“Tuy là hai người Vệ Cảnh và Phùng Toàn đã được gọi dậy, nhưng mà chỉ dựa vào hai người họ thì có thể thay đổi được gì, cùng lắm thì cũng chỉ có thể giúp tình hình ở đâu đó trở nên tốt hơn, cho nên ta phải rời khỏi nơi đây, tiếp tục tìm kiếm phương án mới.”
Dương Gian lúc này cũng chuẩn bị rời khỏi bưu cục quỷ.
“Tôn Thụy, nếu giờ ngươi đã mở cái đầu rồi, và cũng định là sẽ đào tạo ra một lớp người ngự quỷ trực thuộc bưu cục quỷ, vậy thì hãy kiên định mà tiếp tục, và cố gắng hết sức làm tốt việc này, dù gì sau này sẽ trở nên như thế nào thì cũng không ai có thể đoán được cả.”
Tôn Thụy gật đầu :
“Thêm một cách thì thêm một con đường, đạo lý này ta hiểu, tin rằng Dương đội cũng sẽ tìm ra một con đường tốt hơn.”
“Hy vọng vậy.”
Dương Gian cũng không có nói gì thêm, hắn đã rời khỏi căn phòng đó trở về sảnh lầu một lúc nãy.
Lúc này trong sảnh lầu một vẫn đang tập hợp không ít người, đám người này vẫn còn đang thảo luận sự việc lúc nãy, thậm chí có người còn định gõ lên tường, nhìn xem phía sau tường có cửa âm nào không.
Chỉ là đám người bình thường này vẫn chưa hiểu rõ sự tồn tại của bưu cục quỷ.
Ở đây, không gian sẽ bị đảo lộn, những đạo lý thường ngày sẽ không thể áp dụng cho ở đây được.
“Ra rồi kìa, người mới tên Dương Gian đó, hắn là một người ngự quỷ đích thực, nhớ đừng bao giờ chọc phá hắn.”
“Người ngự quỷ, thật là ngưỡng mộ mà, không ngờ trong đám chúng ta lại xuất hiện một người ngự quỷ.”
“Đợi chút, hắn hình như muốn rời khỏi chỗ này.”
Ánh mắt của đám người này đều nhìn về Dương Gian, nhưng khi nhìn thấy hắn đi về hướng ngoài bưu cục quỷ thì mọi người đều ngơ ngác.
Nên biết rằng chỗ này không phải là nơi có thể tùy tiện ra vào, chỉ khi nào tiến hành thử thách sống chết trong nhiệm vụ thì mới có thể bước ra được, bình thường ngươi muốn mở cửa cũng không được, và cho dù là có mở cửa được, thì bên ngoài cũng không có đường thông ra thế giới hiện thực bên ngoài, trừ khi nhiệm vụ sinh tồn kết thúc, bưu cục quỷ mới xuất hiện một con đường đặc biệt dẫn ngươi trở về đây, tránh chết trong nơi linh dị nguy hiểm.
“Xem ra hắn hình như có thể tự do ra vào nơi này, Trương Kim Hồng vận may của ngươi không tệ, tuy là lúc nãy ngươi mới đắc tội với Dương đội đó, nhưng mà hắn lại không có trả thù ngươi, cũng đúng, người ta là người ngự quỷ, thật chất là không có xem những người bình thường như chúng ta ra gì, không quan tâm đến ngươi cũng là chuyện bình thường.” Một người nói nhỏ.
Sắc mặt của người đàn ông tên Trương Kim Hồng đó thay đổi bất định:
“Người ngự quỷ cũng có chia mạnh và yếu, một người ngự quỷ mạnh có thể trực tiếp đối mặt đối kháng với ác quỷ, càng đáng sợ hơn nữa là người ngự quỷ thậm chí có thể dễ dàng bắt nhốt ác quỷ, nhưng người ngự quỷ yếu thì một sự việc linh dị bình thường cũng có thể đủ để mất mạng.”
