"Huhuhu, sao họ có thể cướp mất niềm vui của chúng ta chứ."
Nhìn cảnh tượng bên dưới, Dư Ấu bỗng vỗ bàn một cái, thu hút ánh mắt của mọi người: "Cô quyết định rồi, chúng ta vẫn tiếp tục tổ chức!"
Mọi người lập tức phấn khích, có người vội hỏi: "Thật không cô?!"
"Thật!" Dư Ấu quả quyết.
"Wow! Cô giáo muôn năm!"
Cả lớp sôi sục, kích động đến mức khiến giám thị đến trách mắng.
Nhưng cuối cùng cũng nhờ màn làm nũng của Dư Ấu mà chúng tôi may mắn thoát khỏi cơn giận dữ của ông ta.
Ngồi dưới lớp, tôi cũng rất vui. Vì là học sinh nghèo, tôi hiếm khi có cơ hội ra ngoài thư giãn.
Từ khi vào trường Nhất Trung Minh Xuyên, tôi đã luôn tranh thủ từng giây từng phút để học tập, mong rằng sau này có thể bước ra khỏi vùng quê nghèo, thay đổi số phận của bố mẹ.
Bây giờ là năm cuối cấp, tôi ngày đêm bổ túc, cố gắng hết sức để duy trì vị trí trong top 10 toàn khối.
Tôi luôn tập trung cao độ vào việc học, sợ rằng mình sẽ bị tụt lại phía sau.
Vậy nên, khi nghe tin được đi chơi, tôi thực sự rất vui.
Nhưng ngay sau tiết tự học tối, lớp phó đời sống Lý Tĩnh Tĩnh đã thông báo việc thu tiền quỹ lớp.
"Lần này mỗi người đóng 500 tệ, nhớ ký tên sau khi đóng nhé."
Cả lớp không có phản ứng gì, vì đa số đều thuộc diện không thiếu tiền, số ít cũng là gia đình khá giả. Nhưng với tôi, đó là một số tiền rất lớn.
Năm trăm tệ là tiền sinh hoạt cả tháng của tôi, là số tiền mà cha mẹ tôi phải dậy sớm thức khuya làm lụng vất vả mới kiếm được.
Tôi nhất thời không biết có nên nộp khoản tiền này hay không, cho đến khi Lý Tĩnh Tĩnh đến thúc giục.
"Từ Tiền Hỉ, chỉ còn thiếu mỗi cậu thôi đấy, cậu có nộp tiền hay không hả?"
Tôi ấp úng, thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn cô ấy: "Quỹ lớp không phải đã đóng hồi đầu kỳ rồi sao? Sao bây giờ lại phải đóng nữa..."
Câu nói còn chưa kịp dứt đã bị Lý Tĩnh Tĩnh mất kiên nhẫn cắt ngang: "Xài hết thì phải đóng tiếp, không lẽ tôi có thể nuốt trọn số tiền này chắc?"
Giọng cô ấy hơi lớn, ngay lập tức cả lớp trở nên im phăng phắc, không ít người tò mò nhìn về phía chúng tôi.
Tôi cắn răng, lấy hết can đảm hỏi tiếp: "Vậy... vậy số tiền này dùng vào việc gì?"
Tôi không phải cố tình truy hỏi đến cùng, mà thật sự tôi không nghĩ lớp mình gần đây có hoạt động nào cần dùng đến khoản tiền này. Tôi không thể để nó bị phung phí.
Bởi vì, đây là mồ hôi nước mắt của cha mẹ tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Lý Tĩnh Tĩnh bĩu môi, đưa mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi bất ngờ cao giọng: "Từ Tiền Hỉ, cậu không định đóng tiền đấy à? Chỉ còn thiếu mỗi cậu thôi, lúc nào cũng muốn tách biệt với mọi người, bắt cả lớp phải chờ cậu!"
Lần này, cả lớp yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.
Mặt tôi lập tức đỏ bừng, xấu hổ đến mức siết chặt quyển sách trong tay, bồn chồn muốn giải thích.
"Mình không có, chỉ là muốn hỏi một chút thôi."
"Vậy cậu có nộp hay không?" Lý Tĩnh Tĩnh truy hỏi ráo riết, quyết không buông tha.
"Mình..."
Ngay khoảnh khắc này, tôi cảm thấy nước mắt đã dâng lên tận khóe mi, cả người run nhẹ, uất ức trong lòng không ngừng dâng trào.
"Có chuyện gì vậy?"
3
Lúc này, ở cửa lớp vang lên giọng nói dễ nghe của Dư Ấu. Cô ta ôm chồng giáo trình, xách túi xách, trông như sắp sửa về nhà.
"Thưa cô, Từ Tiền Hỉ không chịu nộp quỹ lớp!"
Lý Tĩnh Tĩnh lập tức quay đầu tố cáo, trên mặt đầy vẻ bất bình và trách móc.
Dư Ấu vừa cất chiếc micro mini vừa tiến về phía chúng tôi, một làn hương ngọt ngào thoang thoảng trong không khí.
Tôi không kìm được mà ngẩng đầu, có phần bất lực nhìn người giáo viên xinh đẹp, dịu dàng và thấu hiểu này, trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác an toàn.
"Sao vậy em?"
Giọng Dư Ấu rất nhẹ nhàng, nói rồi còn đưa tay xoa đầu tôi, khiến trái tim đang hoảng loạn, rối bời của tôi dần lắng xuống.
Tôi cố nén nước mắt, giữ vững sự kiên định của mình, tiếp tục truy hỏi vấn đề ban nãy: "Cô Dư, em chỉ muốn biết số tiền này dự định dùng vào việc gì."
Nghe câu hỏi này, cô ta thoáng sững người, sau đó bật cười gượng gạo, có chút khó xử mà nói: "Cô vốn định tạo bất ngờ cho cả lớp. Nhưng nếu có bạn tò mò, vậy đành phải tiết lộ trước vậy."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Cô đã đặt tour du lịch một ngày ở khu A cho cả lớp. Mỗi người chỉ cần đóng năm trăm tệ thôi."
Lời vừa dứt, cả lớp lập tức xôn xao.
"Ôi trời! Khu A đó hả? Khu nghỉ dưỡng 5A, tôi thèm đi lâu lắm rồi!"
"Chỉ năm trăm tệ? Không thể nào!"
"Đúng đó, năm trăm tệ còn chưa đủ ăn một bữa ở đó nữa là chơi cả ngày."
Nghe thấy những tiếng bàn tán của mọi người, Dư Ấu dường như rất hài lòng, khóe môi thấp thoáng nét cười đầy tự hào.
"Trật tự nào, đây là ưu đãi cô nhờ quan hệ mới xin được cho cả lớp đấy, nên mọi người phải giữ bí mật nhé."