Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 185: Chiến Đấu



Dương Gian nhìn hắn ta và nói:

"Tranh giành quyền lợi à? Điều này đúng là rất phù hợp với lối suy nghĩ của những người trưởng thành như các anh, chỉ vì lợi ích mà cái gì mấy anh cũng dám làm, vậy thì mấy mạng người nhỏ nhoi tính là gì. Nói như vậy, cả nhà Nghiêm Lực, 4 người đều là do anh giết?"

Vương Tiểu Cường nhìn chằm chằm vào hắn và nói:

"Cái chết của Nghiêm Lực không có liên quan đến câu lạc bộ, tôi là người có nguyên tắc, tuyệt đối không bao giờ ra tay với thành viên của câu lạc bộ, không phải là anh ta bị chết bởi vì lệ quỷ khôi phục hay sao?"

Dương Gian cười lạnh nói:

"Chết vì lệ quỷ khôi phục? Cái tôi cần hỏi là một nhà bốn người của anh ta, chứ không phải riêng anh ta, anh cố ý không nghe thấy câu hỏi của tôi hay là không nghe thấy thật vậy? Lệ quỷ khôi phục thì chỉ chết mỗi mình anh ta chứ có liên quan con mẹ gì đến vợ con anh ta? Tôi vừa mới đi từ nhà anh ta tới đây, vợ và hai đứa con của anh ta đã bị giết và treo lên ngọn đèn nê ông, cũng đã chết vài ngày rồi, hiện tại thi thể đã hư thối. Anh nói cho tôi biết, là ai đã làm chuyện này?"

Vương Tiểu Cường trầm mặt nói:

"Về chuyện này thì tôi cũng không hiểu rõ lắm, với lại chuyện đó không liên quan gì đến anh hết, anh vẫn nên lo lắng cho tình trạng hiện tại của chính mình đi. Câu lạc bộ cũng không phải là chỗ mà anh muốn đến thì đến, muốn đi thì đi đâu, tôi cũng không ngại nói cho anh biết, thật ra cuộc họp hôm nay của chúng tôi là để bàn luận về những tổn thất của chuyện linh dị thôn Hoàng Cương, đồng thời quyết định loại bỏ nhân tố gây ra bất lợi như anh. Bởi vì anh chính là nguyên nhân gây ra cái chết cho bốn vị ngự quỷ nhân, gây ra một tổn thất rất lớn cho câu lạc bộ, ảnh hưởng đến lợi ích của nhiều người, cho nên anh cần phải cho chúng tôi một cái công đạo cho chuyện này."

Hiện tại số lượng ngự quỷ nhân đã càng ngày càng ít, cậy mà chỉ qua một chuyện linh dị ở một thôn làng nho nhỏ đã khiến cho câu lạc bộ Tiểu Cường chết mất bốn người, cùng với việc Trương Hàn bỏ đi, Nghiêm Lực chết, như vậy tổng cộng câu lạc bộ đã tổn thất những 6 người. Chuyện này không tính lên người Dương Gian thì còn tính cho ai được nữa.

Vương Tiểu Cường cần hắn chết để ổn định lại những thành viên của câu lạc bộ, tiếp tục duy trì sự vận chuyển của câu lạc bộ. Đương nhiên, vẫn còn nhiều nguyên nhân khác nữa, nhưng hắn ta cảm thấy chỉ cần nói ra lý do này thôi là đã đầy đủ rồi.

"Bàn giao, nếu câu lạc bộ mấy người muốn một cái công đạo, vậy thì tốt, tôi sẽ cho câu lạc bộ mấy người một cái công đạo."

Dương Gian cầm lấy mọt cuốn băng dính trên mặt bàn ném cho Vương Tiểu Cường.

"Nếu anh đã muốn băng dán, vậy thì cầm đi."