“Người tên Dương đội đó nhìn rất là trẻ, và trên người cũng không có hiện tượng bị linh dị ăn mòn, ta đoán hắn có thể là mới trở thành người ngự quỷ không lâu, thực lực không phải rất mạnh, nói không chừng đợi ngày nào đó sau khi ta trở thành người ngự quỷ sẽ có thể dễ dàng vượt qua hắn.”
“Nói cũng có lý.” Người kế bên hùa theo.
Dương Gian không quan tâm sự ảnh hưởng của bưu cục quỷ, hắn mở cửa ra, bước ra ngoài.
Nhưng vào lúc này, bên ngoài bưu cục quỷ không biết từ lúc nào lại đột nhiên xuất hiện một con đường quanh co, con đường kéo dài ra xa, dường như đã vượt qua giới hạn giữa hiện thực và linh dị.
“Ừm?”
Dương Gian lúc này đang chuẩn bị trở về thành phố Đại Hán không hiểu sao lại lập tức dừng bước.
Hắn nhìn thấy trên con đường quanh co có một người đàn ông với gương mặt kinh hãi, đang chạy về hướng của bưu cục quỷ, và hình như hắn đã bị thương, vừa chạy vừa chảy máu, và thân hình đang lắc lư, có mấy lần xém chút do chạy nhanh quá mà bị té.
“Nhìn kìa, là Lưu Thắng Nghĩa, hắn về rồi kìa, thật không thể ngờ, hắn vẫn còn sống, đây có thể là lần thứ năm hắn sống sót khi thực hiện nhiệm vụ, và đây là một nhiệm vụ đơn độc, tất cả mọi người đều đoán rằng lần này hắn chắc chắn sẽ chết, dù gì với tình hình khi không có đồng đội bên cạnh, một khi đã kích hoạt quy luật giết người của ác quỷ thì chắc chắn sẽ phải chết, thật chất không cho phép bị sai một chút nào.”
“Con đường bên ngoài là dùng để dẫn hắn trở về nơi này sau khi Lưu Thắng Nghĩa đã hoàn thành xong nhiệm vụ sống chết, nhưng con đường nhỏ này rất an toàn, hắn chạy nhanh vậy để làm gì thế? Lỡ như không cẩn thận từ con đường nhỏ này té ra bên ngoài thì chỉ có quỷ mới biết sẽ xảy ra chuyện gì.”
“Không, không đúng, Lưu Thắng Nghĩa chạy hối hả như vậy hình như phía sau có thứ gì đó đang đuổi theo hắn thì phải.”
Trong đại sảnh lầu một, có không ít người nhận ra người đang chạy trên con đường nhỏ đó.
Người đàn ông này tên là Lưu Thắng Nghĩa, là một người bình thường và cũng giống như họ bị Tôn Thụy kéo vào trong bưu cục quỷ, và sau đó mỗi một lần trong nhiệm vụ sinh tồn đã huấn luyện họ, giúp họ trở thành một người ngự quỷ hợp lệ.
“Là quỷ, trời ơi, phía sau của Lưu Thắng Nghĩa có một con quỷ.” Có người đột nhiên la lên.
Khi Lưu Thắng Nghĩa không ngừng chạy tới gần bưu cục quỷ, thì vào lúc này có người nhìn thấy phía sau của Lưu Thắng Nghĩa lại có một hình bóng kỳ lạ.
Tuy nhìn không được rõ ràng, nhưng chỉ cần nhìn qua thì có thể theo cảm giác mà phán đoán, đó không thể nào là người sống được.
“Đùa gì vậy, có một con quỷ đuổi theo Lưu Thắng Nghĩa trên con đường linh dị sao? Tình hình này lại xảy ra sao?” Có người ngạc nhiên, không dám tin vào cảnh trước mặt mình.
“Không hay rồi, Lưu Thắng Nghĩa muốn quay về chung cư, muốn dựa vào sự đặc biệt của nơi này mà ngăn cản sự đuổi giết của ác quỷ từ bên ngoài, nhưng hắn làm thế sẽ dụ ác quỷ vào trong này?”
