Không Thể Rời Xa

Chương 9



Lục Thiệu Trạch lập tức bùng nổ:"Tôi làm loạn gì chứ? Tôi chỉ muốn kết hôn với người mình thích thì không được sao? Tại sao tôi phải nghe lời bọn họ mà cưới một Omega tôi không ưa? Quyền lực của Lục gia không phải do họ ban cho, mà là do tôi tự giành lấy! Vậy họ có tư cách gì để chỉ tay năm ngón!"

"Vậy thì anh cứ cưới Omega anh thích đi."

Hắn cười lạnh lẽo:"Omega tôi thích? Châu Mộc, em thật sự không có trái tim sao? Tôi thích ai, em không rõ à? Em muốn tôi cưới Omega tôi thích ư? Người tôi thích là em, từ đầu đến cuối chỉ có em thôi!"

Tôi há miệng, nuốt trôi vị đắng nghẹn nơi cổ họng, rồi cất giọng bình tĩnh như thường lệ:"Lục Thiệu Trạch, chỉ vì anh phát tình lần đầu mà đối tượng ở bên cạnh lại là em nên mới tưởng mình thích em. Nếu anh tiếp xúc với họ nhiều hơn, anh sẽ phát hiện ra bản thân thực ra vẫn thích Omega."

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, cuối cùng vang lên một tiếng kính vỡ thật lớn.

Lục Thiệu Trạch gào thét:"Châu Mộc, em vừa nói cái gì? Em dám nói lại lần nữa không?"

Tôi biết hắn giờ đang rất tức giận, lẽ ra không nên tiếp tục.

Nhưng nếu không giải quyết dứt điểm, rốt cuộc vẫn là mối nguy tiềm ẩn. Chi bằng để hắn hoàn toàn thất vọng về tôi."Em nói là anh có thể thử những Omega khác, tiếp xúc với họ đi. Dù sao em chưa từng thích anh, đừng phí thời gian với em nữa. Làm vậy chỉ khiến em thấy anh đáng ghét."

Đầu dây vang lên tiếng cười khẽ, nụ cười khiến người ta đau lòng không hiểu vì sao. Một lúc lâu sau, Lục Thiệu Trạch mới ngừng cười, giọng khàn đặc:"Châu Mộc, nếu đây là điều em muốn, vậy được thôi. Tôi sẽ chiều theo ý em."

Nói xong, hắn cúp máy.

Tôi đờ đẫn nắm chặt điện thoại, cắn môi dưới mới đứng vững.

Như thế này mới đúng. Như thế này mới là trở về quỹ đạo ban đầu.

Không lâu sau cuộc điện thoại, toàn bộ vệ sĩ trong nhà rời đi. Tôi lấy vali ra, thu xếp đồ đạc rồi rời khỏi biệt thự.

Lần này là thực sự nói lời chia tay rồi. Một tháng sau, tôi cầm tờ kết quả khám thai đứng ngẩn người trước cổng bệnh viện, không biết phải làm sao.

Bác sĩ nói đứa bé này đã gần năm tuần tuổi, tính ra chắc là lần đó ở sân bay.

Tôi vốn rời bỏ Lục Thiệu Trạch vì không thể sinh con, nhưng giờ đây lại mang thai đứa bé của chúng tôi. Vậy những việc tôi làm trước đây có ý nghĩa gì?

Tôi xoa bụng còn chưa lộ rõ, tay bấm vào dãy số quen thuộc, do dự không biết có nên gọi hay không.

Trong suốt một tháng này, Lục Thiệu Trạch đã xóa hết mọi tin tức về việc hắn sắp kết hôn, cũng không tiếp xúc với Omega nào khác.

Mỗi ngày tôi đều thấy bóng dáng hắn trên các bản tin tài chính, dường như đã trở nên lạnh lùng hơn, ánh mắt sắc lạnh không chút ấm áp.

Bây giờ Lục Thiệu Trạch hẳn rất ghét tôi, thậm chí có thể nói là căm hận, bởi tôi đã nói quá nhiều lời đâm thẳng vào tim hắn.

Sau hồi do dự, tôi vẫn bấm gọi số đó.

Chuông reo gần một phút, ngay khi tôi tưởng hắn sẽ không nghe máy và định cúp thì điện thoại thông, giọng Lục Thiệu Trạch lạnh lẽo vang lên: "Có việc gì?"

Giọng điệu công việc, không chút tình cảm.

Tôi ngẩn người, vẫn mở lời: "Em có thai rồi."

Hơi thở ở đầu dây bên kia chợt rối loạn, nhưng khi lên tiếng lại bình thản, làm tôi tưởng khoảnh khắc đó chỉ là ảo giác của mình:"Sinh đứa bé ra, tôi nuôi."