Giờ phút này, một chiếc máy bay trực thăng đang bay nhanh về phía thành phố Đại Xương.
Lúc này Vương Tiểu Minh đang bình tĩnh ngồi bên trên chiếc trực thăng, hắn ta đưa mắt nhìn về phía thành phố Đại Xương.
Hắn ta không thể nào để em trai duy nhất của hắn ta chết ở chỗ này được. Bất cứ kẻ nào, chỉ cần cái giá đủ xứng đáng thì hắn ta đều có thể hi sinh, nhưng chỉ có Vương Tiểu Cường là không được.
Việc lợi dụng thí nghiệm để biến Vương Tiểu Cường thành ngự quỷ nhân không phải là chủ ý của hắn ta. Mà vốn dĩ trước đó Vương Tiểu Cường đã bị mắc bệnh nan y, hắn ta chỉ có sử dụng cách này để kéo dài mạng sống cho người em trai của mình.
Cho nên hắn ta quyết định lựa chọn một con quỷ có thể khống chế một cách dễ dàng, đồng thời khó có thể giết chết nó được.
Con quỷ kia chính là con quỷ được Vương Tiểu Minh dùng để bảo vệ Vương Tiểu Cường.
Ở trong thế giới nguy hiểm như thế này, Vương Tiểu Minh cần một con quỷ đến để bảo vệ cho người em trai duy nhất.
Thế nhưng, trớ trêu thay, người em trai này lại không có cảm kích đối với hành động này của hắn ta. Có điều mọi chuyện đều không sao hết, đây chính là nghĩa vụ của một người làm anh như hắn ta phải làm.
Vương Tiểu Minh bất chợt mở miệng nói:
"Định vị vị trí của Vương Tiểu Cường, xem hiện tại nó đang ở đâu?"
Một người kỹ thuật viên lập tức trả lời:
"Dựa theo dụng cụ truy tung theo chiếc xe kia, hiện tại chiếc xe này đang nhanh chóng chạy về phía đường cao tốc. Vương Tiểu Cường đã lái xe vượt qua đoạn đường nguy hiểm rồi."
Vương Tiểu Minh nói:
"Bao lâu thì có thể đến đó?"
"Trong vòng ba phút."
Vương Tiểu Minh lại nói tiếp:
"Thử định vị theo điện thoại di động vệ tinh của các Cảnh sát Quốc tế trong thành phố Đại Xương xem có người nào đuổi theo nó không?"
"Vâng."
Người kỹ thuật viên kia lập tức truy tìm.
Mỗi một điện thoại di động của Cảnh sát Quốc tế đều có công năng định vị vệ tinh. Chỉ cần là người có thẩm quyền thì đều có thể thông qua phần mềm để tiến hành định vị vệ tinh toàn cầu.
Người kỹ thuật viên kia thông qua tín hiệu phản hổi để xác định, sau khi nhận được thông tin, người này kinh ngạc phải kêu lên:
"Có, có một vị Cảnh sát Quốc tế đang di chuyển ở phía sau lưng của Vương Tiểu Cường. Theo những gì được phản hồi lại từ chiếc điện thoại di động định vị vệ tinh này cho thấy chủ nhân của nó là Dương Gian. Trời ạ, không thể nào, tín hiệu của hắn xuất hiện quá quỷ dị. Lúc trước hắn còn ở trong thành phố nhưng hiện tại đã ra ngoài thành phố rồi."
Trên màn hình, tín hiệu thông báo về đang nhảy cóc từng đoạn, từng đoạn một.
Vương Tiểu Minh nhìn một chút:
"Quỷ vực? Thế nhưng phạm vi bao phủ còn hẹp, hắn còn chưa nắm giữ quỷ vực một cách thuần thục, sẽ đuổi không kịp Vương Tiểu Cường đâu."
