Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 255: Cái Chết Của Trương Vĩ



"Mấy người này lạ quá, không giống như đến để mua nhà ở."

Ngay lập tức có một đồng nghiệp nữ ở bên cạnh đáp lời lại, đồng thời giọng điệu còn mang theo một chút nịnh nọt.

"Giang đại mỹ nữ, làm sao chị có thể biết đám người bọn họ không phải đến để mua nhà chứ? Nhìn cô gái người nước ngoài kia mà xem, quần áo trên người của cô ta khá phong cách mà. Trông qua rất giống kẻ có tiền."

Người nào trong công ty lại không biết, cô gài mới tới làm không bao lâu tên là Giang Diễm, người của Dương Gian.

Mà Dương Gian lại là một trong những ông chủ của tiểu khu Quan Giang. Cho nên đối với những nhân viên bình thường, đương nhiên địa vị và thân phận của họ sẽ không thể nào so sánh được với Giang Diễm rồi.

Giang Diễm nói:

"Dù vậy nhưng tôi lại cảm thấy quần áo của bọn họ giống như của bảo tiêu vậy, có chút nghiêm trúc. Tôi dám cá là đám người này không phải đến để mua nhà, khả năng là đến để quấy rối."

Cô gái ở bên cạnh lập tức lắc đầu biểu thị sự không tin tưởng.

"Ban ngày ban mặt làm gì có ai có can đảm đến để quấy rồi? Mà có ai lại rảnh đến mức đi làm mấy chuyện này chứ."

Giang Diễm thầm nghĩ trong lòng:

"Có lẽ là người của ông chủ Tần và ông chủ Tiền phái tới quấy rối."

Cô có nhiệm vụ là chỉnh lý, quản lý cổ phần của Dương Gian. Cho nên cô cũng có thể hiểu được quá trình chuyển nhượng cổ phần của tiểu khu, do hai người Dương Gian và Trương Hiển Quý đã bày mưu khiến cho hai người chủ cũ phải bán lại cho hai người bọn hắn với giá thấp. Đương nhiên với sự hiểu biết của cô về Dương Gian, cô chắc chắn hắn đã thông qua thủ đoạn nào đó để ức hiếp hai người kia. Có lẽ khi bị ức hiếp hai người kia buộc lòng phải bán, nhưng sau khi thoát khỏi lại không cam lòng. Vì vậy hiện tại hai người kia thuê đám người này đến để quấy rối.

"Mà thôi, đừng có suy nghĩ lung tung, mọi chuyện có lẽ không có phức tạp như vậy đâu."

Giang Diễm cảm thấy bản thân cô nên làm như thế, tiếp tục cúi đầu làm việc, không có ngồi suy nghĩ vẩn vơ nữa. Có lẽ do cô ở cùng Dương Gian một khoảng thời gian dài đã trở nên mẫn cảm với mọi chuyện mất rồi.

Đúng lúc này, Daisy cười cười và dùng tiếng trung bắt chuyện với một người nhân viên tiêu thụ.

"Đúng rồi, tôi có nghe nói có một người tên là Dương Gian có mua nhà ở trong chỗ này, giá cả rất rẻ, không biết có chuyện như vậy không?"

Nhân viên tiêu thụ có chút hâm mộ nói:

"Dương Gian mà cô đang nhắc đến có phải là tổng giám đốc Dương phải không? Tổng giám đốc Dương cần gì mua nhà, gần một nửa cổ phần của tiểu khu này chính là của ngài ấy mà."

Daisy nói:

"Vậy à, vậy cô có biết Dương Gian ở chỗ nào không?"

Nhân viên tiêu thụ nói:

"Cô hỏi chuyện này làm cái gì?"

Daisy nói:

"Tôi chỉ tùy tiện hỏi mà thôi, tôi là người được tổng giám đốc Dương giới thiệu đến đây."

Nhân viên tiêu thụ nhìn cô gái có khuôn mặt giống Tây ở trước mặt, không có phòng bị chút nào mà nói ra:

"Tổng giám đốc Dương ở trong công ty cũ, lúc này đã sửa sang thành một căn biệt thự. Chỉ là tôi cũng không biết hiện tại ngài ấy còn ở trong đó nữa hay là không."

