Hắn tin tưởng, bên trong quỷ vực sẽ không chỉ có mỗi nhóm người Đồng Thiến còn sống nên con quỷ kia đang tập kích nhóm khác, nếu không con quỷ kia đã tấn công thêm lần nữa rồi.
Tiếng của hắn không quá lớn nhưng nó lại có thể vang rất xa trên con phố yên tĩnh, hắn tin tưởng toàn bộ người sống sót ẩn núp ở xung quanh sẽ nghe được.
Rất nhanh, Đồng Thiến đi ra từ một cửa hàng ở bên cạnh, mái tóc đã được buộc đuôi ngựa lại ở phía sau. Khi cô đi đến đây mái tóc đuôi ngựa đung đưa, cùng với bộ quần áo của cảnh sát khiến cho người ta cảm giác được cô đang đi rất hiên ngang, chỉ là khuôn mặt của cô không được tốt lắm.
"Tôi còn tưởng rằng câu nói lúc nãy của cậu chỉ là thuận miệng mà thôi, không nghĩ đến cậu sẽ có lòng tốt quay trở lại cứu đám người chúng tôi."
Dương Gian hạ kính xe xuống, nhìn cô ta và nói:
"Nếu cô chết ở trong thành phố Đại Xương, chỗ này lại nhiều thêm một con quỷ. Đến lúc đó tôi lại phải đi thu dọn cái cục nợ của cô, có phải là rối rắm, mệt mỏi hơn không."
Giờ phút này Đồng Thiến cũng không có tức giận, ngược lại cô biểu đạt lòng biết ơn với Dương Gian.
"Mặc kệ cậu nói như thế nào, cậu đã chịu quay lại đây để cứu chúng tôi, tôi phải cảm ơn cậu. Không phải cảm ơn vì mấy người sống sót kia mà còn có cả vì chính bản thân tôi."
Dương Gian hơi sững sờ một lát, sau đó bình tĩnh nói:
"Xem ra cô đã nhận thức được một số điều về hiện thực rồi, như vậy cũng tốt. Chuyện linh dị chính là thứ đào tạo cho cô trưởng thành nhanh nhất, không có thứ nào nhanh hơn nữa. Lần hành động lỗ mãng này của cô không phải nói là hoàn toàn không có thu hoạch."
Đồng Thiến nói:
"Cậu đừng có dùng giọng điệu lên mặt dạy đời người khác như vậy có được không?"
Dương Gian cười cười:
"Không phải lúc trước cô cũng như vậy à? Sao hiện tại lại trách tôi. Con người mà, trông những lúc lơ đãng, người ta luôn luôn biến thành loại ngươi mà bản thân ghét cay ghét đắng mà chính họ cũng không hề hay biết."
Trong lúc hai người đang đứng nói chuyện, ở sau lưng Đồng Thiến cũng liên tục xuất hiện những người sống sót.
Dương Gian nhìn vào thời gian đếm ngược ở trên điện thoại di động.
"Còn có một phát đồng hồ."
"Tất cả mọi người nhanh chóng tụ tập lại đây, chúng ta sẽ rời khỏi đây nhanh thôi."
Đồng Thiến chỉ huy mấy người kia, sau đó lại hỏi Dương Gian:
"Cậu định dùng cách gì để rời khỏi đây?"
Dương Gian nói:
"Đây là chuyện của tôi, cô không cần quan tâm nhiều như vậy làm gì, cô chỉ cần biết là tôi có thể mang mấy người ra khỏi đây là được rồi."
Đồng Thiến nhìn chằm chằm Dương Gian vài lần, mặc dù cô ta không tin tưởng vào nhân phẩm của Dương Gian lắm nhưng lại rất tin tưởng vào năng lực của hắn.
Không phải vị ngự quỷ nhân nào cũng dám đạp xe đạp đi loanh quanh ở trong quỷ vực. Điều này không chỉ dựa vào dũng khí mà còn phải có sự tự tin nhất định vào năng lực của bản thân nữa.
Dương Gian nhìn ở phía sau lưng của Đồng Thiến, hiện tại hắn chỉ thấy toàn bộ đám người còn hơn mười mấy người sống sót, không khỏi nhíu mày.
