Đương nhiên là Trương Hiển Quý đang muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.
Nếu không nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của sao ông ta và Dương Gian lại phải khổ cực đi thiết lập cục diện này chứ. Hơn nữa Dương Gian lại còn phí mất một lần sử dụng quỷ vực nữa.
Tổng giám đốc Tần nói với giọng điệu cầu xin:
"Tổng giám đốc Trương, chuyện gì thì chờ chúng tôi đi khỏi chỗ quỷ quái này đã, được không? Coi như tôi cầu xin ông, ông để cho cậu Dương Gian kia đến cứu tôi, chỉ cần tôi bình an thì chuyện gì đều cũng sẽ nói được thôi."
Trương Hiển Quý làm bộ muốn cúp điện thoại.
"Chuyện này không được, có một số chuyện vẫn nên bàn bạc kỹ trước rồi hãy làm. Nếu như tổng giám đốc Tần không có thành ý thì thôi vậy, tôi cúp máy đây, hi vọng ông có thể bình an, lần sau chúng ta lại nói chuyện sau."
Tổng giám đốc Tần vội vàng nói:
"Chờ, chờ một chút, chuyện gì cũng từ từ nói, từ từ nói, thương lượng được mà, đừng có cúp điện thoại."
Trương Hiển Quý nói:
"Như vậy ý của tổng giám đốc Tần cùng tổng giám đốc Tiền là như thế nào? Bán hay không bán đây?"
Tổng giám đốc Tần nói:
"Thế nhưng, dù chúng tôi có bán tổng giám đốc Trương cũng có ăn nổi đâu. Tình trạng tiền tài của tổng giám đốc Trương tôi vẫn hiểu mà, đa số đều đã bị đầu tư vào trong đất đai hét cả rồi, hiện tại nhà cửa còn chưa có bán được, như vậy ông lấy đâu ra tiền mà mua."
Trương Hiển Quý nói:
"À, cái đó thì còn phải xem thành ý của tổng giám đốc Tần, chỉ cần tổng giám đốc Tần muốn thì tôi có thể mua được mà, cứ giá thấp mà bán cho tôi là được."
"Ông định ra giá bao nhiêu?"
Trương Hiển Quý nói:
"Một tỷ."
Tổng giám đốc Tần tức giận chửi ầm lên:
"Một tỷ mà đã muốn mua toàn bộ số nhà của tôi trong tiểu khu, Trương Hiển Quý, sao ông không cướp luôn đi. Chỗ này tôi cũng đã đầu tư vào 6 7 ức rồi."
Trương Hiển Quý nói:
"Ông đừng hiểu lầm, một tỷ mà tôi nói ở đây không phải dùng để mua mấy căn nhà của ông đâu, mà là của cả tổng giám đốc Tiền nữa đấy. Tổng giám đốc Tần, tôi ra giá một tỷ để mua cả hai phần của hai người. Mặc dù hai ông sẽ chịu thiệt thòi một chút với cái giá này nhưng đó đã là cái giá hợp lý nhất rồi. Dù sao hiện tại đã có quỷ xuất hiện ở trong công trường, tôi đang để cho Dương Gian kiểm tra. Nếu chuyện đó là thật thì giá phòng ở đây sẽ không đáng một đồng, còn nếu là giả thì mọi chuyện vẫn tốt đẹp như cũ. Cho nên việc này của tôi cũng là đang bất chấp nguy hiểm mà đánh cược một lần. Không biết hai vị có chịu buông tay hay không?"
Tổng giám đốc Tần đang muốn mở miệng từ chối, lời vừa rồi của Trương Hiển Quý lại như một lời cảnh tỉnh ông ta.
Đúng, Trương Hiển Quý nói đúng.
Nếu dựa theo giá thị trường mà tính thì hai người bọn họ sẽ chịu thiệt thòi khi bán với cái giá đó.
