Ở thời kỳ này, Vu Thành Chí cũng được xem là lão tiền bối trong giới linh dị, nhưng ở trước mặt của Dương Gian thì hắn chỉ được xem là người mới, và hắn cũng từng trải qua sự thay đổi của tổng bộ, hiểu rõ sâu sắc muôn sinh tồn ở thời đại này là không hề dễ dàng, và cũng do thế nên mới có được sự so sánh, hắn mới càng hiểu rõ sự tồn tại của Dương Gian rất là quan trọng.
Cho nên vào lúc này khi Vu Thành Chí lần nữa nhìn thấy Dương Gian xuất hiện trong lòng của hắn rất là vui mừng.
“Ngươi quả là không tệ, với năng lực có hạn này mà đã quản lý thành phố rất tốt, cho dù là có sự việc linh dị xảy ra, cũng không có ảnh hưởng sự an toàn của đa số người.” Dương Gian nói.
Gương mặt khó coi của Vu Thành Chí đã nở ra một nụ cười:
“Dương đội nói thế thì quá khách sáo rồi, ta không đủ năng lực, nên không có cách nào làm tốt hơn, cho nên khi quản lý thành phố này cũng lực bất tòng tâm, trong thành phố có rất nhiều nơi bị ác quỷ chiếm đóng cũng không thể xử lý, lâu lâu cũng có người dân vô tội chết trong sự việc linh dị.”
“Ta không được xem là người phụ trách đạt tiêu chuẩn, cũng may hôm nay Dương đội đã xuất hiện, đã giải quyết mấy việc linh dị khiến cho người ta phải đau đầu.”
Dương Gian nói:
“Ta đã tỉnh mịch hết nửa năm, bây giờ đang đi trải nghiệm khắp cả nước, ta muốn xem thử dưới cái thời đại linh dị này thì tình hình trong nước đã trở nên như thế nào, hôm nay chỉ là vô tình đi qua đây, nên đã tiện tay giải quyết sự việc linh dị ở thành phố này mà thôi.”
“Thì ra là vậy, trên đường đi Dương đội có thu hoạch gì không?” Vu Thành Chí hỏi.
“Vẫn chưa hẳn gọi là thu hoạch, chỉ là linh dị uy hiếp đến người bình thường quá lớn, cho dù là một sự việc linh dị bình thường, cũng có thể tạo thành vô số thương vong, hoặc là phải rời xa quê nhà, sinh sống ở một thời kỳ như vậy, thật là tuyệt vọng, nếu như thời linh dị vẫn duy trì như thế, thì không bao lâu nữa, cả thế giới sẽ tan nát.”
Giọng nói của Dương Gian rất nghiêm túc:
“Cho nên ta vừa đi trải nghiệm đồng thời cũng đang tìm kiếm một phương pháp nào đó có thể thay đổi thời đại này.”
Vu Thành Chí nghe vậy, tức thời cảm thấy kính nể:
“Thời đại bây giờ bên tổng bộ còn có Dương đội đúng là một việc hạnh phúc mà, thật ra thì ta cũng luôn suy nghĩ về tương lai, chỉ là càng suy nghĩ thì càng thấy tuyệt vọng, ví dụ như thành phố Đại Trường vậy, bây giờ ta còn sống thì tạm thời có thể ổn định một hai, lỡ ta chết đi, thì chỉ sợ ngay cả một người kế vị cũng không có, đến lúc đó thì thành phố này sẽ trở nên như thế nào?”
“Từ đó cho thấy, một thành phố Đại Trường còn như thế, thì các thành phố khác trong nước sẽ như thế nào, mà có rất nhiều thành phố ngay cả người phụ trách còn không có, không phải do tổng bộ không muốn quản, mà là thật sự không có người để điều động, lúc trước ta còn hay trách đội trưởng của tổng bộ không quản việc, cũng có nhiều đội trưởng cũng rút lui, bây giờ thì ta mới hiểu, đội trưởng cũng có việc của đội trưởng cần làm, họ đa số là suy nghĩ cho tương lai, chứ không phải đơn giản là chỉ quản lý một thành phố không.”