"Là vậy à, cảm ơn cô nhé."

Rất nhanh, một thông tin đã được truyền đi.

"Đã xong, Dương Gian rất có thể ở bên trong công ty cũ."

Ngay lập tức, toàn bộ người đang tản ra ở xung quanh tiểu khu tập trung về vị trí của Dương Gian.

Khổng Phong thấy tin tức nên hắn ta lấy đại một lý do nào đó và mang theo hai người còn lại rời đi.

Thế nhưng khi hắn ta đi ra đến cửa, đột nhiên gặp được một người thanh niên trẻ tuổi đang cầm một một cái điện thoại di động, vừa đi vừa tự sướng và nói với camera.

"Chào mọi người, hôm nay mọi người có khỏe không. Đây là nhà của tôi, trước kia là tòa nhà tiếp thị. Sao nào, mọi người thấy nó có lớn hay không? Nếu trong mọi người có ai ở thành phố Đại Xương, mời mọi người đến tiểu khu Quan Giang để mua nhà. Khi đến nhớ bảo là được Trương Vĩ giới thiệu nhé, sẽ được giảm giá."

"Giảm giá cái gì chứ, Vĩ ca mau xéo đi, tôi muốn nhìn thấy đại ca."

"Đại ca, đại ca, ngài còn có ở đó không? Ta có một vụ làm ăn lớn muốn nói chuyện cùng ngài đây."

"Vĩ ca lại vểnh cái mông trắng lên, đám trẻ con nhà bên cạnh đều đã bị dọa cho khóc nhè rồi."

Một người ở bên cạnh trông thấy Trương Vĩ đang cầm điện thoại di động để quay, lập tức biến sắc. Hắn ta vội vàng nhìn về phía Khổng Phong và nói:

"Lão đại, tên này đang livestream..."

Lần hành động này của bọn họ có thể bị bại lộ nhưng khi đó công ty sẽ đứng ra gánh chịu. Có điều bộ dạng bị lộ ra ngoài thì phiền phức sẽ rất lớn.

"Không cần để ý đến người này."

Ánh mắt Khổng Phong hơi động, hắn ta trực tiếp đi lướt qua người của Trương Vĩ đi theo sau lưng bọn họ, đồng thời nói với camera.

"Mọi người đừng có gấp, hiện tại tôi sẽ đi đến nhà của đại ca. Thuận tiện tôi sẽ cho mọi người xem một vài bảo bối của đại ca, nhớ cổ vũ cho tôi nhé."

Daisy nói:

"Lão đại, người này đi theo chúng ta. Hình như cậu ta cũng định đi đến nhà của Dương Gian, có thể là bạn bè của Dương Gian."

Lập tức trong tai nghe của Khổng Phong nhận được một tin tức.

"Khổng Phong, bên này tôi đã xác nhận xong, Dương Gian ở trong căn biệt thự kia."

Khổng Phong lập tức hạ lệnh:

"A Hải, lập tức giải quyết tên này, đừng để hắn ta ảnh hưởng đến kế hoạch."

"Không có vấn đề."

Tên được gọi là A Hải kia lập tức cười cười, sau đó nhanh chóng đi theo sau lưng của Trương Vĩ.

Lúc này Trương Vĩ vẫn còn đang mải livestream, hắn ta đi vào một con đường vắng. Hắn ta vừa đi vừa nói.

"Mọi người, tôi không có lừa mọi người đâu. Đại ca thật sự có một món bảo bối, khá tốn sức. Nhưng nó tuyệt đối sẽ mang lại cho mọi người một trải nghiệm mới mẻ."

Trương Vĩ quyết định khiến cho đám nhà quê trên trên Internet này gặp tấm gương quỷ một lần, hắn ta tin chắc chuyện này sẽ rất thú vị.

A Hải cười cười, tên này vỗ vỗ vào bả vai của Trương Vĩ.

"Anh bạn, đang livestream hả?"

Trương Vĩ nói:

"Có chuyện gì?"

Lúc này A Hải lập tức cướp quá điện thoại di động, sau đó ném xuống đất. Điện thoại bị vỡ toe toét.