Nhưng một khi xuất hiện quỷ ở trong đấy thì còn ai ngu mà đi mua nhà chứ. Khi đó giá nhà ở đây còn lại bao nhiêu chứ, hiện tại ông ta dùng một tỷ bán hết cho Trương Hiển Quý, nhanh chóng thoát khỏi đây, chuyện này cũng không phải là chuyện xấu?
Hiện tại Trương Hiển Quý còn không xác định được ở nơi này đã có quỷ thật sự hay chưa nhưng ông ta thì đã xác định được chỗ này chắc chắn có quỷ.
Nghĩ đến đây, tổng giám đốc Tần cảm thấy chuyện này không phải là không được.
Ngay khi ông ta đang gọi điện thoại, bên ngoài thang máy lại xuất hiện tiếng bước chân, hơn nữa lại còn gần trong gang tấc. Từ tiếng bước chân, và vị trí đứng của nó lúc nãy thì mấy người có thế đoán ra được hiện tại nó đã cách đám người không đến 3 mét, thậm chí còn có thể ngắn hơn nữa.
Tổng giám đốc Tiền thúc giục nói:
"Tổng giám đốc Tần, bán hay là không? Ông quyết định nhanh nhanh một chút, để Trương Hiển Quý phái người tới cứu chúng ta nữa."
Tổng giám đốc Tần vừa sợ vừa giận:
"Không phải tôi đang bàn bạc với Trương Hiển Quý hay sao? Mẹ kiếp, tên Trương Hiển Quý này đúng là, ông ta dám nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của. Lúc này ông ta lại muốn thu mua phần của chúng ta trong dự án, hơn nữa còn để cho chúng ta đóng gói lại toàn bộ và bán cho ông ta với cái giá một tỷ. Tên gia hỏa đáng chết, ông ta biết chọn thời điểm đấy chứ."
Hiện tại ông ta cũng bắt đầu nghi ngờ có phải là do tên Trương Hiển Quý kia đang sắp xếp để dựng lên chuyện này hay không nữa.
Cũng đúng, bọn họ chỉ mới tiếp xúc với những chuyện này lần đầu mà thôi, hơn nữa lại trùng hợp như thế thì sao lại không nghĩ đến chuyện có người khác đứng ở phái sau thao túng chứ mhưng không đợi cho ông ta nói ra suy nghĩ của ông ta.
Đột nhiên có một người bảo tiêu đang đứng canh ở trước cửa thang máy lảo đảo một vài cái rồi ngã xuống đất.
Người bảo tiêu kia hét lên trong sợ hãi.
"Cứu, cứu mạng."
Mọi người vội vàng nhìn lại, chỉ thấy có một bóng dáng gì đó ở trong bóng tối đang lôi kéo người bảo tiêu này vào trong màn đêm, trong một cái nháy mắt, người bảo tiêu kia đã biến mất. Âm thanh kia cũng không vang lên nữa, xung quanh lại chìm vào một sự yên tĩnh lạ thường, một sự yên tĩnh chết chóc. Ngay cả âm thanh bước đi khỏi đây của thứ kia cũng không có.
Vốn dĩ tổng giám đốc Tiền chính là một người nhát gan, sao ông ta có thể chịu đựng được cảnh tượng này chứ. Sau khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, giờ Trương Hiển Quý có mua bao nhiêu tiền ông ta đều bán hết.
"Mau, mau nói với Trương Hiển Quý tôi đáp ứng, tôi đồng ý bán cho ông ta, chỉ cần ông ta cứu chúng ta ra khỏi đây thì tôi bán nhà của tôi cho ông ta, bán hết."
Chỉ cần ông ta có thể bình an vô sự thì điều kiện gì ông ta cũng có thể đáp ứng hết.
Thế nhưng giờ này khắc này, Dương Gian đang khống chế quỷ vực, đột nhiên lại nhận được một cú điện thoại.
Là cuộc gọi gọi cho điện thoại di động vệ tinh.
Dương Gian nhíu nhíu mày, hắn khá là phản cảm khi có người quấy rầy bản thân vào lúc này.