Lập tức tên đầu trọc tên là Lôi Hổ tức giận quát:

"Con mẹ nó, mày muốn chết à, đến chỗ này rồi mà vẫn còn phách lối như vậy hay sao. Chủ tịch Vương, anh còn dài dòng với loại người như hắn làm gì, nếu anh không ra tay thì tôi sẽ ra tay. Ngự quỷ nhân thì sao chứ, 5 6 khẩu súng chỉ thẳng vào đầu hắn rồi, hắn có là thần tiên cũng phải chết, hắn thật sự cho rằng chỉ có chút năng lực đó thì lập tức thành vô địch hay sao? Bọn tôi chơi không chết quỷ, chẳng lẽ cũng chơi không chết hắn hay sao?"

Dương Gian liếc mắt nhìn hắn ta một chút:

"Chẳng lẽ mày không có tý não nào trong đầu hay sao? Mày là người bình thường mà cũng dám khiêu khích với ngự quỷ nhân? Có phải là mày đang cảm thấy cuộc sống của mày quá dài, hay là cảm thấy cuộc sống này quá nhàm chán nên đi tìm sự kích thích vậy?"

Vương Tiểu Cường nói:

"Dương Gian, cậu thực sự rất thông minh, từ đầu đến cuối năng lực của cậu như thế nào chúng tôi vẫn chưa thể biết được, ngay cả Triệu Khai Minh cũng chỉ điều tra được những gì cậu ghi trong hồ sơ của Cảnh sát Quốc tế, mấy thông tin trong đó chỉ là những thông tin lặt vặt về bối cảnh sinh hoạt của gia đình cậu thôi. Còn liên quan đến con quỷ mà cậu khống chế thì chỉ nhận được hai chữ mắt quỷ, cho nên hồ sơ của cậu được xưng là cảnh sát mắt quỷ. Sau khi cậu đi ra khỏi thôn Hoàng Cương, chắc đã gặp được người anh của tôi. Mặc dù tôi không biết cậu và anh ta giao dịch cái gì nhưng chắc chắn cậu chưa thể nào khống chế con quỷ thứ hai được, vì vậy thời gian còn lại của cậu cũng không dài. Cho nên, người bình thường cũng không phải là không đối phó với cậu được."

Dương Gian ngồi phía trước bàn họp, chống cằm nhìn Vương Tiểu Cường.

"Vậy còn chờ gì nữa, xông lên đi, hôm nay, một là các người giết tôi ở đây, hai là tôi sẽ chơi chết toàn bộ mấy người."

Mục tiêu của hắn chỉ có Vương Tiểu Cường, còn mấy người khác, hắn không thèm quan tâm. Đã không phải là ngự quỷ nhân, có thêm nhiều người nữa cũng chỉ là pháo hôi.

"Cậu rất tự tin, Dương Gian, cậu đã trao đổi được cái gì từ người anh của tôi vậy?"

Thứ Vương Tiểu Cường kiêng kị không phải là Dương Gian, mà chính là người anh của hắn ta.

Dương Gian nói:

"Có lẽ không đạt được cái gì hết, sao vậy? Anh sợ à? Thế nhưng anh cứ yên tâm đi, mặc dù tôi và Bruce Da có chút giao tình với nhau nhưng khi ra tay với anh tôi cũng sẽ không lưu tình đâu, anh có thể yên tâm mà làm những gì anh muốn."

Tròng mắt Vương Tiểu Cường hơi híp, hắn ta không nói gì nữa mà ra hiệu cho đám người Lôi Hổ.

Mặc dù đám người này không phải là ngự quỷ nhân, nhưng tất cả đều có tố chất chuyên nghiệp rất mạnh, ngự quỷ nhân bình thường cũng phải đau đầu khi đối phó với bọn họ, Dương Gian cũng không thể nào không quan tâm đến sát thương mà bọn họ gây ra hết. Trừ phi, con quỷ mà Dương Gian khống chế là một loại tồn tại khó giải thích, nhưng khả năng này gần như không thể xảy ra.

"Ra tay!"