"Chỉ còn lại từng ấy người thôi sao? So với lúc trước thì thiếu đi rất nhiều rồi."
Đồng Thiến nói:
"Chỉ còn lại như vậy, đám người còn lại đều đã bỏ chạy hết cả rồi. Quỷ vực rất kỳ quái, lúc trước mới đi thẳng về phía trước, lúc sau quay lại thì con đường đã thay đổi mất rồi. Cho nên tôi đành bất lực mà thôi, không làm gì được, người sống sót chỉ có thể càng ngày càng ít."
Dương Gian nói:
"Không sao, điều đó không quan trọng lắm, chỉ cần cô còn sống là được."
Đồng Thiến hỏi:
"Ý của cậu là sao?"
Dương Gian nói:
"Nếu không thể cứu được một vị cảnh sát quốc tế nào ra ngoài thì nhiệm vụ lần này của tôi được coi như thất bại rồi. Tôi có thể cứu được bao nhiêu người sống sót thì phải coi duyên phận, may mắn của người đó nhưng phải có một vị cảnh sát phải còn sống."
Đồng Thiến vừa tức vừa giận:
"Cho nên tôi trở thành thẻ đánh bạc cho cuộc giao dịch lợi ích của cậu?"
Dương Gian nói:
"Không sai, mọi chuyện đúng là như vậy. Nhưng cô không cần phải tức giận như vậy đâu, người có giá trị cũng là một chuyện tốt, sợ nhất là ngay cả một chút giá trị mà cô còn không có, cô thử nhìn bọn họ mà xem."
Vừa nói Dương Gian vừa đưa tay chỉ chỉ về những người sống sót đang kinh ngạc, sợ hãi vì vô duyên vô cớ bị cuốn vào chuyện này.
Đồng Thiến nói:
"Vô tình, máu lạnh."
Dương Gian cười lạnh:
"Đây không phải là vô tình hay máu lạnh mà là sự lựa chọn lấy hay bỏ. Cũng giống như việc lần trước tôi bị cuốn vào bên trong chuyện linh dị vậy, không có ai đến cứu tôi hết, toàn bộ mọi thứ đều do tôi tự cứu lấy bản thân tôi mà thôi. Cô có biết vì sao tôi lại chần chừ không có tham gia khảo hạch để trở thành Cảnh sát Quốc tế không? Đó là vì tôi còn chưa chuẩn bị đầy đủ để gánh vác trách nhiệm về an toàn của một tòa thành thị. Dù sao đã có người phụ trách đến, có chuyện gì xảy ra người ta cũng sẽ hỏi han đến người phụ trách mà thôi, đến lúc đó có mấy người không muốn cứu nhưng tôi vẫn phải cứu. Thế nhưng, nếu tôi không trở thành Cảnh sát Quốc tế sẽ không cần phải gánh vác trách nhiệm này, nhờ đó tôi có thể tìm kiếm được một con đường nào đó có thể sống sót."
Đồng Thiến nói:
"Cậu có năng lực như vậy thì vì sao lại không muốn xuất ra thêm một chút sức lực? Cứu thêm một người cũng có ảnh hưởng gì đến cậu đâu."
Dương Gian phản bác lại:
"Mấy người tỷ phú triệu đô, tỷ đô có nhiều tiền như thế, vì cái gì hộ lại không phân cho tôi một ít đi? Mấy trăm, mấy ngàn vạn cũng được, chút đó có là gì so với bọn họ đâu."
Đồng Thiến cạn lời luôn với hắn, cô ta không biết phản bác lại câu nói này của hắn như thế nào cho đúng nữa.
Dương Gian nói tiếp:
"Nếu mọi người đã đến đông đủ rồi, chúng ta nên rời khỏi đây thôi. Nhưng mọi người nên ghi nhờ thật kỹ những kinh nghiệm quý giá này, nó sẽ có tác dụng rất lớn cho việc sống sót của quý vị."
Cũng may chuyện linh dị lần này là của quỷ gõ cửa, một con quỷ mà hắn tương đối quen thuộc. Nếu chuyện này mà là của một con quỷ khác, có lẽ Dương Gian phải xem xét lại một cách cẩn thận và kỹ lưỡng đã. Hắn sẽ không dám xông vào bên trong một cách lỗ mãng đâu, bời vì chuyện linh dị ở thôn Hoàng Cương đã cho hắn một bài học nhớ đời rồi.
