Chỉ có một mình Tào Diên Hoa biết Tào Dương biến mất, đối với người khác thì hắn còn sống hay đã chết vĩnh viễn là bí ẩn.
Đây cũng là điều Tào Dương mong muốn.
“Đi thôi, chuyện ở đây đã xử lý xong. Đám người tổ chức Quốc Vương thông minh thật, thu hết xác người ngự quỷ bị giết, quỷ trong xác chết chưa thức tỉnh, đây là tài nguyên rất quan trọng với họ, có lẽ có thể trong thời gian ngắn chế tạo ra một đám người ngự quỷ.”
“Nhưng trong tình huống lúc ấy không quản được nhiều như vậy, dù sao người ngự quỷ cấp Quốc Vương mới trọng yếu.”
Dương Gian trông thấy sự tình đã kết thúc, xác định xung quanh không có lạ thường, dọn dẹp một phen rồi chuẩn bị rời đi Hương Giang.
“Đúng rồi, Dương Gian này, Quốc Vương bị ngươi thả đi rất đặc biệt, đối phương thà trả về Tào Dương cũng muốn trao đổi lại, phỏng chừng người kia có giá trị rất lớn, ngươi có để lại hậu chiêu gì trên người kẻ đó không? Lúc trước Tào Dương bị hành hạ thảm như vậy, ta cảm thấy dễ dàng bỏ qua người kia thì hời cho lão quá.”
Lâm Bắc nhớ lại chuyện lúc trước còn cảm thấy bất bình thay cho Tào Dương.
Dương Gian nói:
“Ngươi có thể hỏi ra câu này phỏng chừng cũng nhìn ra cái gì rồi. Đúng là lúc trước ta để lại một ít tai họa ngầm linh dị trong người kẻ đó, nhưng không chắc thủ đoạn như vậy có mang đến hiệu quả không. Mà đã thả đi rồi, rối rắm mấy chuyện này cũng vô nghĩa, ta cũng không cảm thấy một ít trò vặt có thể chờ sau này xử lý đối phương.”
Thật ra Dương Gian để lại một khúc nguyền rủa hộp bát âm trên người ông già có cánh tay khô gầy.
Dù sao sẽ thả đối phương đi, phỏng chừng mấy ngày sắp tới sẽ không chạm mặt, chẳng bằng thử xem hộp bát âm nguyền rủa có thể giết chết đối phương được không.
“Cũng đúng.” Lâm Bắc gật đầu nói.
Rất nhanh.
Vài người rời khỏi bến cảng, không tiếp tục lãng phí thời gian, bởi vì chuyện đêm nay vẫn chưa kết thúc, có một số nơi có thể cần trợ giúp, chỉ có an nhiên vượt qua tối nay thì mọi người mới có thể hơi thở ra.
Sau khi bọn họ rời đi một lúc, một người phụ trách Hương Giang Tô Phàm lái xe xuất hiện ở bến cảng, hắn đi xuống xe tra xét tình huống xung quanh.
“Dương Gian làm việc vẫn sạch sẽ gọn gàng như vậy, không có để lại bất cứ tai họa ngầm, nếu không thì một người phụ trách như ta sẽ xui xẻo. Lần này đối phương dường như tổn thất rất nghiêm trọng, nếu không đã chẳng vội vàng rút lui, xem ra đấu với tổ chức Quốc Vương đợt này có khởi đầu tốt đẹp.”
Lúc trước Tô Phàm luôn chú ý tình huống nơi này, dự đoán được sự tình sẽ trở nên cực kỳ tồi tệ liền nhắc nhở Tào Dương rút lui.
Nếu không phải Dương Gian kịp thời xuất hiện thì trận chiến ở bến cảng hôm nay sẽ kết thúc bằng bên tổng bộ thua thảm.
Khi đó Tô Phàm là một người phụ trách dù có chút năng lực cũng không thể thay đổi cái gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả điều này phát sinh.
May mắn, tình huống phát triển theo hướng tốt đẹp.
Hút xong điếu thuốc này, dây thần kinh căng thẳng của Tô Phàm thả lỏng nhiều, sau đó hắn lái xe rời khỏi bến cảng, tiếp tục thực hiện chức trách làm một người phụ trách của mình.
