Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 2942: Mỗi Bên Tự Thanh Lý



Đội trưởng khác không hay biết tình huống bên chỗ Lý Quân, bởi vì hiện tại mọi người đều có việc cần làm, không thể nào từng giây từng phút lưu ý trạng huống của người khác.

Ngoài ra, Lý Quân cũng không có thời gian phát ra tin cầu viện.

Mà giới linh dị giao thủ đều là cực kỳ ngắn ngủi, thật sự muốn liều mạng thì trong vòng một phút tuyệt đối có thể phân ra thắng thua, việc này cũng dẫn đến dù chi viện tới nhanh nhưng khi chạy đến nơi, trận chiến đã chấm dứt, chỉ có thể ra tay dọn dẹp, căn bản không thể cứu viện kịp lúc.

Không chỉ mình Lý Quân như thế, chủ trang viên lúc trước bị săn giết cũng vậy, mọi người giống nhau.

Cùng lúc đó.

Dương Gian xuất hiện trong một thành phố nhỏ, Quỷ Nhãn của hắn hơi chuyển động nhìn chăm chú người đàn ông toát mồ hôi lạnh ở trước mắt.

“Dương, Dương Gian, ta nói ta không phải người của tổ chức Quốc Vương thì ngươi có tin không?”

Trên mặt người đàn ông mang theo vẻ kinh hoàng, không ngờ một người ngự quỷ chẳng có chút tiếng tăm như hắn núp trong thành phố nhỏ vậy mà bị Quỷ Nhãn Dương Gian lừng lẫy trong giới linh dị theo dõi.

“Ta biết hiện tại tổng bộ và tổ chức Quốc Vương trong giới linh dị đã khai chiến, nhưng ta thật sự không có gia nhập tổ chức Quốc Vương, ta chỉ là trốn ở đây vì muốn sống lâu vài năm, không muốn bị cuốn vào chuyện trong giới linh dị, nếu ngươi thật sự không tin lời ta nói thì ta cũng đành chịu.”

Hắn chỉ có thể kiên trì giải thích, chưa từng nghĩ tới chạy trốn và phản kháng, bởi vì bất cứ động tác nào đều chỉ là phí công.

Dương Gian nhìn chằm chằm vào người đàn ông, không nói chuyện, chỉ là xoay người rời khỏi, không ra tay với người ngự quỷ này.

Trông thấy Dương Gian rời đi, người đàn ông thoáng chốc thở phào một hơi, cảm giác chính mình giống như dạo một vòng bên bờ vực cái chết.

Khi thật sự trực diện Dương Gian mới có thể cảm thụ được người này đáng sợ.

Cảm giác áp lực đến từ linh dị có thể gợi lên tuyệt vọng trong lòng người, giống như đối diện một con ác quỷ cấp bậc không thể xử lý.

Dương Gian hiện tại chẳng những phải thanh lý thành viên của tổ chức Quốc Vương, còn cần phân biệt những người ngự quỷ không gia nhập tổ chức Quốc Vương, hắn không muốn giết hết, vì nghĩ tới khả năng về sau bọn họ sẽ gia nhập tổng bộ.

Nếu giết hết mà không phân biệt thân phận, tin tức này truyền ra ngược lại sẽ khiến những người ngự quỷ dân gian ngã hướng tổ chức Quốc Vương bên.

“Có vẻ ta xui, bắt được đều là một ít tôm tép, không đụng tới người ngự quỷ cấp Quốc Vương bên đối phương. Người lúc trước giết Mã Quân có lẽ là một vị Quốc Vương, đáng tiếc ta để mất dấu, đối phương đã rời khỏi thành phố Đại Phúc, không biết chạy tới đâu rồi.”

Dương Gian thầm nghĩ, rất hy vọng hôm nay có thu hoạch, nhưng đồng thời cũng lo lắng đội trưởng khác đụng tới Quốc Vương không thể xử lý, ngược lại sẽ xuất hiện thương vong.

“Không quản được nhiều như vậy, mỗi người đều có việc cần làm của mình, lo làm tốt bổn phận đã, ít nhất hiện tại ta vẫn chưa thu được tin cầu viện.”