"Chờ một chút, chờ tôi một chút, mấy cậu chờ tôi với."
Lúc này có một người phụ nữ trung niên, bà ta nghe Dương Gian bảo là chuẩn bị đi, vội vàng cõng một cái bao nhỏ lao ra từ trong cửa hàng ở bên cạnh.
Dương Gian nhíu mày:
"Hả?"
Đồng Thiến nói:
"Là người sống sót, tôi biết bà ta."
Dương Gian lập tức cầm lấy khẩu súng lục, duỗi ra cửa sổ xe, ngắm về phía bà ta.
Đồng Thiến biến sắc.
"Cậu làm cái gì vậy?"
Dương Gian nghiêm túc cảnh cáo người phụ nữ kia.
"Vứt bỏ thứ nằm ở sau lưng của bà đi, nếu tiếp tục đến gần tôi sẽ nổ súng ngay lập tức."
Đồng Thiến nói:
"Bà ta là người bình thường mà thôi, cậu đừng nên kích động quá như thế."
Dương Gian nói:
"Tôi biết bà ta là người bình thường nhưng thứ ở sau lưng bà ta lại không phải."
Thứ ở sau lưng?
Đồng Thiến nhìn sau lưng bà ta, thấy ở trên lưng là một cái túi lớn, bên trong có lẽ là những mặt hàng mà bà ta trộm được ở trong mấy cửa hàng xung quanh.
"Chỉ là một ít thuốc lá, quần áo mà thôi. Chắc là bà ta thấy không có người cho nên muốn trộm một ít mang về đây mà."
Dương Gian cười lạnh:
"Bên trong quỷ vực còn có mặt hàng buôn bán hay sao? Cô cho rằng chúng ta đang đi dạo trên được hay sao. Cô có thể thấy đó là mặt hàng buôn bán nhưng tôi thì không, tôi nhìn thấy bà ta đang cõng một con quỷ, nơi này lại sắp sửa có người phải chết."
Đồng Thiến kinh hãi, cô lập tức tiến lên trước ngăn cản.
"Mau chóng ném đi thứ ở phía sau lưng đi, nhanh lên."
Bà ta vừa chạy về phía này nhưng vẫn khư khư bảo vệ thứ ở sau lưng của bà ta. Đây chính là những thứ mà bà ta đã bất chấp nguy hiểm vơ vét từ mấy cửa hàng ở xung quanh, sao chỉ vì mấy câu nói bỏ là có thể bỏ được.
"Mấy người quá đáng vậy, đi mà cũng không chịu thông báo với tôi một câu. Mấy thứ này của tôi sẽ không ảnh hưởng chút nào đến mấy người đâu."
Dương Gian nói:
"Nếu bà băng qua vạch đường kia mà không có vứt đi thứ nằm trên lưng thì tôi sẽ nổ súng ngay lập tức."
"Mấy người có phải là cảnh sát không, sao mấy người lại dám nổ súng với một người dân lương thiện như tôi chứ. Đừng có làm tôi sợ, nhanh, tranh thủ lên đường đi, tôi sẽ đuổi kịp mấy cậu thôi."
Bà ta vẫn không chịu tin tưởng lời nói của Dương Gian, trái lại, bà ta còn thúc giục hắn tranh thủ thời gian xuất phát.
"Không còn cách nào nữa rồi."
Dương Gian đang chuẩn bị nổ súng bắn.
Thế nhưng, ngay lúc này, người đàn bà kia đột nhiên hét to một tiếng, cả người bà ta bị kéo lên khỏi mặt đất.
Không biết từ khi nào trên cổ bà ta đã xuất hiện một sợi dây, đầu kia của sợi dây được treo ở trên ngọn đèn đường. Thân thể bà ta giằng co, giãy dụa ở giữa không trung, khuôn mặt bà ta đỏ bừng vì ngộp thở.
Đồng Thiến giật mình.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy."