Đám người Lôi Hổ liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó lập tức lên đạn, đồng thời cũng lôi ra mấy thứ vũ khí đặc thù được chế tạo từ vàng ở bên hông ra.

Lúc này có một người đàn ông trung niên mặc bộ vest, nhìn qua khá là giống nhưng lão tổng giám đốc của công ty, xí nghiệp nào đó, lúc này ông ta vội vàng nói ra.

"Khoan, khoan đã, cuộc tranh đấu giữa mấy người không có quan hệ gì với bọn tôi hết, có thể để cho bọn tôi rời đi đã rồi mấy người mới đánh nhau, có được không?"

Bọn chúng chủ là những cổ đông của câu lạc bộ, chỉ giúp đỡ cho câu lạc bộ vận chuyển mà thôi, chứ không bao giờ, cũng không thể nào tham gia vào mấy vụ đánh nhau này được.

Dương Gian bình tĩnh nói:

"Mấy người nghĩ gì trong đầu vậy, cũng lớn cả rồi, còn mơ mộng như vậy nữa hay sao? Đương nhiên là không thể rồi, nhổ cỏ thì phải nhổ tận gốc, không phải lúc nãy mấy người đã giơ tay biểu quyết đồng ý với quyết định của Vương Tiểu Cường hay sao? Đã giơ tay lên thì phải chịu trách nhiệm về mọi hậu quả của chuyện này chứ, giết người đến mạng, đây chính là chuyện thiên kinh địa nghĩa mà."

Nhưng còn chưa đợi cho hắn nói xong, một tiếng súng đã vang lên.

"Đoàng!"

Một viên đạn bay chính xác vào trán của Dương Gian, lưu ở trên đó một lỗ thủng nhưng không hề có máu tươi chảy ra ngoài.

Dương Gian chậm rãi quay đầu lại nhìn chằm chằm vào tên vừa mới bắn lén.

"Tôi còn chưa có nói xong mà mấy người đã ra tay rồi, biết lựa chọn thời cơ đó chứ."

Ngay lập tức có một cái bóng màu đen xuất hiện ở sau lưng người này, sau đó bắt đầu nhập vào trong cơ thể của người này.

Thân thể người kia chỉ hơi lắc lư một chút, sau đó hắn ta chẳng còn cảm giác được điều gì khác thường nữa, có chăng thì cũng chỉ cảm thấy hơi lành lạnh mà thôi.

Lôi Hổ hét to, sau đó liên tục bắn về phía Dương Gian.

"Cùng xông lên đi, hắn là ngự quỷ nhân, chúng ta còn chưa biết được năng lực của hắn, chỉ cần chú ý ánh mắt của hắn là được."

"Đoàng, đoàng, đoàng! !"

Tiếng súng vang lên liên tục, liên tục, khiến cho người ta cảm thấy đinh tai nhức óc nhưng viên đạn đặc chế này có thể bắn bị thương đại đa số những ngự quỷ nhân bình thường, trừ phi là loại ngự quỷ nhân giống như Diệp Tuấn hay Nghiêm Lực, bởi vì thân thể của bọn họ đã chết rồi.

Vương Tiểu Cường cũng đứng quan sát ở một bên, hắn ta không có ý định ra tay.

"Nhân dịp này thử xem năng lực của Dương Gian là cái gì."

Không hiểu được năng lực của Dương Gian, trực tiếp xông lên đánh nhau với hắn thì đó là một việc rất lỗ mãng.

Tiếng súng đến nhanh nhưng nó đi cũng nhanh.

Chỉ trong chốc lát, không gian trong căn phòng họp đã xuất hiện khói bay mù mịt, mấy vị giám đốc kia đã núp gầm bàn hết rồi, không có một ai dám tới gần, sợ bị đạn lạc bắn trúng, dù sao đây cũng là súng thật đạn thật, không cẩn thận là chết tươi.

Nhưng mà một giây sau, đám người Lôi Hổ đều tỏ ra kinh ngạc chứng kiến được cảnh trước mặt.

