Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 2114: Quỷ Họa



Những người khác thấy cảnh này thì đều sững sờ, đồng thời cảm thấy mình sắp xong đời rồi.

Vốn tưởng chuyện này chỉ một chuyện nhỏ, bịp bợm cho qua chuyện là xong. Không ngờ lại tới mức hãm hại người thân của đội trưởng, cướp đoạt tài nguyên chiến lược, dù là tội nào đi chăng nữa thì cũng đều bị bắn chết.

Thế nhưng khiến họ cảm thấy tuyệt vọng nhất chính, dường như bản thân họ là gây án tập thể.

Dương Gian không nhìn Cao Minh rời đi, ánh mắt của hắn lướt qua những người kia.

Mấy người trước đó mở miệng nói giúp Vạn Hạo đều run lẩy bẩy, tay chân mềm nhũn, cả người đổ đầy mồ hôi lạnh.

Vì hiện tại tất cả đều đã phạm tội gây án tập thể.

Mà nguyên nhân là vì họ nhiều lời, tự dưng lại đi bênh vực tên Vạn Hạo kia.

Bây giờ muốn phủ nhận thì cũng đã muộn, vì gần đây có gắn camera, chứng cứ đều đã bị ghi lại rồi, không thể cãi được.

Thậm chí họ tin rằng cho dù không có chứng cứ, thì cũng có người tạo ra chứng cứ giả để xử lý họ.

Sau đêm này, có lẽ sẽ có rất nhiều người biến mất, có thể họ sẽ không chết, nhưng sẽ không bao giờ xuất hiện trên xã hội nữa, quãng đời còn lại phải sống trong hối hận và đau đớn.

Dương Gian không nói nhiều nữa, hắn không có hứng thú tiếp tục xử lý mấy người còn lại, vì hắn biết sẽ có người thay hắn xử lý tất cả, mấy ngày nữa hắn nghe ngóng chút báo cáo từ phía Lưu Tiểu Vũ là được.

Hắn tin rằng bài báo cáo kia sẽ làm hắn hài lòng.

"Chuyển sang nơi khác ở đi, cậu không thích hợp ở chỗ này."

Dương Gian đi tới, bế Miêu Tiểu Thiện lên, sau đó lại biến mất.

Đồng thời Lưu Tử và Tôn Vu Giai cũng biến mất theo.

Hai người này là bạn bè của Miêu Tiểu Thiện, hắn cảm thấy không thể mặc kệ họ được.

Dương Gian cũng không dẫn Miêu Tiểu Thiện và hai người bạn của cô ấy rời khỏi thành phố, dù sao họ còn phải học hành, hơn nữa thành phố này vẫn rất an toàn, ở chỗ này học tập, sinh hoạt, thậm chí là làm việc đều được đảm bảo an toàn.

Chuyện vừa mới xảy ra bên trong tòa nhà kia cũng không phải là sự kiện linh dị.

Mà là có người mượn sức mạnh linh dị để giết người.

Có điều hắn không để tâm đến điều đó, vì sự kiện linh dị này không quá ồn ào, cũng không nguy hiểm lắm, để người phụ trách tên Cao Minh kia đi xử lý là được rồi.

Một lát sau, hắn xuất hiện ở một biệt thự xa hoa trong tiểu khu cách đó không xa.

Miêu Tiểu Thiện đã quen với việc đột nhiên thay đổi vị trí, cô biết đây là một loại sức mạnh linh dị của Dương Gian, gọi là quỷ vực.

Tuy nhiên Lưu Tử và Tôn Vu Giai thì vô cùng kinh ngạc.

"Tớ có một căn biệt thự ở đây. Nếu sau này mọi người học ở thành phố này thì đến đây ở."

Dương Gian nói.

Lúc này Lưu Tử mới quan sát xung quanh, cô nhận ra chỗ này, đây là một khu biệt thự cao cấp rất nổi tiếng. Mỗi một căn biệt thự đều có giá trị từ 100 triệu trở lên, người sống ở khu này không phú thì quý, hơn nữa vì số lượng biệt thự có hạn nên cho dù có tiền cũng chưa chắc đã mua được.

Nhưng lúc nghĩ đến Dương Gian thì cô cảm thấy tất cả những chuyện này đều hợp tình hợp lý.

Một nhân vật như vậy, chắc hẳn có giá trị không hề tầm thường. Hắn có một căn biệt thự như vậy thì cũng không có gì là lạ.

"Cũng lâu rồi tớ không đến đây, bên trong có lẽ hơi bẩn, tớ cần đi dọn dẹp một chút, mọi người đứng ở đây đợi tớ vài phút."

Dương Gian nói xong thì đặt Miêu Tiểu Thiện xuống.

Miêu Tiểu Thiện nhìn Dương Gian, lại nhìn căn biệt thự một lúc thì phát hiện toàn bộ cửa sổ bên trong căn biệt thự này đều được bịt kín, không hề có một khe hở nào, đây là có lẽ một căn mật thất khổng lồ.