Vừa mới dứt lời, lập tức có không ít người sắc mặt trở nên trắng bệch.
Nếu như thật sự dẫn một con quỷ vào đây, thi tất cả những người ở đây đều phải chết, bởi vì họ thật chất là không hề có năng lực hay thủ đoạn gì để đối kháng với ác quỷ.
Lưu Thắng Nghĩa lúc này đang thở hổn hển, cả người đổ đầy mồ hôi, thể lực của hắn đã đi tới cực hạn, mỗi một bước đi đều vô cùng khó khăn, nhưng do dục vọng sinh tồn quá lớn và cái chết đang uy hiếp hắn, khiến cho hắn điên cuồng mà ép cơ thể mình, cho dù là bây giờ đang chảy máu bị thương hắn cũng không còn quan tâm.
“Gần tới rồi, ta, ta nhất định phải sống sót mà trở về chung cư, chỉ có như thế thì ta mới có thể tránh được sự sát hại của con ác quỷ đó.”
Con mắt của hắn càng ngày càng sáng, ngọn đèn màu đỏ ở trước mặt đó chính là chung cư, là hy vọng sống tiếp của hắn.
Nhưng mà con quỷ phía sau vẫn đang đuổi theo không ngừng.
Rõ ràng là do Lưu Thắng Nghĩa đã kích hoạt quy luật giết người của ác quỷ, chỉ là do sự đặc biệt của con đường linh dị này, mà khiến cho ác quỷ chậm một chút, không có cách nào mà đuổi kịp Lưu Thắng Nghĩa.
Nhưng mà với tình hình này thì cũng chỉ tồn tại trên con đường linh dị này mà thôi.
Một khi Lưu Thắng Nghĩa đi tới trước cửa bưu cục quỷ, vậy thì sẽ lập tức mất đi sự bảo vệ của con đường linh dị, nếu như lúc đó mà bước không kịp vào bưu cục quỷ thì hắn nhất định sẽ bị con quỷ đó giết chết
Nhưng mà hình bóng âm u đó vậy đuổi theo không rời.
Mặc cho Lưu Thắng Nghĩa có chạy về phía trước ra sao, nhưng cũng không có cách nào kéo dài khoảng cách với con ác quỷ.
“Hắn không thể sống được.” Dương Gian lúc này quan sát một lúc thì đã lập tức đưa ra kết luận.
Bởi vì với trạng thái của Lưu Thắng Nghĩa thật chất không cách nào trong vòng ba giây mà mở ra cánh cửa của bưu cục quỷ, và trong vòng ba giây thì ác quỷ cũng đã đi hết đoạn đường linh dị mà tới ngay cánh cửa bưu cục quỷ, sau đó trực tiếp giết chết hắn.
Trừ khi Tôn Thụy ra tay quấy nhiễu một chút.
“Nhanh, đóng cửa lại, đừng cho Lưu Thắng Nghĩa vào đây.” Nhưng vào lúc này, có người trong lầu một la lên:
“Các ngươi đừng có nhìn ta, ta cũng không muốn làm thế, nếu như hắn dẫn quỷ vào đây thì tất cả chúng ta đều phải chết, ta cũng là muốn tốt cho mọi người.”
Vừa mới dứt lời, thì đã có không ít người đang muốn đóng cửa.
Nhưng khi nhìn thấy Dương Gian đứng ở trước cửa thì tất cả mọi người đều do dự.
Nhốt Lưu Thắng Nghĩa ở bên ngoài cũng không có gì, chết đi một người có kinh nghiệm sinh tồn phong phú cũng không có ảnh hưởng gì nhiều, nhưng mà đắc tội với người ngự quỷ đó thì sau này bị tính sổ thì không có ai chịu được.
Trừ khi vào lúc này người ngự quỷ tên Dương Gian đó quay về, tạm thời tránh khỏi nguy hiểm lần này, chứ không sẽ không ai đi đóng cửa.