"Alo, là ai vậy?"
Ở đầu đây điện thoại bên kia truyền đến một giọng nói quen thuộc.
"Là Dương Gian phải không? Tôi đây, tôi là liên lạc viên của cậu, Lưu Tiểu Vũ đây."
Dương Gian nói:
"Có chuyện gì thế? Hiện tại tôi đang bận bịu một chút không tiện nghe máy cho lắm."
Lưu Tiểu Vũ nói:
"Là xảy ra chuyện khẩn cấp, có chuyện linh dị xuất hiện ở trong thành phố Đại Xương. Chúng tôi đã xác nhận rồi, chuyện linh dị này là chuyện linh dị của quỷ gõ cửa mà trước đó cậu đã từng gặp. Hiện tại đang cần sự giúp đỡ của cậu, hi vọng cậu có thể nhanh chóng chạy đến để cứu trợ, vị trí xảy ra chuyện là ở quán Bar Hoa Hồng, đường Thắng Lợi."
Dương Gian nói:
"Chờ, chờ một lát. Không phải chuyện linh dị ở trong thành phố Đại Xương đều là do Triệu Khai Minh phụ trách hay sao? Lúc nào nó lại chạy lên đầu của tôi thế này."
Lưu Tiểu Vũ nói:
"Hiện tại Triệu Khai Minh cũng đã bị cuốn vào bên trong chuyện linh dị, tình huống nguy kịch. Hiện tại anh ta đã bị mất liên hệ, liên lạc viên của anh ta cũng không thể xác định nổi là anh ta còn sống hay đã chết. Tôi chỉ có thể giao chuyện này cho cậu xử lý mà thôi, dù sao cậu cũng đã từng có kinh nghiệm tiếp xúc với quỷ gõ cửa."
Triệu Khai Minh đã bị cuốn vào chuyện linh dị của quỷ gõ cửa?
Nghe Lưu Tiểu Vũ nói như thế, Dương Gian lập tức ý thức được mọi chuyện hiện tại là như thế nào.
Hắn đã mời được ông lão kia đến để thăm hỏi sức khỏe cho Triệu Khai Minh.
Hành động dùng điện thoại để phát tán lời nguyền của hắn đã có tác dụng.
Nghĩ đến đây, khóe miệng của hắn lộ ra vẻ tươi cười, hôm nay đúng là Song Hỉ Lâm Môn, chẳng những mò được món hời lớn, còn thuận tay hại chết một tên đáng ghét.
Chờ chút, lúc này hắn còn chưa thể xác định được tên Triệu Khai Minh kia đã chết hay là chưa.
Dương Gian nghiêm túc nói:
"Thật sự xin lỗi, mặc dù tôi đã có kinh nghiệm sống sót qua chuyện linh dị của quỷ gõ cửa nhưng đối với cấp bậc của chuyện linh dị này, tôi chỉ biết nó là một tồn tại ở cấp bậc khó giải."
Lời nói này của hắn cũng không có phải là lời nói dối, chuyện của quỷ gõ cửa đúng thật là rất khó giải.
Một khi đi vào bên trong quỷ vực của ông lão kia, chẳng những phải đối mặt với ông lão, lúc nào cũng phải sẵn sàng chống lại đám quỷ nô xuất hiện liên tục, bất cứ khi nào ở trong quỷ vực, điều quan trọng nhất là ngự quỷ nhân bình thường sẽ không thể nào đi ra khỏi quỷ vực được.
Bọn họ sẽ bị mài chết ở bên trong.
Lưu Tiểu Vũ nói:
"Hiện tại không phải là lúc đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, Triệu Khai Minh đã không rõ sống chết. Một vụ tai nạn bởi chuyện linh dị đang xảy ra ở trong thành phố Đại Xương, cậu vốn là Cảnh sát Quốc tế dự bị, ở những lúc như thế này cậu không gánh trách nhiệm thì ai gánh."
