Khi chứng kiến được khuôn mặt khô gầy của người bệnh nhân ở trước mặt, Dương Gian lại nhớ đến bộ dạng của Chu Chính lúc hai người gặp mặt lần thứ nhất, bộ dạng của anh ta lúc đó cũng giống như thế này.
Thế nhưng sự thống khổ mà Chu Chính phải tiếp nhận còn lâu và dài hơn rất nhiều so với người trước mặt. Loại đau khổ đó đã dung nhập vào bên trong người của anh ta hoặc có thể nói đó chính là một lại miễn dịch do bị tra tấn quá lâu.
Dương Gian nhìn người bệnh nhân kia và nói.
"So với người khác thì cậu vẫn còn may mắn hơn rất nhiều."
Mặc dù hiện tại đang làm thí nghiệm, hưng nhờ vậy mà người này có thể thoát khỏi được sự tra tấn của Quỷ Anh, khôi phục lại bình thường.
Lúc này Vương Tiểu Minh lại đang rời khỏi phòng phẫu và đi vào căn phòng quan sát ở một bên cùng với mấy người nhân viên thân cận. Ở đây mấy người bọn họ có thể thông qua lớp cửa kính để quan sát thấy rõ mọi thứ bên trong phòng thì nghiệm. Đương nhiên, nếu có nguy hiểm gì thì bọn họ cũng có thể kịp thời rút lu.
Dương Gian nói.
"Hả? Mấy người làm gì mà đứng xa như vậy?"
Vương Tiểu Minh nói:
"Đương nhiên để đề phòng rồi, cậu không cần để ý đâu. Cứ chuẩn bị làm theo dự án đã bàn đi, nếu xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn thì nhanh chóng phong tỏa phòng phẫu thuật ngay. Phía dưới bàn phẫu thuật có một cái hộp sắt được làm bằng vàng. Chờ cậu tìm ra được vị trí của hẻm thứ 7 thì giam giữ quỷ anh lại, còn nếu làm không được thì lập tức rút lui."
"... "
Mặt mũi Dương Gian tối sầm lại.
Cái này là cái gì chứ, rõ ràng là Vương Tiểu Minh không hề tin tưởng bản thân hắn sẽ xử lý được con quỷ này mà.
Dương Gian nhìn người bệnh nhân này, sau đó nói:
"Người anh em, đừng có khẩn trương, nó không đau không nhức gì đâu. Mọi chuyện cũng kết thúc nhanh thôi, chỉ có một phút chứ mấy."
Đây là một người thanh niên tuổi tầm hai mươi mấy nhưng vì khuôn mặt khá tiều tụy cho nên trông cậu ta có vẻ già.
Người trẻ tuổi kia trưng bộ mặt như đưa đám nói với Dương Gian.
"Đại ca, anh có đáng tin không vậy? Tôi sẽ không phải ợ ra rắm đó chứ?"
Dương Gian nói:
"Nếu cậu cảm thấy không yên lòng thì có thể lựa chọn tiêm thuốc mê."
Lúc này Vương Tiểu Minh đứng ở trong phòng quan sát nói:
"Vô dụng thôi, không có loại thuốc nào có thể gây mê bệnh nhân được. Có thể là do trong người của bệnh nhân đang tồn tại quỷ anh nên cơ thể đã sinh ra một số kháng tính đối với thuốc. Nếu sử dụng thuốc gây mê với liều lượng cao sẽ có tác dụng nhưng làm như thế sẽ khiến cho cơ thể của bệnh nhân phải chịu đựng những tổn thương không cách nào chữa được, vì vậy tôi chỉ tiêm cho cậu ta thuốc an thần mà thôi."
Người trẻ tuổi lại nói.
"Đại ca, tôi còn trẻ, tôi không muốn chết, anh cứu tôi đi."
Dương Gian nói:
"Được rồi, tôi sẽ cố gắng hết sức nhưng tốt nhất là cậu nên nhắm hai mắt lại, không thể nhắm mắt cũng chẳng sao. Có điều bất kể là cậu thấy cái gì, nghe được cái gì thì không được kêu la loạn xạ, cậu làm như thế sẽ ảnh hưởng đến tôi làm việc, đương nhiên, việc tôi có bị ảnh hưởng hay không cũng không quá quan trọng. Dù sao người chết sẽ là cậu, cậu hiểu chưa?"
"Hiểu, hiểu rồi."
Bộ dạng của người kia đã sắp sửa khóc.
"Bắt đầu."