"Con mẹ nó, cậu chán sống hay sao mà lại dám ngồi trên đầu của Vĩ ca tôi vậy. Thật sự cho rằng Vĩ ca tôi đang ăn chay phải không? Cậu có tin là tôi..."

Nhưng hắn ta còn chưa nói xong thì bị A Hải dùng tay bịt miệng lại, sau đó tên này dùng một thanh dao găm sắc bén đâm vào cổ của Trương Vĩ.

A Hải mỉm cười, vừa nói nhỏ với Trương Vĩ, vừa kéo thân thể của hắn ta vào trong một lùm cây.

"Suỵt, nói chuyện nhỏ một chút, không có chuyện gì, thả lỏng người, ngủ một giấc đi."

Chỉ một lát sau, A Hải lau vết máu trên thanh dao găm, chậm rãi đi đến.

Đối với tên này mà nói, việc giải quyết người bình thường cũng chẳng khác gì hành động trở bàn tay.

"Giải quyết xong?"

Khổng Phong nhìn xem đồng hồ ở trên tay.

"Đã như vậy thì tranh thủ thời gian bắt đầu kế hoạch Tam Đoạn liệp sát đi."

Thế nhưng chỉ sau một giây, Trương Vĩ lại chui ra từ trong bụi cây kia, máu trên cổ của hắn ta vẫn đang phun ào ạt. Nhưng hắn ta lại vừa chửi vừa dùng súng lục bắn liên tục về phía A Hải.

"Con mẹ nó chứ, dám dùng dao đâm Vĩ ca. Thật sự cho rằng tôi không có vũ khí hay sao."

Daisy giật mình, cô ta vội vàng nhắc nhở.

"Cẩn thận, trong tay tên này có súng."

A Hải vừa mới quay đầu lại thì đã dính liền mấy phát đạn.

Khoảng cách quá gần, ngay cả người mới tập bắn súng cũng không thể nào bắn trượt được.

"Ông bắn chết thằng nghịch tử này. Đừng có tưởng là Vĩ ca không biết chơi súng chứ, ông đã từng dùng súng lục diệt nguyên một team..."

Nhưng Trương Vĩ còn chưa nói xong, hắn ta đã lập tức ngã trên mặt đất. Cả người hắn ta giật giật mấy cái, khí tức dần dần biến mất.

Giờ phút này A Hải cũng ngã bịch một tiếng trên mặt đất, thở hổn hà hổn hển. Trên mặt lộ ra vẻ thống khổ, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, cả người đều run rẩy.

"Chết tiệt, không phải tên kia đã chết rồi sao? Với lại vì sao trong tay tên kia lại còn có súng."

Daisy vừa tức vừa buồn bực, cô ta không thể hiểu nổi vì sao Trương Vĩ lại đột nhiên sống dậy, hơn nữa còn lôi ra một khẩu súng.

Cô ta kiểm tra qua thương thế của A Hải, có thể nói là rất tồi tệ...

Mặt mũi của Khổng Phong tối sầm.

"Là hồi quang phản chiếu, không cần kỳ quái. Dù sao A Hải cũng dùng vũ khí lạnh để giết người, việc không bị chết ngay lập tức cũng là chuyện bình thường thôi. Mà người này còn cầm súng lục đặc chế, thứ chuyên môn dùng để đối phó ngự quỷ nhân. Hẳn là Dương Gian đưa cho tên này đi, tôi đã cảnh cáo với cậu ta rồi, đừng có làm việc cẩu thả như thế. Lần này thì hay rồi, đúng là lật thuyền trong mương."

Một thành viên tinh anh của bọn họ thế mà bị một người bình thường xử lý, xuất môn bất lợi mà.

Mà hắn ta cũng không biết, tiếng súng lúc nãy có ảnh hưởng đến kế hoạch của bọn họ không nữa, chuyện này quá khó nói.

"Giấu thi thể đi, đừng quản chuyện của A Hải nữa. Cả ba phát đều trúng tim cả ba, không cứu được nữa đâu."



"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"

Mấy tiếng súng liên tục vang lên quanh quẩn ở xung quanh tiểu khu, ngắn ngủi mà nhanh chóng.

Tiếng súng rất lớn, ngay cả khi Dương Gian ngồi ở trong căn phòng kín cũng có thể nghe được.