Dương Gian nói:
"Đây không phải là chuyện tôi có trách nhiệm hay không có trách nhiệm mà là tôi không muốn đi chịu chết. Tổng bộ đã phân loại chuyện linh dị của quỷ gõ cửa là chuyện linh dị cấp A, như vậy tổng bộ đã hiểu được mức độ khủng bố của thứ kia rồi mà. Lúc trước tôi xử lý chuyện linh dị ở thôn Hoàng Cương cũng chỉ là chuyện linh dị cấp B mà thôi. Đừng nói là phái tôi đi xử lý chuyện linh dị của quỷ gõ cửa, mà cho dù tổng bộ có phái cả chục ngự quỷ nhân đến đó thì cũng phải chịu chết. Chuyện này không phải do số lượng ngự quỷ nhân ít hay nhiều, mà do cấp độ khủng bố quá chênh lệch, tôi từ chối tiếp nhận nhiệm vụ này."
"Với lại, Lưu Tiểu Vũ, tôi phải nghiêm túc nhắc nhở cô một vấn đề. Hiện tại tôi vẫn chưa trở thành Cảnh sát Quốc tế chính thức, chờ khi nào tôi tiếp nhận chức vụ thì tôi mới phải gánh chịu trách nhiệm này, còn hiện tại thì tôi từ chối."
Nhất thời Lưu Tiểu Vũ cảm thấy khó thở nhưng cô lại không tìm ra được lý do gì để thuyết phục Dương Gian.
"Cậu..."
Nếu chuyện linh dị này thật sự là khó giải thì việc Dương Gian đi qua đó chẳng khác nào tìm chết.
Còn nếu Dương Gian có thể giải quyết chuyện này mà lại không muốn đi, thì cô lại là người bực mình.
"Cậu đang cố ý kéo dài thời gian không chịu tham gia khảo hạch của Cảnh sát Quốc tế, không chịu trở thành cảnh sát chính thức, có phải là không muốn tiếp nhận nhiệm vụ hay không?"
Dương Gian nói:
"Tôi không tiếp nhận nhiệm vụ nhưng tôi có hưởng được đặc quyền, đãi ngộ gì không, không phải chuyện này là đương nhiên à? Ngược lại tôi còn giúp thành phố Đại Xương xử lý không ít vụ, nào là chuyện linh dị ở trong siêu thị, nào là chuyện linh dị ở thôn Hoàng Cương. Đây chính là chuyện rõ như ban ngày rồi, tôi lại muốn hỏi cô xem, tên Triệu Khai Minh kia đã làm được cái gì, giải quyết được mấy chuyện linh dị? Cô đừng có bảo với tôi là cách ly cũng được xem như giải quyết nhé. Cô làm việc gì thì cũng nên công bằng, chín chắn hơn một chút. Tôi đã đã không thoải mái vì chuyện thay đổi hồ sơ lần trước, hiện tại nếu cô cứ giữ vững thái độ phục vụ như vậy nữa thì tôi cảm thấy bản thân tôi phải yêu cầu Triệu Kiến Quốc đổi cho tôi một liên lạc viên khác."
Trong phòng liên lạc, Triệu Kiến Quốc chú ý đến tâm trạng của Lưu Tiểu Vũ, hắn ta trực tiếp lấy điện thoại và nói:
"Dương Gian, hẳn là cậu đã ý thức được tầm quan trọng của chuyện này, tôi mong cậu vẫn lấy đại cục làm trọng."
"Hiện tại tôi đang xử lý một chuyện linh dị khác, không thể thoát thân được, có một con quỷ đang ở bên cạnh tôi, chẳng lẽ ông muốn tôi mang theo con quỷ này đí tìm một con quỷ khác? Có phải ông đang cảm thấy tôi sống hơi lâu không? Làm vậy để chết cho nhanh à. Tôi hi vọng ông sẽ coi trọng sinh mạng của tôi một chút."
Dương Gian nói dối nhưng thật ra cũng không hẳn là nói dối.