Dương Gian, Lâm Bắc, Lý Nhạc Bình quay về thành phố Daito, phát hiện Vương Sát Linh, Lục Chí Văn, Hà Nguyệt Liên đã trở về.
Tình huống như vậy cũng nằm trong đoán trước của Dương Gian.
Đối phương đặt chú ý vào giao dịch chứng minh công kích ở nơi khác chỉ là đòn giả, bởi vậy hành động của đội trưởng khác rất thuận lợi, sẽ không xuất hiện vấn đề đặc biệt nghiêm trọng gì.
Giọng Lục Chí Văn khàn khàn nói:
“Vừa rồi Vương Quốc Cường đã nói cho chúng ta biết, các ngươi ở bên kia gặp nguy hiểm, đánh với người của tổ chức Quốc Vương, may mắn kết quả thuận lợi, xử lý hai Quốc Vương. Nếu không phải đổi Tào Dương về thì đối phương đã mất ba vị Quốc Vương, trận chiến này xem bộ dạng là chúng ta thắng.”
“Miễn cưỡng thắng một ván, đối phương có mười lăm vị Quốc Vương, trước đó săn giết một vị, cộng thêm hôm nay hai vị, cũng mới giảm quân số ba người, còn sót lại mười hai vị Quốc Vương. Bên chúng ta thì Trương Chuẩn chết, Tào Dương buộc phải tạm thời rút ra, cộng thêm Vệ Cảnh không thể lộ mặt, cách biệt về số người không lớn lắm.”
Ánh mắt của Dương Gian bình tĩnh nói:
“Cho nên về sau đánh nhau vẫn gian khổ, dù sao hôm nay đối phương bị chúng ta kiềm chế ngược, lần sau phỏng chừng không may mắn như vậy.”
Lục Chí Văn nói:
“Trận chiến tranh này mới vừa bắt đầu, chúng ta đã trước tiên thắng một trận, tình huống tốt hơn lúc trước nhiều rồi.”
Dương Gian hỏi:
“Kể về tình huống của các ngươi đi.”
Vương Sát Linh nâng gọng kính nói:
“Giải quyết vài đội người ngự quỷ gây sự, cứu được hai vị người phụ trách, hiệu quả không quá tốt nhưng cũng ít nhất khiến đối phương có tổn thất không nhỏ.”
“Tình huống bên ta cũng giống vậy.” Hà Nguyệt Liên mở miệng nói:
“Chỉ thanh lý một số người ngự quỷ bình thường, không gặp nhân vật đặc biệt nguy hiểm. Ta rút ra thời gian đi thành phố Đại Áo một chuyến gặp người quen, cho nên làm lỡ một chút thời gian.”
“Xem ra hành động của các ngươi đều rất thuận lợi, tuy rằng không có bắt được Quốc Vương, nhưng cũng khiến đối phương hao tổn nhiều người ngự quỷ, nếu tin tức hôm nay truyền ra thì giới linh dị sẽ động đất.” Dương Gian gật đầu nói.
Lục Chí Văn nói:
“Số lượng người ngự quỷ vốn có hạn, hôm nay đối phương muốn chơi một vố lớn nên điều động nhiều thành viên của tổ chức Quốc Vương, đụng phải chúng ta nhất định là bị thương nguyên khí nặng. Nhưng bên Hà Ngân Nhi, Châu Đăng chưa có tin tức gì. Bên Lý Quân, Liễu Tam, A Hồng cũng không có tin tức, không biết tình hình của họ ra sao rồi.”
Dương Gian liếc qua Vương Quốc Cường ở gần đó:
“Có thể liên hệ được không?”
Vương Quốc Cường có chút mệt rã rời, nhưng hắn gắng gượng tinh thần thức đêm, thấy Dương Gian liếc qua thì giật mình nâng cao tinh thần, đứng lên trả lời:
“Hà Ngân Nhi và Châu Đăng đang trên đường về, nhưng Lý Quân thì đã mất liên lạc, có thử liên hệ nhưng không liên lạc được, hơn nữa định vị của di động đã một lúc lâu không thay đổi.”
Vương Quốc Cường nói xong đưa cho Dương Gian và đội trưởng khác xem địa điểm định vị cuối cùng.