Dương Gian cũng không mở ra quỷ vực trước tiên. Bởi vì nếu muốn lấy quỷ anh ra thì quỷ vực của hắn sẽ không có cách nào sử dụng được do toàn bộ mắt quỷ đã dùng để áp chế bóng quỷ không đầu rồi, hiện tại hắn chỉ có thể lựa chọn một loại năng lực tương tự để sử dụng. Có lẽ sau này khi lệ quỷ dần dần tiến vào trạng thái khôi phục thì tình thế này mới có thể cải thiện được.
Trong nháy mắt, tay trái Dương Gian đột nhiên đưa lên chụp vào bên trong chiếc bụng to tướng như phụ nữ có thai.
"Ah!"
Một âm thanh quái dị, bén nhọn khiến người ta rùng mình bắt đầu phát ra khắp phòng phẫu thuật. Ngay cả Vương Tiểu Minh trong phòng quan sát cũng phải nhíu mày vì nhịn không nổi, mấy người nhân viên ở bên cạnh đã phải che lỗ tai vì hoảng sợ.
Thế nhưng âm thanh này lại giống như được phát ra từ trong đầu của mỗi người, cho nên dù bọn họ có che hay bịt tai kiểu gì thì vẫn nghe thấy. Vương Tiểu Minh thấy được cách làm của Dương Gian không nhịn được phải cảm thấy bội phục đối phương.
"Đúng là một cách làm thông minh, chỉ dùng quỷ vực ảnh hưởng đến tay trái, như vậy có thể luồn thẳng vào bên trong bụng của bệnh nhân mà không gặp cản trở gì hết."
Hắn chỉ là một người học sinh cấp ba lạicó thể vận dụng lực lượng lệ quỷ đến mức này ở trong một thời gian ngắn, việc này phải là một người có đầu óc thông minh mới làm được.
"Nhưng nếu chỉ làm như thế thì cậu ta hẳn là sẽ không thể nào bắt được quỷ anh mới đúng chứ, nếu như thế thì cậu ta dùng phương pháp nào để giải quyết chuyện này đây?"
Trong đầu Vương Tiểu Minh lại sinh ra câu hỏi thứ hai, thế nhưng khi chứng kiến cái bóng bóng quỷ không đầu màu đen cao to đứng ở phía sau lưng của Dương Gian, hắn ta hiểu được hết toàn bộ.
Bóng quỷ không đầu đứng sừng sững sau lưng của Dương Gian, nó tỏa ra xung quanh luồng khí âm lãnh, quỷ dị. Nó và Dương Gian cách nhau không đủ một mét nhưng cánh tay của bóng quỷ không đầu lại hòa cùng một thể với cánh tay của Dương Gian.
Vương Tiểu Minh âm thầm gật đầu.
"Con quỷ thứ hai? Dường như con quỷ này rất đặc thù, nó không có thân thể, hơn nữa còn có thể bám vào cơ thể người, nó cũng tương tự như quỷ phụ thân? Nhưng hình như cách làm này là cực kỳ nguy hiểm, sau khi người bị quỷ nhập vào thì đã không còn được coi là người nữa rồi. Nếu gọi là quỷ thì phù hợp hơn một chút. Dương Gian không dám để cho con quỷ này nhập vào bên trong người của cậu ta, cậu ta chỉ dám cho nó nhập vào một cánh tay."
Loại thí nghiệm đầy mạo hiểm và cẩn thận này đúng là phù hợp với tinh thần nghiên cứu khoa học của Vương Tiểu Minh. Ngay cả ngự quỷ nhân cũng thế, trong phạm vi mà năng lực của ngự quỷ nhân cho phép, có thể cố nếm thử để khai quật ra năng lực lớn nhất của lệ quỷ.
Chỉ tiếc là có rất nhiều ngự quỷ nhân chỉ dùng năng lực này để bảo vệ tính mạng, có rất ít người có ý định thử khống chế loại năng lực này.
"Bắt được."
Sắc mặt Dương Gian hơi động, hắn cảm giác được tay của hắn đã bắt được quỷ anh ở bên trong bụng bệnh nhân. Băng lãnh, mềm mại, còn mang theo cảm giác hư thôi, giống như một đứa trẻ sơ sinh đã chết.
"Đi ra ngoài cho tao."
