Cứ tưởng cậu ngông cuồng thật, ai ngờ cũng biết mình là kẻ trộm đấy.
"Anh không sợ gặp phải ba mẹ em à?"
"Đèn phòng khách nhà em tắt rồi." Ý nói ba mẹ cô đã nghỉ ngơi.
Trì Liệt Tự biết mật mã khóa cửa nhà Hứa Triêu Lộ. Khi còn nhỏ, chưa có nhận thức về giới tính, cậu hay tự tiện đến chơi, hai người đóng cửa trong phòng là chơi cả nửa ngày. Sau khi bước vào tuổi dậy thì thì giữ ý nhiều hơn, số lần vào phòng cô cũng thưa dần. Như hôm nay nửa đêm lén lút đến gặp người đẹp, nghĩ lại cũng thấy mình quá buông thả. Bề ngoài thì tỏ ra bình thản tự nhiên như tay lão luyện tình trường, nhưng bên trong căng thẳng thế nào chỉ mình cậu biết.
Hứa Triêu Lộ đứng trước mặt cậu, mặt đỏ ửng như say rượu, lời tỏ tình trong đĩa nhạc vẫn chưa kịp tiêu hóa hết, vừa gọi điện nói nhớ cậu thì cậu đã đội sao vượt đêm mà xuất hiện trước mặt: "Sao anh lại thích em đến thế chứ?"
Vừa nói, cô vừa định lao tới ôm cậu, mới bước được một bước thì vai đã bị cậu lạnh lùng ngăn lại: "Đợi đã."
Trời sập rồi, bạn trai lại không cho ôm.
Nhưng giây tiếp theo, bầu trời của Hứa Triêu Lộ lại được chống lên, thấy Trì Liệt Tự ung dung lấy ra một cái bình giữ nhiệt, đặt lên bàn cạnh đó, hất cằm chỉ chỉ: "Uống cái này trước đi."
"Cái gì vậy?"
Hứa Triêu Lộ mở bình ra, nước canh ấm áp màu hổ phách bên trong nổi lềnh bềnh táo đỏ và lát gừng, nhìn màu sắc chắc là cho nhiều mật ong, cô bê lên nhấp một ngụm, vị ngọt thơm lan tỏa: "Ngon quá, anh nấu à?"
Trì Liệt Tự khoanh tay dựa vào tủ tường, lười biếng nói: "Là pha từ gói hòa tan."
Cậu cứ giả vờ đi, ai mà tin được gói pha sẵn lại có nguyên liệu tươi thế này.
Hứa Triêu Lộ nhấm nháp từ tốn, vốn đã thấy nóng, vài ngụm canh ấm vào bụng làm cô gần như toát mồ hôi, không nhịn được nói với cậu: "Em thật sự không bị cảm đâu, dính mưa xíu thôi, không sao hết."
"Chẳng phải ngày mai em tới kỳ à? Uống hết đi."
"Cái đó mà anh cũng nhớ?"
"Chuyện của em có gì mà anh không nhớ?"
Hứa Triêu Lộ im lặng, cả người như lâng lâng, uống sạch bát canh, cơ thể ấm lên từ trong ra ngoài, thậm chí còn thấy hơi nóng rực.
Trì Liệt Tự ngồi trên ghế sofa nhỏ cạnh tường, vô tình liếc thấy máy phát đĩa trên tủ thấp bên cửa sổ, mấy đĩa nhạc cậu tặng cô mấy năm nay đều được cô lấy ra, xếp bên cạnh. Trên bàn học còn mở ra thiệp chúc mừng đi kèm đĩa nhạc...
Tầm mắt bị che khuất, Hứa Triêu Lộ co một chân ngồi nghiêng bên cạnh cậu: "Nóng quá à..."
Cô vén cổ áo phẩy phẩy gió, cái cổ trắng ngần hồng hồng, sau khi tắm xong, mùi hoa nhài trên người bị hơi nóng làm bốc lên, xộc thẳng vào mặt cậu.
Trì Liệt Tự quay mặt đi: "Nóng thì bật điều hòa đi."
Cậu cảm thấy mình nên rút lui thôi.
Bỗng một bàn tay đặt lên vai cậu, Hứa Triêu Lộ như con mèo bò lên đùi cậu, dang chân ngồi vững, rồi vòng tay ôm cổ cậu, cúi xuống hôn cậu.
Trì Liệt Tự bỗng thấy hôm nay Hứa Triêu Lộ đặc biệt dính người, như một cục kẹo mạch nha đang chảy dính sát da thịt, càng dính càng chặt.
Cậu dùng một tay nhẹ ôm eo cô, cúi đầu hôn say đắm, cắn nhẹ theo đường nét môi nhỏ nhắn của cô. Hứa Triêu Lộ bị cắn đến tê dại cả người, ngón chân trắng ngần co rúm lại, miệng hé mở, nhưng cậu lại cố tình không đưa lưỡi vào, như đang trêu chọc cô.
Hứa Triêu Lộ tiến lại gần hơn, áp sát vào lồng ngực phẳng lặng của cậu, chủ động dùng đầu lưỡi tách môi cậu ra, nếm được mùi thảo mộc vừa mát vừa nóng, k*ch th*ch đến mức phát cuồng.
Vừa mới mở được cái miệng lạnh lùng của cậu, lưỡi vừa quấn quýt, cô còn đang phấn khích, thì Trì Liệt Tự đột nhiên đẩy cô ra, mím môi, mắt đen sâu thẳm: "Đủ rồi." Giọng cậu không còn trong trẻo như mọi khi mà khàn khàn, nghe xong thấy nóng cả tai. "Anh về đây."
Hứa Triêu Lộ không cam tâm: "Đừng mà, đã đến rồi thì ở lại hôn thêm chút nữa đi."
Cô lại áp sát như con mèo l**m viên kẹo bạc hà, l**m ướt cả môi cậu, tay ôm cổ cậu không tự chủ được trượt vào cổ áo, đầu ngón tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng cào lên cơ bắp sau lưng cậu.
Cô nhiệt tình quá mức, Trì Liệt Tự bắt đầu nghi ngờ liệu lúc nấu canh mình có lỡ bỏ nhầm gì vào không.
Chưa hôn được bao lâu, Hứa Triêu Lộ bỗng cảm thấy sau gáy bị siết lại, bị Trì Liệt Tự giữ chặt không cho động đậy, ngón tay dài của cậu dễ dàng nắm lấy cổ cô kéo ra xa, mắt hơi nheo lại: "Đừng quậy."
"Ai quậy chứ." Hứa Triêu Lộ tức tối bóp nhẹ sau gáy cậu: "Sao anh lại..."
Cô còn chưa nói hết câu thì cổ họng nghẹn lại, cảm nhận được một điều gì đó không thể bỏ qua, hai chữ "yếu xìu" bị cô nuốt ngược trở lại.
Tay Trì Liệt Tự trượt xuống eo cô, ánh mắt đen lạnh lùng lộ ra chút nguy hiểm, tay ấn mạnh vào phần eo mềm mại của cô: "Thế này là có sức rồi đúng không?"