Dương Gian ngẫm nghĩ nói:
“Tín hiệu ở yên một chỗ thời gian dài là rất bất thường, Lý Quân và Liễu Tam nên đóng giữ ở thành phố Đại Phúc mới đúng, nhưng địa điểm này không phải trong thành phố Đại Phúc.”
“Ta cảm thấy có chút kỳ lạ, nên đi xem thử.” Hà Nguyệt Liên nói:
“Cự ly không xa, đi rồi về rất nhanh.”
Dương Gian nói:
“Ta đi xem thử, các ngươi ở lại chỗ này tạm nghỉ một lúc đi, nếu có vấn đề thì các ngươi hãy sẵn sàng chi viện.”
Hắn quyết định tự mình đi điều tra, không khiến người khác đồng hành, bởi vì chuyện đêm nay vẫn chưa kết thúc, thành phố Daito cũng cần đội trưởng trông chừng.
Dương Gian vận dụng Quỷ Vực trực tiếp biến mất trên tầng thượng thành phố Daito.
Tín hiệu định vị không quá xa, ở một trấn nhỏ ven biển cách mấy trăm cây số.
Thời gian di chuyển rất ngắn ngủi, giây lát sau Dương Gian đã đi trên con đường trong thị trấn nhỏ.
Con đường buổi tối trống trải, yên lặng hơi bất thường, tuy rằng trong thị trấn không có nhiều cư dân nhưng cũng không đến mức lạnh lẽo đến loại tình trạng này mới đúng.
Quỷ Nhãn quét qua, rất nhanh hắn phát hiện ra một ít dấu vết.
Trên đường còn sót lại mảng lớn vết máu đã sớm khô, chúng không phải máu bình thường mà lộ ra hơi thở linh dị, phạm vi lớn xung quanh còn có dấu vết bị phá hoại, tất cả dấu vết này không giống như con người làm, mà giống như người ngự quỷ tạo thành.
“Có người ngự quỷ đã đánh nhau ở đây, nhưng cả tòa thị trấn không có tung tích của ba người Lý Quân, Liễu Tam, A Hồng.”
Quỷ Vực của Dương Gian dễ dàng phủ lên thị trấn, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
“Xem ra những gì đã phát sinh ở chốn này kết thúc rồi, đa số dấu vết linh dị bị người cố ý rửa sạch, thoạt nhìn thị trấn đìu hiu nhưng trên thực tế không có bất cứ nguy hiểm, kẻ địch sẽ không cố ý dọn dẹp, chắc là Lý Quân làm.”
Dương Gian suy đoán Lý Quân gặp kẻ địch ở đây, giải quyết đối phương xong dọn dẹp rồi rời đi.
Nhưng điều này nói lên Lý Quân hẳn là còn sống mới đúng, nếu sống thì tại sao không liên hệ được?
Dương Gian mang theo ý tưởng này tiếp tục điều tra xung quanh.
Cuối cùng trên một con đường ven biển Dương Gian nhìn thấy một người quen.
Đó là Liễu Tam.
Nhưng chỉ là người giấy Liễu Tam, người giấy cực kỳ tàn phá, giống như bị tổn hại nặng, hơn phân nửa thân thể đã biến mất, chỉ còn lại một cái đầu và nửa khúc lồng ngực.
Người giấy Liễu Tam bị gió thổi bay tới ven đường, nằm im, đã hoàn toàn mất đi năng lực hành động.
Dương Gian lập tức xuất hiện, nhặt người giấy rách nát của Liễu Tam lên.
Vừa được nhặt lên, người giấy Liễu Tam đảo mắt nhìn qua.
“Vậy mà còn chưa chết? Người giấy này của ngươi rất ương ngạnh.” Người giấy sống lại, cảnh tượng kỳ dị như vậy không khiến Dương Gian bây giờ cảm thấy kỳ lạ.
Liễu Tam nhìn Dương Gian, câu nói đầu tiên là:
“Dương Gian, ngươi đến muộn.”
“Phát sinh chuyện gì?” Dương Gian cảm giác được không đúng, lập tức hỏi.