Đây là tiếng súng?

Dương Gian lập nhíu mày, sau đó hắn bắt đầu cảnh giác, đang yên đang lành, sao trong tiểu khu lại vang lên tiếng súng.

"Chẳng lẽ là tên Trương Vĩ kia đang thử súng? Không, âm thanh không giống, tiếng súng rất gấp. Tiếng súng không giống như người đang thử súng, giống như của một người nào đó đang gặp được nguy hiểm nên bắn trả lại.

Ngay tại thời điểm hắn còn đang suy nghĩ, ánh mắt của hắn lơ đãng liếc qua tấm gương quỷ.

Dương Gian đột nhiên trông thấy, tấm vải đang đậy tấm gương quỷ ở trong phòng tự dưng nhô lên một cục, cục này giống như là bàn tay.

Dường như có một bàn tay đang thò ra từ trong tấm gương quỷ.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Toàn thân của Dương Gian lập tức căng cứng.

Mấy ngày hôm nay tấm gương quỷ đều đang yên ổn, sao hôm nay nó lại tự dưng xuất hiện động tĩnh vậy.

Chẳng lẽ chuyện này có liên quan đến tiếng súng lúc nãy?

Hoặc trong lúc vô tình, có chuyện gì đó đã đánh vỡ cân bằng của tấm gương quỷ rồi, hiện tại có con quỷ nào đó đang muốn đi ra khỏi tấm gương?

Thế nhưng không đợi cho hắn suy nghĩ hết toàn bộ mọi chuyện.

Mảnh vải đen trên tấm gương quỷ kia bị bàn tay kia lôi xuống dưới. Tấm gương quỷ lại xuất hiện trước mặt của hắn một lần nữa.

Bên trong tấm gương quỷ, một người giống như đúc với Trương Vĩ đang thò tay ra bên ngoài của tấm gương. Trên mặt của người này còn lộ ra thần sắc hoảng sợ, dường như người này đang muốn giãy dụa, cố gắng để thoát ra khỏi tấm gương quỷ. Mà ở xung quanh người Trương Vĩ này, có hàng loạt cánh tay trắng bệch, hư thối đang túm lấy thân thể của Trương Vĩ. Mấy cánh tay này túm lấy hai tay, hai chân của Trương Vĩ, chúng đang không ngừng kéo người của hắn ta đi vào sâu bên trong tấm gương.

Dường như tấm gương quỷ cũng muốn thả tên Trương Vĩ này ra ngoài nhưng mấy con quỷ bên trong lại không cho.

Sắc mặt Dương Gian hơi thay đổi.

"Chuyện này có vẻ khác với chuyện lúc trước."

Trước đó con quỷ kia cũng giống như đúc với Trương Vĩ, nó đứng ở bên trong tấm gương. Ba ngày ba đêm đều không có động tĩnh gì, nó cũng chưa từng có ý định chủ động đi ra tấm gương quỷ nhưng hiện tại vì sao lại như thế này chứ.

Trương Vĩ giãy dụa đưa cánh tay ra bên ngoài tấm gương quỷ, trông hắn ta giống như một người đang bị chết đuối, cố gắng đưa tay lên để cầu cứu vậy.

"Đại ca, cứu mạng! cứu mạng!"

Thế nhưng mấy con quỷ bên trong tấm gương lại nhanh chóng kéo Trương Vĩ trở vào bên trong. Lần này, Trương Vĩ cũng không còn sức lực để chống cự nữa, hắn ta bắt đầu bị kéo ra xa.

"Chẳng lẽ."

Dương Gian đột nhiên nghĩ đến những gì được ghi trên tấm da.

Nếu như tấm da kia để lô ra tin tức lúc nãy là thật, hiện tại đúng là Trương Vĩ.

Sau một giây, Dương Gian đột nhiên đi đến trước mặt tấm gương quỷ. Hắn lập tức đưa tay ra túm lấy cánh tay của Trương Vĩ, ngay khi cánh tay của Trương Vĩ chuẩn bị thụt vào bên trong tấm gương quỷ.

Sự ấm áp từ cơ thể sống giúp hắn hiểu được, thứ mà hắn đang chạm vào là một người sống. Trương Vĩ là người sống, không phải là một con quỷ.