Dương Gian lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa, chạy tới thành phố tiếp theo.

Trên thực tế tối nay tổ chức Quốc Vương xuất động nhiều người đi tập kích một người phụ trách của từng thành phố, thậm chí còn có mấy vị Quốc Vương tham gia vào là vì thanh lý đa số một người phụ trách trước khi thuyền u linh lên bờ, chỉ cần thành công thì có thể bù đắp lại tổn thất đã mất.

Đây cũng là thủ đoạn phản kích nhằm vào việc lúc trước Dương Gian săn giết chủ trang viên.

Tuy ý tưởng thì hay nhưng ban ngày đội trưởng đã tập kết ở thành phố Daito, bây giờ chia thành mấy đội hành động, cho nên xác suất gặp phải người của tổ chức Quốc Vương là rất lớn.

Cùng lúc đó.

Bên trên thành phố Đại Áo không biết bắt đầu từ khi nào trôi nổi tro giấy màu trắng xám, những tro giấy này giống như vĩnh viễn không rơi hết, tràn ngập trong các góc của thành phố này.

Có người tò mò, có người sửng sốt.

Nhưng phản ứng của người bình thường vào lúc này chẳng đáng để ý.

“Thành phố Đại Áo xảy ra vấn đề, đi nhà an toàn.”

Lúc này trong một tòa nhà lớn, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi mặc đồ tây nghe cấp dưới báo cáo tình huống bên ngoài bỗng sắc mặt thay đổi, vội vàng đứng lên, thu thập đồ đạc chuẩn bị rời đi.

Người này tên Hà Long, kinh doanh nhiều nhà Casino trong thành phố Đại Áo, là một nhà giàu hàng đầu có uy tín danh dự.

Làm một người bình thường, Hà Long đã tiếp xúc với nhiều sự kiện linh dị, thấy hiện tượng linh dị trong thành phố thì phản ứng đầu của Hà Long là trốn vào nhà an toàn.

Vệ sĩ bảo hộ hắn rời đi.

Nhưng Hà Long mới bước ra văn phòng, tất cả ánh đèn trong hành lang đột nhiên chớp tắt rồi tắt hết, tia sáng xung quanh lập tức tối xuống.

Trái tim Hà Long co rút, hắn ngừng thở, ra hiệu cho mọi người đều đừng động.

Bởi vì loại hiện tượng này rất có thể là có ác quỷ đang lang thang ở xung quanh.

Người bình thường muốn sống thì cách tốt nhất là ở yên chỗ đừng làm gì hết, tiếp đó cầu nguyện quỷ chỉ đi ngang qua chứ không theo dõi ngươi.

Phương pháp kia là người của giới linh dị nói cho Hà Long biết, hắn vẫn luôn nhớ kỹ.

Nhưng giây sau, khiến Hà Long và vệ sĩ ở bên cạnh giật mình là dưới ánh đèn lúc sáng lúc tối trong hành lang, một cô gái kỳ lạ đang đứng đó, mặc áo cưới màu đỏ, trên đầu đội khăn trùm màu đỏ như cô dâu ngày cưới. Cô gái này đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, áo cưới màu đỏ trên người sặc sỡ dường như tỏa ra ánh sáng màu đỏ mông lung.

Cảnh tượng như vậy, thấy sao đều không bình thường.

Là quỷ sao?

Hà Long nuốt nước miếng, cảm giác hô hấp đều ngừng, thân thể đều giống như mất đi tri giác, lúc này đừng nói chạy trốn, muốn nhúc nhích cũng vô cùng khó khăn.

Vệ sĩ ở bên cạnh cũng thế, có vệ sĩ khác tố chất tâm lý chẳng bằng hắn, lúc này hai chân mềm nhũn ngồi bệch xuống đất.

“Lá gan của ngươi nhỏ hơn ta nghĩ.” Một giọng nói quen thuộc vang lên, nơi phát ra âm thanh dường như là cô gái kỳ lạ mặc áo cưới màu đỏ kia.

“Hà, Hà Nguyệt Liên? Em . . . em gái?”