Dương Gian nói:
“Với dòng chảy của thời kỳ này thì không có ai có thể thoát khỏi, bao gồm tất cả đội trưởng trong tổng bộ, cho dù là có người không muốn làm, nhưng đến lúc bất đắc dĩ thì cũng phải làm một chút gì đó, chỉ tiếc là trước đó giao đấu với tổ chức quốc vương đã chết rất nhiều đội trưởng, chứ không thì tình hình cũng không thành ra thế này.”
“Đúng vậy, lần đó đã khiến cho tổng bộ tổn thất nặng nề, đến bây giờ vẫn chưa hồi phục lại.” Vu Thành Chí cũng bắt đầu cảm khái:
“Ta cũng không biết bản thân mình có thể sống được bao lâu, hy vọng trước khi chết có thể nhìn thấy được Dương đội tìm được cách đối kháng thời kỳ linh dị này.”
Đừng có nói lời tuyệt vọng như vậy, vẫn còn hy vọng mà.” Dương Gian bình tĩnh nói:
“Và ta tin rằng ngươi không chết sớm như vậy.”
Nói xong, dưới chân hắn có vũng máu nổi lên, sau đó có một bàn tay trắng bệch đưa lên, trong bàn tay đó có một bao đồ được giấy màu vàng gói lại, nhìn giống như một gói thuốc bắc.
“Đây là gói thuốc bắc cuối cùng, sau khi uống có thể kéo dài ác quỷ thức tỉnh, lúc trước đội trưởng Lưu Kỳ cũng từng dùng qua nó, nhưng tiếc là cuối cùng cũng phải chết.” Dương Gian lấy gói thuốc lên sau đó đưa cho Vu Thành Chí.
“Thứ này ta không dùng đến, nên tặng cho ngươi, hy vọng ngươi sẽ sống lâu hơn chút, không chết sớm vậy.”
Dương Gian cảm thấy Vu Thành Chí là một người phụ trách rất có trách nhiệm, đáng được giúp hắn một lần.
Vu Thành Chí theo phản xạ mà nhận lấy, có chút kỳ lạ:
“Đồ vật linh dị quan trọng như thế, không nên lãng phí trên người của ta, những người ngự quỷ có năng lực càng cần đến nó.”
“Những người khác không có cơ hội dùng, ngươi cầm lấy đi, dù gì đây cũng không phải là thứ đặc biệt quý báu gì.” Dương Gian lắc nhẹ đầu
Gói thuốc bắc này vốn là để lại cho đồng đội của mình sử dụng.
Nhưng mà hắn ở trên Đường Quỷ là giật được bảy cái quan tài màu đỏ, đồng đội của mình thật sự là không chống cự được nên nên có thể nằm trong quan tài, ngoài ra còn có Quỷ Gương có thể sống lại lần nữa.
So ra thì sự sinh tồn của những người phụ trách khác của tổng bộ càng tệ hơn, cần được giúp đỡ hơn.
Và một bao thuốc bắc cuối cùng cứ ở trong tay mình thì sẽ không thể phát huy tác dụng, thôi thì tặng đi sớm hơn, thì mới có thể phát huy giá trị cuối cùng được.
“Nếu như Dương đội đã nói thế, vậy thì ta không khách sáo mà nhận lấy.” Vu Thành Chí không từ chối nữa, hiện giờ hắn đích thực đang cần thứ này, dù gì có thể sống tiếp nữa thì có ai lại không muốn chứ.
Dương Gian nói:
“Ta nên tiếp tục xuất phát, còn có rất nhiều việc đang đợi ta đi làm.”
“Vậy thì chúc Dương đội chuyến đi lần này thuận lợi.” Vu Thành Chí tiễn Dương Gian rời khỏi.
Nếu như nói thời đại này mà còn tồn tại hy vọng, thì đó chắc chắn là Dương Gian, nhưng đến cuối cùng hắn cũng không có cách gì để chấm dứt thời đại này thì có lẽ sau này đúng là tiêu rồi.