Theo màn hình tín hiệu, tốc độ xe của Vương Tiểu Cường đã tiếp cận với tốc độ 100 mét trên một giây, mà tín hiệu thu được từ Dương Gian lại là 300 mét một lần. Nhưng thời gian tồn tại của nó lại là khoảng 3 4 giây.
Nếu tính như thế thì khoảng cách giữa hai bên sẽ không thể nào thu nhỏ lại được.
Nếu không phải là Dương Gian di chuyển trên một đường thẳng, Vương Tiểu Cường lại phải lái xe đi vòng một chút thì có lẽ khoảng cách giữa hai người đã càng ngày càng xa.
Vương Tiểu Minh lập tức nói.
"Di chuyển qua vị trí chỉ định để tiếp người, sau khi hoàn thành chúng ta lập tức rút lui."
Hiện tại xem ra, lần cứu viện này là hữu kinh vô hiểm.
Nghĩ tới đây, khóe miệng khóe miệng của hắn ta lộ ra vẻ tươi cười.
"Tên Vương Tiểu Cường này sao lại lái xe nhanh như thế chứ, không sợ lật xe hay sao?"
Đây là lần thứ nhất cảm giác hận đám người chế tạo ra chiếc xe có tốc độ nhanh đến mức này.
Dùng tốc độ cực hạn của chiếc xe này để chạy, ngay cả quỷ vực của hắn cũng đuổi không kịp.
Nếu sử dụng cái này để chạy trốn thì phải nói là tuyệt vời.
Mà vị trí của câu lạc bộ Tiểu Cường cũng khá quan trọng, nếu nó nằm ở trong thành phố thì việc kẹt xe sẽ có thể vây Vương Tiểu Cường lại.
Nhưng việc chạy dọc theo con đường mới xây dựng này lại có thể sử dụng tốc độ nhanh nhất để chạy về hướng bắc.
"Muốn đuổi kịp tên kia thì mình không thể sử dụng cách này được, bản thân phải sử dụng một cách khác, một cách có thể khống chế quỷ vực càng thêm tinh tế hơn."
Ánh mắt Dương Gian khẽ suy tư, hắn đã nghĩ đến một cách khác.
Đó là trong quá trình bản thân thông qua quỷ vực đẻ di chuyển, có thể điều khiển quỷ vực để kéo dài ra phía trước. Như vậy bản thân hắn sẽ không cần phải chờ cho quỷ vực bao phủ vào vị trí tiếp theo rồi mới có thể di chuyển tiếp như lúc nãy. Mặc dù không thể chạy trong một giây hết đoạn đường 300 mét, nhưng hắn không dừng lại cho nên tốc độ sẽ càng nhanh hơn.
"Thử xem sao."
Dương Gian bắt đầu tiến hành thử nghiệm cách thức di chuyển mới.
Một đường ánh sáng màu đỏ kéo dài về phía trước, tiếp theo đó, ba giây sau ánh sáng màu đỏ biến mất ở vị trí cũ và lại tiếp tục kéo dài ra bên ngoài.
"Vẫn còn quá chậm, tiếp tục cải tiến một chút."
Ánh sáng màu đỏ lại tiếp tục kéo dài về phía trước, lần này thời gian dừng lại chỉ còn là hai giây.
Sau một phút, thời gian dừng lại chỉ còn 1 giây.
Hai phút sau, thời gian delay một giây kia cũng bị biến mất.
Thử nghiệm đã thành công, quỷ vực đã nối liền với nhau một cách hoàn mỹ.
Giờ phút này, mấy người tài xế ở trên đường có thể thấy rõ một luồng ánh sáng màu đỏ đang bay giữa không trung. Tốc độ của luồng ánh sáng màu đỏ này là không thể tưởng tượng, nó chớp lóe liên tục về phía trước.
Ở giữa luồng sáng màu đỏ này, có thể thấy mơ hồ một bóng dạng của người nào đó.
