"Dương Gian, cậu dám thả một con lệ quỷ đã được khôi phục ra ngoài?"
Diệp Phong thấy chuyện như vậy thì hiểu ra, con quỷ này đã thoát khỏi sự khống chế của ngự quỷ nhân, nó đang ở vào trạng thái khôi phục.
Trong lúc nhất thời Diệp Phong vừa sợ vừa giận.
Giờ phút này Dương Gian đã còn lại bao nhiêu khoảng không gian để lùi nữa, hắn đứng đối mặt với Diệp Phong tại chỗ, không có chút nào gọi là e ngại.
Quỷ dây thừng đã khôi phục lại rồi, chẳng mấy chốc mà quỷ vực của hắn sẽ bị quỷ dây thừng bao phủ hết toàn bộ.
Bởi vì không có ai khống chế nó nên nó có thể tập kích Diệp Phong, đồng thời cũng tập kích lại Dương Gian.
Lệ quỷ sẽ không hề phân biệt đâu là địch đâu là bạn.
Cũng tương tự như con lệ quỷ của Vương Tiểu Cường vậy, vì vậy cho nên Diệp Phong kiêng kỵ, không dám cho Vương Tiểu Cường thả con quỷ bên trong thân thể ra ngoài. Tránh cho việc xui xẻo thì con quỷ kia lại tấn công Diệp Phong, lúc đó toàn bộ kế hoạch hành động của bọn họ sẽ bị phá vỡ.
Diệp Phong gần như thết lên, hiện tại hắn ta đã không thể nào bĩnh tĩnh lại được nữa.
"Tên điên này, cậu muốn kéo tôi chết chung với cậu hay sao?"
Dương Gian nói:
"Không, người chết chắc chắn sẽ là anh, tôi cảm thấy bản thân tôi cầm cự lâu hơn anh."
Xung quanh đều bị quỷ dây thừng bao phủ, toàn bộ đường đi đã bị ngăn cản.
Giờ phút này, cả hai người đang ở bên trong quỷ vực, tình huống cả hai gặp được đều như nhau.
Chỉ khác biệt một điều là ai trong hai người sẽ dụng phải trận tập kích của quỷ dây thừng trước.
…
Sau khi quỷ vực bị ngón tay màu đen cố định lại, phạm vi của nó dần thu nhỏ. Hiện tại chỉ còn là một lối nhỏ thôi, hơn nữa một số năng lực của quỷ vực cũng thoát khỏi sự khống chế của Dương Gian, lối nhỏ kéo dài từ đầu đường đến cửa của biệt thự.
Cuối con đường màu đỏ là Dương Gian bình tĩnh đứng đó, hắn nhìn chằm chằm Diệp Phong ở trước mặt.
Hai người đều là ngự quỷ nhân khống chế hai con lệ quỷ.
Nhưng xét trên phương diện năng lực chiến đấu, Dương Gian không thể không thừa nhận sự yếu kém của bản thân. Khả năng chiến đấu của hắn yếu hơn Diệp Phong một ít. Cứ cho là Vương Tiểu Cường không dùng ngón tay khô kia để hạn chế quỷ vực, hắn cũng không phải đối thủ của Diệp Phong.
Trên người của hắn ta có một chiếc áo liệm với khả năng ngăn cản toàn bộ đòn tấn công của lệ quỷ. Bóng quỷ không đầu đều không thể tạo thành ảnh hưởng gì đối với hắn ta cả, điều khiến người ta để ý hơn nữa chính là con quỷ thứ hai của Diệp Phong.
Diệp Phong không dám đi về phía trước.
"Cậu muốn liều mạng xem ai trụ lâu hơn? Cậu cảm thấy cậu có thể trụ lại? Có lẽ cậu đã hiểu về tác dụng của con quỷ này rồi chứ, chỉ cần áo liệm vẫn còn trên người, nó sẽ bảo vệ tôi. Cứ cho là quỷ dây thừng khôi phục đi nữa thì người chết trước sẽ là cậu."