Trong lòng cô thầm hiểu “căn nhà này hơi bẩn” là có ý gì.

"Chú ý một chút."

Miêu Tiểu Thiện nhẹ giọng nói.

Dương Gian gật đầu, đi tới trước cổng căn biệt thự, không cần dùng đến chìa khóa, bóng đen ở dưới chân chỉ lắc lư mấy cái, cổng biệt thự lập tức mở ra.

Bên trong tối đen như mực, không có một ánh đèn nào.

Dương Gian cũng không để ý tới việc trong nhà tối om, sải bước đi vào.

Hắn đi vào trong, lập tức đóng cửa lại.

"Sao phải thần thần bí bí như vậy, nếu dọn dẹp thì chúng ta cũng có thể giúp một tay mà, dù sao chúng ta cũng không có việc gì để làm."

Lưu Tử nói.

Tôn Vu Giai nhỏ giọng nói:

"Bên trong chắc chắn có bí mật gì đó không muốn chúng ta biết."

"Hóa ra là vậy."

Lưu Tử bừng tỉnh, cảm thấy bên trong căn biệt thự này có khả năng cao cất giấu một bí mật nào đó.

"Chờ một lát là được, đừng suy nghĩ bậy bạ, chắc là kiểm tra phòng ở một chút cho an toàn thôi mà."

Miêu Tiểu Thiện giả bộ không biết, giải thích.

Lúc này, bên trong căn biệt thự trống trải, mắt quỷ đỏ ngầu đang dò xét xung quanh, không chừa bất kỳ xó xỉnh nào.

Hắn sẽ không quên việc bên trong căn biệt thự này cất giữ một đồ vật linh dị rất nguy hiểm.

Đó là một bộ tranh quỷ!

Lúc trước, khi Dương Gian rời khỏi thành phố này, hắn đã đặt bức tranh quỷ ở trong một căn phòng, sau đó phong tỏa cả ngôi nhà để đảm bảo an toàn, cuối cùng mới rời khỏi đây. Nhưng sau một thời gian dài như vậy, liệu nơi này có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không thì hắn không dám chắc, cho nên trước khi vào đây ở thì hắn phải xác nhận nơi này có an toàn hay không đã.

"Tầng một không có vấn đề gì."

Dương Gian lập tức xuất hiện ở tầng hai.

Kiến trúc của căn biệt thự này khá đặc biệt, bức tường được dán lá vàng, khi bật đèn lên thì khắp nơi đều nguy nga lộng lẫy, tuy nhiên lá vàng có thể cản trở tầm nhìn của mắt quỷ, vì vậy hắn phải đi kiểm tra từng phòng một.

Sau khi xác nhận không có vấn đề gì thì hắn mới đi lên tầng ba.

"Tất cả đều bình thường."

Dương Gian sau đó lại xuất hiện ở phía trước phòng chứa bí mật.

Lúc hắn đứng trước phòng chứa bí mật thì sắc mặt khẽ thay đổi.

Vì cửa phòng bí mật đã bị mở ra.

Hắn nhớ kỹ lúc hắn rời khỏi đây thì đã đóng cánh cửa này lại, bên trong hắn còn để một bộ tranh quỷ.

"Lúc mình không ở đây đây, bên trong phòng chứa bí mật có quỷ?"

Dương Gian nói.

Nhưng khi hắn đi vào phòng chứa bí mật thì lại phát hiện một bộ tranh lẳng lặng dựa vào tường.

Tấm vải đen che phủ bức tranh sơn dầu đã rơi xuống một bên, để lộ một bức tranh cũ kỹ.

Bối cảnh bên trong bức tranh sơn dầu là một thành phố u ám, ở giữa là bức tranh chân dung của một cô gái, chỉ là bức tranh này có chút mờ nhạt, cô gái kia giống như đang cười, trông rất dịu dàng nhưng lại có vẻ lạnh lùng khó hiểu. Đôi mắt của cô gái đó nhìn chằm chằm về phía trước, làm cho người ta cảm thấy vô cùng đáng sợ.

Bức họa khá mơ hồ, không được rõ ràng lắm, vì vậy ở góc độ khác nhau, với mức độ chiếu sáng khác nhau thì sẽ cho ta một cảm giác không giống nhau.

"Quỷ vẫn còn ở trong bức tranh, tình hình có vẻ khá ổn, khỏang thời gian này không xuất hiện tình huống quỷ xâm nhập vào hiện thực."

Dương Gian thầm nghĩ.

Cô gái bên trong bức tranh là lệ quỷ, dù có đi ra khỏi bức tranh linh dị kia thì cũng là quỷ.

Không nên nhìn vào bức tranh đó quá lâu.

Dương Gian lập tức nhặt tấm vải đen lên rồi che bức tranh chân dung lại, đóng cửa lại của phòng chứa bí mật lại.