Không, thực tế đây chỉ là tàn ảnh lưu lại trong mắt của con người mà thôi, còn thực tế thì người kia đã biến mất khỏi tầm mắt rồi.
Lúc này bên trên máy bay trực thăng, người kỹ thuật viên kia thông qua màn hình theo dõi quan sát thấy được tốc độ đột biến của Dương Gian, nên kinh ngạc thốt lên:
"Giáo sư, giáo sư, không hay rồi, tốc độ của Dương Gian đột nhiên gia tăng. Hiện tại đã là 100 mét trên giây, hơn nữa còn đang tăng, một trăm hai mươi mét trên giây, một trăm năm mươi mét trên giây, trời ạ, đây là thứ quỷ quái gì chứ, hắn không định phá bỏ vận tốc của âm thanh đó chứ? Loại tốc độ này đã không còn phương tiện giao thông nào đạt được nữa rồi, chỉ có thể phi hành mới được như vậy."
Sắc mặt Vương Tiểu Minh bắt đầu biến hóa.
"Cậu nói không sai, hiện tại Dương Gian đang bay lên. Trước đó tôi từng nghiên cứu qua về quỷ vực, có một chút tâm đắc về chuyện này. Nếu có thể khống chế quỷ vực tốt thì ngự quỷ nhân có thể thông qua quỷ vực để mô phỏng ra hiệu quả phi hành."
"Trong thời cổ đại cũng đã có ghi chép về phương diện này rồi, bọn họ gọi cách thức di chuyển này là Hóa Hồng. Thời đại khác biệt thì cách thức xưng hô cũng khác biệt, miêu tả khác biệt nhưng bản chất của chuyện này là giống nhau."
Nhìn thấy tốc độ của tin hiệu trên màn hình, Vương Tiểu Minh lập tức nói:
"Nhanh chóng lái máy bay trực thăng đi về phía trước, hiện tại không thể nào đón ở đường cao tốc nữa, chỉ có thể tiếp nó ở giao lộ phía trước."
Nhìn qua địa đồ bên cạnh, hắn ta đoán ra được trên đoạn đường này cũng chỉ còn lại chỗ này là thích hợp mà thôi.
Mà giờ khắc này, Dương Gian cũng đã thông qua cách thức vận dụng quỷ vực, khiến tốc độ của hắn tăng tốc đến cực hạn.
Mặc dù tốc độ này còn kém xa so với các con lệ quỷ đã khôi phục nhưng đây đã là tốc độ lớn nhất mà trước mắt hắn có thể đạt đến.
Mà ở trong loại cực hạn này lại khiến cho Dương Gian cảm thấy kinh ngạc một chút.
Bởi vì hắn đang bay.
Ánh sáng màu đỏ đang bao phủ toàn thân của hắn, cảnh vật ở xung quanh đều đã trở thành mơ hồ. Chỉ có chiếc xe thể thao phía trước là đang không ngừng rút ngắn và xuất hiện trong tầm mắt của hắn.
Dưới loại tốc độ này, Dương Gian cũng không hề sợ bản thân sẽ dụng vào cột điện hay xe cộ gì đó.
Bởi vì bản thân hắn đang ở trong quỷ vực, mà quỷ vực chính là một thứ huyền ảo, nó chỉ là một cái bóng. Những thứ bình thường sẽ không thể nào tiếp xúc với hắn ta được. Cho nên hắn không có kiêng nể gì khi tăng tốc độ di chuyển đến cực hạn.
"Là máy bay trực thăng của anh trai."
Giờ phút này, Vương Tiểu Cường đang lái xe với tốc độ cực hạn ở trên đường. Sau nhiều lần suýt nữa bị lật xe thì hắn ta đã chạy thoát ra khỏi đoạn đường nguy hiểm nhất. Khổ luyện kỹ thuật lái xe một năm cuối cùng cũng phát huy ra tác dụng của chính nó.
Cuối cùng hắn ta đã chứng kiến phía xa xa đang có một chiếc máy bay trực thăng bay về phía này.