Phía trước mặt của hai người đang phiêu đãng một đám dây thừng, chỉ cần tiếp xúc với mấy sợi dây thừng kia một chút sẽ bị nó cuốn lấy ngay lập tức.
Lúc này, hắn ta đã lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan.
Dương Gian lạnh lùng:
"Đừng khoác lác, nếu tôi chết, anh cũng sẽ ngỏm củ tỏi thôi. Chỉ cần tôi chết, lệ qủy sẽ khôi phục lại ngay lập tức. Anh nghĩ xem, đến lúc đó chỗ này có bao nhiêu con quỷ, chắc anh cũng rõ? Anh thật sự nghĩ bản thân là Jesus hạ phàm hay sao? Làm sao anh có thể giải quyết được nhiều con quỷ như vậy?"
Diệp Phong cau mày suy tư, sau đó lại nói:
"Cậu bảo tôi hồ đồ nhưng với tình trạng hiện tại, cậu có khá hơn gì tôi đâu. Nếu tôi chết trong này, cậu cũng chẳng thể sống nổi đâu."
Dương Gian nói:
"Không, anh sai rồi. Nếu anh chết tôi vẫn có thể sống. Bởi vì tôi có thứ này."
Hắn chỉ chỉ tay vào vùng ánh sáng màu đỏ đang bao trùm trên mặt đất.
"Ngay khi con quỷ chạy khỏi người của anh, tôi lập tức đưa nó rời khỏi đây, đến một nơi nào đó thật hoang vu, vắng vẻ. Khi đó tự nhiên là tôi bình yên vô sự nhưng anh lại khác, anh không thể nào thoát ra khỏi quỷ vực của tôi được."
Quỷ vực chính là ưu thế chứ không phải là khuyết điểm của hắn.
Chính vì vậy mà điều kiện tiên quyết trong kế hoạch của hai người họ là hạn chế quỷ vực của Dương Gian.
"Nếu cậu đã tự tin như vậy, tôi sẽ chiều theo ý cậu, để xem kết quả thế nào."
Diệp Phong vẫn kiêu căng như cũ, căn bản hắn ta chưa từng sợ một ai khác. Sự tự tin này không phải hắn ta cuồng vọng mà là tin tưởng vào áo liệm ở trên người mình.
Có rất ít ngự quỷ nhân có được lệ quỷ với khả năng bảo vệ toàn bộ cơ thể một cách kín kẽ như hắn ta.
Nhưng trong quá trình nói chuyện giữa hai bên, toàn bộ dây thừng rủ xuống từ trên bầu trời đã bắt đầu phiêu đãng, hướng về phía của Diệp Phong.
Tương tự, cũng có một phần dây thừng bay về phía Dương Gian.
Tình cảnh hai bên chẳng khác gì nhau, trước mặt lệ quỷ, chúng sinh đều bình đẳng.
Thô ráp, cũ kỹ.
Đó là những gì có thể dùng để miêu tả mấy sợi dây thừng đang treo ngược này. Dường như chúng đã trải qua vô số năm tháng, khiến cho người ta cảm giác được chúng như những món đồ cổ cực kỳ lâu đời.
Nhưng những sợi dây thừng này không hề có dấu hiệu bị đứt. Bên trên đều dính một số vết bẩn giống như vết máu. Dường như nó đã dính quá nhiều máu thịt, còn thoang thoảng mùi vị của xác chết nữa.
Những sơi dậy thừng này cứ lơ lửng, phiêu đãng như không có mục tiêu, cứ bay theo hướng gió thổi nhưng thực tế chúng đang bay dần về phía của hai người, bắt đầu vây bọn họ lại.
Bất chợt, một sợi dây thừng bay đến và đụng vào bờ vai Diệp Phong, hiện tại không gian cả hai đều bị hạn chế nên không thể nào tránh né được.