"Quả nhiên là như thế."

Dương Gian đột nhiên dùng sức muốn kéo Trương Vĩ ra ngoài.

Nhưng ở bên trong tấm gương quỷ, Trương Vĩ lại bị vô số cánh tay lôi kéo. Còn không đợi cho hắn lôi Trương Vĩ đi ra thêm được chút nào, những cánh tay quỷ kia đã nhanh chóng lôi hắn ta vào bên trong. Kèm theo đó là cả người của hắn bị kéo sát lại tấm gương quỷ, sau đó hắn không thể trụ nổi, nửa người bị lôi vào bên trong.

Lực lôi kéo truyền đến từ mấy cánh tay kia không phải là thứ mà con người có thể có. Nếu không phải bản thân hắn bị kẹt bởi nửa người dưới ở bên ngoài tấm gương thì có lẽ cả người của hắn cũng sẽ bị lôi vào bên trong tấm gương rôi.

Dương Gian lập tức mở ra mắt quỷ.

"Tui mày muốn tranh người với tao sao? Cút ngay đi cho tao."

Ánh sáng màu đỏ thẩm thấu vào bên trong tấm gương, sau đó nó bao phủ toàn bộ người của Trương Vĩ.

Hắn hi vọng bản thân có thể sử dụng lại cánh mà trước đây hắn đã từng sử dụng để cứu người anh họ của người anh họ của Miêu Tiểu Thiện ra ngoài để cứu Trương Vĩ.

Thế nhưng khi hắn đang muốn dịch chuyển thì lại thất bại.

Trên mắt cá chân của Trương Vĩ đang bị một cánh tay đẫm máu túm lấy. Quỷ vực không cách nào ảnh hưởng đến cánh tay kia, ngược lại hắn còn cảm giác được quỷ vực của hắn bị cánh tay kia áp chế.

Trong lòng Dương Gian thầm giật mình.

"Thứ quỷ quái gì vậy, ở bên trong quỷ vực mà nó có thể bắt lấy người khác được hay sao?"

Mấy cánh tay kia thì quỷ vực của hắn có thế ảnh hưởng được nhưng chỉ có cánh tay này thì không thể nào ảnh hưởng được.

Không còn cách nào khác, nếu một con quỷ không đủ, hắn chỉ có thể dùng hai con quỷ thôi.

Dưới chân Dương Gian lập tức xuất hiện một cái bóng màu đen. Bóng quỷ không đầu đứng dậy và chui vào bên trong tấm gương quỷ.

Đây là một hành động cực kỳ mạo hiểm của hắn.

Một khi bóng quỷ không đầu cũng bị kéo vào bên trong và nó chiếm cứ được thân thể của con quỷ nào đó. Có lẽ có khả năng lớn là nó rời khỏi tấm quỷ kính và tập kích lại bản thân hắn. Khả năng xảy ra chuyện này là rất lớn, dù sao hắn vẫn còn nhớ lời cảnh cáo của tấm da kia nhưng sau khi bóng quỷ không đầu tiến vào bên trong.

Dương Gian đột nhiên cảm nhận được cỗ lực kéo kia lại biến mất, cánh tay kia đã lựa chọn buông ra mắt cá chân của Trương Vĩ.

"Bịch!"

Dương Gian hơi lùi lại phía sau, nhanh chóng dùng sức lôi kéo Trương Vĩ ra khỏi tấm gương quỷ.

Trương Vĩ ngồi trên mặt đất, ngẩn ngơ chưa có tỉnh lại.

"Hù chết tôi rồi, hù chết tôi rồi. Tôi còn đang đi ị yên ổn, vậy mà tự dưng trời đột nhiên tối om, sau đó tôi lại đụng trúng quỷ, hơn nữa còn không chỉ một con. Ơ, chỗ này là chỗ nào vậy?"

Sau khi thấy Dương Gian, hắn ta cũng ổn định lại tinh thần một chút.

"Đại ca, là cậu thật sao? Tôi còn tưởng lúc nãy bản thân bị hoa mắt, không nghĩ đến cậu cũng ở chỗ này."