Đây là máy bay riêng của Vương Tiểu Minh.
Chỉ cần leo lên được chiếc máy bay riêng này, thì đừng nói là một tên Dương Gian, mười cái cũng không dám tập kích máy bay riêng của Vương Tiểu Minh. Nếu không có là Cảnh sát Quốc tế cũng sẽ bị tiêu diệt.
"Sống sót rồi?"
Giờ phút này Vương Tiểu Cường đã thở phì phò, đến lúc này hắn ta mới cảm giác được cả người của hắn ta đã chảy đầy mồ hôi lạnh.
Đây chính là sự vui mừng khi trở về từ cõi chết.
"Là điều gì để cho mày sinh ra ảo giác là bản thân sống sót vậy?"
Giờ phút này, ở bên cạnh Vương Tiểu Cường lại đột nhiên vang lên một âm thanh lãnh đạm.
Âm thanh này xuất hiện ngay bên cạnh.
Khoảng cách không đủ 1 mét.
Vương Tiểu Cường đột nhiên nhìn lại.
Hắn ta thấy Dương Gian không biết từ lúc nào đã ngồi ở bên ghế lái phụ.
Vương Tiểu Cường vừa sợ vừa giận:
"Mày."
Dương Gian lại lập tức nói:
"Chú ý phía trước, nghiêm túc lái xe đi."
Lúc này Vương Tiểu Cường đột nhiên phát hiện thế giới phía trước mặt của hắn ta đã biến thành màu đỏ, giống như vị một tầng ánh sáng màu đỏ bao phủ vậy. Hiện tại đã không thể nào trông thấy được bầu trời trong xanh cừng mặt trời lóa mắt.
Cái thế giới này cực kỳ im ắng, yên tĩnh đến mức đáng sựo. Ngay cả chiếc trực thăng phía trước đã không còn thấy nữa.
Quỷ vực!
Vương Tiểu Cường cắn muốn nứt răng, hiện tại hắn ta bắt đầu cảm thấy được cảm giác tuyệt vọng.
"Dương Gian, tên hỗn đản này."
Rõ ràng lúc nãy người anh của hắn ta còn ở phía trước để tiếp hắn ta rồi, vì sao, vì sao Dương Gian lại đột nhiên xuất hiện ở chỗ này chứ.
Kết cục của việc tiến vào bên trong quỷ vực là gì hắn ta đã hiểu rất rõ ràng. Chỉ cần không có thủ đoạn nào đăc thù, hoặc là không được sự cho phép của Dương Gian. Chỉ dựa vào những thủ đoạn bình thường sẽ không có cách nào để thoát khỏi chỗ quỷ quái này được.
Mặc dù phạm vị bao phủ của quỷ vực chỉ có mấy trăm mét vuông mà thôi.
Dương Gian vẫn còn ngồi yên ở trên ghế lái phụ, tỏ ra thờ ơ nói chuyện với hắn ta.
"Hôm qua, mày nên nhân cơ hội đó mà ra ra tay giết tao đi. Tao đã nói rồi, mày không giết chết tao thì tao sẽ giết chết mày. Có được kinh nghiệm sau mấy lần đối phó với mày thì lần này tao sẽ không thất bại nữa đâu."
"Vậy thì thử xem ai chết trước."
Vương Tiểu Cường đột nhiên rút ra một khẩu súng, hắn ta định bắn chết Dương Gian trước.
Sau một giây.
"Rầm!"
Chiếc xe đột nhiên đụng phải thứ gì đó khiến cho nó bị chấn động mạnh một cái, sau đó nó rời khỏi mặt đất. Tiếp đến nó rơi xuống mặt đất theo quán tính rồi lăn lộn điên cuồng về phía trước. Chỉ trong chốc lát, cỗ xe thể thao có giá trị mấy ngàn vạn bị biến thành một đống sắt vụn.