“Trước khu Dương Gian còn chưa thành công, thì ta nhất định phải chống đến cùng, tuy là không giúp ích gì nhiều, nhưng ít ra với năng lực cho phép thì vẫn có thể quản lý tốt thành phố Đại Trường này, sau này có chết đi, thì ít ra cũng đã ra một chút sức lực.” Vu Thành Chí cầm gói thuốc bắc trong tay và suy nghĩ trong lòng.
Dương Gian đã ở lại thành phố Đại Trường một lúc, sau khi hắn giải quyết xong sự việc linh dị cuối cùng thì mới rời khỏi.
Sau chuyến đi này hắn đã hiểu rõ, trong một thời đại đang dần mất đi hy vọng, vẫn còn có người đang cố gắng chống đỡ, cống hiến một phần sức lực của mình, cản lại con sóng của thời đại linh dị này.
Với suy nghĩ này, Dương Gian lại đến một thành phố khác.
Một thành phố rất là quen thuộc, thành phố Đại Hán.
Quen thuộc là do bưu cục quỷ đang ở thành phố Đại Hán, và người phụ trách thành phố Đại Hán là Tôn Thụy, hiện vẫn đang sống trong bưu cục quỷ.
Nhưng mà bưu cục quỷ đã ngưng hoạt động, lúc trước khi Dương Gian đưa xong lá thứ cuối cùng thì bưu cục quỷ đã đổi tên thành chung cư Địa Ngục.
Khi tới thành phố Đại Hán, Dương Gian không có đi tới bưu cục quỷ trước, mà đã đi một vòng quanh thành phố.
Hắn phát hiện thành phố này không có xảy ra sự việc linh dị, nhưng trong thành phố lại có vẻ rất hiu quạnh, một chút sinh khí cũng không có, nhìn giống như từng bị ác quỷ tấn công vậy.
Cảnh tượng như vậy rất là kỳ lạ.
Theo lý mà nói thì một thành phố không có xảy ra sự việc linh dị thì sẽ có rất nhiều người sinh sống mới đúng, thậm chí sẽ phồn vinh hơn lúc trước, nhưng hiện thực và lý thuyết nó lại ngược nhau, Dương Gian có chút hiếu kỳ, hắn quyết định đi tới bưu cục quỷ xem sao, có lẽ Tôn Thụy ít nhiều thì cũng sẽ biết được chuyện gì, dù gì hắn vẫn ở trong bưu cục quỷ, tầm nhìn không có rời xa thành phố Đại Hán.
Rất nhanh Dương Gian đã đi tới một tòa nhà phong tỏa bị bỏ hoang.
Vào lúc hắn mở Quỷ Nhãn ra, thì với sự xâm nhập của Quỷ Vực, thì tòa nhà trước mặt đã biến mất, một tòa nhà năm tầng kỳ lạ đã hiện ra trước mắt.
Tòa nhà cổ thời dân quốc đã hiện ra trước mắt với cái bảng hiệu chớp nhoáng, trên đó ghi bốn chữ: chung cư Địa Ngục.
Sau khi Dương Gian giá ngự xe buýt quỷ thì có thể dễ dàng phá vỡ giới hạn giữa hiện thực và linh dị, hắn chỉ cần đi về phía trước vài bước thì đã đứng ngay trước mặt tòa nhà cổ dân quốc.
“Cũng giống như xưa, không có thay đổi.”
“Không, không đúng, có chút thay đổi.”
Sau đó ánh mắt của hắn ngưng tụ lại, thông qua cửa lớn hắn đã nhìn thấy bên trong tòa nhà lại tập hợp không ít người, những người này đều rất lạ mặt, và không giống người ngự quỷ, nhìn giống người bình thường hơn.
Khi Dương Gian vừa đẩy cửa ra, đại sảnh lầu một lúc này lập tức không ít ánh mắt nhìn qua hắn.
“Lại một người xui xẻo bước vào đây sao, xem ra đám người trước đó chắc cũng chết gần hết, chứ không thì cũng không chiêu mộ người mới nhanh vậy.” Có người nói.