Hiện tại, trước mắt bọn chúng, Dương Gian vẫn còn ngồi yên ở vị trí cũ, thân thể của hắn cũng không hề dịch nửa bước, ngoại trừ trên người hắn có thêm mấy lỗ đạn ra thì hắn vẫn y nguyên như lúc trước, không hề hấn gì hết, vẫn giữ nguyên tư thế nhìn lấy đám người.

"Đã bắn sạch đạn chưa? Một viên đạn giá 10 vạn, sự quyết tâm của mấy người thật sự rất lớn, hiện tại mỗi người chắc cũng tiêu tốn 100 vạn tiền đạn là ít rồi nhỉ."

Có người kinh ngạc hét lên:

"Không thể nào, chuyện này không thể nào xảy ra được, vì sao cậu ta lại không có chuyện gì hết vậy."

Toàn bộ vết đạn ở trên người Dương Gian từ từ biến mất, tựa như lúc nãy bọn chúng đang chơi trò chơi bắn súng vậy, sau khi bắn vào bia xong và hết lượt, thì nó sẽ reset lại tấm bia, không còn chút dấu vết nào nữa.

Bộ dạng của hắn lại khôi phục như lúc đầu.

"Chỉ dựa vào một tý não nằm trong đầu mấy người thì tôi cảm thấy rất khó để mà giải thích cho mọi người hiểu được, cho nên không cần thiết phải giải thích nhiều, dù sao mấy người cũng sắp chết rồi."

Dương Gian vẫn ngồi yên tại chỗ, lúc này ở trong tay của hắn lại xuất hiện thêm một khẩu súng lục, chỉa súng vào một tên trong đám người.

"Nếu sử dụng thủ đoạn khác để giết mấy người thì người khác sẽ nghĩ là ta quá tàn nhẫn. Với lại vì tôi mà mấy người đã phải tiêu tốn một số tiền lớn như vậy, chẳng lẽ có chút tiền mà tôi lại không bỏ ra được cho mấy người, mỗi người mười vạn mà thôi, xin lỗi nhé, không thể cho nhiều được, vì quá nhiều người, cho nữa là tôi sẽ thiệt mất."

"Mà tôi thấy mỗi người 10 vạn là đủ rồi."

"Không ổn."

Sắc mặt của người bị hắn chỉ súng vào lập tức thay đổi, vội vàng tránh né.

Động tác của người này cũng khá nhanh nhẹn, chỉ cần không phải là tay súng lão luyện sẽ không thể nào bắn trúng chỗ hiểm của người này được, cùng lắm là trúng người mà thôi.

"Đoàng!"

Thế nhưng sau khi tiếng súng được vang lên, người này lập tức ngã xuống đất trên trán có một lỗ máu tròn trịa, khá đẹp.

Những động tác mà tên này dùng để tránh né giờ lại trở thành động tác giãy giụa trước khi chết của con cóc.

Không hề có tác dụng gì.

Thậm chí động tác này lại còn khiến cho người ta có cảm giác buồn cười nhưng ở trong hoàn cảnh này lại không có người nào mở miệng ra để cười nổi.

"Vị kế tiếp."

Dương Gian vẫn ngồi yên tại chỗ, không hề di chuyển, thứ di chuyển chỉ có mỗi khẩu súng mà thôi, khẩu súng đang chỉa mũi về mục tiêu thứ hai.

"Chết tiệt."

Người này thấy mũi súng sắp sửa chỉ về phía hắn ta, trong lòng hắn ta bắt đầu quýnh lên, mồ hôi chảy đầu trán, lập tức chui tọt xuống phía dưới bàn họp.

Mấy loại đạn đặc chế này không có tính xuyên thấu mạnh như viên đạn bình thường, một khi có vật gì đó ngăn cản sẽ khiến cho lực sát thương của nó bị giảm bớt rất đáng kể, nếu so ra thì lực sát thương sẽ kém hơn rất nhiều so với các loại đạn xuyên tường.