Hắn quyết định trước khi rời khỏi đây sẽ mang bức tranh quỷ đến chung cư Địa Ngục mà Tôn Thủy quản lý ở thành phố Đại Hán.

Nếu như mọi việc thuận lợi thì có thể nhờ vào bức tranh quỷ này để những người đưa tin bị phong ấn bên trong bức tranh ở bưu diện xâm nhập vào hiện thực.

Dương Gian đã nghĩ xong kế hoạch.

Chỉ là khi thực hiện kế hoạch này thì cần phải chấp nhận một số rủi ro cùng nguy hiểm nhất định, làm không cẩn thận thì bức tranh quỷ có thể sẽ bị mất kiểm soát.

Tuy nhiên, sức mạnh linh dị nào mà an toàn.

Vào một thời điểm nào đó, chỉ cần lợi ích đủ lớn thì đều đáng giá để mạo hiểm.

Sau khi kiểm tra bức tranh quỷ xong, mắt quỷ đảo quanh căn nhà, dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ bụi bặm trong phòng, chuẩn bị để Miêu Tiểu Thiện dọn vào ở.

Một lát sau, hắn quay trở về phòng khách, mở toàn bộ đèn trong phòng, sau đó mới mở cổng ra:

"Không có vấn đề gì, mọi người vào đi, sau này mọi người cứ ở lại đây, chỗ này cũng khá rộng rãi, về sau có thể mời bạn bè đến chơi, tôi rất ít khi ở chỗ này."

Sau khi ba người đi vào bên trong biệt thự thì ngay lập tức bị vẻ nguy nga, lộng lẫy của nơi đây làm cho kinh ngạc.

Khắp nơi đều mang cho người ta một cảm giác vô cùng xa hoa.

Đây từng là nơi ở Hạ Thiên Hùng và bạn bè của hắn. Hắn ta đã bỏ một số tiền khá lớn để xây dựng nơi này, tính sẽ định cư ở thành phố này. Ai ngờ lại đắc tội với Dương Gian, suýt chút nữa thì bị giết chết, vì để bảo vệ tính mạng nên hắn đánh phải giao toàn bộ tài sản của hắn cho Dương Gian, trong đó có căn biệt thự này, sau đó chạy trốn ra nước ngoài.

Trên bàn trà trước phòng khách còn có một số tiền lớn, các loại giấy tờ kiểm chứng, hợp đồng chuyển nhượng tài sản mà Hạ Thiên Hùng để lại.

"Oa, nơi này sang trọng thật đấy."

Lưu Tử không ngừng cảm thán.

Miêu Tiểu Thiện cũng vô cùng kinh ngạc:

"Tớ cũng không biết rằng cậu lại có một có một căn biệt thự như thế này ở đây đấy, sao trước đó chưa từng nghe thấy cậu nhắc tới vậy? Có phải là do tổng bộ khen thưởng cho cậu không?"

"Không phải, căn biệt thự này vốn là của một người bạn cũ, tớ từng cứu mạng cậu ta nên cậu ta tặng nó cho tớ để tỏ lòng biết ơn."

Dương Gian nói.

Đúng vậy, hắn cứu Hạ Thiên Hùng, không giết chết hắn với cứu sống hắn thì cũng chẳng khác nhau là mấy.

"Mọi người đi lên tầng hai tìm phòng ở đi, tớ để lại chùm chìa khóa này cho cậu giữ."

Dương Gian nói xong, tìm chuỗi chìa khóa bên trong đống tiền mặt và hợp đồng trên bàn trà, rồi giao cho Miêu Tiểu Thiện.

"Như vậy không hay lắm đâu."

Miêu Tiểu Thiện muốn từ chối, cô cảm thấy như vậy không ổn lắm.

"Căn nhà này dù gì cũng để không, cậu học tập ở thành phố này thì cũng phải có nơi để ở chứ."

Dương Gian nói:

"Cậu ở đây thì tớ cũng yên tâm hơn một chút, ít nhất sẽ không gặp phải mấy người không ra gì."

Miêu Tiểu Thiện nghĩ một lúc, gật đầu:

"Vậy mấy ngày nữa bọn tớ về lấy hành lý được không? Trước đó vì chúng tớ đi hơi gấp nên đã để lại khá nhiều thứ trong căn hộ."

"Đợi qua mấy ngày nữa rồi đi, có lẽ ngày mai chỗ kia sẽ bị phong tỏa."

Dương Gian nói.

"Khuya rồi, nghỉ ngơi sớm đi."

Hắn thu xếp cho mấy người họ lên tầng hai nghỉ ngơi, bây giờ hắn cũng không có việc gì làm, không cần vội trở về thành phố Đại Xương. Vì vậy hắn tính ở lại đây mấy ngày, đợi đến khi chắc chắn nơi này không có vấn đề gì rồi mới rời đi."