thể xuất hiện những thứ khủng bố bất cứ lúc nào khiến cho toàn thân của Vương Bân liên tục run rẩy không ngừng.

Đã làm một nhân sĩ hơn bốn mươi tuổi thành công trong xã hội, vốn dĩ ông ta coi là sẽ không có khó khăn nào có thể đánh bại được ông ta. Nhưng đến hiện tại ông ta đã biết bản thân sai rồi, sai rất lớn là đằng khác.

Dưới sự tập kích của những con quỷ khủng bố, ông ta cũng chẳng khác gì những người còn lại, đều hoảng sợ và tuyệt vọng.

Nếu không phải hiện tại còn có trách nhiệm của một người cha chống đỡ cho ông ta, có lẽ ông ta đã sụp đổ hoàn toàn rồi."