Cánh tay của hắn đưa xuyên qua người của bệnh nhân, thậm chí xuyên qua luôn cả bàn phẫu thuật. Sau đó có một thứ gì đó rơi bịch xuống đất, tiếp đó nó bị hắn gắt gao nhấn trên mặt đất. Một đứa trẻ sơ sinh với bộ mặt dữ tợn và làn da màu xanh đen đang không ngừng dãy giụa trên mặt đất. Lực lượng của nó còn lớn hơn rất nhiều so với một người trưởng thành được huấn luyện nghiêm chỉnh, gạch lát sàn nhà bị móng tay của quỷ anh cào vỡ nát, đồng thời phát ra âm thanh chói tai. Nhưng loại lực lương kia của quỷ anh lại không là gì so với cánh tay trái của Dương Gian lúc này, nó không thể nào gây tổn hại cho cánh tay của Dương Gian được. Cánh tay của hắn đang được bóng quỷ không đầu bóng quỷ không đầu nhập vào, c dù quỷ anh có hung hãn cỡ nào đi nữa thì nó cũng không thể nào xử lý bóng quỷ không đầu được. Với lại con quỷ anh này cũng không phải là ngọn nguồn thật sự, nó chỉ là một loại diễn sinh của quỷ anh trong bụng Chu Chính, nói theo cách khác, tương đương với quỷ nô của lệ quỷ.
"Thành công."
Trong lòng đám người đứng ở trong phòng quan sát đều run sợ. Mặc dù tố chất tâm lý của bọn họ đã được huấn luyện rất vững chắc nhưng thấy cảnh Dương Gian lôi một đứa trẻ sơ sinh ra từ trong bụng của một người đang sống sờ sờ thì bọn họ cũng cảm thấy ớn lạnh toàn thân. Đây cũng là lần đầu tiên bọn họ được chứng kiến tận mắt một con quỷ chính thức.
"Tốt lắm."
Vương Tiểu Minh cũng lộ ra vẻ tươi cười nhưng rất nhanh nụ cười của hắn ta lập tức biến mất tăm. Năng lực của Dương Gian đúng là cực kỳ cường đại, hắn cũng là một người rất xuất sắc, thế nhưng em trai của hắn ta lại chết dưới loại năng lực kia. Dương Gian túm lấy con quỷ anh, nhấc nó lên, sau đó nhìn về phía Vương Tiểu Minh và nói với hắn ta.
"Bước tiếp theo tôi sẽ thả nó vào bên trong quỷ vực của tôi. Mấy người cẩn thận một chút, trong quá trình thả vào bên trong quỷ vực sẽ có một khoảng thời gian con quỷ này được thoát ra. Có lẽ trong khoảng thời gian thoát khốn ngắn ngủi này đủ để cho nó bóp chết một người."
Vương Tiểu Minh lập tức phân phó.
"Trước tiến đưa bệnh nhân ra ngoài đi đã, lập tức kiểm tra các hạng mục sức khỏe của cậu ta."
Chỉ trong chốc lát liền có hai người nhân viên hơi run rẩy đi vào bên trong phòng phẫu thuật, sau đó vội vang mang theo người bênh nhân trẻ tuổi kia ra ngoài. Trong quá trình đi vào mang người ra, từ đầu đến cuối hai người nhân viên kia không dám nhìn Dương Gian lấy một lần, càng không có can đảm để nhìn lấy con quỷ anh trong tay của hắn.
Vương Tiểu Minh nói:
"Hiện tại có thể làm được rồi."
Dương Gian nói:
"Anh không muốn tránh xa hơn một chút hay sao?"
Vương Tiểu Minh nói:
"Không cần, tôi tin chắc từng đó khoảng cách là đã quá đủ cho cậu kịp phản ứng rồi, trừ phi cậu muốn giết chết tôi."
Dương Gian cười nói:
"Lời này của anh sao lại có mùi vị của việc giết người diệt khẩu vậy? Nếu anh có xảy ra chuyện gì thì mọi chuyện sẽ tính lên đầu của tôi rồi. Lưu Tiểu Vũ, cô có nghe thấy gì không, không phải là tôi không khuyên can hắn ta đâu đấy mà là Vương Tiểu Minh tự tìm cái chết thôi. Có chuyện gì cũng đừng đổ cho tôi đấy nhé."
Vì phải duy trì tình trạng kết nối hai bốn trên hai bốn bằng điện thoại di động định vị vệ tinh nên những chuyện từ nãy đến giờ Lưu Tiểu Vũ đều nghe cực kỳ rõ. Vì thế khi nghe được câu nói của Dương Gian, cô ngay lập tức cạn lời đối với hắn.
Vương Tiểu Minh nói:
"Không cần phải xin chỉ thị của cấp trên đâu, hiện tại bắt đầu đi."
"Đương nhiên."
Dương Gian liếc mắt nhìn hắn ta một cái, mặc kệ Vương Tiểu Minh muốn như thế nào, hắn chỉ tiện tay vứt quỷ anh xuống trước mặt.