Hà Long nghe thấy âm thanh này dường như tỉnh hồn, nói chuyện hơi lắp bắp nhưng không phải vì sợ mà là khó tin.

Hắn nhớ kỹ Hà Nguyệt Liên đã đi thành phố Đại Xương tìm Dương Gian, tuy giữa chừng có liên lạc một, hai lần với hắn, nhưng nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì, Hà Nguyệt Liên về sau đều sẽ không trở về thành phố Đại Áo.

“Là ta.” Hà Nguyệt Liên không có che giấu, thoải mái thừa nhận.

“Thật sự là em gái? Sao biến thành bộ dạng này vậy?” Hà Long sửng sốt, cũng rất bất an, bởi vì hắn lo lắng Hà Nguyệt Liên là trở về tính sổ.

Lúc trước quan hệ của Hà Long và Hà Nguyệt Liên không được tốt lắm.

Hà Nguyệt Liên nói:

“Đây là việc của ta, không liên quan gì tới ngươi, ngươi không phải người của giới linh dị, biết quá nhiều không tốt cho ngươi. Ta trở về vì đối phó vài người, còn với ngươi chẳng qua là tiện thể lên tiếng chào, ta nên đi.”

Nàng phát hiện khi gặp lại Hà Long thì nhiều ý tưởng trong lòng đã biến mất.

Bởi vì hiện tại nàng là người ngự quỷ hàng đầu, Hà Long chỉ là một người bình thường.

Thân phận chênh lệch lớn khiến Hà Nguyệt Liên buông xuống nhiều khúc mắc ngày xưa.

Cùng với ánh đèn nhấp nháy lúc sáng lúc tối, Hà Nguyệt Liên biến mất.

Trông thấy Hà Nguyệt Liên rời đi, Hà Long thế này mới thở phào một hơi, tảng đá treo trong lòng được thả xuống.

Nếu Hà Nguyệt Liên thật sự muốn ra tay giết chết hắn thì hắn không có một chút năng lực phản kháng.

Hà Long thầm mừng lúc trước làm việc không tuyệt tình, còn chừa một đường, nếu không thì hôm nay em gái sẽ tiêu diệt hắn luôn.

“Đợi đã, vừa rồi nàng nói quay về đối phó vài người? Thành phố Đại Áo còn có người ngự quỷ khác?”

Hà Long tái mặt nói:

“Không do dự nữa, đi mau, đi nhà an toàn, nơi này không an toàn, vừa rồi người kia là em gái của ta, Hà Nguyệt Liên, nàng đến để nhắc nhở ta nơi này nguy hiểm. Chuyện hôm nay phải giữ bí mật cho ta, để nó rục trong bụng, dám nói ra thì đừng trách Hà Long này không nói chuyện tình cảm.”

Hà Long vội vàng rời khỏi đây như chạy trốn, quyết định rời xa trung tâm thành phố Đại Áo, trốn ở nơi hẻo lánh.

Hà Nguyệt Liên biến mất nhưng không ra khỏi thành phố Đại Áo, nàng thấy một góc khác trong thành phố.

Giờ phút này, mấy người hơi thở quái dị bước chân bỗng nhiên dừng lại, nhìn chăm chú vào Hà Nguyệt Liên đột nhiên xuất hiện ở trước mắt.

Bọn họ là người ngự quỷ của tổ chức Quốc Vương, lần này đến thành phố Đại Áo là muốn nhìn xem tòa thành phố này có một người phụ trách mới nhậm chức không, nếu có thì thuận tay xử lý.

Không ngờ vừa điều tra rõ chuẩn bị rút lui thì gặp phải chuyện như vậy.

“Ngươi là ai?” Một vị người đàn ông nhỏ giọng quát.

Hắn chưa từng gặp Hà Nguyệt Liên, hoàn toàn không biết gì về người trước mắt, nhưng điều duy nhất hắn có thể khẳng định là người phụ nữ ở trước mắt này là một vị người ngự quỷ, hơn nữa rất dữ.

“Ta là một người phụ trách của thành phố Đại Áo.” Hà Nguyệt Liên chậm rãi mở miệng.