Hiện tại hắn đang xử lý chuyện linh dị, chỉ là một chuyện linh dị tương đối nhỏ mà thôi.
Triệu Kiến Quốc
"Thì ra là cậu đang xử lý chuyện linh dị, tôi hiểu rồi, vậy để tôi điều động cảnh sát khác đến để trợ giúp, cậu có thể cung cấp cho tôi một vài thông tin nào có tác dụng hay không?"
Dương Gian bình tĩnh nói:
"Tốt nhất ông đừng có phái người đi vào trợ giúp, đi vào bên trong quỷ vực của quỷ gõ cửa, ai vào cũng đều phải chết. Gợi ý lớn nhất, quan trọng nhất của tôi chính là ông đừng có quản chuyện này. Ông nên nhớ Chu Chính đã chết ở trường trung học phổ thông số 7, chết trong quỷ vực của con quỷ này."
"Tôi biết rồi, cảm ơn gợi ý của cậu."
Triệu Kiến Quốc nhanh chóng cúp điện thoại.
Lưu Tiểu Vũ nói:
"Đội trưởng, Dương Gian từ chối giúp đỡ, chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Triệu Kiến Quốc trầm ngâm:
"Cậu ta đã sống sót từ trong chuyện linh dị của quỷ gõ cửa, việc trong lòng cậu ta lưu lại bóng mờ cũng là chuyện bình thường. Cho nên cậu ta sẽ không muốn đối mặt với nó mà cậu ta cũng nói đúng, chuyện này không phải là chuyện mà cảnh sát tầm thường có thể tham dự vào. Tùy tiện vào trong đó chỉ có chết mà thôi, chúng ta không thể dùng giọng điệu hùng hổ kia để ép buộc, dọa nạt người khác, bắt người khác phải tham gia vào. Vì thế thái độ hôm nay của cô là không đúng, chúng ta chỉ ngồi ở bên trong phòng làm việc, bọn họ lại đối mặt với lệ quỷ, nếu nhiệm vụ có thất bại thì chúng ta không có chuyện gì nhưng bọn họ lại có khả năng mất mạng. Loại áp lực đó là thứ mà chúng ta không thể trải nghiệm qua."
Sắc mặt Lưu Tiểu Vũ hơi đổi một chút, cô vội vàng giải thích.
"Đội.. đội trưởng, đây là do tôi lo lắng cho thành phố Đại Xương mà thôi, đây là một chuyện linh dị cấp tai nạn đang xảy ra ở trong trung tâm thành phố. Hậu quả của nó sẽ rất là kinh khủng, nếu con quỷ kia ở lại thành phố Đại Xương một thời gian mà nói, thành phố Đại Xương rất có thể sẽ bị thất thủ. Chuyện này khác xa những chuyện linh dị cũ."
Triệu Kiến Quốc:
"Cho nên cô liền yêu cầu loạn như vậy hay sao? Tính cách của Dương Gian như thế nào? Cái đó không phải là cô không biết, nếu cô áp dụng cái đó với Chu Chính mà nói, chuyện này còn có chút tác dụng nhưng nếu cô áp dụng cho Dương Gian thì lại hoàn toàn sai. Cô tự mà kiểm điểm lại bản thân đi. Nếu là liên lạc viên khác, với những sai lầm kiểu này tôi đã để cho bọn họ từ chức rồi. Nhưng đối với cô thì đây là lần cuối cùng tôi tha thứ cho cô, Dương Gian nói đúng, cô làm việc này hơi lâu cho nên đã hình thành một thói quen rồi, cô cần phải sửa đổi lại."
"Được rồi, cô thử kiểm tra xem mấy thành thị ở xung quanh thành phố Đại Xương, có cảnh sát nào đang rảnh rồi thì sắp xếp trực thăng đến tiếp ứng bọn họ, hi vọng bọn họ sẽ chạy đến đây thật nhanh, để giúp đỡ thành phố Đại Xương."