Nhưng mà vào lúc này Dương Gian đã hành động.
Hắn không làm như những người khác đã nghĩ mà quay về bưu cục quỷ, mà lại trực tiếp đi về hướng Lưu Thắng Nghĩa.
Lưu Thắng Nghĩa lúc này cũng nhìn thấy Dương Gian đang đi tới, nhưng mà hắn không có thời gian đi quan tâm đến người kỳ lạ này, hắn đang gồng mình, cắn răng tiếp tục chạy, không dám chần chừ, bởi vì chậm trễ quỷ sẽ đuổi kịp.
Hai người đi lướt qua nhau.
“Mỗi một người đều có quyền được sống tiếp, vận may của ngươi không tệ, hôm nay gặp được ta, nếu đã thế thì để ta giúp ngươi một tay.” Dương Gian mở miệng nói.
Lưu Thắng Nghĩa ngay cả muốn trả lời còn không có, hắn lúc này vừa chạy vừa té đã tới được trước cửa, sau đó giơ cánh tay đầy máu để mở cửa, và chuẩn bị bước vào bưu cục quỷ.
Và vào lúc này, ác quỷ đã tấn công.
Nhưng vào lúc ác quỷ đang chuẩn bị tấn công Lưu Thắng Nghĩa, thì vào lúc này Dương Gian đã cản lại.
Chỉ thấy Dương Gian giơ tay lên bắt lấy một cái.
Con ác quỷ đã khiến cho mọi người đều phải khiếp sợ, vậy mà vào lúc này đã bị hắn bóp chặt trong tay, sau đó con ác quỷ đó trực tiếp chìm trong tĩnh mịch, không còn động đậy.
Dương Gian bắt lấy ác quỷ, không có quay đầu mà từ từ bước đi, cuối cùng đã biến mất trong tầm nhìn của tất cả mọi người, và đã rời khỏi bưu cục quỷ.
Những người trong bưu cục quỷ đều đã nhìn thấy, tất cả mọi người đều trợn to mắt với sắc mặt kinh ngạc.
“Đây, đây làm sao mà được? Chỉ cần tùy tiện bắt lấy thì đã hạn chế được quỷ rồi sao? Hắn có phải là con người không?”
“Ta hình như đã nhìn thấy thượng đế.”
“Cái con lúc này đuổi giết theo Lưu Thắng Nghĩa là ác quỷ đúng không, không phải là diễn viên được mời tới chứ.”
Sự ra tay của Dương Gian đã làm điên đảo sự hiểu biết của họ.
Bởi vì họ hiểu rõ, có thể đi theo Lưu Thắng Nghĩa, đuổi giết theo con đường linh dị, thậm chí là tới được đây thì con quỷ đó rốt cuộc là đáng sợ thế nào.
Nhưng mà ác quỷ đáng sợ như vậy, khi ở trước mặt người ngự quỷ tên Dương Gian đó hình như đang bắt lấy một con gà quăng đi vậy.
“Đây tuyệt đối không phải là người ngự quỷ có thể làm được.” Cả người của Trương Kim Hồng lúc này đang bất giác mà run lên.
Người trong bức tranh từng nói, đối kháng với linh dị là cần sử dụng sức mạnh linh dị.
Nhưng mà người tên Dương đội lúc nãy, bắt lấy con quỷ mà giống như bắt muỗi vậy, thật chất là không có dùng tới sức mạnh linh dị.
“Không, hắn không phải là không có dùng sức mạnh linh dị, mà sức mạnh linh dị trên người hắn vô cùng đáng sợ, đã vượt qua ác quỷ rất là nhiều, cho nên chỉ cần ra tay nhẹ, thì ác quỷ đã không chống cự lại được, nhưng, nhưng người như vậy thật sự tồn tại sao? Không phải sớm đã chết dưới sự thức tỉnh của ác quỷ rồi sao?”
Trong lòng của Trương Kim Hồng càng nghĩ càng thấy sợ.