“Chỗ này đúng là một giây cũng không muốn ở, cưỡng ép người bước vào sự việc linh dị để cầu sự sống, rốt cuộc là ai thất đức vậy đã tạo ra một nơi như thế.” Cũng có người oán trách.
“Này! Người mới, ngươi tên là gì?” Cũng có người nhìn Dương Gian mà gọi.
Dương Gian nhìn thấy cảnh này đã nhíu mày, chỉ cần nhìn sơ qua thì đại khái đã hiểu rõ, rốt cuộc bưu cục quỷ này đã xảy ra chuyện gì.
“Tôn Thụy muốn thiết lập quy tắc mới, chuẩn bị lần nữa vận hành chung cư Địa Ngục này sao?”
Đám người bình thường này ở đây là chứng cứ tốt nhất.
Dương Gian bất giác nhớ lại trước đây Tôn Thụy đã quyết tâm bước vào đây, lúc đó cho dù có mất mạng thì cũng phải đóng cửa bưu cục quỷ, cắt đứt sự tồn tại của tín sử.
Không ngờ mới nửa năm ngắn ngủi trôi qua, Tôn Thụy lại quay trở về con đường cũ.
Có chút trớ trêu, nhưng Dương Gian lại cảm thấy bất lực nhiều hơn.
Bởi vì thời đại này đang thiếu người trầm trọng, thiếu đi người ngự quỷ.
Không có người ngự quỷ đối kháng với linh dị, tương lai không còn hy vọng gì nữa, Tôn Thụy khởi động lại bưu cục quỷ chắc cũng là muốn đào tạo ra một lớp người ngự quỷ.
“Ê, người mới, ta đang nói chuyện với ngươi.” Có một người đàn ông nhíu mày bước qua cản đường của Dương Gian.
“Trương Kim Hồng, là người may mắn thoát chết trong hai sự việc linh dị, ở đây cũng được xem là tiền bối, người mới này bị nhắm trúng, thật không may mà.”
Trương Kim Hồng này có thể sống sót trong hai sự việc linh dị là do trong đội của hắn không bao giờ thiếu người mới làm bia đỡ đạn, nếu như không có người mới đi mạo hiểm thăm dò quy luật giết người của ác quỷ, thì hắn sớm đã chết rồi, lần này chắc cũng là muốn kéo người mới này phải trong đội để làm bia đỡ đạn.” Có người nói nhỏ thảo luận với nhau.
“Việc quá rõ ràng rồi, nhưng hắn có thể sống sót cũng không phải toàn bộ dựa vào người mới, bản thân hắn cũng có chút bản lĩnh, có được một số thủ đoạn đối phó với linh dị.”
Dương Gian bị cản đường tức thời phải dừng bước, một con Quỷ Nhãn mở ra, và đang chuyển động, sau đó rất kỳ lạ mà nhìn hắn:
“Ngươi đang nói chuyện với ta sao?”
Trương Kim Hồng nhìn thấy Quỷ Nhãn trên trán của Dương Gian sắc mặt lập tức đơ ra:
“Người ngự quỷ sao?”
Những người khác cũng trợn to mắt lộ ra sắc mặt không thể nào ngờ được.
“Đùa gì thế, chỗ quỷ quái này lại lôi cả người ngự quỷ vào đây sao?”
Còn tưởng cừu vào miệng cọp, không ngờ lại là cọp vào đám cừu, nếu một người ngự quỷ tham gia nhiệm vụ sinh tồn, thì sẽ càng dễ dàng hoàn thành rồi.”
“Lần này Trương Kim Hồng xui xẻo rồi, người ngự quỷ này chắc không giận đến nỗi đánh chết hắn chứ.”
Lúc này, sắc mặt của Trương Kim Hồng trắng bệch, cả người cứng đờ và toát mồ hôi, làm gì dám dữ dằn như lúc nãy chứ.
Quỷ Nhãn của Dương Gian chuyển động, không quan tâm đến hắn, và la lên một tiếng: