Dương Gian đứng trên một gò núi nhìn, Quỷ Nhãn của hắn chuyển động, xuyên thấu đêm tối ngăn cách trông thấy một tòa trang viên nằm ở phương xa. Trang viên đó rất kỳ dị, trong tầm nhìn của Quỷ Nhãn có nhiều chỗ trong trang viên vặn vẹo, nhiều nơi không có chút ánh sáng, giống như cả tòa trang viên đều ngâm trong bóng tối.
Mảng lớn đất đai gần trang viên đều gieo trồng các loại cây nông nghiệp, có bắp ngô, nho, cà chua. Nhưng những cây nông nghiệp sinh trưởng đều rất kỳ lạ, giống như bị linh dị ảnh hưởng trở nên dị dạng, thí dụ như cây bắp khô vàng giống cánh tay khô gầy giơ lên trong bùn đất, dây nho thì lá cây điêu tàn, phần cuống giống như cái xác khô quắt vặn vẹo. Cà chua mọc nhiều, nhưng trái thối rữa biến chất, xung quanh dường như có mùi xác thối tràn ngập.
Trong mảnh cây nông nghiệp này dựng một đám người bù nhìn đáng sợ, chúng nó mặc đồ của người sống, đội mũ rơm, bị cột trên giá gỗ hình chữ thập nhẹ đung đưa theo gió.
Số lượng người bù nhìn rất nhiều, có ít nhất cỡ trên trăm con quay quanh trang viên.
“Trước kia ta giết một vị người ngự quỷ, cũng là thân thể người bù nhìn, hình như tên Liêu Phàm, lâu hơn nữa thì ta nhớ lần đầu lên xe buýt quỷ có hành khách bình thường từng nói linh dị người bù nhìn ở đồng ruộng, trong phòng hồ sơ của tổng bộ không có hồ sơ linh dị ghi chép tương quan.”
Dương Gian nhớ lại chuyện lúc trước, sưu tầm tin tức liên quan người bù nhìn thì đúng là tìm được một số thứ tương quan.
“Những người bù nhìn này đứng quanh trang viên, hơn phân nửa là linh dị bảo hộ trang viên, ngăn trở người ngự quỷ khác xâm nhập.”
Mang theo ý tưởng như vậy, hắn một mình một người biến mất tại chỗ.
Đợi đến khi xuất hiện thì Dương Gian đã đến trước cửa trang viên.
Cổng trang viên đầy gỉ sét thoạt nhìn lâu năm thiếu tu sửa, lung lay sắp đổ, nhưng có mấy chữ cái trắng bệch lắp ráp ra tên của trang viên này: trang viên khủng bố.
Căn cứ tình báo của Dyson thì vị Quốc Vương của tổ chức được gọi là chủ trang viên khủng bố, là một người ngự quỷ rất thần bí, nguyên nhân thần bí là bởi vì bất cứ ai đi vào trang viên khủng bố đều không có người sống đi ra. Tòa trang viên này đã thành cấm kỵ ở địa phương, không ai muốn đến gần nơi này, thậm chí lái xe đều không dám đi qua, phải đi đường vòng.
Trên thực tế, tin đồn về trang viên khủng bố không chỉ có bấy nhiêu, theo như Dyson điều tra thì chủ trang viên khủng bố là một người ngự quỷ cực kỳ đáng sợ, lúc trang viên mới xây xong đã thu nạp nhiều người ngự quỷ cùng đường, những người ngự quỷ gia nhập trang viên khủng bố này bị địa phương gọi là người làm vườn. Từng có một khoảng thời gian chủ trang viên mang theo một đám người làm vườn không kiêng nể gì đi các nước săn giết người ngự quỷ khác, vì giành lấy linh dị của người ngự quỷ khác.
Sau thời gian dài săn giết, chủ trang viên khủng bố và đám người làm vườn dưới tay của hắn hoàn toàn đánh vang tên tuổi, đóng dấu danh tiếng và địa vị vang dội, sau đó tổ chức Quốc Vương thành lập, trang viên khủng bố theo lẽ tất nhiên gia nhập, nhờ thực lực và thế lực mãnh liệt mà trở thành một vị Quốc Vương trong tổ chức.