Nàng cũng không có nói dối, bởi vì Dương Gian từng hứa chỉ cần nàng gia nhập tổng bộ sẽ cho làm một người phụ trách.

Bây giờ là ngày đầu tiên Hà Nguyệt Liên nhậm chức.

Mấy người khác liếc nhau, dứt khoát ra tay.

Nhưng bọn họ lầm một điều, Hà Nguyệt Liên không chỉ là người phụ trách, còn là đội trưởng của tổng bộ, hơn nữa có được sức mạnh linh dị là Quỷ Họa hoàn chỉnh.

Chỉ riêng mười giây sau.

Một bức tranh sơn dầu đặc biệt yên lặng nằm trên đường cái.

Tranh sơn dầu vẽ khuôn mặt kinh khủng mà lại tuyệt vọng của mấy người kia, bối cảnh là con đường vừa rồi.

“Người ngự quỷ cũng không khó giết.” Hà Nguyệt Liên xoay người rời khỏi, tranh sơn dầu ở dưới đất cũng biến mất.

Nàng cảm thấy người ngự quỷ lúc trước khiến người bình thường cảm thấy hoảng sợ dường như cũng rất yếu ớt, chạm nhẹ đã chết.

Hà Nguyệt Liên vẫn chưa hoàn toàn ý thức được, nàng khống chế sức mạnh linh dị rốt cuộc đáng sợ tới mức nào.

Hà Nguyệt Liên chậm rãi đấu với người ngự quỷ càng nhiều thì sẽ rất nhanh tìm được định vị của mình, đến lúc ấy nàng sẽ biết chính mình đã đứng ở tầng cao nhất giới linh dị, toàn cầu không có vài người ngự quỷ đáng để nàng để ý.

Hà Nguyệt Liên đoàn diệt một tiểu đội, đội trưởng khác cũng không có nhàn rỗi.

Vương Sát Linh tổ đội với Lục Chí Văn, một đường tìm tòi, bọn họ khá may mắn, lục tục giết hơn mười người ngự quỷ của tổ chức Quốc Vương, vài người dường như là thành viên trung tâm của tổ chức Quốc Vương, thực lực không tệ.

Nhưng đối diện hai đội trưởng tổ đội, miễn không phải là Quốc Vương mang đội, đụng tới bọn họ đều là nháy mắt đoàn diệt, không có khả năng khác.

“Dương Gian lần này phản kích rất kịp thời, nếu để một người phụ trách của những thành phố này bị người khác trong một đêm giết sạch, đến lúc đó rất rắc rối.” Vương Sát Linh đứng trước một tòa cao ốc nói chuyện với Lục Chí Văn.

Trong tòa nhà này đang truyền ra tiếng hét thê thảm.

Hai cụ già khủng bố lang thang trong tòa nhà, tập kích mỗi một vị người ngự quỷ.

Vương Sát Linh căn bản không cần ra tay, chỉ cần đứng ở nơi đó phát lệnh là ông bà nội của hắn sẽ làm hết mọi thứ cho hắn.

“Đối phương hành động rầm rộ như vậy chắc chắn sẽ có vài Quốc Vương tham dự, nếu không thì nhiều người ngự quỷ như vậy không thể kiềm chế. Tìm ra Quốc Vương và xử lý mới xem như tối nay thắng hoàn toàn.” Lục Chí Văn bình tĩnh nói.

Vương Sát Linh nói:

“Đối phương không thể nào mất thời gian đấu với chúng ta, dù gặp gỡ cũng sẽ bỏ chạy, bây giờ chưa phải lúc đội trưởng và Quốc Vương đánh nhau. Đối phương có ưu thế rất lớn, sẽ không chính thức cá chết lưới rách với chúng ta.”

Lục Chí Văn nói:

“Cho nên mới cần chặn giết bọn họ.”

“Cũng đúng, thử xem sao.”

Vương Sát Linh nghe tiếng hét trong tòa nhà đã ngừng, biết nơi này đã bị thanh lý gần xong, dọn dẹp sơ rồi chuẩn bị chạy tới nơi tiếp theo."