Dựa theo quy luật trước đó, đúng ra một giây sau khi Diệp Phong bị sợi dây thừng chạm vào, nó sẽ quấn quanh cổ của hắn ta và treo hắn ta lên nhưng cảnh tượng quỷ dị đột nhiên xuất hiện.
Sợi dây thừng kia lại như bị một luồng gió kì lạ nào đó thổi đi, khiến nó không thể nào chạm vào Diệp Phong.
Những sợi dây thừng khác cũng giống như thế, Diệp Phong nói với giọng điệu khinh thường.
"Cậu thấy rồi chứ, chỉ cần áo liệm còn trên người, lệ quỷ không thể tập kích tôi được. So với tôi, cậu chết chắc rồi."
Dương Gian nói:
"Đừng có khoác lác với tôi làm gì. Nếu áo liệm của anh mà lợi hại như thế, sao lúc đầu anh không nhảy lên đầu người khác mà ị đi? Ai khống chế lệ quỷ đều phải trả giá đắt. Áo liệm bảo vệ anh, đồng thời nó cũng đang không ngừng giết anh. Thứ mà anh gọi là bảo vệ là do áo liệm kia chỉ cho phép mỗi mình nó giết chết anh, chứ không cho phép thứ gì khác giết anh mà thôi. Như vậy mà anh cũng gọi là bảo vệ?"
Mặt Diệp Phong tối sầm lại.
Mặc dù lời của Dương Gian rất khó nghe lọt tai nhưng những gì mà hắn nói đều là sự thật.
Đúng là áo liệm đang không ngừng giết chết hắn.
Mặc chiếc áo liệm này càng lâu, thân thể của hắn ta dần dần trở thành một cỗ thi thể, một người chết.
Một khi kỳ hạn đến, Diệp Phong sẽ chết ngay lập tức. Sau đó lệ quỷ sẽ khôi phục, hắn ta chính thức trở thành một con quỷ mặc áo liệm.
Diệp Phong nói:
"Cậu cũng đừng quên tôi đang khống chế hai con quỷ."
Dương Gian cười nhạt một tiếng:
"Tôi không hề quên. Nhưng hai con quỷ cũng sẽ có cực hạn, chỉ là thời gian khôi phục của nó sẽ lâu hơn so với một con quỷ một chút thôi. Theo tôi thấy, anh khống chế hai con quỷ trước tôi một tháng là ít, cũng có thể lâu hơn. Nếu só với a, tỷ lệ khôi phục của anh cao hơn tôi. Tuổi tác chính là ưu thế lớn nhất của tôi. Với lại tôi đâu phải chỉ dựa vào cái đó thôi đâu, mà là cái này này."
Hắn đột nhiên lôi từ trong túi ra một cây nến bị bọc lại bởi mấy lớp giấy bằng vàng.
Sau khi được lấy ra ngoài, ngọn nến đỏ tươi như màu máu kia lập tức tỏa ra một mùi máu tươi quỷ dị.
Đây chính là quỷ nến?
Thời gian trở thành ngự quỷ nhân của Diệp Phong lâu hơn nhiều so với Dương Gian, cho nên nhưng tin tức mà hắn ta có được cũng nhiều hơn. Vì vậy chỉ cần liếc mắt qua là hắn ta có thể nhận ra được thứ này chính là quỷ nến.
"Anh đã biết thứ này là gì rồi à? Vậy thì tốt, tôi càng đỡ phải giải thích dài dòng."
Trong thời gian nói chuyện, Dương Gian bắt đầu thắp sáng ngọn quỷ nến.
Ngọn lửa màu xanh âm u bắt đầu tỏa ra xung quanh từ ngọn nến.
Trong phạm vi bao phủ của ánh nến, toàn bộ quỷ dây thừng đều bị đẩy ra hai bên. Không có một sợi dây thừng nào có thể lọt vào bên trong khu vực cấm địa này được.
Diệp Phong vừa sợ vừa giận, hiện tại hắn ta đã không còn sự tự tin như trước.
