Sau khi bố mẹ rời khỏi phòng bệnh, căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.
Lương Cẩm Du như thể có điều muốn nói, nhìn tôi hai lần, nhưng lại do dự không thốt ra được.
“Anh, có chuyện gì à?”
“Vừa rồi, ngoài cửa phòng bệnh, anh gặp một người. Chắc là người em quen.”
Nhìn vẻ mặt phức tạp của anh ấy, tôi cũng lờ mờ đoán được là ai, nhưng điều đó đã không còn quan trọng nữa.
Nằm viện đến ngày thứ năm, tôi cảm giác xương cốt mình sắp mềm nhũn ra rồi. Tôi thực sự không hiểu nổi, chỉ là bị ngất do cơ thể suy nhược thôi, tại sao bác sĩ cứ khăng khăng không chịu cho tôi xuất viện?
Bất ngờ bị ai đó búng nhẹ vào trán.
“Đừng nghĩ nhiều nữa, mai làm thêm một đợt kiểm tra tổng quát, nếu không có vấn đề gì thì có thể xuất viện.”
“Thật không?”
“Ừm.”
Nhìn dáng vẻ chắc chắn của Lương Cẩm Du, tâm trạng tôi lập tức tốt lên, trong đầu bắt đầu tính toán xem sau khi xuất viện nên ăn món ngon gì để bù đắp cho cái dạ dày của mình.
Lẩu, thịt nướng, gà xào cay, tất cả đều phải có.
“Anh hỏi bác sĩ rồi, em vẫn phải chú ý đến chế độ ăn uống, kiêng đồ cay cùng những món quá khó tiêu.”
Kế hoạch cải thiện bữa ăn đổ sông đổ bể rồi. Huhuhu…
Tôi không cam tâm: “Sao chuyện gì về em anh cũng biết vậy?”
Người đàn ông phía trước khẽ cười một tiếng: “Em viết hết lên mặt rồi kìa.”
Tôi nghiêm túc sờ má mình.
“Có thật không?”
Chẳng phải tôi nên là một nữ cường nhân vẻ ngoài điềm tĩnh, không để lộ vui buồn sao?
Hai ngày sau đó, Lương Cẩm Du ra vào phòng bệnh ngày càng thường xuyên, thậm chí còn ở lâu hơn cả bố mẹ tôi.
Tôi không nhịn được trêu chọc: “Hay là thêm cho anh một cái giường nhé?”
“Nếu em không ngại thì anh không thành vấn đề.”
Tên đàn ông không biết xấu hổ này!
“Công việc của anh không bận sao?”
Lương Cẩm Du giả vờ suy nghĩ một lát, giọng nói ôn hòa pha chút ý cười: “Bây giờ thì không bận, nhưng đợi em xuất viện rồi, anh sẽ bận đến chóng mặt.”
Tôi hiểu ngay hàm ý trong lời anh ấy nói, tim bắt đầu đập loạn nhịp, từng nhịp đập vang vọng bên tai.
Không phải lần đầu tiên như vậy. Dạo gần đây, tôi như trở lại thời thiếu nữ ngây ngô, chỉ cần một câu nói của Lương Cẩm Du đã đỏ mặt, tim đập thình thịch rộn ràng.
Có lẽ là do mấy ngày nay được anh ấy chăm sóc quá tốt, tôi nghĩ vậy.
Hôm xuất viện, tôi vốn đang rất vui, nhưng không ngờ oan gia ngõ hẹp, lúc chờ thang máy lại gặp người không nên gặp.
Trong không gian chật hẹp, bốn người chúng tôi, tôi, Lương Cẩm Du, Lục Trì và Trần Nhan đối mặt với nhau.
Thời gian đúng là một thứ kỳ diệu.
Lúc này đây, khi gặp lại Lục Trì và người phụ nữ bên cạnh anh ta, phản ứng đầu tiên của tôi không phải là đau lòng, mà là nhớ đến những bộ phim thần tượng m.á.u chóa với mối quan hệ tay ba tay tư bùng binh, chẳng khác gì tình cảnh hiện tại.
Đây là lần đầu tiên từ sau cấp ba, tôi gặp lại mối tình đầu mà mình từng đặt trong tim suốt nhiều năm. Không phải bàn cãi, Trần Nhan rất xinh đẹp, nhưng lại không giống như tôi từng tưởng tượng.