Người giấy rách nát của Liễu Tam mở miệng nói:
“Ta và Lý Quân, A Hồng gặp một tiểu đội do Quốc Vương dẫn dắt, đánh nhau trong một thị trấn nhỏ. Bởi vì ta chỉ là người giấy cho nên không trợ giúp được nhiều.”
Liễu Tam thuật lại ngắn gọn chuyện đã xảy ra.
Dương Gian càng nghe càng nghiêm túc:
“Cuối cùng là Lý Quân thắng rồi sao?”
“Thắng, nhưng cũng thua, A Hồng chống đỡ không được, mặt bị hòa tan, biến thành người không mặt, nhưng trước đó cơ hồ đoàn diệt một tiểu đội của đối phương, chỉ có một con cá lọt lưới chạy mất. Lý Quân và người ngự quỷ tên Simon đánh đến cuối cùng, tuy Lý Quân sống tiếp nhưng tình huống của hắn rất tệ, còn phải xử lý quỷ mất kiểm soát ở xung quanh.”
“Nếu những con quỷ này xử lý không được thì cả tòa thị trấn đều phải xong đời, nhưng với trạng thái lúc đó của Lý Quân cộng thêm mất A Hồng thì đành bất lực.”
Liễu Tam nói đến đây im lặng một lúc.
Hiện giờ Dương Gian đã có thể tưởng tượng tình huống lúc ấy, Lý Quân liều mạng giết một Quốc Vương phe địch, nhưng sau đó đối phương ác quỷ thức tỉnh, hơn nữa A Hồng giết nhiều người ngự quỷ như vậy, những xác chết này cũng là một phiền phức lớn. Trong tình huống này hơn phân nửa đã không còn sức dọn dẹp.
Nhưng Dương Gian đã nhìn thị trấn kia, rõ ràng xử lý rất sạch sẽ.
“Chẳng lẽ . . .”
Dương Gian bỗng nhiên ý thức được cái gì, nhìn về hướng phương xa.
Đó là hướng biển cả.
Người giấy Liễu Tam trầm trọng nói:
“Không sai, ngươi đoán đúng rồi, Lý Quân nhìn thấy ác quỷ sắp mất kiểm soát thì không chút do dự lại lần nữa vận dụng sức mạnh linh dị, nửa khuôn mặt sót lại của hắn cũng bị hòa tan, nhưng linh dị Người Chăn Quỷ phát huy hiệu quả. Lý Quân mất khuôn mặt người dẫn đám ác quỷ mất kiểm soát đi sâu về phía biển.”
“Không biết do không kiểm soát được linh dị hay A Hồng còn có sót lại ý thức, không muốn Lý Quân cô đơn đi một mình, cũng lẫn vào trong ác quỷ đi cùng Lý Quân.”
Liễu Tam nói xong há mồm phun ra một hộp trang điểm màu đỏ.
“A Hồng chỉ để lại cái này, ta thu vào.”
Dương Gian thấy vậy lại lần nữa trầm mặc.
Theo sau hắn xem đồng hồ.
Thời gian này đã vượt qua giới hạn reset, hắn không thể làm chút gì đó.
Liễu Tam nói:
“Nếu dùng hộp trang điểm này vẽ mặt của Lý Quân và A Hồng chắc có thể cứu bọn họ về, dù sao lần trước có ví dụ thành công.”
“Cứu về?”
Dương Gian lắc đầu:
“ Lý Quân thật đã sớm chết, hơn nữa chỉ có A Hồng mới vẽ ra mặt của Lý Quân được, người khác cố vẽ cỡ nào cũng không ra Lý Quân ban đầu. A Hồng cũng đã chết, trừ phi vẽ ra mặt của nàng, nhưng một khuôn mặt không đủ để chịu đựng mọi thứ của A Hồng, dù sao thân thể đã mất.”
“Nhưng ta có thể làm thử, tuy không biết có thành công được hay không.”
Dương Gian nói rồi cầm lấy hộp trang điểm màu đỏ.
Chính mình có thể dùng Quỷ Lừa Đảo làm ra thân thể, sau đó vẽ mặt của A Hồng.
Nhưng A Hồng được vẽ ra chắc chắn không phải A Hồng thật sự, chỉ là người giả chế tạo từ linh dị, nhưng không thử thì không cam lòng."