"Quả nhiên, sau khi đi ra khỏi thôn Hoàng Cương cậu thực hiện giao dịch bí mật với giáo sư Vương. Cậu lấy được thứ này từ trong tay cậu ta đúng không?"
Hắn ta biết được quỷ nến là cái gì, nó là một sản phẩm thí nghiệm có công dụng phi thường cường đại. Một khi quỷ nến được thắp sáng đến khi dập tắt, những ai đứng trong phạm vi chiếu sáng của nó sẽ không bị quỷ tấn công. Chẳng những là quỷ mà ngay cả lệ quỷ ở bên trong cơ thể của ngự quỷ nhân cũng bị nó áp chế.
Dương Gian nói.
"Hiện tại ngọn quỷ nến này của tôi vẫn còn lại tận hai phần ba cây nến. Cứ theo tốc độ thiêu đốt hiện tại của nó, ít nhất nó cũng kéo dài được một tiếng đồng hồ. Không biết anh có thể kiên trì được lâu như thế chăng?"
...
Diệp Phong chỉ có thể im lặng.
Trong quãng thời gian nói chuyện giữa hai bên, toàn bộ quỷ dây thừng vẫn tiếp tục hướng về phía Diệp Phong, chỉ toàn bộ đều bị quỷ áo liệm đẩy ra ngoài. Nhưng chuyện này chỉ là tạm thời mà thôi càng ngày càng nhiều sợi quỷ dây thừng tấn công hắn. Mặc dù tất cả đều bị quỷ áo liệm đẩy ra ngoài nhưng đẩy được đợt này thì lại có đợt khác. Chúng cứ tấn công hắn ta liên tục, liên miên bất tuyệt, mãi không chịu ngừng.
Hiện tại, cả người hắn giống như đang ngồi dưới gốc cây liễu tươi tốt. Diệp Sơn chỉ có thể mặc kệ cho từng cành liễu rủ xuống, đụng vào người hoặc lướt qua lướt lại theo gió.
Lực lượng của quỷ đã thức tỉnh không bao giờ có cực hạn.
Nhưng Diệp Phong lại là người, không thể như lệ quỷ với thời hạn vô biên.
Chỉ chốc lát, phần cánh tay lộ ra ở bên ngoài chiếc áo liệm kia đã trở nên tái nhợt, không còn chút màu máu nào, dần dần cứng ngắc nhưng đó chưa phải là tất cả, sự biến đổi này vẫn còn đang tiếp tục. Từ cánh tay bắt đầu lan tràn đến toàn bộ cơ thể, khi trải đều khắp thân thể, hắn ta sẽ chết, chính thức trở thành lệ quỷ.
Đồng thời, cũng tại lúc này, có thứ gì đó ở dưới lớp áo liệm kia lại bắt đầu nhúc nhích. Máu tươi sền sệt kia lại nhanh chóng rơi xuống tí tách tí tách.
Mặc dù sự thay đổi đã bị áo liệm hạn chế, không có diễn ra nhanh như Dương Gian tưởng tượng. Thế nhưng, tiếp tục kéo dài một giờ đồng hồ thì sao?
Đến khi đó, Diệp Phong chắc chắn sẽ chết do lệ quỷ khôi phục.
Dù sao việc sử dụng lực lượng của áo quỷ trong vòng một giờ đồng hồ mà không hề có tý gián đoạn nào thì thật sự quá tải, quá mức chịu đựng của bất kỳ vị ngự quỷ nhân nào. Chuyện này có lẽ chỉ có quỷ mới làm được, vì quỷ không có cực hạn.
Sau một hồi trầm mặc, Diệp Phong lại bắt đầu xoắn xuýt, hắn ta tỏ ra ghen ghét đối với Dương Gian.
"Cậu cho rằng có được quỷ nến là bản thân trở nên không tầm thường hay sao?"