Dù sao mục đích chế tạo của thứ này cũng không phải để giết người.

Thế nhưng, ngay khi hắn ta cho rằng mọi chuyện sẽ diễn ra như vậy, một tiếng súng vang lên.

Người này ngã xuống đất, ở sau đầu xuất hiện một cái lỗ tròn nho nhỏ, lúc này máu đang bắt đầu xuất hiện từ cái lỗ này, sau đó phun ra xung quanh, phun lên mặt của mấy vị tổng giám đốc khác, khiến cho bọn chúng đều run rẩy vì sợ hãi, sắc mặt ai nấy đều trở nên trắng bệch.

Hình như mọi chuyện không được ổn thỏa cho lắm.

"Đoàng!"

"Đoàng!"

Hai tiếng súng vang lên, khoảng cách giữa hai phát chỉ có mấy giây, từ đó có thể đoán được, tốc độ bắn của hắn không hề nhanh nhưng hiệu quả của hai phát súng này lại rất cao.

Trong nháy mắt lại có hai vị giám đốc công ty, xí nghiệp nào đó bỏ mạng, mỗi phát một người, rất gọn gàng, đồng đều, rất công bằng, không hề thiên vị ai.

Dương Gian nhìn hai cỗ thi thể đang nằm trên mặt đất một lát, sau đó lại bắt đầu đưa súng chỉ vào người thứ ba.

"Chỉ dựa vào chút bản lĩnh này của mấy người mà nói, hôm nay mấy người sẽ không cần phải hi vọng viễn vông gì về việc có thể sống sót ra khỏi đây. Cho nên, nếu có bản lĩnh gì đó thì nhanh chóng sử dụng đi, tuyệt đối đừng có giấu giếm, nếu không kết cục của hai người kia chính là kết cục của mấy người."

Giờ phút này những người khác đều đã bắt đầu lộ ra vẻ kinh hãi.

Từ nãy đến giờ, năng lực Dương Gian bày ra rất quỷ dị. Vũ khí đặc chế lại không hề gây cho hắn bất cứ thương tổn nào, hơn nữa người khác lại không thể tránh được đạn của hắn, cứ một phát một người, ngay cả khi nấp dưới mặt bàn rồi cũng không thể tránh được.

Bấy giờ, Vương Tiểu Cường bất chợt hét to nhắc nhở đám người.

"Ảo giác, thứ mà các vị nhìn cũng chỉ là ảo giác, đừng có bị hắn lừa, người đang ngồi ở trước mắt mấy người cũng không phải là người thật mà là ảo ảnh, người thật đang ẩn giấu ở một chỗ nào đó."

Những người này có làm Dương Gian bị thương hay bắt được hắn đều không phải thứ Vương Tiểu Cường quan tâm.

Nếu bọn chúng có thể đối phó với Dương Gian thì tốt, còn không đối phó được thì cứ coi như bọn chúng là pháo hôi, giúp hắn ta thăm dò kỹ năng của Dương Gian, giúp Vương Tiểu Cường hiểu ra quy luật của con quỷ ở trong người Dương Gian, chuyện này rất quan trọng.

Ảo giác?

Sau khi nhận được nhắc nhở của Vương Tiểu Cường, Lôi Hổ đột nhiên lấy ra từ một quả bom khói từ bên hông, sau đó tháo chốt và ném thẳng vào mặt đất.

Chỉ giây sau, một làn khói bụi màu vàng óng bắt đầu lan tỏa ra xung quanh.

Bóng dáng của Dương Gian ngồi ở cạnh chiếc bàn họp bắt đầu trở nên bất ổn định.

"Đây là thứ gì vậy? Có ai giải thích cho tôi mở mang kiến thức một chút không?"

Dường như bóng của hắn đang chịu ảnh hưởng, có cảm giác nó sắp sửa bị biến mất."