Tin tình báo cũng không quá tỉ mỉ, không có tên cụ thể của vị chủ trang viên khủng bố kia và tình báo về năng lực linh dị.
Nhưng không sao.
Dương Gian muốn vị trí của Quốc Vương đó, còn về năng lực linh dị thì chờ đánh rồi sẽ rõ, dù sao đối phương cũng không biết năng lực cụ thể của Dương Gian.
Dương Gian phớt lờ cánh cửa sắt cũ kỹ, tay cầm thương dài màu đỏ đi vào trong trang viên đáng sợ này.
Vừa vào trang viên, Dương Gian lập tức cảm giác như vào trong Quỷ Vực hung hiểm, mọi thứ xung quanh phát sinh biến hóa kỳ dị, nông trường giống như bị vô hạn mở rộng, thoáng chốc nhưng lại không thấy được tận cùng, mấy ngọn đèn đường rải rác trên mảnh đất chiếu sáng đám người bù nhìn bị đóng đinh trên thập tự giá trông dữ tợn mà lại khủng bố.
“Phẩm vị của chủ trang viên đúng là thấp kém, vì phòng ngừa kẻ địch xâm nhập, nhưng lại cố ý khiến ác quỷ lang thang trong trang viên hình thành nơi linh dị.” Quỷ Nhãn của Dương Gian hơi chuyển động.
Hắn nhìn về hướng người bù nhìn ở gần nhất.
Người bù nhìn kia vốn cúi thấp đầu nhưng lúc này đột nhiên phát ra tiếng răng rắc bẻ cổ, nhìn hướng Dương Gian đứng.
Tùy theo người bù nhìn ngẩng đầu, Dương Gian mới phát hiện trên mặt nó phủ một lớp da người lột từ mặt người chết, trên đó có một cái tên khắc bằng lưỡi dao bén: Jennie.
Chắc đây là tên của nữ, cái tên này còn đại biểu thân phận của lớp da người này, chứng minh từng có cô gái tên Jennie bị săn giết rồi bị lột da mặt thành chiến lợi phẩm của chủ trang viên, sau đó bị may vào người bù nhìn, vĩnh cửu đứng trong trang viên, dùng để kinh sợ kẻ địch khác.
Dương Gian lại nhìn người bù nhìn khác, quả nhiên, trên mặt một người bù nhìn khác cũng phủ một lớp da người, trên da mặt cũng khắc một cái tên.
Dương Gian tiếp tục quan sát, hắn trông thấy đủ mọi loại người trên khuôn mặt của những người bù nhìn, có phụ nữ, có người già, có châu Á, còn có người da đen.
Rõ ràng chủ trang viên khủng bố săn giết không phân màu da, không phân quốc tịch.
“Đúng là một nơi tội ác, những gì chủ trang viên này làm giống như lịch sử làm giàu của quốc gia này, máu me mà tàn nhẫn, thảo nào trên mảnh đất này sinh ra thứ như tổ chức Quốc Vương.”
Dương Gian mặt không cảm xúc đi trong trang viên, trong lòng hắn không chút dao động, chỉ là nổi lên sát ý.
Bởi vì lúc hắn mới trở thành người ngự quỷ cũng từng bị săn giết, càng trưởng thành hắn mới hiểu, tất cả điều này xuất phát từ những tổ chức nước ngoài.
Chủ trang viên khủng bố tuyệt đối không phải kẻ khơi mào, chỉ là một ảnh thu nhỏ, Dương Gian tin tưởng trước kia có nhiều tổ chức làm nghề săn giết người ngự quỷ, chẳng qua tùy theo tổng bộ người ngự quỷ các nước được thành lập thì hành vi săn giết này mới dần thu lại. Bây giờ Dương Gian càng đi sâu vào, tần suất người bù nhìn hoạt động trong trang viên càng nhộn nhịp.
Lúc trước người bù nhìn chỉ ngẩng đầu nhìn chằm chằm Dương Gian, nhưng qua một lúc thì người bù nhìn giãy giụa lục tục nhảy xuống thập tự giá.
Có người bù nhìn phát ra tiếng thét chói tai, cũng có người bù nhìn không biết lấy đâu ra lưỡi liềm, búa, gậy bóng chày, cầm các loại vũ khí nhanh chóng đến gần Dương Gian.
“Những người bù nhìn này là báo động trước, cũng là vì phòng ngừa một ít người bình thường đi vào trang viên, đồng thời số lượng lớn như vậy có thể mệt chết một số người ngự quỷ không quá mạnh.
Dương Gian nhìn thoáng qua liền hiểu đại khái chuyện này là sao.
“Mà dù sao ta cũng không tính lén lút lẻn vào.”
Giây sau.
Quỷ Nhãn quét qua, trang viên trong bóng tối giờ phút này giống như bị châm lửa vậy, Quỷ Hỏa đáng sợ chớp mắt thiêu đốt.
Tất cả người bù nhìn ở xung quanh đều bị châm lửa, bốc cháy ngọn lửa màu xanh, những ngọn lửa này không dễ dập tắt, cũng không thể thoát khỏi, có thể thiêu đốt linh dị.
Người bù nhìn giống như một đám người sống phát ra thét chói tai, cực kỳ thống khổ, sau đó bị Quỷ Hỏa đốt cháy sạch.
Quỷ Hỏa còn lại vẫn cháy hừng hực, khuếch tán bốn phương tám hướng, phạm vi càng lúc càng lớn.
Nhìn từ xa giống như nguyên trang viên khủng bố bị châm lửa vậy.
“Dương Gian ra tay, hắn muốn đốt sạch trang viên khủng bố.”
Vương Dũng ở phía xa thấy thế mí mắt co giật, gây ra động tĩnh quá lớn, ra tay kiểu này e rằng tin tức sẽ nhanh chóng lan truyền, nếu không thể trong thời gian ngắn kết thúc chiến đấu thì phỏng chừng mấy người phe mình không dễ rời khỏi nơi này.
Dyson giật mình kêu lên:
“Trời ơi, hắn đốt trang viên? Chủ trang viên sẽ mang theo đám người làm vườn giết hắn!”
Vương Dũng nói:
“Không chừng là chúng ta thắng.”
Vương Dũng nhìn hướng khác.
Một cô gái mặc áo cưới màu đỏ kỳ dị đứng thẳng ở đó không nhúc nhích, hơn nữa thân hình rất mơ hồ, như ẩn như hiện, khó bị phát hiện.
Hà Nguyệt Liên vẫn không ra tay, nàng đang đợi tín hiệu của Dương Gian.
Quỷ Hỏa không kiêng nể gì thiêu đốt, động tĩnh lớn như vậy không thể nào không dẫn tới sự chú ý của trang viên khủng bố.
Nhưng một tòa lâu đài trong trang viên vẫn yên lặng, không có bất cứ động tĩnh gì, giống như bên ngoài phát sinh sự tình thế nào thì người trong trang viên đều không hay biết gì.
Nhưng mà trên thực tế, Quỷ Nhãn của Dương Gian dòm ngó thì mỗi khung cửa sổ của lâu đài trong trang viên đều đứng một người, những người này không nhúc nhích, nét mặt kỳ dị, toàn bộ đều nhìn chăm chú vào Dương Gian.
Nhìn thoáng qua thì có ít nhất hai mươi mấy bóng dáng đứng trước khung cửa sổ.
Những người này hẳn là người làm vườn mà Dyson đã nói, cũng là người ngự quỷ dưới tay chủ trang viên.
Nhưng không có một người làm vườn nào lao ra ngăn cản hành vi của Dương Gian.
Bởi vì khoảnh khắc Dương Gian đi tới cửa trang viên thì thông tin thân phận của hắn đã bại lộ.
“Xác nhận là đội trưởng của tổng bộ Châu Á, Quỷ Nhãn Dương Gian sao?” Một giọng nói khàn khàn vang lên trước bàn ăn dài mười mét.