Dương Gian nói:
"Xin lỗi nhé, việc có quỷ nến đúng là không tầm thường một chút nào. Cứ coi như anh khống chế hai con lệ quỷ thì sao chứ. Ngay cả khi áo liệm có thể bảo vệ anh khỏi sự tấn công của lệ quỷ thì sao hay anh có kinh nghiệm phong phú đi nữa thì được cái gì. Chỉ cần muốn, tôi đều có thể nhẹ nhàng mài chết anh."
Diệp Phong nói:
"Cậu cũng chỉ đắc ý được một lát mà thôi. Một khi quỷ nến bị thiêu đốt hết, cậu làm được cái gì chứ."
Dương Gian nói:
"Có lẽ áo liệm của anh có giá trị rất cao trong việc nghiên cứu. Tôi cảm thấy mình có thể dùng nó để đổi một cây nến khác."
"Mẹ kiếp."
Diệp Phong chửi thầm ở trong lòng, hắn ta cảm thấy nếu bản thân cứ tiếp tục nói chuyện dông dài với Dương Gian, bản thân hắn ta sẽ phải bỏ mạng ở chô này.
Hắn ta nhất định phải chủ động xuất kích.
Lúc này, hắn ta chậm rãi đứng dậy. Mặt mũi trở nên âm trầm, cưỡng ép gạt ra những sợi dây thừng ở trước mặt, sau đó đi về phía Dương Gian.
Dương Gian nói:
"Nóng vội như vậy sao? Nếu thế thì cứ đến đây đi."
Khoảng cách giữa hai bên là 100 mét, không tính là quá xa, nếu đi đến đây mà nói, Diệp Phong không cần tốn quá nhiều thời gian.
Chỉ là trên đoạn đường giữa hai bên lại xuất hiện lít nha lít nhít, nên tầm nhìn của hai người không được rõ ràng cho lắm.
Diệp Phong nói:
"Chờ tôi bắt được thì cậu chết chắc."
Dương Gian nói:
"Ừm, đạo lý này tôi hiểu rõ. Nhưng anh cũng phải tranh thủ thời gian nhanh nhanh một chút, đừng để cho tôi phải chờ lâu quá."
Con mẹ nó! Tên tiểu tử này.
Diệp Phong cảm giác bản thân có chút uất ức, một loại cảm giác có sức lực nhưng lại không thể sử dụng được. Có điều hắn ta không còn lựa chọn nào khác nữa, chỉ có thể tiếp tục kiên trì bước về phía trước. Hiện tại bên trong quỷ vực đã lơ lửng vô số dây thừng, hắn ta không thể nào rời khỏi đây một cách tùy tiện được.
Phía bên Dương Gian, hắn đã thắp sáng quỷ nến, Dương Gian thừa thời gian tiêu hao với Diệp Phong.
Dương Gian không tin gia hỏa này có thể chịu đựng được một tiếng đồng hồ. Thế nhưng hành vi nôn nóng hiện tại của Diệp Phong nói cho hắn biết là đúng.
Việc sử dụng lực lượng lệ quỷ nguyên vẹn một giờ đồng hồ mà không hề gián đoạn, dưới tình huống như vậy, dù khống chế hai con lệ quỷ cũng không thể kiên trì được. Thời gian sử dụng lực lượng lệ quỷ càng dài thì tốc độ khôi phục càng nhanh. Cho nên mỗi lần ngự quỷ nhân sử dụng lực lượng lệ quỷ đều cố gắng dùng trong thời gian ngắn nhất có thể, không kéo dài quá lâu.
Dương Gian không những không có lo lắng về hành động của Diệp Phong, ngược lại hắn còn tỏ ra vui vẻ.
"Dựa vào việc có chiếc áo liệm kia bảo vệ, anh ta muốn cứng rắn đi qua đây để giết mình. Không thể không nói, đây chính là một sự lựa chọn bất đắc dĩ."
Tình trạng hiện tại của hắn nhìn thì tốt hơn Diệp Phong một ít nhưng thực tế lại không khá hơn một chút nào."