Sau một giây, có một người đàn ông đeo một chiếc khăn quàng cổ trên người, miệng ngậm điếu xì gà, người này thong thả đi ra từ bên trong một cửa hàng.
"Cậu chính là Dương Gian đúng không?"
Tròng mắt Dương Gian hơi híp, hắn lập tức cảnh giác.
"Trong quỷ vực vẫn còn có ngự quỷ nhân sống sót hay sao?"
Vương Nhạc hút xì gà, từ từ đi lại đây.
"Trước tiên tôi xin tự giới thiệu vê fbản thân, tôi tên là Vương Nhạc. Mặc dù chúng ta đều ở cùng một khu vực thành phố nhưng có lẽ đây chỉ là lần gặp mặt đầu tiên của chúng ta, đúng không nhỉ? Lúc trước tôi đã từng nghe qua tên tuổi của cảnh sát mắt quỷ Dương Gian, hôm nay hân hạnh có dịp được gặp mặt, đúng là anh hùng xuất thiếu niên, bội phục, bội phục."
Vương Nhạc?
Nghe người kia tự giới thiệu, Dương Gian lại cảm thấy cái tên này hơi quen quen.
À... Đây không phải là cái tên mà lúc trước Mã Hữu Tài đã nói với chính hắn hay sao. Lần trước hắn đến quẩy tung câu lạc bộ Tiểu Cường, khi đó hắn có tha mạng cho Mã Hữu Tài nên ông ta tiết lộ chuyện Vương Tiểu Cường có liên lạc qua với Vương Nhạc, chủ quán Bar Hoa Hồng.
Chẳng lẽ tên đó lại chính là người này?
Ánh mắt Dương Gian khẽ đảo.
"Xem ra cậu đúng là xui xẻo, bị cuốn vào bên trong chuyện linh dị này."
Ngọn nguồn xảy ra chuyện linh dị có lẽ cũng là ở trong quán Bar Hoa Hồng.
Chẳng lẽ hắn ta chính là một trong những người nằm trong danh bạ của Hác Thiểu Văn hay sao?
Vương Nhạc cầm lấy điếu xì gà, trong miệng thở ra một ngụm khói:
"Đúng là không may, làm sao ai có thể nghĩ ra được tai họa từ trên trời giáng xuống chứ. Tôi đang ngồi yên ổn ở trong cửa hàng của tôi để làm việc thì lại đụng phải chuyện linh dị. Có thể sóng sót từ trong tay lão quỷ đúng là không hề dễ dàng."
Dương Gian nói:
"Hiện tại cậu chỉ được xem như tạm thời sống sót mà thôi."
"Tôi biết nên tôi hi vọng cậu có thể giúp tôi một chút."
"Giúp chuyện gì vậy?"
Vương Nhạc nói:
"Thuận tay mang tôi một đoạn, giúp tôi thoát khỏi nơi này."
Dương Gian nói:
"Dựa vào cái gì mà tôi phải giúp cậu."
Mặc dù hắn khá chán ghét Đồng Thiến nhưng giữa hai bên lại không hề có mối ân oán nào, c có thể giúp một chút cũng được. Nhưng đít của tên Vương Nhạc này không được sạch sẽ, hiện tại người này là địch hay là bạn đối với hắn còn chưa thể biết, hắn có bị điên không mà lại đi cứu một kẻ địch chứ.
Vương Nhạc nói:
"Không vì cái gì hết, cậu giúp tôi thì tôi sẽ giúp lại cậu. Đây chính là một chuyện công bằng mà, chẳng lẽ cậu định cự tuyệt ý tốt của tôi hay sao? Cậu đã có khả năng rời khỏi đây, mang thêm một người hay ít đi một người cũng có phiền phức gì đâu."
Dương Gian đánh giá tên Vương Nhạc đang đứng trước mặt một cách kỹ càng.
Tuổi tác của người này không quá lớn chỉ khoảng tầm ba mươi mà thôi. Tuy nhiên cách ăn mặc của hắn ta lại rất giống với bọn lưu manh, hút xì gà, choàng khăn quàng cổ, lại khiến cho người ta cảm giác được hắn rất thành thục và trầm ổn. Có thể thấy được tên Vương Nhạc này đã trải qua không ít chuyện linh dị. Khí chất và cách thức suy nghĩ của hắn ta chính là được ma luyện từ những chuyện linh dị mà thành.
Hắn nhíu mày nhìn người đàn bà đang giãy dụa, bà ta bị treo trên ngọn đèn đường, đang chết dần.
Vương Nhạc lưu ý đến ánh mắt của Dương Gian, hắn ta lập tức mở miệng ra nói:
"Sao vậy? Không phải lúc nãy cậu muốn một súng bắn chết bà ta? Tôi đã giúp cậu xử lý chuyện này rồi, tiết kiệm cho cậu một viên đạn rồi, đây chính là một chuyện tốt, cậu không định trách tôi đó chứ?"
Dương Gian nói:
"Không, chỉ là tôi nhớ đến một việc mà thôi. Cái chết của ba người nhà Nghiêm Lực, thủ pháp giết người cũng tương tự như thế này. Ba người kia đều bị treo cổ cho đến chết, thi thể đã nằm hai ba ngày trong ngôi biệt thự kia rồi, giòi bọ cũng đã xuất hiện... chuyện đó có phải do anh làm không?"
Vậy mà hắn ta lại không để ý bỏ qua một chi tiết quan trọng như thế này.
Lúc còn sống Nghiêm Lực đã từng hợp tác qua với Dương Gian, hai người đã liên thủ cùng xử lý qua một chuyện linh dị, đã hợp tác qua rồi, khả năng hai người là bạn bè của nhau sẽ là rất lớn.
Dương Gian nhìn chằm chằm vào hắn ta và nói:
"Sao anh không nói lời nào? Như thế cậu chính là thủ phạm của chuyện đó rồi. Thật sự là ác độc, giết người diệt khẩu, không lưu lại người sống, ngay cả trẻ con cũng không tha."
Sắc mặt Vương Nhạc hơi thay đổi, hắn ta nói:
"Chuyện đó tôi cũng chỉ bất đắc dĩ mà thôi, có người ép tôi phải ra tay, tôi lại không có cách nào để từ chối. Nếu cậu muốn tìm người gây phiền phức thì nên tìm tên đầu sỏ của chuyện này là Triệu Khai Minh ấy, là tên kia ép tôi phải ra tay, chứ ban đầu tôi có biết chuyện này đâu."
Dương Gian cười lạnh:
"Nhưng không phải là chính tay anh đã động thủ, hiện tại anh lại muốn đẩy trách nhiệm lên đầu của Triệu Khai Minh là sao? Anh có dám nói là Triệu Khai Minh không cho cậu chỗ tốt gì ở trong chuyện này hay sao?"
"Đây là chuyện khác, tôi cũng chỉ bị Triệu Khai Minh tính kế. Hắn ta muốn lợi dụng tôi, muốn dùng thân phận trung gian của tôi để giải quyết Nghiêm Lực, khiến cậu nghi ngờ câu lạc bộ Tiểu Cường. Từ đó dẫn đến tránh chấp, xích mích giữa hai bên, khiến cho cả hai phải đánh nhau người sống ta chết. Trước khi chuyện linh dị này xảy ra, hắn ta còn tìm đến tôi, muốn tôi liên thủ với liên thủ với Vương Tiểu Cường để đối phó cậu. Chỉ là, chuyện này xảy ra không đúng dịp nên chuyện đó đã không thành. Thế nhưng hiện tại có lẽ Triệu Khai Minh đã chết, tôi sẽ không còn bị hắn ta ép buộc làm việc nữa. Nếu cậu dẫn tôi ra khỏi đây, tôi sẽ giúp cậu đối phó với Vương Tiểu Cường."
Dương Gian nói:
"Anh có ngây thơ quá không vậy, đầu tiên cậu đối phó với Nghiêm Lực, sau đó lại đáp ứng Triệu Khai Minh đối phó với tôi, hiện tại anh lại muốn tôi cứu anh? Trong đầu anh nghĩ gì vậy hay anh tưởng tôi bị ngu."
"Cậu cứu tôi chỉ là hành động tiện tay đối với cậu, chẳng có điều gì xấu cả. Mà đám người câu lạc bộ Tiểu Cường chẳng mấy chốc sẽ tìm đến cậu. Nếu cậu không có người giúp đỡ, khả năng cậu chết trong tay đám người kia là rất lớn. Mặc dù cậu đã giết không ít ngự quỷ nhân của câu lạc bộ Tiểu Cường nhưng vẫn còn sót một tên rất lợi hại, tên này tên là Diệp Phong, ngự quỷ nhân khống chế hai con lệ quỷ, phần thắng của cậu không lớn khi đối phó với hắn ta."
Tròng mắt Dương Gian hơi híp, đồng thời hắn cũng hơi kinh hãi ở trong lòng.
"Phần thắng không lớn, không có nghĩa là không thể thắng, đúng không? Nói theo cách khác thì điều đó cũng có nghĩa là bọn họ không nắm chắc việc có đánh thắng tôi hay khôn nên Triệu Khai Minh mới tìm đến cậu để hợp tác. Hắn ta muốn cậu liên thủ với đám người cậu lạc bộ Tiểu Cường để tiêu diệt tôi."
Tên Triệu Khai Minh này đúng là ngoan độc, kế sách của tên này đúng là cực hay.
Vương Nhạc rít một hơi xì gà, chân thành nói:
"Không tệ, mọi chuyện đúng như suy đoán của cậu, có điều lại xuất hiện biến cố, tôi cũng không có ý định giúp đỡ Vương Tiểu Cường, chỉ cần dẫn tôi ra khỏi đây, tôi sẽ giúp cậu đối phó với bọn họ. Sau khi diệt trừ được câu lạc bộ Tiểu Cường, Triệu Khai Minh cũng đã chết, như vậy vị Cảnh sát Quốc tế tiếp theo của thành phố Đại Xương sẽ là của cậu, đến lúc đó trong cái thành phố này cậu nói cái gì mà không được. Chuyện này không có chỗ xấu nào, dù sao đây cũng là chuyện cả hai cùng có lợi."
Dương Gian nói:
"Sợ rằng cái cả hai cùng có lợi kia chỉ đúng với mỗi bản thân anh thôi, đúng không? Anh vừa có thể sống, còn tránh thoát được sự điều khiển của bọn họ, lại còn có thể loại trừ địch ý của tôi đối với anh nữa. Kế của anh đúng là cực kỳ hay, một mũi tên trúng ba con chim."
Vương Nhạc nói:
"Hợp tác mới có lợi mà thôi. Đối với loại người như chúng ta, chỉ cần sống sót là đủ, sống sót là điều quan trọng nhất, còn lại không đáng giá nhắc đến. Hơn nữa, có chuyện linh dị nào mà không có người chết cơ chứ. Hôm nay ở đây chết mất mấy trăm, ngày mai ở chỗ khác lại chết thêm mấy chục. Trên thế giới lúc nào cũng có người bị chết vì chuyện linh dị, đúng là tôi đã giết ba người nhà của Nghiêm Lực, thế nhưng chuyện này lại không có ảnh hưởng gì đến cậu. Mục đích của Triệu Khai Minh khi ép tôi giết người chính là muốn kéo tôi vào vũng nước đục. Hiện tại mọi chuyện đã rõ ràng rồi, chỉ cần cậu gật đầu một cái, mọi việc sẽ được giải quyết ổn thỏa, tất cả ân oán đều xóa bỏ."
Giờ phút này Dương Gian đẩy cửa xe đi xuống:
"Nhưng nếu như tôi không muốn vậy thì sao?"
Vương Nhạc hơi lặng người một chút, sau đó nhíu mày suy tư. Hắn ta cảm thấy chỉ bằng lý do đó thôi là hắn ta đã có thể thuyết phục được Dương Gian rồi. Dù sao giữa hai người cũng chưa xảy ra chuyện gì để gọi là xung đột trực tiếp đến mức gọi là kẻ thù không đội trời chung. Cho nên hắn ta không hiểu được vì cái gì mà Dương Gian lại không chịu đồng ý với ý kiến của hắn ta.