"Tao đã nói với mày rồi, chú ý lái xe cho cẩn thận thì lại không chịu nghe. Nếu hiện tại còn hành động được thì xuống xe, tắt máy, đưa giấy phép lái xe ra đây cho tôi thu hồi."
Dương Gian đứng ở phía trước mặt chiếc xe bị vỡ nát, nhìn thấy máu me dính khắp người của Vương Tiểu Cường.
Nhưng hắn ta vẫn chưa chết.
Tên Vương Tiểu Cường này không có bản lĩnh gì khác nhưng được cái là sống dai, rất khó để giết chết hắn ta. Đừng nói là tai nạn xe cộ, ngay cả khi lấy đầu của hắn ta xuống thì con quỷ trong người của hắn ra cũng sẽ đi tìm về để cứu sống hắn ta.
Nhưng lần này lại khác.
Dương Gian đã biết rõ cách để khiến cho tên Vương Tiểu Cường chết mà không có cách nào để hồi sinh.
…
"Đã chậm mất một bước?"
Trên máy bay trực thăng, Vương Tiểu Minh tận mắt nhìn thấy chiếc xe thể thao em trai mình lái bị một luồng ánh sáng màu đỏ đuổi kịp, sau đó biến mất không còn gì nữa.
Hắn ta hiểu rõ, Vương Tiểu Cường không hề biến mất mà đã lọt vào quỷ vực của Dương Gian.
Vào thời điểm quan trọng nhất, Vương Tiểu Cường vẫn bị Dương Gian đuổi kịp.
Nếu Vương Tiểu Cường có thể chạy đến đây sớm nửa phút, Vương Tiểu Minh đã có thể có cứu được. Một khi Vương Tiểu Minh đón được Vương Tiểu Cường, đừng nói là Dương Gian, ngay cả cấp trên cũng không dám nói thêm câu nào.
Vương Tiểu Minh lên tiếng.
"Dừng lại đi."
Giờ phút này, bên trong quỷ vực.
Đáy lòng Vương Tiểu Cường đan xen giữa sự sợ hãi cùng tức giận, nghiến răng nghiến lợi quát:
"Dương Gian!"
Thấy Dương Gian đứng canh ở trước xe, chưa bao giờ Vương Tiểu Cường cảm thấy tuyệt vọng như lúc này.
Dương Gian bình tĩnh nói.
"Lúc trước mày nên nghĩ đến việc bản thân sẽ có kết cục như ngày hôm nay, mày thật sự nghĩ hôm qua tao thả mày đi là do tao không có cách nào bắt mày? Đó là do tình trạng lúc đó của tao không được tốt, nếu tiếp tục dây dưa, có lẽ cả tao và Diệp Phong đều chết vì lệ quỷ khôi phục. Mà lúc đó quỷ dây thừng cũng mang đến quá nhiều phiền toái cho tao, mày lại bỏ lỡ cơ hội trời cho đó."
Dù biểu hiện ngày hôm qua của hắn cực kỳ bá đạo, có thể hóa giải việc ám sát một cách hoàn mỹ nhưng tình trạng khi ấy cực kỳ không ổn định.
Vương Tiểu Cường gầm nhẹ, hắn ta cố gắng lao ra khỏi chiếc xe rách nát kia.
"Cứ cho là không ai trợ giúp tao, tao cũng không phải người mày muốn giết là giết được đâu. Mày đừng quên, tao cũng là ngự quỷ nhân, cùng lắm thì cá chết lưới rách."
Dương Gian thấy Vương Tiểu Cường bò khỏi chiếc xe, hắn ta khó khăn lắm mới có thể ra khỏi đó. Có điều không đợi hắn ta kịp đứng vững, một cái bóng màu đen của nhanh chóng bao trùm cả người hắn ta. Bóng quỷ không đầu dùng tay túm cổ của Vương Tiểu Cường, sau đó nhấc người của hắn ta lên khỏi mặt đất."