Hắn tỏ ra vô cùng mừng rỡ nhưng Dương Gian lại không để ý đến hắn ta, mà chăm chú quan sát tấm gương quỷ này.

Trương Vĩ ở tron tấm gương đã bị biến mất, những cánh tay kia cũng biến mất theo. Mặt gương lại trở thành như cũ, trơn nhẵn, bóng loáng.

Còn Trương Vĩ đã bị lôi ra bên ngoài.

"Cậu thật sư là Trương Vĩ hay sao?"

Dương Gian có chút không dám khẳng định chuyện đang xảy ra trước mắt. Hắn dùng mắt quỷ để nhìn nhưng lại không phát hiện ra chuyện gì khác thường.

Hắn dùng tay sờ sờ vào ngực của hắn, cảm nhân được nhịp tim cùng nhiệt độ cơ thể của Trương Vĩ.

Đến lúc này hắn đã không thể không tin được nữa.

Dương Gian đã tin tưởng, Trương Vĩ thật sự chạy ra từ bên trong tấm gương quỷ.

Trương Vĩ nói.

"Cậu sờ ngực tôi làm cái gì?"

"Không được hay sao?"

Trương Vĩ nói:

"Cũng không phải là không được, cảm giác được một chút ấm áp, nhưng nếu để người khác thấy chuyện này sẽ nghi ngờ chúng ta có phải là gay hay không."

"Trước tiên cậu đừng có nói chuyện, để tôi kiểm tra xem sao."

Dương Gian lại lấy tấm da ra. Giờ phút này bên trên tấm da có xuất hiện dòng chữ:

"Sau khi Trương Vĩ chết đi, hắn ta đã sống lại. Hắn ta được phục sinh bởi tấm gương quỷ. Quả đúng như những gì tôi biết, sau khi sống lại, Trương Vĩ dường như không thể nhớ được những chuyện vừa xảy ra. Trí nhớ của Trương Vĩ được dừng lại ở lúc hắn ta soi gương lần thứ nhất. Người được tấm gương quỷ phục sinh là người của trước đây, chứ không phải là Trương Vĩ hiện tại. Mà Trương Vĩ ở quá khứ và Trương Vĩ hiện tại có phải là một người hay không? Chuyện này tôi không thể biết được."

Dương Gian nhìn lấy hàng chữ trên tấm da, hắn nhíu mày suy tư một lúc.

"Cái giá phải trả khi phục sinh chính là thả một con quỷ ra ngoài. Hiện tại mình cũng chưa thể biết được chuyện này là tốt hay là xấu."

Xem ra đích thật Trương Vĩ đã chết, sau đó được hồi sinh lại.

Những tin tức lúc trước của tấm da không hề sai, tấm gương quỷ có thể phục sinh lại người đã chết.

Nhưng có một yêu cầu, đó chính là bản thân phải lưu lại bóng dáng ở bên trong tấm gương quỷ này trước.

Chuyện này cũng tương đương với việc lưu trữ vậy?

Tròng mắt Dương Gian hơi híp lại, hắn lập tức cất tấm da đi.

"Trước tiên kệ chuyện này đã, lúc nãy Trương Vĩ bị chết. Chuyện này chắc chắn có liên quan đến tiếng súng lúc nãy. Nói cách khác, trong tiểu khu đang xảy ra chuyện.

Có tiếng súng vang lên, chuyện này đã không thể nào bình thường được nữa rồi. Hắn có một dự cảm mơ hồ về chuyện này, có lẽ mục đích của những người kia là nhắm đến hắn.

Dương Gian nói:

"Cậu đi xuống dưới tầng tìm một chỗ trốn đi. Nơi này rất nguy hiểm, trước khi tôi trở lại, cậu đừng có rúc ra ngoài. Với lại, đừng có đi đụng vào tấm gương kia, cũng đừng đi vào căn phòng này nữa. Không cẩn thận là bị tấm gương kia bắt về đấy."

Trương Vĩ gật gật đầu.

"Đại ca cứ yên tâm đi."

Dương Gian nói xong liền vội vàng chạy ra ngoài.



Ở một nơi bên kia dòng sông, cách xa vị trí ngôi biệt thự của Dương Gian.