Quỷ anh vừa rơi xuống mặt đất lại nhanh chóng đứng dậy, tứ chi bắt đầu to ra. Sau đó nó dùng một bộ dạng kỳ quái với hình thể kỳ dị bò trên bức tường, trên đường đi của nó đều có lưu lại những dấu bàn tay màu xanh đen. Nó không do dự chút nào khi lao thẳng về phía Vương Tiểu Minh đang đứng ở trong phòng quan sát. Còn Dương Gian ở gần nó nhất dường như không có nằm bên trong phạm vi tấn công của nó.
Người nhân viên bảo an ở bên cạnh lập tức hoảng sợ, nhanh chóng rút súng ra.
"Nhanh quá, giáo sư, ngài cẩn thận."
Vương Tiểu Minh phất tay với người kia một cái và nói:
"Cất đi, thứ đó vô dụng đối với nó. Nó không có ý định gì khác đâu, nó chỉ muốn ăn tôi mà thôi. Sau khi quỷ anh xuất thế, nó sẽ rơi vào một loại trạng thái cực kỳ đói bụng nên muốn ăn hết toàn bộ những thứ ở xung quanh mà nó trông thấy. Nếu muốn không trở thành mục tiêu tấn công của nó thì chỉ có một cách là tránh khỏi tầm nhìn của nó."
"Đến khi nó trưởng thành thành giai đoạn thứ hai thì nó sẽ biến thành một đứa trẻ. Lúc này nó đã bắt đầu chọn lựa thức ăn, nó chỉ ưu tiên tấn công và ăn hết những người có tiếp xúc với nó. Khi đối mặt với quỷ anh ở giai đoạn này việc tốt nhất chính là tránh không cho nó tiếp xúc với người, chính là không được nhìn thấy nó, không được động vào nó."
Vương Tiểu Minh bình tĩnh nói tiếp:
"Còn giai đoạn thứ ba của nó thì tạm thời tôi chưa tìm ra được quy luật rõ ràng, chỉ có một sự phỏng đoán đại khái thôi."
Giờ phút này quỷ anh đã bò đến trước lớp kính cường lực.
Hiện tại giữa Vương Tiểu Minh và quỷ anh chỉ còn cách nhau một lớp kính cường lực mỏng manh, hai con mắt đen nhánh không có tròng mắt cứ nhìn chằm chằm vào người của Vương Tiểu Minh.
"Răng rắc, răng rắc, răng rắc!"
Tấm kính cường lực chắn trước mặt đã bắt đầu rạn nứt một cách nhanh chóng. Bên trên mặt kính lưu lại rất nhiều dấu tay màu xanh đen, dường như thứ này có thể ăn mòn bất cứ vật thể nào.
Chỉ chốc lát, tấm kính bị vỡ toe.
Quỷ anh lập tức nhào về phía Vương Tiểu Minh.
Nhưng đúng lúc này, một luồng ánh sáng màu đỏ lóe lên, bắt nguồn từ bên trong phòng phẫu thuật sau đó lan tỏa ra bên ngoài, trong nháy mắt luồng sáng màu đỏ đã bao phủ trên người của quỷ anh.
Vốn dĩ con quỷ anh nhào tới và đã sắp sửa chạm trúng Vương Tiểu Minh, chỉ trong nháy mắt nó đã biến mất đâu không thấy.
Bấy giờ Dương Gian mới chậm rãi đi đến:
"Lá gan của anh lớn thật, đến mức đó rồi mà cũng không có sợ hãi lùi ra phía sau."
Vương Tiểu Minh vẫn tỏ ra thập phần bình tĩnh, hắn nói:
"Tôi đã nói rồi mà, chỉ cần cậu không muốn tôi bị quỷ anh ăn thì tôi sẽ không có cách nào chết được. Chút khoảng cách đó thì không tới nửa giây quỷ vực đã lan tới. Một khi nhốt được quỷ anh vào bên trong quỷ vực, tiếp theo nó sẽ mặc cho sự sắp xếp của cậu. Tôi đã từng nghiên cứu quỷ anh giai đoạn thứ nhất rồi, nó không có cách nào chạy ra khỏi quỷ vực được, trừ phi cậu chủ động thả nó chạy ra ngoài."
Dương Gian nói:
"Anh đã nghiên cứu rất rõ về quỷ anh rồi, vậy anh cảm thấy quỷ luật của quỷ anh giai đoạn thứ ba là cái gì? Không thể nhìn, không thể động vào để tránh bị giết, như vậy chẳng lẽ là quỷ anh giai đoạn thứ ba sẽ thêm vào một điều kiện nữa hay sao?"