Đó là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, trông hơi già, hàm răng vàng khè máy móc nhai, nhấm nháp một miếng thịt sườn non mềm đẫm máu.
“Vâng thưa ngài.”
Một quản gia đứng bên cạnh hơi khom người nói:
“Đã xác nhận thân phận của kẻ xâm nhập nên ta cho tất cả người làm vườn ở lại lâu đài, không ra ngoài ngăn lại hành vi vô lễ đó của hắn.”
“Ngươi làm rất tốt, người làm vườn không phải đối thủ của một vị đội trưởng, đặc biệt khi đối phương còn là đội trưởng giỏi nhất. Vị đội trưởng giỏi nhất này đột nhiên xuất hiện trong trang viên của ta, rõ ràng rồi, hắn muốn đến săn giết ta, giống như những người này săn giết đội trưởng tên Trương Chuẩn của đối phương vậy. Lúc trước Dương Gian đã tuyên chiến, giờ phút này hắn bức thiết hy vọng dùng đầu của một vị Quốc Vương để kinh sợ người khác.”
“Tuy rằng việc này cũng nằm trong dự liệu nhưng ta không ngờ hắn chọn ta, vì cảm thấy Quốc Vương như ta càng dễ dàng đối phó sao?”
Giọng nói của chủ trang viên càng khàn khàn, mang theo mấy phần dữ tợn, khiến người cảm thấy sợ hãi.
Quản gia căng thẳng hơn, không sợ Dương Gian ở bên ngoài mà e ngại người bên cạnh mình.
Quản gia hỏi ý:
“Thưa ngài, chúng ta nên lập tức thông báo người khác, nếu có thể thì giữ vị khách này ở lại trang viên, chuyện kế tiếp sẽ dễ làm hơn nhiều, ngài thấy sao?”
Chủ trang viên trầm ngâm một chút, hỏi:
“Chỗ chúng ta còn có bao nhiêu vị người làm vườn?”
“Hai mươi sáu vị.”
“Thông báo người khác, khiến bọn họ lập tức chạy tới, hy vọng tốc độ của bọn họ nhanh một chút, ta không muốn chờ khi họ tới nơi thì ta đã giải quyết xong mọi việc ở đây, khi đó ta sẽ không giao ra xác chết của Dương Gian.”
Chủ trang viên hơn năm mươi tuổi này lau cái miệng khô quắt, tiếp đó đứng lên.
Nhưng hắn còn chưa nói hết lời thì vách tường bốn phía trở nên ướt sũng, nhiều nước thấm vào, ngay cả trên đỉnh đầu cũng có hạt nước không ngừng nhỏ tí tách.
Nước chảy ra không bị bốc hơi, ngược lại càng tụ càng nhiều, trong khoảng thời gian ngắn đã hình thành một mảnh vũng nước, từng vũng tụ lại như muốn nhấn chìm chỗ này.
Quản gia thay đổi sắc mặt nói:
“Đây không phải vũng nước bình thường.”
Nhưng mà giây sau.
Vô số bàn tay âm u lạnh lẽo trắng bệch đột nhiên thò ra từ vũng nước tóm lấy đôi chân của quản gia, kéo tuột vào vũng nước.
Chủ trang viên ra tay, vươn cánh tay khô gầy ra xách quản gia lên, vô số bàn tay trắng bệch dưới vùng nước bỗng rụt về như bị cái gì tổn thương, bọt nước bắn tung tóe.
“Rời xa những vũng nước đó.”
Chủ trang viên ném quản gia lên bàn ăn, tiếp đó mặt không cảm xúc giẫm lên vũng nước từng bước một đi ra ngoài.
Vũng nước âm u lạnh lẽo không thể làm ngập đôi chân của chủ trang viên, càng không thể kéo vào trong nước.
Hơn nữa mỗi đi một bước sẽ để lại một dấu chân đen thui trên mặt nước, dấu chân rất lớn, hoàn toàn không khớp với kích cỡ chân của chủ trang viên.