Môt cô gái ăn mặc khá mê người đang đứng ở trên sân thượng của một tòa cao ốc, cầm dụng cụ tra xét. Cô gái này đứng ở đây để quan sát nhất cử nhất động bên trong biệt thự.

"Báo cáo, theo biểu hiện của dụng cụ dò xét thì trong phòng của Dương Gian đột nhiên nhiều thêm một người. Trước đó có một người ngồi im ở trong phòng, có khả năng cao là Dương Gian. Hiện tại hắn đã bắt đầu hành động, đang ngồi thang máy đi từ tầng 4 xuống dưới. Hắn muốn rời khỏi biệt thự."

Bên cạnh cô ta đang có một tay bắn tỉa nằm sấp.

Một khẩu súng ngắm nặng nề đặt trên mặt đất, nhắm thẳng về phía ngôi biệt thự của Dương Gian ở bên kia sông.

Khoảng cách từ chỗ này qua đó chỉ khoảng tầm 500 mét. Với phạm vi này, xác suất thành công của những tay bắn tỉa đều là rất cao, chỉ cần là tay bắn tỉa có huấn luyện qua thì sẽ không có khả năng thất thủ được.

Hơn nữa vì đảm bảo mọi chuyện sẽ xảy ra tốt đẹp, bọn chúng đã sắp xếp đến tận 3 tay bắn tỉa lận.

Khổng Phong nhíu mày, hắn ta không khỏi tự giác bước chậm lại.

"Lại thêm một người? Đây là có chuyện gì?"

Cô gái phụ trách kia vội nói:

"Không rõ lắm, lúc trước tôi chỉ phát hiện một nguồn sinh mạng ở bên trong. Nhưng hiện tại lại có thêm sinh mạng thứ hai ở trong căn phòng đó, giống như sinh mạng này đột nhiên sinh ra vậy."

Khổng Phong nói:

"Không cần phải để ý, trước tiên cứ tập trung vào người đang rời biệt thự kia đi. Chỉ cần xác định người rời đi kia là Dương Gian thì sẽ lập tức ra tay ám sát ngay. Ở vị trí của cô phải mở phát súng thứ nhất làm pháo hiệu."

Cô gái phụ trách quan sát nói:

"Đã biết."

Khổng Phong thả tay khỏi chiếc tai nghe, sau đó nói với người bên cạnh:

"Xung quanh bố trí như thế nào rồi?"

Daisy ở một bên cùng các thành viên khác vội đáp lại:

"Đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ còn chờ đợi mục tiêu xuất hiện."

Khổng Phong chậm rãi nói:

"Như vậy thì bắt đầu vào vị trí hết đi, người còn lại ẩn úp. Hi vọng chuyện này sẽ hoàn thành một cách viên mãn."

Mặc dù đây cũng không phải là lần đầu tiên bọn họ liệp sát ngự quỷ nhân, nhưng lần này hắn ta lại đột nhiên cảm giác được một loại áp lực không tên.

Hắn ta không biết là do cái chết lúc trước của A Hải khiến cho hắn ta cảm thấy bất an hay là do một loại dự cảm về cái chết đang nhắc nhở hắn ta nữa?

Hắn ta không hề biết.

Chỉ là những bước tiếp theo của nhiệm vụ không còn nằm trong tầm kiểm soát của hắn ta nữa. Việc hiện tại hắn ta có thể làm chỉ là hi vọng tên Dương Gian này cũng tương tự như các ngự quỷ nhân mà trước kia hắn ta đã gặp. Nếu như vậy thì bọn họ có thể giải quyết nhẹ nhàng mà không phải gặp biến cố gì.

"Rẹt rẹt...."

Tiếng dòng điện chuyển dịch đột nhiên vang lên, cô gái phụ trách quan sát ở bên kia bờ sông báo cáo:

"Mục tiêu sắp sửa đi ra khỏi biệt thự, tiến vào phạm vi ám sát."

Khổng Phong lập tức biến sắc, hắn ta nhanh chóng quay đầu nhìn về phía ngôi biệt tự đang nằm độc lập ở đằng kia.

Từ vị trí mà hắn ta đứng, có thể quan sát được vị trí của Dương Gian, đồng thời cũng có thể biết được kết quả của kế hoạch này có thành công hay không?"