Tôi từng nghĩ Trần Nhan sẽ là một người tràn đầy sức sống và rực rỡ như ánh mặt trời, nhưng người phụ nữ trước mặt tôi lại không có chút ánh sáng nào trong đôi mắt. Cô ấy giống như một đóa hồng rực rỡ nhưng đã bị rút cạn sắc màu.
Lục Trì nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ta thoáng sáng lên, nhưng ngay sau đó dần ảm đạm, lúng túng rút tay khỏi cánh tay người bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
“Em… sức khỏe thế nào rồi?”
“Tốt.”
Tôi lặng lẽ quan sát người đàn ông đã lâu không gặp, anh ta gầy đi không ít, đường nét gương mặt càng sắc lạnh hơn, giọng nói cũng mang theo vẻ mệt mỏi rõ rệt.
Mệt mỏi vì điều gì chứ?
Cửa thang máy mở ra, có người vội vàng chen vào, va vào Trần Nhan đang bước ra. Cô ấy khẽ kêu lên, được Lục Trì ôm vào lòng bảo vệ.
Chuyện đó vốn chẳng có gì đáng nói, nhưng ánh mắt tôi lại dừng lại trên cánh tay lộ ra dưới ống tay áo bị trượt xuống của Trần Nhan.
Trên cổ tay cô ấy, chằng chịt những vết thương đáng sợ.
“Em đang nghĩ gì vậy?”
Lương Cẩm Du hỏi khi nhận ra tôi không nói một lời nào kể từ lúc ra khỏi thang máy.
Tôi hoàn toàn bỏ qua cảm xúc của anh ấy.
“Xin lỗi.”
“Em đang nghĩ về cô gái đó? Trông cô ấy có dấu hiệu của trầm cảm.”
“Ừ, em cũng đoán vậy.”
“Người đàn ông trong thang máy là bạn trai cũ của em, bây giờ em đang nghĩ, liệu có phải anh ta chia tay em là vì lý do nào khác không?”
Giọng Lương Cẩm Du rất bình tĩnh khi nói ra câu này. Tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh ấy, nhưng từ bàn tay siết chặt vô-lăng, tôi biết rằng trong lòng anh ấy không hề bình lặng như vẻ bề ngoài thể hiện.
Không hiểu sao, tâm trạng tôi bỗng nhiên trở nên thoải mái. Tôi cong môi, không phủ nhận suy đoán của anh ấy.
“Nếu đúng thì sao?”
Không khí trong xe bỗng trở nên ngột ngạt, cả hai đều im lặng.
Tôi biết Lương Cẩm Du đã nghe thấy. Ánh đèn neon phản chiếu lên gương mặt tinh tế của anh ấy qua cửa kính, phủ lên một lớp ánh sáng dịu dàng.
Xe dừng dưới chung cư. Tôi đẩy cửa xe, nhưng không mở ra được.
Nhìn sang người đàn ông bên cạnh, anh cũng đang nhìn tôi chăm chú, trong mắt chất chứa những cảm xúc phức tạp.
Bốn mắt giao nhau, tôi bất giác căng thẳng.
Gió đêm mát lạnh của mùa hè cũng không thể xua tan nhiệt độ đang dần tăng lên trong xe. Yết hầu của anh khẽ chuyển động, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nuốt xuống.
“Ngủ sớm đi.”
Lòng tôi trống rỗng, không biết mình đang mong đợi điều gì.
Cho đến khi tắm rửa xong, nhắm mắt nằm trên giường, tôi vẫn suy nghĩ về điều Lương Cẩm Du định nói.
Có lẽ là tỏ tình. Nếu là nửa tháng trước, tôi nghĩ chuyện này chẳng có gì đáng băn khoăn.
Nhưng bây giờ thì sao?
Anh ấy có thể dễ dàng tác động đến cảm xúc của tôi, chỉ một câu nói đã khiến tim tôi đập loạn, khiến tôi trằn trọc cả đêm.
Đây có phải là tình yêu không? Tôi không chắc nữa.
Thậm chí trong tiềm thức, tôi cũng không muốn tin rằng mình có thể dễ dàng yêu một người như vậy. Vừa thoát khỏi một vũng lầy, tôi lại lao đầu vào hũ mật tình yêu không rõ sâu cạn?
Đúng vậy, tôi đã chùn bước.
Dù tôi biết, điều này không hề công bằng với Lương Cẩm Du.