Vương Nhạc nói:
"Nếu cậu không chịu hợp tác, tôi vẫn có cách để rời khỏi đây mà thôi, chỉ là cái giá của chuyện này có hơi lớn một chút. Nhưng sau khi tôi ra khỏi đây, chắc chắn tôi sẽ hợp tác với Vương Tiểu Cường, chuyện này đối với cậu mà nói thì đó chính là một tin dữ, tôi hi vọng cậu suy nghĩ cho kỹ một chút... Hơn nữa, tôi khuyên cậu nên từ bỏ ý định đánh nhau với tôi ở chỗ này, nếu một trong hai người chúng ta xảy ra chuyện ở chỗ này, lệ quỷ sẽ khôi phục lại, khi đó đối với người còn lại sẽ không có lợi."
Giữa ngự quỷ nhân cũng có không ít những cuộc tranh đấu với nhau nhưng rất ít khi xảy ra án mạng, bởi vì thứ sau khi chết đáng sợ gấp chục lần.
Hắn ta không muốn đồng quy vu tận với Triệu Khai Minh nên mới đáp ứng yêu cầu của tên kia. Đồng thời hiện tại hắn ta cũng không muốn cá chết lưới rách với Dương Gian nên mới chọn hòa giải.
Nếu như cả hai đánh nhau đều sẽ thiệt thòi, chỉ hợp tác với nhau thì mới gọi là tốt.
Dù sao loại người như bọn họ sẽ tiêu hao sinh mạng khi sử dụng lực lượng lệ quỷ, cho dù là người đã khống chế hai con lệ quỷ như Dương Gian cũng giống vậy.
Dương Gian nói:
"Cậu nói rất có đạo lý nhưng cái mà tôi không thích nhất lại chính là giảng đạo lý với người khác. Cậu đã giết một nhà ba người của Nghiêm Lực. Còn định hợp tác cùng Triệu Khai Minh để đối phó tôi. Nếu không phải chuyện linh dị của quỷ gõ cửa xảy ra khiến mấy người bị cuốn vào trong, có lẽ là đến chết tôi cũng không thể hiểu được là tôi chết như thế nào. Cho nên...."
"Nếu vậy cậu định làm gì đây?"
Vương Nhạc bắt đầu cảnh giác hơn, hắn ta không tiếp tục bước về phía trước nữa. Mà hắn ta luôn luôn chú ý đến mắt quỷ của Dương Gian, đồng thời để mắt đến cả cái bóng quỷ màu đen ở dưới chân của hắn.
Hắn ta biết được một số thông tin của Dương Gian, cũng hiểu được một ít về hai con quỷ mà Dương Gian đang khống chế nhưng hắn ta lại không biết nhiều.
Dương Gian nhìn về phía Đồng Thiến đang đứng ở bên cạnh, sau đó từ tốn nói:
"Đương nhiên tôi muốn nhân cơ hội này ra tay giết chết anh. Sau khi giết được cậu rồi, chuyện của câu lạc bộ Tiểu Cường cũng không còn đáng lo ngại nữa. Giữa chúng ta chỉ là năm năm mà thôi, nếu như bên anh nhiều ra thêm một người thì có lẽ tôi còn kiêng kỵ một chút. Huống hồ bên tôi còn có người trợ giúp."
Đồng Thiến biến sắc:
"Mặc dù tôi không biết chuyện gì đã xảy ra ở trong thành phố Đại Xương nhưng tôi thấy người kia nói đúng. Nếu lúc này đánh nhau sẽ không hề tốt, hiện tại chúng ta còn đang ở bên trong quỷ vực, con quỷ kia có thể xuất hiện bất cứ khi nào."
Dương Gian nói:
"Ý của cô là sao? Cô không chịu giúp đỡ tôi hay sao vậy? Nếu tên này không chết thì tôi sẽ không giúp các người rời khỏi đây."
Ép buộc.
Đây rõ ràng là hắn đang dùng tính mạng của những người sống sót kia để ép buộc cô ta đồng ý.
Đồng Thiến chỉ còn cách đáp ứng.
"Được rồi, tôi sẽ giúp cậu."
Mặc dù Đồng Thiến không muốn nhưng mọi chuyện cũng đã phơi bày rõ ràng rồi, tên ngự quỷ nhân gọi là Vương Nhạc này chính là một kẻ giết người vô pháp vô thiên."